Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5


"Như thế nào lại đến đây?"

Phùng Tố Trinh chậm rãi hỏi trước, bước rộng bước chân, muốn đi thư phòng, đọc sách tĩnh tâm.

"Công chúa mang theo con lừa đến đây, chúng tiểu nhân không dám ngăn lại, vì thế mới vừa rồi công chúa và con lừa liền cùng nhau đến thư phòng phò mã, chúng tiểu nhân là lo lắng ..."

"Ngươi nói công chúa dắt con lừa đến thư phòng ta?!"

Nguy rồi, sách của ta! Phùng Tố Trinh chạy đi trên đường, xa xa phía sau người hầu bị bỏ lại. Quả nhiên, mở ra cửa thư phòng, bên trong một mảnh tình cảnh bi thảm như vừa bị gió lốc quét qua, khiến nàng không khỏi đau lòng mà bước lui từng bước. bộ sách trên giá sách vốn được sắp đặt chỉnh tề đã tốp năm tốp ba ngã trái ngã phải, trên sàn nhà là một đống mảnh vụn tàn trang, đầu sỏ gây nên mở to mắt vô tội, im lặng ở góc tường nhấm nuốt trong miệng chỉ nửa quyển sách.

Trên trang sách mơ hồ nhìn ra được hai chữ lưu lại "Thái bình", Phùng Tố Trinh trợn mắt trừng hướng người ngồi ở trên bàn học, nữ tử thảnh thơi cắn cam giá, rõ ràng phát hiện nàng dùng nửa quyển sách để quạt mát đúng là không trọn vẹn "Quảng ký"!

Nữ tử nhìn về phía cửa liếc mắt một cái, như là cố ý chọc giận người, mở ra trang sách trên tay phun bã mía vào. "Ngươi đã về rồi, phò mã?"

"Ngươi lại có thể ──" Phùng Tố Trinh nắm chặt nắm tay, cả đời trừ bỏ ngày ấy bị Đông Phương Thắng cường thú bức hôn, còn chưa từng phẫn nộ qua như thế này. "Kia bản Thái Bình Quảng Ký là phụ hoàng ban tặng, ngươi ..."

"Quà tặng của phụ hoàng? Thật vừa vặn, dù sao phụ hoàng cũng sẽ không để ý ." Thiên Hương vui vẻ hướng con lừa nói: "Tiểu Hắc, không cần khách khí ."

"Ngươi...!" Phùng Tố Trinh khuôn mặt xanh mét, bịch một tiếng dùng sức đóng cửa lại, ngăn trở tầm mắt cùng ầm ỹ của người hầu bên ngoài. "Ta thật là sai lầm cả đời! Trên đời có nhiều như vậy nữ tử, lại đi cưới ngươi công chúa điêu ngoa được nuông chiều quá mức!"

"Ngươi nghĩ là ta muốn gả cho ngươi a?!" Thiên Hương nhảy xuống bàn, lời nói cũng là mang căm hờn. "Thiên hạ có nhiều nam tử hán như vậy, lại đi tuyển ngươi một tên bất nam bất nữ làm phò mã, phụ hoàng ngày ấy nhất định là hồ đồ rồi!"

Phùng Tố Trinh hừ lạnh một tiếng, con ngươi đen tức giận mà tỏa sáng. Khí chất bình thường trong trẻo lạnh lùng sạch sẽ đã không còn tồn tại, ngược lại là một bộ dạng xinh đẹp tuyệt luân. "Ngươi không gả cho ta, thử hỏi còn có ai dám cưới ngươi? Ta từ nhỏ mệnh không tốt, sớm biết vận mệnh sẽ có một kiếp này, nhưng ta không nghĩ tới, kiếp số này lại là nhân gian tai họa lớn như thế!"

"Phùng Thiệu Dân, ngươi lớn mật! Dám nói bản công chúa là kiếp số tai ách, không muốn sống nữa chăng?!" so sánh với người dù phẫn nộ vẫn vững như Thái Sơn thối phò mã, Thiên Hương chính mình đã là tức giận đến giơ chân, thật muốn trực tiếp đem cam giá đâm chết tên quỷ chán ghét trước mắt.

"Nếu thật sự phải sống cả đời thống khổ như vậy, không bằng sớm kết thúc. Ta xem ngươi cũng không cần dùng võ công đến chỉnh ta , ta đây phải đi hướng phụ hoàng thỉnh tội, nói Thiệu Dân thật là mệnh khổ nhân vi, hầu hạ không nổi ngươi thiên hoàng quý trụ!"

