Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 48

"Nếu ta thú Phùng Tố Trinh, ngươi nghĩ ta sẽ có điểm an toàn hơn không?"

Không nghĩ tới Thiên Hương không hề giận mà ngược lại còn cười lên, còn cười rất lớn, thực đả thương người. "Ngươi? Thú Phùng Tố Trinh? Khỏi phải suy nghĩ, ta Văn Xú đại hiệp nhưng so với ngươi đã sớm hơn một bước liền cùng phùng gia tiểu thư kết duyên đây, muốn kết hôn cũng sẽ không đến phiên ngươi. Hơn nữa, võ công của nàng so với ta cao hơn không biết bao nhiêu, ngươi ở dưới dâm uy (lạm dụng uy quyền) của nàng không phải bị chết nhanh hơn?"

Dâm uy? Lại có thể nói người như vậy! Phùng Tố Trinh tức giận trừng mắt nhìn Thiên Hương vẫn như cũ cười đến lỗ mãng.

" Nói đến điều này... Kỳ thật ta vẫn hoài nghi Phùng Tố Trinh không chết, bởi vì võ công của nàng thật sự quá tốt, thật sự không có khả năng liền lựa chọn phí hoài bản thân mình như vậy."

Thiên Hương thì thào tự nói làm cho Phùng Tố Trinh khẩn trương giải thích: "Nữ nhân thôi, võ công dù tốt vẫn phải nghe theo cha mẹ, lần đó lại là hoàng đế tứ hôn, nàng nếu thật sự không muốn gả, ngươi muốn nàng không chết còn có thể làm sao bây giờ?"

"Giả chết a!"

Phùng Tố Trinh tim đập dường như ngừng lại một chút, vội vàng vỗ lồng ngực của mình, chưa hết hoảng sợ. "Công chúa, lời như vậy đừng nói lung tung, sẽ gây phiền toái."

"Có cái gì lại gây phiền toái, thật sự chết thì không có gì, còn nếu giả chết..." Thiên Hương ánh mắt phức tạp nhìn khuôn mặt tuấn tú của Phùng Thiệu Dân, cuối cùng dời đi tầm mắt, ngữ khí cũng trở nên thoải mái như trước. "Trước ta ở Hợp Huyện nghe nói có một hoa khôi tiểu thư, diện mạo có thể sánh bằng Phùng Tố Trinh, ta còn len lén suy nghĩ chẳng lẽ chính là Phùng Tố Trinh giả trang. Kết quả tuy rằng không phải, nhưng cũng là một đại mỹ nhân ."

"A, ta biết. Hồng phấn tri kỷ của công chúa, Hồng Diệp tiểu thư đây." Phùng Tố Trinh nhẹ cười một tiếng, chọc choThiên Hương mặt ửng đỏ thầm mắng "Không đứng đắn ".

"Hồng Diệp quả thực là ở trong nước bùn mà không hề nhiễm bẩn, ta thật thích nàng, lần sau có cơ hội giới thiệu các ngươi quen nhau." Nghĩ đến cái gì, Thiên Hương uy hiếp nói: "Ngươi cũng không được phép thích người ta."

"Ta nào dám ra tay với hồng phấn tri kỷ của công chúa?" Phùng Tố Trinh cười nói: "Nhưng nếu nàng thích ta, ta cũng không có biện pháp. Ta sẽ không đòi hỏi công chúa nén đau nhường yêu, nhưng ít ra xin hãy buông tha cho ta một mạng."

"Ta là nghiêm túc . Ngươi không được phép thích nàng, không được phép thích nữ nhân khác, tuyệt đối không được phép."

Thiên Hương nắm chặt tay áo của nàng, ngón tay cảm thấy được một chút run rẩy. Sợ hãi như thế, bất an như thế, Phùng Tố Trinh vẫn là lần đầu tiên trông thấy. Nàng ôn nhu trấn an: "Yên tâm đi, công chúa... Ta tuyệt đối không có khả năng thích nữ nhân nào khác."

