Chương 4: Thái Tử truyền gọi
Lý Đức Tráng sụp đổ hớp một ngụm khí lạnh.
Nguyên chủ thật là big gan.
Không chỉ muốn làm* nữ nhân của hoàng đế! Mà còn muốn làm cả con trai của hoàng đế!
*Chjt ( Thô nhưng thật :> )
Để cho anh xuyên thành người như vậy thật không phải là đang chọc giận anh sao? !
"Hồi bẩm Thái tử điện hạ, nô tài lần trước chỉ là vô tình."
Vừa dứt lời, trên đỉnh đầu có người nhẹ "xuy", hiển nhiên không tin. Thái tử là trai hiền sắc, bên ngoài cũng lưu truyền ra, nhưng là thật hay giả thì không thể biết. Nhưng trong cung có không ít người đã chuẩn bị động thủ.
Lúc này nếu đổi lại là người ngoài, anh đã sớm bị sợ hồn bay khỏi thể.
Lý Đức Tráng không thể, anh bình tĩnh nhất.
Anh đã hiểu sơ sơ làm sao để nịnh hót.
"Thái tử điện hạ nhân trung long phượng, bên ngoài xuất chúng, anh tư hiên ngang, bất luận trai gái tất cả đối với điện hạ đều tâm duyệt thần phục, nô tài cũng không ngoại lệ. Lần trước thấy điện hạ, chốc lát bị khí thế điện hạ chấn nhiếp, rối loạn phương tấc, mới có thể đụng vào điện hạ, vạn mong điện hạ tha thứ."
Lời vừa nói ra, những người bên cạnh hắn đều không nói gì.
Ai có gan ngay trước mặt Thái tử nói Thái tử không tốt?
Người ngoài mất hứng, nhưng Thái tử dĩ nhiên cao hứng.
"Đứng lên đi."
"Tạ điện hạ."
Lý Đức Tráng đứng lên, anh như vậy quỳ như vậy, chỗ hông cất sách nhỏ liền rớt xuống. Gió thổi một cái liền lật ra trang thứ nhất, phía trên bất ngờ là một con chó sói. Le que mấy nét nhưng trông rất sống động.
Thái tử khom người nhặt lên, lật một cái.
Trừ chó sói còn có một tiểu cô nương đội một cái mũ, chẳng qua là quần áo có chút kỳ dị, chưa từng thấy qua.
"Đây là ngươi vẽ?"
Lý Đức Tráng trả lời: " Vâng."
Thái tử một trang bay qua trang, lật hai trang cười một tiếng.
Những người bên cạnh liền đều nhìn lại.
Một người trong đó hỏi: "Tranh này không tệ, chẳng qua là bút pháp hiếm thấy, học ở nơi nào?"
Lý đức Tráng đáp: "Chính nô tài đã qua loa vẽ nó."
Thái tử đem sách tranh đưa lại.
"Câu chuyện ngược lại rất thú vị."
Một chút cũng không thú vị.
Tiểu hồng mạo cùng đại hôi lang. [Cô bé quàng khăn đỏ và con sói lớn xấu xa]
Cho đứa nhóc trong lãnh cung kia đọc, kích thích tính trẻ con, để cho hắn chớ đi trên con đường hắc đạo một đi không trở lại.
Thái tử nói xong liền cùng những người khác rời đi. Lý Đức Tráng mới thở phào nhẹ nhõm, đem sách tranh lần nữa cất đi. Chờ trực đêm kết thúc, cửa cung có một tiểu thái giám ngăn cản anh, tiến lên một bước, ghé vào bên tai anh.
"Lý thị vệ, Thái tử điện hạ truyền mời."
Căn cứ đáng tin vào tài liệu trong nguyên sách.
Thái tử hắn chính là một cơ lão( gay:> ), trong phủ có mười bảy mười tám tiểu quan.
Thái tử một khi chơi, vậy coi như là trào lưu. Cao môn đại hộ* cũng muốn nếm thử một chút đàn ông này là cái tư vị gì, cũng gián tiếp đưa đến một Mục Giản bị người khi dễ.
