CHƯƠNG 78: NGƯỜI ĐÓ VÌ SAO LẠI YÊU NGƯỜI KIA
[EDIT] ANH EM SINH ĐÔI HOÁN ĐỔI CUỘC ĐỜI [GIỚI GIẢI TRÍ] – Công Tử Vu Ca
EDIT: Thiên Giai
NGUỒN CONVERT: Wikisach
CHƯƠNG 78: NGƯỜI ĐÓ VÌ SAO LẠI YÊU NGƯỜI KIA
Truyện được đăng sớm nhất trên wattpad SKNTx2Qing. Mong mọi người ghé thăm ạ.
https://www.facebook.com/profile.php?id=100064946641521
---------------------------------------------------------
"Khó chịu sao?" Giản Văn Khê hỏi.
"Khó chịu." Chu Đĩnh nói.
Giản Văn Khê cho rằng anh bởi vì kỳ dịch cảm, cho nên thân thể khó chịu.
Nhưng anh muốn nói lại là trong lòng anh có chút khó chịu.
Anh cũng không biết chính mình cũng sẽ có cảm giác nguy cơ, lo được lo mất, còn có chiếm hữu dục mạnh đến vậy.
"Thử đồ thuận lợi không?" Anh hỏi.
Giản Văn Khê cười gật đầu: "Rất thuận lợi."
Cậu cảm thấy đạo diễn Hình Phong ng·ay từ đầu cũng không thập phần vừa lòng với mình, nhưng mà hôm nay sau khi định trang xác định, Hình Phong đối với cậu rõ ràng nhiệt tình hơn rất nhiều.
Ng·ay cả Cố Vân Tương đang bàng quan, thần sắc đều có biến hóa vi diệu.
Cậu liền biết hoá trang của bản thân vượt qua dự kiến của mọi người.
Giản Văn Khê lấy di động ra từ áo khoác đã cởi xuống, sau đó mở album, cho Chu Đĩnh xem ảnh tạo hình của mình hôm nay.
Chu Đĩnh đã nhìn thấy một Giản Văn Khê hoàn toàn bất đồng.
Giản Văn Khê trong ảnh chụp, tóc đen trâm đỏ, khuôn mặt trắng tuyết, nơi khóe mắt một điểm đỏ, nồng diễm vô song.
Chu Đĩnh trực tiếp xem đến ngây người.
"Thế nào?" Giản Văn Khê hỏi.
Chu Đĩnh gật đầu: "Tốt."
Sao lại đẹp đến thế.
Kim Nhạn Nô năm đó, mỹ mạo có một không hai trong thiên hạ, chỉ sợ cũng chỉ thế này thôi.
"Khi nào ghi hình?" Anh hỏi Giản Văn Khê.
"Khoảng vào tuần sau sau nữa."
Đó chính là đại khái trước đêm trận chung kết kỳ thứ 11.
Thời gian rất eo hẹp.
"Em đi tắm rửa trước một chút." Giản Văn Khê nói.
Chu Đĩnh gật gật đầu, nhìn Giản Văn Khê đi toilet.
Nước ấm ào ào lạp lạp đều chảy vào trong lòng cậu.
Giản Văn Khê lần này tắm rửa thời gian rất lâu, sau khi tắm xong lại sấy tóc, thanh âm ong ong ong nghe đến trong lòng Chu Đĩnh càng khô nóng.
Giản Văn Khê mặc áo ngủ ra ngoài, Chu Đĩnh thấy cậu mặc chính là áo ngủ của chính cậu, liền ngồi dậy, đem áo ngủ trên người mình cởi xuống.
Giản Văn Khê hỏi: "Anh còn khó chịu không?"
Chu Đĩnh đưa áo ngủ cho cậu, nói: "Em đưa áo ngủ của em cho tôi mặc đi."
Đồ mặc sát người của Alpha cho Omega mặc, có thể giảm bớt bệnh trạng phát tình, đây là bác sĩ nói với bọn họ, vậy trái lại, quần áo sát người Omega cho Alpha mặc, cũng có thể giảm bớt bệnh trạng kỳ dịch cảm của đối phương nhỉ?
