Chapter 11
Mùa chuyển gió về, cái lạnh len lỏi vào từng kẽ áo, từng góc phòng khiến Dương vừa đi công tác ngắn về đã phải siết chặt khăn choàng cổ. Anh chỉ đi vỏn vẹn một buổi sáng, giao việc xong là về ngay. Anh không an lòng khi để Kiều ở nhà một mình dù đã có người giúp việc theo sát.
Mở cửa nhà, Dương đã nghe thấy tiếng em ho nhẹ trong phòng khách. Anh bước nhanh vào, tim đập hụt một nhịp.
"Kiều?"
Kiều đang ngồi co ro trên ghế sofa, ôm gối ôm, mặt đỏ bừng, tóc bết lại vì mồ hôi. Người giúp việc hốt hoảng đứng một bên, nói rằng Kiều bị sốt từ sáng mà nhất quyết không chịu đi bệnh viện, chỉ chờ anh về.
Dương không nói gì, bước đến ôm Kiều vào lòng. Em lờ đờ mở mắt, môi mấp máy:
"Dương... về rồi hả..."
Chỉ ba chữ ấy thôi mà khiến anh như rơi thẳng vào vực thẳm. Anh bế em thẳng về phòng, đặt em nằm xuống giường rồi lập tức lấy khăn, thuốc hạ sốt, gọi bác sĩ gia đình đến kiểm tra.
Suốt cả chiều Dương không rời khỏi bên giường. Kiều sốt cao đến mức mê man, đôi lúc còn lẩm bẩm gì đó không rõ. Một lúc, em còn nắm tay anh, mắt nhắm nghiền mà gọi khe khẽ:
"Đừng đi... Kiều ngoan mà... đừng đi..."
Dương cúi đầu, hôn lên bàn tay nóng hổi ấy, nước mắt chực trào:
"Anh không đi đâu cả... anh ở đây với em mà? Ở đây với Kiều yêu mà?..."
Tới đêm, cơn sốt mới tạm hạ được một chút. Kiều vẫn thiêm thiếp ngủ, mồ hôi ướt đẫm áo. Dương thay đồ cho em bằng những động tác quen thuộc, dịu dàng đến mức bản thân anh cũng không ngờ rằng, người từng quậy phá, từng bất cần đời như anh, lại có thể ngồi lau từng giọt mồ hôi trên trán một người như thể lau những vết xước rướm máu của trái tim chính mình.
Dương hoài nghĩ, nếu bây giờ ông trời muốn lấy gì đó của anh để đổi cho em một lần tỉnh táo, chỉ một lần thôi, anh cũng nguyện dâng tất cả không chần chừ.
Nhưng Kiều vẫn ngây ngô, vẫn lễ phép với anh, đôi lúc có hơi ngốc nghếch, nhưng vẫn thương anh.
Trong lúc còn mải đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình, Dương không để ý rằng em đã dậy từ lúc nào. Kiều cựa mình khe khẽ mà nhẹ chạm vào tay anh. Dương giật mình cúi xuống:
"Dậy rồi hửm? Ăn chút cháo rồi ngủ tiếp nhé em?"
Kiều ngồi dậy, dựa lưng vào đầu giường mà tíu ta tíu tít cầm lấy bát cháo nóng hổi trên tay anh.
"Nàoo, cẩn thận nóng đấy."
Kiều cười, tay khuấy khuấy bát cháo.
"Kiều không thấy nóng đâuu! Anh Dương nấu hả? Kiều ăn hết bát cháo này rồi có còn được thưởng hôn hong?"
Dương khựng lại, bật cười.
"Lo ăn đàng hoàng đi cục bột thúii."
Em biết đòi hôn từ khi nào đấy? Học từ anh à? Anh đây bất ngờ lắm đấy nhé, học cái gì hay không học, sao học theo cái này thế emmm. Nhưng anh thích, anh thích em như thế, thật ra em như nào cũng được, miễn là còn thương anh.
Dương cúi xuống, hôn lên trán em, giọng khẽ run:
"Ăn ngoan đi, hôn sau."
----------------------------------------
Hihi bữa giờ dl lại dí tiếp oyy, được nghỉ một tuần thanksgiving mới có thời gian lên truyện tiếp cho mụi người, xin cả nhà thông cảm cho sự chậm trễ này ạaa
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com