Chương 83
Công chúa cho người chém đứt hai chân Ngụy công công, chuyện này quả thật làm cho Phùng Tố Trinh kinh ngạc mà nuốt nước miếng một cái. Nàng chưa bao giờ nghĩ tới nguyên lai nữ tử trong ấn tượng đơn thuần như thế, nhưng lại cũng có thể nhẫn tâm hạ mệnh lệnh như vậy. Lại là chính mình hại nàng...! Phùng Tố Trinh bi thống nhắm lại hai mắt, lại là vì nàng, công chúa mới không thể không sử dụng hoàng cung âm mưu ác độc.
"Cho dù như thế cũng không sao, ta vẫn là phải dẫn ngươi đi. Mặc kệ ngươi có đáp ứng hay không, ta tuyệt đối sẽ không buông tha." Nàng ghé vào bên tai Thiên Hương, đôi môi chạm nhẹ vào vành tai ửng đỏ. "Công chúa, chúng ta cùng nhau đi thôi... Ngươi muốn đi nơi nào đều tốt, ta đây cả đời sẽ bồi ở bên cạnh ngươi, mặc kệ là thân phận gì, cho dù là nô bộc cũng thế, ta sẽ không tái rời đi ngươi ."
"Nhưng ngươi không phải nói ta thực đáng thương, cảm thấy chạm vào ta thực ghê tởm sao?"
Phùng Tố Trinh ngây ra một lúc. Rời ra một khoảng cách cùng Thiên Hương, để chính mình có thể càng chắc chắn nhìn đôi mắt ngập nước kia. "Ta là lừa gạt ngươi. Công chúa, ta từ trước đến nay là một tên đại phiến tử, ngươi không phải sớm biết điểm ấy ?"
"Ai biết ngươi hiện tại nói thật hay là giả!"
Thiên Hương nổi giận đùng đùng muốn đẩy ra nàng, Phùng Tố Trinh lại nói: "Huống hồ, ta hiện tại chỉ sợ ngươi sẽ cảm thấy ta ghê tởm a..."
"Cái gì --"
"Cơ thể của ta, đã không phải như nữ tử bình thường trơn bóng hoàn hảo, trên người ta có đủ loại vết thương, ngay cả chính ta cũng không muốn nhìn, huống chi là người khác đây?" Phùng Tố Trinh cuối cùng hoàn toàn buông Thiên Hương ra, vẻ mặt mờ mịt, ngữ khí siết chặt lòng người. "Nếu ngươi cảm thấy ta ghê tởm, ta cũng có thể lí giải."
"Vết thương? Là khi ở Thiên Lao...?"
Phùng Tố Trinh gật gật đầu, lui về sau mấy bước, rời đi phạm vi Thiên Hương có thể vươn tay chạm vào.
"Công chúa, ngươi tốt nhất vẫn là đừng chạm vào ta, miễn cho bẩn tay ngươi."
"Từ từ, ngươi --" Thiên Hương khẩn trương tiến lên một bước, Phùng Tố Trinh liền lại lui một bước. "Ngươi đừng lùi nữa! Để ta nhìn xem thương thế của ngươi, có lẽ, có lẽ có cái gì dược có thể --"
Chính là đơn giản như vậy liền quên phiền não của bản thân rồi? Phùng Tố Trinh trìu mến nhìn nàng, một bên vì được quan tâm như thế mà cảm động, một bên cũng vì Thiên Hương chỉ lo quan tâm nàng mà lại quên ưu sầu lúc trước mà đau lòng. nha đầu ngốc Này, chẳng lẽ thật sự là gặp phải khắc tinh trong vận mệnh? Thảm hại hơn là, khắc tinh này đã yêu thượng nàng, cả đời đều sẽ dây dưa với nàng, cả đời cũng sẽ không buông tay .
Thật là xui xẻo a, Thiên Hương.
Phùng Tố Trinh đồng tình nhíu mày. Vị công chúa này liền từ phương diện nào đó nhìn lại, thật là vị cô nương cực kì không may.
"Công chúa." Nàng bắt lấy hai tay Thiên Hương, đặt lên trên cổ áo mình. "Ngươi muốn nhìn cơ thể của ta, ta sẽ cho ngươi nhìn; Ngươi muốn cơ thể của ta, ta sẽ cho ngươi. Đem hết thảy của ta đều cho ngươi, cho nên... cùng ta đi thôi."