*Đại gia tộc, hộ gia đình quyền quý.
Chi tiết nguyên sách Lý Đức Tráng biết không nhiều, nhưng anh biết, Thái tử này, chúng hoàng tử coi như cái đinh trong mắt, không bao lâu liền sẽ đi lĩnh cơm hộp.
Trước mắt,
Thái tử này sẽ không vừa ý mình đi! ! !
Lý Đức Tráng nói: "Ta đau bụng."
Thái giám nói: "Bọn ta đợi Lý thị vệ."
Lý Đức Tráng nói: "Hôm nay người khó chịu."
Thái giám nói: "Đông cung có thái y."
Lý Đức Tráng không giả vờ nữa, Lý Đức tráng ngửa bài lên*.
*Ngửa bài lên: Ý nói ngửa lên át chủ bài á=))
"Không thể không đi sao?"
Tiểu thái giám cho anh một cái ánh mắt, để cho chính anh tự lãnh hội.
Lý Đức Tráng: "..."
Hai người một đường đi tới đông cung, từ cửa hông vào, đi trên đường nhỏ rất hiếm vết người, đến thư phòng, đứng ở trước cửa. Lý Đức Tráng chưa từng có một khắc nào khẩn trương như vậy, hoa cúc cũng co chặt.
Tiểu thái giám cung kính nói: "Thái tử điện hạ, người đã mang tới."
Bên trong truyền tới thanh âm dịu dàng ấm áp của Thái tử, "Vào đi."
Tiểu thái giám liền đẩy cửa ra, nhường qua một bên, để cho Lý Đức Tráng đi vào, sau đó đóng cửa lại.
Lý Đức Tráng chân chân thiết thiết cảm thấy, cái gì gọi là dê vào miệng cọp!
Thái tử ngồi ở án thư trước mặt, cầm sách trên tay ánh mắt ôn hoà nhìn về phía Lý Đức Tráng. Người thiếu niên dáng người cao ngất, không giống như thái giám thị vệ rụt rè e sợ một chút cũng không, giống như một cây Bạch dương nhỏ.
Trong tim Lý Đức Tráng đập thình thịch.
Quả thực tránh không thoát, anh muốn nói bản thân anh có bệnh! Loại bệnh đó sẽ làm thối rữa cuộc đời của anh! Nghe vậy thái tử còn có thể làm gì mình!
Thái tử lần nữa cầm sách lên, hòa nhã nói.
"Trên bàn có giấy bút, vì cô mà vẽ một bức giống như kia đi."
"..."
Ha?
Không nhìn ra, ngài còn thật tự luyến...
Lý Đức Tráng vẽ tranh xong, giao cho Thái tử. Thái tử tương đối hài lòng, ban thưởng, cho người dọn dẹp một gian buồng rồi đi ra, để Lý Đức Tráng ở nơi này qua một đêm, ngày mai về lại cung.
Lý Đức Tráng thở phào nhẹ nhõm.
Hoa cúc giữ được rồi...
Hôm sau Lý Đức Tráng trở lại cung, theo lệ dò xét, trực đêm. Khi kết thúc hết công việc, Lý Đức Tráng mới có thời gian đến thăm nơi của Mục Giản. Lãnh cung như thường lệ trong trẻo lạnh lẽo vắng lặng, không có một chút gì là thú vị năm mới.
Mục Giản ngồi ở trên bậc thang, trong tay cầm nhánh cây vẽ ling tinh lên đất, nghe được tiếng cửa mở thì ngẩng đầu lên, thấy là Lý Đức Tráng trên mặt lập tức lộ ra mừng rỡ, nhưng rất nhanh trên mặt lại đầy mất mát, lần nữa cầm lấy cành cây trên tay.
Lý Đức Tráng tiến lên, từ trong túi móc ra kẹo đường buổi sáng mua.
"Điện hạ nếm thử một chút đi?"
Mục Giản không để ý tới.