Giản Văn Khê liền cúi đầu đem nút thắt áo ngủ của bản thân cởi bỏ.
Chu Đĩnh nhìn ngón tay trắng trẻo của cậu mở từng viên từng viên cúc, ngực trắng nõn lộ ra, cổ họng anh hơi hoạt động một chút, liền đem ánh mắt dời đi.
Anh thật muốn......
Hôn cậu hết một lần.
"Cho anh."
Chu Đĩnh duỗi tay nhận lấy áo ngủ của Giản Văn Khê, mặc ở trên người.
Anh còn muốn đổi quần ngủ.
Nhưng Giản Văn Khê không chủ động nhắc đến, anh cũng không dám nhắc đến.
Giản Văn Khê đem áo ngủ của anh mặc vào, lại ngồi xuống ở trên giường của anh.
Chu Đĩnh quay đầu nhìn cậu, Giản Văn Khê nhìn chăm chú vào anh, nói: "Anh nếu là thật sự khó chịu, có thể cắn em."
Cậu nói rồi hơi hơi cúi đầu, lộ ra chiếc cổ mảnh dài.
Cái cổ trắng nõn, nơi sau cổ còn có dấu cắn nhàn nhạt.
Tựa hồ đang tản ra hương thơm có thể kích thích bản năng động vật của Alpha.
Chu Đĩnh cảm giác hàm răng của mình đều đang ngứa.
Nhưng anh và Giản Văn Khê, không thể tiếp tục phát triển thế này nữa.
Thường xuyên đánh dấu, lại chậm chạp chưa xác định quan hệ. Như vậy một khi thành thói quen, về sau sẽ càng khó.
Vì thế anh lắc đầu, nói: "Không cần."
Giản Văn Khê quay đầu nhìn anh, Chu Đĩnh lại lần nữa lắc đầu, nói: "Không cần."
Giản Văn Khê hai tay chống mép giường, lẳng lặng mà ngồi một hồi, Chu Đĩnh bỗng nhiên phát hiện dục vọng đang nảy mầm của cậu.
Anh có chút kinh dị mà nhìn về phía Giản Văn Khê.
Người lạnh lùng như vậy, cũng sẽ phát tình sao?
Cũng sẽ chủ động sao?
Chủ động hôn anh, chủ động...... Ngồi lên trên người anh.
Chỉ là ý niệm trong phút chốc, Chu Đĩnh đã cảm giác bản thân không ổn rồi.
"Ngủ đi." Anh nghèn nghèn nói.
Giản Văn Khê bỗng nhiên cảm giác dục vọng trong không khí càng đậm.
Cũng không biết Chu Đĩnh suy nghĩ gì.
Cảm giác xôn xao này cũng ảnh hưởng đến cậu.
Chu Đĩnh lại cứng một đêm.
Ngày hôm sau tỉnh lại, Giản Văn Khê nhìn thấy hai mắt anh đầy tơ máu đỏ.
Nói là tiều tụy, nhưng đôi mắt mạo tinh quang, nói sinh long hoạt hổ, thần sắc lại uể oải.
Xem ra kỳ dịch cảm của Chu Đĩnh đã rất nghiêm trọng rồi.
Rửa mặt xong ra ngoài, cậu đến phòng thanh nhạc huấn luyện.
Kỳ thứ tám là phân đoạn biểu diễn cá nhân, sau đó căn cứ xếp hạng biểu diễn của cá nhân lại lần nữa tổ đội.
Thời điểm cậu đến phòng huấn luyện, phát hiện Chu Tử Tô đã ở bên trong.
"Giản ca."
Giản Văn Khê gật gật đầu, ngồi xuống ở bên cạnh. Chu Tử Tô hát một lần ca khúc kỳ tiếp theo bản thân muốn biểu diễn.