"Không cho phép!" Thiên Hương vung cam giá tới, lại vừa vặn bị nắm chắc lấy. "Ta đáp ứng phụ hoàng muốn cho hắn có phò mã, ta sẽ không nuốt lời, nhưng dựa vào cái gì ở thời điểm ta đau lòng ngươi lại sống tốt như vậy? Phùng Thiệu Dân, ngươi đối với ta mà nói tựa như là vốn đang thuận lợi đi trên đường bằng phẳng đột nhiên rớt xuống tảng đá lớn, ngươi khiến ta vấp ngã, ta cũng tuyệt không cho ngươi khoái hoạt!"

"Cho dù không phải ta làm tảng đá cản đường ngươi, tính cách của ngươi sớm hay muộn cũng đưa tới một đống chướng ngại khiến ngươi vấp ngã. Ta biết ngươi thích Nhất Kiếm Phiêu Hồng, ta cũng biết ngươi chán ghét ta đến cỡ nào, nhưng ngươi cần gì phải theo ta đối nghịch khắp nơi? Ngươi tha cho ta một mạng, ta sẽ giữ trong sạch cho ngươi, ngươi ép ta đến bước đường cùng, ta cũng không biết sẽ làm ra những chuyện gì!"

Phùng Thiệu Dân vẻ mặt thật sự phẫn nộ, còn có chưa bao giờ lĩnh giáo qua uy hiếp của nam tử, khiến cho Thiên Hương tâm thần không biết là sợ hãi hay là rung động. Nàng sử dụng khí lực toàn thân muốn rút ra cam giá đang bị đối phương nắm chặt, một mặt không nhận thua phô trương thanh thế phản kích: "Họ Phùng ! Ngươi dám động vào một cọng lông tơ của Bản công chúa, Bản công chúa sẽ tâu phụ hoàng chém đầu ngươi !"

"Ta là phò mã, có quyền động ngươi!"

Nói xong, Phùng Tố Trinh điểm của nàng ma huyệt, Thiên Hương nhất thời toàn thân mềm yếu, chỉ có thể vô lực ngã vào trong vòng tay người kia. Nhìn vào ánh mắt sợ hãi phản kháng,phẫn nộ trong lòng lúc trước cũng dần bị thay thế bởi cảm thông, nhưng vào thời điểm này nếu không hạ bớt uy của Thiên Hương, kế tiếp những ngày yên bình mà nàng khát vọng tuyệt nhiên sẽ không có được.

" Phùng Thiệu--"


"Công chúa, ngươi không phải vì ta bất nam bất nữ mà ghét bỏ sao? Thôi được." Phùng Tố Trinh cố ý giơ lên một nụ cười lạnh. "Đúng thời điểm cho ngươi tự mình lĩnh hội , vi phu rốt cuộc là nam hay là nữ."

" Ngươi ── không cần ──" Thiên Hương muốn thoát ra khỏi vòng tay "Trượng phu" của nàng, nhưng lại không hề có một chút khí lực nào, cổ họng cũng bị ảnh hưởng nên không thể kêu to. Nàng đáy mắt ngấn nước, hơi thở mong manh. "Ngươi dám chạm ta, ta nhất định giết ngươi......"

Phùng Tố Trinh trầm mặc nhìn nữ tử trong lòng, đối với cảnh tượng này thật muốn bật cười. Trước kia căn bản không bao giờ nghĩ tới, giả dạng làm nam tử sau còn có thể trở thành cầm thú dâm ức hiếp nữ nhân, ông trời a, ngài đến cùng cho ta vận số bi đát đến như thế nào nữa a!

"Công chúa..." Than nhẹ một tiếng, con ngươi khôi phục trong trẻo thanh bạch ngày xưa, Phùng Tố Trinh vững vàng ôm Thiên Hương, cánh tay thận trọng mà lễ độ đặt ở sau lưng của nàng . "Ta rốt cuộc làm chuyện gì khiến ngươi oán hận như thế? Ngươi không thích ta, ta cũng không bắt buộc ngươi, ngươi muốn xuất cung đi chơi, ta có khi nào ngăn cấm ngươi? Chúng ta hai người đều không muốn cuộc hôn nhân này, như vậy cùng nhau bảo trì khoảng cách là có thể bình an vô sự, ngươi hà cớ gì cho ta nhiều phiền toái như vậy?"