"Thật vậy chăng? Nhưng là..." Thiên Hương nhìn tay mình đang bắt lấy ống tay áo của Phùng Thiệu Dân, giọng nói yếu ớt. "Nàng... Có nhiều như vậy nữ nhân so với ta xinh đẹp hơn, lại so với ta ôn nhu hơn, nếu ta là nam nhân, ta nhất định sẽ lựa chọn các nàng."

"Nhưng ta thích nữ hài tử thẳng thắn hơn đây." Nếu như ta là nam nhân. Khi Phùng Tố Trinh mỉm cười, con ngươi đen lóe lên ánh sáng ấm áp mà Thiên Hương quen thuộc. "Công chúa, xin đừng tự coi nhẹ mình, ưu điểm của ngươi càng hơn diện mạo và hết thảy mọi thứ của những nữ tử kia."

Thiên Hương cuối cùng cũng lộ ra nụ cười yên tâm yếu ớt. Đột nhiên, nàng cúi đầu, còn nhìn ra được hai tai đỏ lên.

"Thiệu Dân, ngươi có thể hay không......" Thanh âm rất nhỏ cơ hồ nghe không được, nếu Phùng Tố Trinh tới gần một chút, có lẽ còn có thể nghe được tiếng tim đập kịch liệt của Thiên Hương. "Có thể hay không tái... Hôn ta...... Lần này ta sẽ không lại té xỉu , ta cam đoan!"

Phùng Tố Trinh trong lòng phát ra thở dài thật dài. Nàng nghiêng người sang, giống như lần đầu tiên hôn môi kia, một tay nâng cằm Thiên Hương lên. Trầm mặc nhìn vào hai mắt trong suốt ngượng ngùng chờ đợi kia, sau đó chầm chậm cúi đầu xuống.

"... Công chúa, ngươi có còn nhớ rõ khuôn mặt củaPhùng Tố Trinh?"

Khi nói chuyện, đôi môi ẩn ẩn chạm nhẹ, hơi thở hai người gần trong gang tấc.

Trong mắt Thiên Hương hiện lên một tia không rõ là sợ hãi hay là khó hiểu. Thì thào trả lời: "Đã muốn, không nhớ rõ ."

"Không nhớ rõ cũng tốt." ở một giây cuối cùng, còn có thể nhìn thấy phò mã kia ôn hòa trìu mến tươi cười. "Không nhớ rõ ... Cũng tốt."

Thiên Hương nhắm lại đôi mắt, nghênh đón lần thứ hai thân mật cùng trượng phu.

***

Một ngày, hoàng đế tản bộ ở ngự hoa viên, phát hiện vài tỳ nữ thái giám từ nơi nào đó cười khẽ chạy đi, vì thế gọi lại một gã tỳ nữ trong đó hỏi xem phía trước phát sinh chuyện gì. Tỳ nữ dùng biểu tình kính trọng e lệ, nhỏ giọng nhu hòa chậm rãi hồi báo: "Công chúa phò mã đang ở thừa lương đằng kia."

Nghe được cũng không có gì đặc biệt. Hoàng đế phất phất tay, sau khi đuổi tỳ nữ liền đi tới phía trước, ở sau một khối đá sơn thủy cao mười thước, hắn dầu tiên nhìn thấy bóng lưng Phùng Thiệu Dân đoan chính ngồi ở trên cỏ, mà nữ nhi của chính mình, nhất quán nằm trên bãi cỏ xanh, thoải mái thích ý nhắm mắt ngủ.

Đầu của nàng gối lên trên đùi đối phương, có thể từ dung nhan vừa lòng ngủ liền biết được phò mã gối đầu này nhất định khiến nàng thập phần vui vẻ. Hoàng đế đứng ở phía sau yên lặng nhìn, không khỏi hồi tưởng lại rất nhỏ rất nhỏ Thiên Hương, cũng là như thế an tâm nằm ở trên đùi hắn, quấn quít lấy phụ thân đang xem tấu thư bồi nàng chơi đùa. Có khi nháo mệt mỏi, dứt khoát liền gối lên chân hoàng đế nằm ngủ, nước miếng chảy xuống quần cực không thoải mái.