Giản Văn Khê cảm thấy Chu Tử Tô tham gia nhóm nhạc thật sự có hơi bất lợi, cậu ta là đại vocal không am hiểu nhảy múa, thích hợp đơn độc phát triển, làm ca sĩ, thanh tuyến và thực lực đều xuất sắc.
"Thế nào?" Chu Tử Tô hỏi.
Giản Văn Khê gật đầu: "Rất tuyệt."
"Bài hát của anh định rồi sao?"
Giản Văn Khê nói: "Còn chưa kịp nói chuyện với nhóm Lương lão sư."
Kỳ này là tự mình chọn bài hát, xem như phân đoạn các vị tuyển thủ đều có thể đại triển thân thủ. Đối với tuyển thủ người mới như bọn họ mà nói, có thể bày ra thực lực của chính mình nhiều hơn rất nhiều so với lúc tổ chức thành nhóm biểu diễn. Cậu cho tới bây giờ tất cả phong cách cơ bản đều đã nếm thử qua, bài hát vũ đạo, bài hát nhanh, bài hát chậm, hát nói v/v. Cậu đang suy xét kỳ này bản thân tiếp tục chọn bài hát vì mục đích thi đấu, hay là đem Tinh Nguyệt coi như một sân khấu để tận tình biểu diễn.
"Đã là kỳ thứ 8 rồi," Chu Tử Tô nói, "Còn bốn kỳ nữa đã kết thúc, trừ đêm chung kết cuối cùng, đây là cơ hội biểu diễn cá nhân cuối cùng, em cảm thấy anh hiện tại nhân khí và thứ hạng đã không cần có bất cứ lo lắng gì, có thể hát bài chính mình muốn hát, đem bài hát anh muốn hát, hát cho fans của anh nghe."
Giản Văn Khê nhìn về phía Chu Tử Tô.
Chu Tử Tô tựa hồ cũng trưởng thành hơn rất nhiều, hơi thở ngây ngô trên người đã phai nhạt hơn, ánh mắt ôn hòa, trầm tĩnh.
Giản Văn Khê cười gật gật đầu: "Có đạo lý."
"Anh có bài hát nào muốn hát không?" Chu Tử Tô hỏi.
"Bài hát muốn hát......" Cậu nghĩ nghĩ, nói: "Có."
Ở trước khi ghi hình tiết mục này, cậu đã nghĩ kỹ rồi, cậu có hai bài hát cần phải hát, một bài là ca khúc hoạt hình Nhật cậu thích nhất, một bài là bài hát tiếng Anh thích hợp với trận chung kết, tên là 《 Thế Không Thể Cản 》.
Chu Tử Tô nói: "Em rất chờ mong. Em muốn ở trên sân khấu thượng này nhìn thấy anh hát bài mình muốn hát, xem thời điểm anh làm chính mình, là dáng vẻ gì."
Giản Văn Khê nhìn về phía Chu Tử Tô, Chu Tử Tô liền cười.
"Tôi nghe Hàn Văn nói, cậu mấy ngày này vẫn luôn thức đêm viết bài hát mới, viết xong chưa, dự định khi nào hát?"
Chu Tử Tô gật đầu nói: "Viết xong rồi, em dự định hát vào đêm chung kết."
Giản Văn Khê gật đầu.
Về chuyện kỳ dịch cảm, cậu vốn dĩ muốn hỏi Chu Tử Tô, suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là gửi một tin nhắn cho em trai.
Giản Văn Minh đang luyện tập đi đường ở trong phòng ngủ.
Cậu ấy khôi phục nhanh hơn so với dự đoán của bản thân, chân đã hoàn toàn tiêu sưng, cũng không còn đau mấy.
Di động bỗng nhiên chấn động một chút, cậu ấy khập khiễng đi đến đầu giường, cầm lấy điện thoại di động.
Là anh trai gửi tin nhắn cho mình.
"Cậu trước kia khi đến kỳ dịch cảm, đều là chịu đựng như thế nào vậy?"
Giản Văn Minh liền ngồi xuống ở trên giường.
Anh trai vì sao hỏi mình vấn đề này, anh trai là một Omega, lại không có kỳ dịch cảm.