"Ta chán ghét ngươi." Thiên Hương trừng mắt, trước mắt chính là tuấn tú nam tử, nhìn cử động trong đôi mắt u buồn đó có thể hoàn toàn thấy được chính khí thanh cao, trong lòng cũng hiểu được Phùng Thiệu Dân sẽ không làm ra hành động hạ lưu gì đối với nàng. "Ngươi cũng đã nói ta thích Kiếm ca ca, còn ngươi thì sao? Lòng của ngươi cũng không có ta, đừng tỏ ra bộ dạng bởi vì ta mà bị ủy khuất Trạng Nguyên công, nhìn vào liền khiến ta phát hỏa!"

"Lòng của ta đã chết, làm sao còn có thể có ngươi?"

Phùng Thiệu Dân thấp giọng khẽ nói, làm cho Thiên Hương kinh ngạc mở to hai mắt, cảm thấy dòng nước ấm nào đó chảy vào trong lòng, khiến nàng không hề cảm thấy phẫn nộ, mà chính là tràn ngập suy yếu cùng mệt mỏi.

Nói dối.

Thiên Hương nghĩ như vậy trước, nếu là tâm đã chết thì không có khả năng lộ ra biểu tình bi thương như vậy. Nhất định là trái tim còn chứa cái gì, còn chứa thân ảnh của ai đó, cho nên mới ....


"Dát"

Nghe tiếng con lừa kêu. Phùng Tố Trinh cúi đầu, hơi giật mình nhìn con lừa đang dùng mũi đụng vào vạt áo trường bào của chính mình, mỗi lần lùi ra, quan phục đen thẫm lại dính một đống nước mũi sền sệt màu vàng. Nàng không nói gì, cũng không mảy may di chuyển, chính là tùy ý con lừa tiếp tục chùi vào vạt áo.

Thiên Hương kiêu ngạo mà cười nói: "Bản công chúa quả không thương nhầm ngươi. Lần sau thỉnh phụ hoàng phong cho ngươi làm trung dũng nghĩa sĩ, có công trạng bảo hộ Bản công chúa."

Phùng Tố Trinh xả mạt cười. Kỳ thật nàng không biết chính mình vì sao mỉm cười, chỉ cảm thấy cơ thể cứng ngắc bắt đầu phát đau.

"Tiểu Hắc, ngươi nghe rõ rồi chứ, trung dũng nghĩa sĩ là quan nhị phẩm, so với làm phò mã còn to hơn a"

Giải bỏ huyệt đạo Thiên Hương, trong chốc lát hai người đầu tiên là nhìn chăm chú lẫn nhau, sau tài đều tự dời đi tầm mắt, miễn cưỡng giả vờ chuyện gì cũng không có phát sinh.

"Công chúa, vị này Tiểu Hắc đại nhân bị phong hàn, ngươi không gọi người đến xem sao?" Phùng Tố Trinh ngồi chổm hổm, một tay vỗ về đầu tiểu hắc, một bên kiểm tra hai mắt vẩn đục, độ ướt át của lỗ mũi cùng màu sắc lưỡi

"Phong hàn? Như thế nào lại bị...?" Thiên Hương cũng quan tâm ngồi xổm xuống, hai tay thương tiếc vuốt thân thể Tiểu Hắc. "Khó trách ngươi gần đây không có tinh thần, còn tưởng rằng là giống ta ở trong cung buồn chán, hóa ra là bị bệnh a..."

"Ta viết đơn thuốc cho ngươi, dựa theo đơn thuốc mà bốc vài thang trộn cùng với thức ăn cấp Tiểu Hắc đại nhân, ba ngày sau liền có thể khỏi hẳn." Phùng Tố Trinh đứng lên, thói quen đẩy ra vạt áo, lại vừa vặn đụng tới đám nước mũi. Nàng xem lòng bàn tay của mình, cặp mi thon dài bất đắc dĩ gắt gao nhăn lại.

Thiên Hương thấy bộ dạng lúng túng nói không ra lời của Phùng Thiệu Dân, thoạt nhìn lại cảm thấy hắn như vậy thập phần khả ái hơn bộ dáng ngày thường bày mưu nghĩ kế, khí định thần nhàn. Nhưng nàng vẫn là sung sướng khi người gặp họa cười nói: "Đó là tinh hoa của Tiểu Hắc, ngươi phải giữ gìn cho kĩ a."

Phùng Tố Trinh không nói gì, chỉ cười khổ rồi quay đầu rời đi.