Hoàng đế xúc động cười, chuẩn bị rời đi, hy vọng nữ nhi lần này đừng làm cho quần của phò mã cũng không thoải mái. Đột nhiên khóe mắt dư quang liếc thấy Phùng Thiệu Dân có động tác, khiến cho hắn tò mò mà quay đầu lại, phía trước, ánh mặt trời chiếu vào trên người phò mã, khiến khuôn mặt tú mĩ kia có vẻ khó đoán, không thể thấy rõ ràng vẻ mặt của hắn. Phùng Thiệu Dân mềm nhẹ vuốt mái tóc củaThiên Hương, tựa như hoàng đế trước kia vuốt ve người ngủ trên chân của mình, hồn nhiên hoàn mỹ nữ nhi.

Sau đó, hắn cúi đầu, thật cẩn thận hôn lên trán Thiên Hương.

Hoàng đế vô thức lùi lại mấy bước, tuy rằng không nghe thấy chính mình phát ra tiếng vang, nhưng phò mã ngũ cảm sâu sắc lại phát hiện ── trên thực tế, từ lúc xem hắn cùng với Binh Bộ Thượng Thư quyết đấu, lần này hoàng đế trái lại thật hoài nghi,phản ứng của Phùng Thiệu Dân vô cùngchậm chạp ── hắn thất thố lộn xộn đứng lên, khiếnThiên Hương đang ngủ trên người liền thuận thế trượt xuống mặt cỏ, hoàn mỹ ăn một ngụm bùn.

"Phụ, phụ hoàng! Không biết phụ hoàng giá lâm, nhi thần không kịp nghênh đón từ xa ──"

"Phi, phi!" Nữ nhi của hắn còn ở một bên phun bùn, không tìm được nửa điểm đầu mối. "Ngươi cũng thua quá không chịu nổi đi? Không phải nói rằng người thua phải làm gối đầu sao, làm cái gì đột nhiên đem nhân vứt đi a?"

"Công chúa, phụ hoàng đến đây." Phùng Thiệu Dân kéo tay Thiên Hương một chút, không biết là bởi vì ánh nắng, hay là bởi cử chỉ vong tình vừa rồi, khuôn mặt nhã nhặn trắng nõn vô thanh vô tức hồng lên.

Thiên Hương hiển nhiên đối vớitất cả sự tình không hề phát giác, hưng phấn mà lôi kéo tay hoàng đế nói: "Phụ hoàng thật là đúng lúc, người cũng đang tản bộ? Cơ hội khó có được, cùng chúng ta cùng nhau phơi nắng đi!"

... Hoàng đế đã quên khi đó mình trả lời cái gì, chỉ biết là khi chính mình trở về tẩm phòng, không thẹn mà thấp giọng thông báo với bức họa Thiên Hương mẫu thân: "Trẫm chung quy chưa làm ngươi thất vọng, vì Hương nhi tuyển phò mã tốt nhất thiên hạ ── tuyển được một phu quân thật lòng thật dạ đối đãi nàng."

***

Hành lang phía trước ồn ồn ào ào chạy tới một đạo thân ảnh xanh biếc. "Phò mã, phò mã!"

Phùng Tố Trinh còn chưa kịp gọi tên, người đột nhiên xuất hiện đã nhào vào trong ngực nàng, cảm nhận được chóp mũi cùng hàm răngmạnh mẽ va vào ngực, khiến nàng tức khắc lo lắng sợ đối phương sẽ có " thương thế "

"Công chúa...?" Hai cánh tay theo bản năng ôm lại ổn định Thiên Hương, xấu hổ nhìn thoáng qua Trương Thiệu Dân bên cạnh, chú ý thấy hắn chua sót nắm chặt tay. Phùng Tố Trinh khẽ thở dài, thấp giọng hỏi: "Làm sao vậy?"

"Có người, có người khi dễ ta!" Thiên Hương nằm trong ngực thanh âm buồn bực, nghe đến vô cùng đáng thương.

Tuy biết rằng không phù hợp thời điểm, nhưng nàng vẫn là rất không khách khí bật cười. "Có ai lớn gan như vậy, dám khi dễ công chúa cô nãi nãi của chúng ta?"