"Ta, ta mới không cần thân thể của ngươi!" Thiên Hương đỏ mặt, bất mãn lẩm bẩm nói: "Như vậy, như vậy đột nhiên, ai, ai làm được a?!"
"Ngươi là muốn làm cái gì?" Phùng Tố Trinh nở nụ cười. "Ta nói cấp thân thể cho ngươi, là chỉ ta sẽ vì ngươi bất chấp gian nguy, cúc cung tận tụy, đời đời kiếp kiếp cũng thành nô bộc của ngươi. Chẳng lẽ ngươi nghĩ đến loại ý tứ khác?"
"Họ Phùng ! Ngươi đùa giỡn người a!?" Thiên Hương mặt đã đỏ bừng gần như từ hai lỗ tai muốn bay ra cả khói.
"Ngươi cũng họ phùng đây, cẩn thận một chút, đừng mắng chính mình ."
"Ai, ai giống họ phùng với ngươi a!!!"
"Ta lại chưa nói là giống với ta, khắp thiên hạ hứa rất nhiều rất nhiều người đều họ Phùng."
"Ngươi --"
"Công chúa, đừng phát cáu nữa." Phùng Tố Trinh giống như bất đắc dĩ, lại vừa giống như là dụ dỗ, tinh tế hôn lòng bàn tay Thiên Hương. Một đôi đồng tử đen từ trước đến nay thần bí, giống như gương nước chiếu rọi ra dung nhan của nàng. "Ta đáp ứng phụ thân dẫn vợ trở về, ngươi cũng đừng làm cho ta nói không giữ lời."
"Ai muốn làm vợ nhà ngươi a?!" Thiên Hương gầm nhẹ, mặt đỏ choáng váng. "Từ từ, vì cái gì chúng ta lại nói tới chỗ này? Chúng ta vừa rồi là --"
Phùng Tố Trinh nở nụ cười khổ. Thất bại, không hề thành công dời đi lực chú ý của nàng.
"-- Đúng rồi! Không phải đang nói thương thế của ngươi sao? đừng cố tả hữu mà nói hắn nữa, Phùng Tố Trinh, mau cởi y phục!"
"Công chúa, ngươi như vậy đột nhiên, ta lại không có chuẩn bị tâm lý, ta cũng là cô nương gia, sẽ e lệ a!"
"Chỉ là muốn xem thương thế của ngươi, ngươi e lệ cái cái gì chứ?"
"Ai biết ngươi có thể giống như ở ngoại thính như vậy hay không, đột nhiên vươn ma trảo với ta?"
"Phùng Tố Trinh." Thiên Hương nhíu chặt mày, mất hết kiên nhẫn. "Ngươi tiếp tục vô nghĩa, ta liền trực tiếp động thủ. Nơi này là ly cung, người hầu vệ binh rất thưa thớt, đến lúc đó mặc cho ngươi kêu nát yết hầu cũng sẽ không có vận khí tốt như vừa rồi!"
Phùng Tố Trinh rùng mình một cái. Nhớ tới lúc ở ngoại thính, khi công chúa ngồi ở trên người nàng, thật sự cởi y phục của nàng, lại hôn đến độ nàng đầu óc choáng váng, một tiểu tỳ nữ mang thuốc đến cho Thái Thượng Hoàng, vừa vặn thấy một màn quang cảnh ly kỳ này. Tiểu tỳ nữ vì thế thét chói tai chạy ra, lại còn la hét "Công chúa tập kích nam nhân", "Công chúa phi lễ nam nhân" khiến cho các nàng dở khóc dở cười.
Thiên Hương thấp thỏm không yên liền chạy đi đuổi theo, bay vượt qua ngăn lại tiểu tỳ nữ hô hoán lung tung. Trải qua một phen vừa đấm vừa xoa đe dọa dụ dỗ, tiểu tỳ nữ mới nói "Ta cái gì cũng chưa nhìn đến! Công chúa không có tập kích nam nhân! Là nam nhân tập kích công chúa!" Như vậy, nhút nhát rời đi.