Cậu ấy trả lời: "Tự sướng đó."
Từ sinh lý mà nói, Alpha là có ưu thế hơn Omega, loại ưu thế này không riêng gì thể trạng, Alpha chịu đựng kỳ dịch cảm cũng dễ dàng hơn nhiều so với Omega chịu đựng kỳ phát tình.
Bọn họ bình thường là không cần dùng thuốc ức chế, tay động là có thể giải quyết.
Đương nhiên, nếu đánh dấu một Omega thì càng tốt, sinh lý tâm lý đồng thời giải quyết.
"Nếu đặc biệt nghiêm trọng thì sao?" Giản Văn Khê hỏi.
Thanh âm bình tĩnh như cũ.
"Vậy khả năng cũng cần dùn đến thuốc ức chế. Bất quá em vô dụng quá, không rõ ràng lắm." Giản Văn Minh nói, "Bình thường không có Alpha nào đi dùng cái kia, nghe nói thuốc ức chế dùng nhiều sẽ ảnh hưởng công năng tình d ục, cho nên đại bộ phận Alpha đều là dựa vào chính mình chịu đựng thôi."
Giản Văn Khê: "......"
"Anh, anh hỏi cái này để làm gì? Bên cạnh anh có người đến kỳ dịch cảm?"
Giản Văn Khê nói: "Tò mò, tùy tiện hỏi chút. Cậu thế nào, hiện tại chạy đến chỗ nào rồi?"
"Đang chu du thế giới." Giản Văn Minh nói, "Không ai nhận ra em đâu, anh yên tâm."
"Cậu gần đây có gặp qua Hề Chính không?"
Giản Văn Minh lập tức trả lời: "Hề Chính? Không có, em làm gì mà gặp hắn, lúc hai người các anh kết hôn em cũng không hay gặp được hắn, huống chi hiện tại, thấy hắn em cũng đi vòng qua!"
Giản Văn Khê "Ân" một tiếng.
Cậu cũng cảm thấy chuyện mình và Hề Chính gặp mặt, không cần thiết nói với Giản Văn Minh.
Cậu vẫn là tin tưởng Hề Chính, hắn cho dù đã biết bí mật này, cũng sẽ không nói với người khác.
Giản Văn Minh nhanh chóng đổi đề tài: "Anh, còn anh thế nào, kỳ phát tình của anh qua chưa?"
"Sớm đã qua." Giản Văn Khê nói: "Hết thảy đều rất tốt."
"Em vẫn luôn có xem phát sóng trực tiếp của anh." Giản Văn Minh nói: "Thấy anh thắng Cố Vân Tương, thật sự quá hả giận. Bất quá anh phải cẩn thận anh ta, anh ta bởi vì anh ở Tinh Nguyệt mặt mũi mất hết, lấy hiểu biết của em với anh ta, anh ta khẳng định sẽ đối phó anh."
Giản Văn Khê "Ân" một tiếng, nói: "Anh biết."
"Em bên này khả năng phải qua một đoạn thời gian mới có thể trở về." Giản Văn Minh nói.
"Cậu ở nước ngoài cũng tốt, hiện tại ra cửa rất dễ bị người ta nhận ra."
Giản Văn Minh vừa nghe liền cười: "Bởi vì anh, gương mặt này đã nổi tiếng cả nước."
Cậu ấy đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện, cậu ấy nhanh tay che di động lại: "Không nói mữa, bạn của em gọi em, em tắt trước đây."
Cậu ấy nhanh chóng tắt điện thoại, ghé tai lắng nghe, liền nghe thấy thanh âm của Hề Chính.
Cậu ấy lập tức nằm xuống, mới vừa nằm xong, liền nghe thấy tiếng gõ cửa.
"Vào đi."
Hề Chính đẩy cửa tiến vào, bộ dáng phong trần mệt mỏi: "Vết thương chân thế nào?"
"Khá hơn nhiều rồi."