Lý Đức Tráng ngồi bên cạnh người hắn.
Mục Giản ủy ủy khuất khuất, "Ngươi nói xong đêm qua sẽ tới tìm ta, ngươi gạt người."
"Đêm qua bận bịu, có chuyện trì hoãn."
Mục Giản từ trong ngực mình móc ra một miếng bánh chất lượng không được tốt lắm, hơn nữa đã đông cứng.
"Ta giữ lại bánh cho ngươi, nhưng bây giờ hình như không thể ăn..."
Đồ ăn nơi này không thể so với những địa điểm khác, thậm chí kém hơn cả cơm và nước của Mục Giản, cũng chỉ giống như tối qua. Có thể hắn để lại cho Lý Đức Tráng một miếng.
Lý Đức Tráng nhất thời sinh lòng áy náy, cầm lấy miếng bánh kia, đem kẹo đường kín đáo đưa cho Mục Giản.
"Cảm tạ điện hạ nhớ tới nô tài."
Anh cắn một miếng bánh.
Bánh kia thật sự một chút cũng không dễ ăn, vừa thô lại cứng. So với đêm qua anh ở đông cung ăn, thật khác nhau một trời một vực.
Nhưng Lý Đức Tráng nhìn thấy một đôi mắt sáng ngời của Mục Giản, cũng không nỡ làm tổn thương tấm lòng của đứa nhỏ, anh nhìn hắn mỉm cười.
"Ăn ngon lắm."
Mục Giản nhất thời mỉm cười, mi mắt cong cong. Nhìn mi mắt thanh tú của Lý Đức Tráng, nhìn đôi môi đỏ thắm của anh, đẹp giống như hoa đào ngày xuân vậy. Lỗ tai bất giác liền bừng cháy.
Lý Đức Tráng đưa tranh tiểu hồng mạo cùng đại hôi lang đưa cho Mục Giản, lại nhét cho hắn hai quyển sách khác. Dặn dò hắn đợi ở bên trong lãnh cung không nên đi lung tung, phòng ngừa gặp phải người xấu. Mục Giản đều gật gật đồng ý, biểu hiện hết sức khôn khéo. Lý Đức Tráng lúc này mới yên tâm rời đi.
Chờ Lý Đức Tráng đi ngay cả bóng lưng cũng không nhìn thấy, Mục Giản mới xoay người đi vào cung, mặt đối mặt nhưng chỉ cách nhau mấy bước, lão ma ma tựa như mới vừa tỉnh ngủ, ánh mắt có chút mê man nghi ngờ, nhìn hắn, lại chuyển mắt nhìn về phía cửa cung đóng chặt.
Mục Giản đi tới hướng bà ta.
"Ma ma thức dậy làm gì?"
Lão ma ma lớn tuổi, ban đêm ngủ sớm.
Nhưng hôm nay khi thức dậy vào nửa đêm mơ hồ nghe được chút động tĩnh, cho là trộm vào. Đi vòng quanh đây, trong thoáng chốc thấy một chiếc áo biến mất ở cửa cung.
Bà ta thầm nghĩ cái lãnh cung đổ nát này chẳng có gì đáng để người trộm, cũng không thèm để ý, ngược lại trợn mắt nhìn thấy vị hoàng tử đã sớm bị mọi người quên mất này, ra lệnh bà ta một cách ngạo mạn.
"Điện hạ nửa đêm canh ba không ngủ ở nơi này làm gì? !"
Mục Giản không đáp, cười khanh khách hỏi bà ta.
"Ma ma đã nhìn thấy gì?"
"Ta nhìn thấy gì? Điện hạ mỗi ngày đều không ngủ ở chỗ này trông chờ, chẳng lẽ là làm chuyện gì áy náy, sợ bà lão như ta thấy đi!"
Mục Giản vẫn cười, lặp lại một lần.
"Ma ma đã nhìn thấy gì?
--------------------------------------------------------
Duma bản edit thuộc Tiệm Pánh Mì Nướng, nhỏ nào reup t cắt chym =))))))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com