Thiên Hương một mình ở trong thư phòng chờ đợi, nhìn bên trong gian phòng bị biến thành đáng thương như vậy, trong lòng từ từ xuất hiện áy náy. Kỳ thật nàng cũng biết chính mình là giận chó đánh mèo, đem toàn bộ thất vọng cùng tức giận do sự kiên quyết muốn chiêu phò mã của phụ hoàng phát tiết ở trên người Phùng Thiệu Dân. Biết rõ hắn cũng căn bản không muốn làm phò mã...... Không, chính là bởi vì biết hắn không muốn làm, cho nên mới càng muốn chỉnh hắn. Nếu Phùng Thiệu Dân là kẻ thấy người sang bắt quàng làm họ, tham danh hám lợi, so với hiện tại Thiên Hương chắc chắn càng thêm thích hắn, bởi vì nàng am hiểu sâu sắc biện pháp đối phó với kẻ xấu.

Nếu Phùng Thiệu Dân là như vậy, như vậy... Thiên Hương vỗ về bộ lông con lừa, vừa nghĩ từ thích hợp để hình dung.

Liêm khiết kiềm chế, kiệt xuất kiên cường.

Nàng buồn rầu thở dài, đám lông bởi vậy hơi hơi rung động.

Phùng Thiệu Dân từ ngày đó bọn họ sơ ngộ từ đầu đã là "Người tốt".

Thiên Hương không thích người tốt, người tốt khiến nàng không biết nên đối phó như thế nào, khiến nàng chân tay luống cuống. Sinh trưởng ở trong cung, gặp qua đều là người xấu, nhận biết cũng đều là người xấu, nàng hiểu được đối với người như thế làm thế nào để chu toàn, lại hoàn toàn không am hiểu ứng phó với người như Phùng Thiệu Dân trừ bỏ một chút tính cách kiêu ngạo, kỳ thật cũng thật sự là mười phân vẹn mười chính là quân tử.

Phụ hoàng, người tuyển cho Hương nhi phò mã tốt nhất thiên hạ. Thiên Hương thì thào thuyết: "Nhưng mà ta tuyệt đối không yêu người tốt."

Con lừa nặng nề kêu một tiếng, khiến nàng vỗ nhẹ đầu của nó, tiếp tục nói: "Tiểu Hắc, không cần lo lắng, ngươi không có việc gì . Tên họ phùng kia thực sự là rất đáng ghét, nhưng hắn vẫn là của ta [ hữu dụng ], trên đời không có chuyện hắn không giải quyết được, cho nên hắn chắc chắn có biện pháp cho ngươi mau khỏi bệnh."

"Ta là phò mã, ta có quyền động ngươi!"

Vang bên tai là câu tuyên bố động trời của Phùng Thiệu Dân, làm cho Thiên Hương giống như đứa trẻ lạc đường, dựa vào con lừa đột nhiên muốn khóc. "Kiếm ca ca, nếu ta không còn trong sạch, ngươi có còn chấp nhận ta?"

Phùng Tố Trinh đứng ở cạnh cửa, trầm mặc nhìn bóng lưng Thiên Hương. Nàng đã thay áo choàng mới, viết xong đơn thuốc, chỉ cần đem phương thuốc giao cho Thiên Hương, là có thể khiến cô công chúa yêu kiều mà ngang ngược này rời khỏi phò mã phủ. Nhưng hiện tại, đứng ở chỗ này, nghe nàng tưởng niệm người kia, cảm thấy sợ hãi vì không thể giữ lại trong sạch, làm cho Phùng Tố Trinh nhớ tới chuyện phát sinh ở phùng gia diệu châu không lâu trước đó, về một người mà thiên kim tri phủ gặp được.

Hạnh phúc của Phùng tiểu thư không thể đạt được .

Phùng Tố Trinh nắm chặt trong tay đơn thuốc, trong lòng nảy sinh lời thề.

── phải giữ lấy con đường hạnh phúc cho Thiên Hương.

Có lẽ trận này trên thực tế là nữ tử kết hôn cùng nữ tử, kỳ thật cũng là hy vọng duy nhất của Thiên Hương.

Trong cuộc hôn nhân bắt buộc này chỉ có "Phùng Thiệu Dân" mới có thể khiến cho Thiên Hương, vì nam tử nàng yêu mà giữ được trong sạch.

Bởi vì ta là nữ tử.

Đã biết cuộc sống này là sai lầm, có lẽ... Còn có cơ hội, vì người khác mang đến một ánh rạng đông.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com