Cậu ấy ng·ay sau đó lại thấy dì Trần, trong tay còn xách theo rương hành lý của Hề Chính, cười nói: "Bác sĩ nói, lại qua hai ba ngày, Văn Khê đã có thể đi đường bình thường."
Hề Chính trực tiếp ngồi xuống trên ghế, dì Trần thấy hắn muốn nói chuyện cùng Giản Văn Minh, liền xách theo rương hành lý đi cách vách.
Giản Văn Minh liền ngồi dậy khỏi giường.
"Anh đi công tác nhanh như vậy đã trở lại rồi." Giản Văn Minh nói.
Hề Chính lại không nói chuyện, chỉ là lẳng lặng mà nhìn chằm chằm cậu ấy một hồi.
Giản Văn Minh bị hắn nhìn đến chột dạ, liền lạnh lùng thốt: "Nhìn cái gì?"
Hề Chính nói: "Cũng không biết sao lại thế này, trước kia thường đi công tác, lúc này đây lại nóng lòng về nhà."
Nói xong hắn liền nhẹ nhàng cười một tiếng, nói: "Tôi còn mang cho cậu một món quà, cà phê cậu thích uống nhất."
"Anh cũng biết tôi thích cái gì sao? Tôi cho rằng anh căn bản không quan tâm." Giản Văn Minh âm thầm trào phúng.
Thật là con thú nhỏ giương nanh múa vuốt, bắt được cơ hội lại muốn cào anh một cái.
Khóe môi Hề Chính cười như không cười: "Cái khác không biết, cậu thích uống cà phê, tôi vẫnd là biết đến."
Giản Văn Khê thích uống cà phê, Giản Văn Minh thích uống nước trái cây.
Đây là điều hắn hiểu biết.
Hiểu biết của hắn đối với đôi anh em này đích xác rất ít.
Đối với Giản Văn Khê hiểu biết rất ít, hiểu biết đối với Giản Văn Minh, lại càng ít.
Ở sau khi đã trải qua hoài nghi, xác nhận, hắn vì sao còn nguyện ý phối hợp Giản Văn Minh diễn kịch, hắn cũng không biết.
Đại khái cảm thấy cuộc đời mình người nào cũng từng gặp, nhưng lại chưa thấy qua ngốc bạch ngọt diễn tinh.
Giản Văn Minh bỗng nhiên cười một cái, nói: "Đi công tác còn nhớ thương tôi, khó được."
Thật thần kỳ, rõ ràng là song bào thai, lớn lên trong cùng một hoàn cảnh, tính cách thế nhưng có thể khác biệt lớn đến mức độ này.
Thế cho nên mặc dù hai người bọn họ ngoại tại giống nhau như đúc, ở trong lòng hắn cũng là hoàn toàn bất đồng, hai người không hề tương tự, thậm chí hắn hiện tại còn nghe Giản Văn Minh nói một lời, đã có thể từ ngữ khí và động tác rất nhỏ của cậu ấy nhận thấy được cậu ấy là Giản Văn Minh.
Những khác biệt rất nhỏ đó ngược lại phóng đại, tỷ như hắn phát hiện Giản Văn Minh thích nhướng mày, thoạt nhìn càng rắn chắc hơn một chút, mặc dù là khuôn mặt giống nhau, thời điểm cười rộ lên khóe môi nếp nhăn trên mặt khi cười cũng là không giống nhau.
"Cậu hoạt bát thế này, rất tốt." Hề Chính đứng dậy nói: "Bảo trì."
Hắn đi ra bên ngoài, nghe thấy Giản Văn Minh còn ở phía sau giải thích: "Tôi chính là muốn cáo biệt với quá khứ, làm một Giản Văn Khê hoàn toàn mới."
Hề Chính nhịn không được bật cười, không quay đầu lại, chỉ vẫy vẫy tay.
Hề Chính là cười sao?
Đi công tác còn biết trở về thì mang quà cho mình.
Cậu ấy không cảm thấy bản thân làm tốt hơn Giản Văn Khê nguyên bản.
Lời giải thích duy nhất, đó là khẩu vị của Hề Chính người này thích mình như bây giờ.