Hiểu được Phùng Thiệu Dân không coi lời cáo trạng này là chuyện thật, khiến cho Thiên Hương tức giận đẩy hắn ra. "Ngay cả ngươi cũng khi dễ ta!"

Thấy hốc mắt nàng phiếm hồng, khóe mắt ngấn nước, Phùng Tố Trinh cũng có chút sốt ruột, vội vàng an ủi: "Ai, đừng khóc, đừng khóc. Ai khi dễ ngươi, ta đi giáo huấn hắn cho ngươi chính là, đừng khóc , công chúa."

"Hảo, ngươi nhất định phải giúp ta giáo huấn hắn!" Thiên Hương ủy khuất nói: "Phụ hoàng khi dễ ta! Ngươi đi giúp ta giáo huấn phụ hoàng!"

" ách......"

Phò mã thề son sắt, nghe đáp án này cũng lộ ra bộ dáng khó xử, Trương Thiệu Dân cố tình ung dung mở miệng: "Phùng huynh, vội vã hứa hẹn thế nhưng không tốt ."

"Trương đại nhân, ngươi cũng biết ta chính là không nỡ thấy công chúa thương tâm." Phùng Tố Trinhnở nụ cười thị uy, vừa lòng với vẻ mặt của đối phương ăn không đến đồ tốt đau khổ câm nín. Nhưng thật ra trong lòng là âm thầm kêu khổ, bất đắc dĩ nhìn về hai tỳ nữ cuối cùng cũng đuổi kịp. "Hạnh nhi, Đào nhi, đây là có chuyện gì?"

Ánh mắt như ra hiệu lại bất tri bất giác quay lại nhìn Thiên Hương trong lòng mình, hai tay mất tự nhiên buông xuống bên người, lại đối mặt quẫn cảnh đẩy ra cũng không phải ôm vào cũng không đúng.

"Cái này..." Hạnh nhi quả nhiên là mở miệng đầu tiên . "Mới vừa rồi Hoàng Thượng triệu kiến công chúa, nói công chúa quá mức không tốt, Trang ma ma một người dạy không tốt, lại phái một tài tử trong cung muốn chỉ dạy công chúa cái gì gọi là chính thống lễ nghi."

Đào nhi nói tiếp: "Vị tài tử kia trong cung nổi danh là cứng nhắc, bởi vì từng giáo thụ trưởng công chúa, vì thế ngay cả công chúa chúng ta cũng đối với nàng kiêng kị ba phần."

"Công chúa quả thật phải do người nàng biết sợ dạy mới được." Phát hiện Thiên Hương trong lòng muốn đánh, Phùng Tố Trinh vội vàng chuyển miệng nói: "Bất quá, ta cảm thấy công chúa hiện tại đã tốt lắm, không cần lại bị dạy cái gì lễ nghi mới đúng."

"
"Phò mã." hai tayThiên Hương nguyên bản nắm lại muốnđánh người lại đổi thành ôm. "Ngươi đi giúp ta cùng phụ hoàng nói một chút, nói Hương nhi thật sự không muốn bị tài tử kia giám thị a, dù sao ta đã có phò mã, lại không có liên quan."

Phùng Tố Trinh suy nghĩ một chút. "Cũng đúng, công chúa không vui, học cái gì cũng không có ý nghĩa."

"Phùng huynh, không được a." Đứng ở lập trường trung lập, Trương Thiệu Dân khuyên can nói: "Hoàng Thượng vào lúc này đột nhiên muốn công chúa học tốt lễ nghi cung đình, nhất định là vì mười ngày sau thái tử tuyển phi, không được hàm hồ ."

" Trương Thiệu Dân ngươi là quỷ chán ghét! Phò mã cũng chưa phản đối , ngươi có ý kiến như vậy là thế nào?!" Thiên Hương phẫn nộ trừng mắt nhìn nam tử vô tội liếc một cái. "Hơn nữa, thái tử lão huynh tuyển phi cùng ta có quan hệ gì đâu? Vì sao hắn có thể khoái hoạt thưởng thức mỹ nữ, ta lại phải mệt chết khiếp học cái gì cực khổ lễ nghi?!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com