Thật là không biết nhìn hàng!
Vừa đối lập thế này, vẫn là Chu Đĩnh ánh mắt tốt mà.
Rõ ràng cũng là cùng khuôn mặt, không thích mình, thích anh trai.
Đây mới là biết hàng!
......
Chu Đĩnh ở trên giường nằm thật lâu mới bình phục xuống.
Anh đang lúc tuổi trẻ, còn là xử nam, một khi hưng phấn lên, luôn cần tiêu tốn thời gian rất lâu mới có thể bình phục lại.
Anh xuống giường, vào toilet rửa mặt, lúc còn đang rửa mặt, anh nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.
Anh lau mặt ra khỏi toilet: "Mời vào."
Cửa phòng mở ra, anh lại thấy Cố Vân Tương có chút nghiêm túc dựa vào khung cửa: "Chu lão sư, có rảnh không?"
......
Giản Văn Khê sau khi thương lượng xong bài hát cậu muốn hát vào kỳ thứ 8 với nhóm Lương Âm, liền trở về bên ký túc xá.
Nhưng cậu lại không nhìn thấy Chu Đĩnh.
Giản Văn Minh nói, thời điểm Alpha chịu không nổi, tự sướng.
Cậu không thể tưởng tượng dáng vẻ Chu Đĩnh làm loại chuyện này.
Cậu cảm thấy Chu Đĩnh hẳn là giống với mình, cực ít khi làm loại chuyện này.
Cậu đột nhiên nhớ tới buổi tối một ngày kia, Chu Đĩnh luôn luôn tắm rửa rất nhanh, ở trong phòng tắm tắm thời gian rất lâu, có hơn nửa tiếng.
Sau khi anh tắm xong cậu đi vào tắm, phát hiện bên trong có hương vị tin tức tố rất nồng, đem cậu hoàn toàn vây quanh.
Cậu lúc ấy kỳ thật nghĩ tới một loại khả năng, thế cho nên cậu thiếu chút nữa đã bị tạp niệm trong lòng mê hoặc.
Trái tim cậu cứ luôn đập bang bang, nhấp nhấp môi, sắc mặt đã đỏ.
Cậu chưa bao giờ nghĩ tới chính mình có một ngày cũng sẽ biến thành thế này. Tiền nhiệm của mình cũng là tình nhân trong mộng của rất nhiều người, cậu lại một chút cũng chưa từng rung động.
Chu Đĩnh và Hề Chính, có cái gì không giống nhau.
Đều là Alpha ưu tú giống nhau, đều là đàn ông thân hình cao lớn, diện mạo anh tuấn, gia thế không tầm thường.
Chu Đĩnh tựa hồ ngây thơ hơn một chút.
Omega lạnh nhạt như mình vậy, tự nhận là tâm tư thâm trầm, cứng rắn, bao nhiêu người theo đuổi mình, mặc kệ là nhiệt liệt bao nhiêu, cậu đều thờ ơ.
Chỉ có gặp phải yêu say đắm ngây thơ thâm trầm thế này, lại không đành lòng.
Chu Đĩnh rất sạch sẽ, người sạch sẽ, tình yêu cũng rất sạch sẽ, khắc chế.
Cậu cố tình cảm thấy tình yêu khắc chế nội liễm thế này, so với tình yêu lửa đổ thêm dầu, hoa đoàn cẩm thốc càng xúc động lòng mình.
Cậu còn nhớ rõ bản thân thời kỳ thiếu niên lần đầu tiên thấy mộng xuân, trong mộng là Alpha đã cứu mình, mơ thấy thiếu niên kia đem mình che chắn ở phía sau, mảnh khảnh mà dũng mãnh.
Cậu lấy đàn violon ra, ngồi ở trên giường, kéo một bài《 Cành Hoa Hồng Cuối Cùng Của Ngày Mùa Hè》
-----------------------------------------------------------------
Cái tựa chương nó lại cứ hề hề, hay tại do tôi dịch ra nó hề
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com