"Ta lập tức thoát, xin ngươi đừng tự mình động thủ." Phùng Tố Trinh thở dài. Co được dãn được không chỉ là bản sắc của đại trượng phu, cũng nên là nguyên tắc của người xử sự thông minh.
Bởi vì chân hành động không tiện không thể đứng lâu, Thiên Hương liền bắt nàng ngồi ở trên giường, sau đó chính mình ngồi vào bên kia giường, một cái chớp mắt không rời nhìn chằm chằm nàng bắt đầu cởi từ đai lưng, đến cổ áo ngoại y, màu trắng trung y...
"Mau một chút! Tay chân chậm như vậy, chưa ăn sao!"
Nếu Thiên Hương lúc này còn lấy cam giá gõ mép giường, Phùng Tố Trinh cảm thấy chính mình nhất định sẽ khóc. Vốn chỉ là muốn dời đi lực chú ý của công chúa, không nghĩ tới lại đem chính mình đẩy vào hố lửa.
Hy sinh nhan sắc cũng phải có mức độ, cũng đã ngoan ngoãn cởi quần áo vì cái gì còn bị thúc giục?
Phùng Tố Trinh đầy mình oán khí, lại ngại vì dâm uy (lạm dụng uy quyền) của Thiên Hương thật sự không dám phát tiết. Hảo, nàng nhớ kỹ. Thiên Hương khi chính mình lần đầu tiên ở trước mặt nàng trần truồng là loại thái độ này, lần sau vào thời điểm nàng cũng phải ở trước mặt mình trần truồng nhất định phải hảo hảo hồi báo.
Cởi xong áo, Phùng Tố Trinh đem lưng hướng Thiên Hương, trong lòng ôm y phục có thể che đậy ngực. Một lát sau, không hề nghe thấy nửa điểm đáp lại, không khỏi dâng lên nghi hoặc cùng lo lắng. Đang muốn quay đầu nhìn một cái vị công chúa này lại làm sao vậy, đúng lúc này, Thiên Hương vươn hai vòng qua bả vai của nàng, gắt gao ôm nàng.
Lưng trần có thể cảm giác được khi Thiên Hương gần sát tim đập cuồng liệt, cảm giác bộ ngực kiều xảo nhỏ nhỏ phập phồng, lại ái muội khiêu khích da thịt đặc biệt nóng bỏng. Phùng Tố Trinh cảm thấy đầu lại choáng váng, so lúc trước bị đánh thẳng một quyền vào mũi còn muốn mê mang hơn, khó có thể suy nghĩ.
"Ta khi đó hẳn là nên giết hắn... Ta khi đó hẳn là nên giết hắn...!!"
Thiên Hương ở bên tai nàng nói nhỏ, tiếng nói run rẩy mà kiềm nén. Phùng Tố Trinh trấn an vỗ vỗ cánh tay của nàng. "Ngươi sẽ cảm thấy cơ thể của ta ghê tởm sao?"
"... Không nên hỏi loại vấn đề ngốc này." Thiên Hương rầu rĩ đáp lại, Phùng Tố Trinh cảm giác được nàng chuyển động vị trí khuôn mặt, âm thanh y phục cùng da thịt sàn sạt tiếp xúc tô điểm cho căn phòng u tĩnh, nhất thời hiện lên một cỗ ẩn mật xuân tình mị hoặc tâm thần.
"Công chúa...!?" Ngạc nhiên hít vào một hơi.
Cuối cùng Thiên Hương hôn lên những vết thương trên lưng nàng, đôi môi từ gáy đầy ôn nhu, tỉ mỉ cẩn thận không hề quên một tiểu vết sẹo nào. Khi đôi môi mềm mại kia đi đến thắt lưng mẫn cảm của Phùng Tố Trinh, nàng không thể khắc chế cổ cảm giác xa lạ kích thích mà phát ra khẽ ngân tinh tế.
"Đừng như vậy...." Bị hai tay Thiên Hương từ sau lưng ôm chặt trong ngực, thật sự khó có thể chuyển động, vì thế chỉ có thể ở trong tiếng thở dốc phát ra lời yếu ớt ngăn lại. "Ngươi làm loại sự tình này, không được..."
"Vì cái gì không được?" Phía sau truyền đến tiếng hỏi lại mềm mại đáng yêu mà hơi có cảm giác hoảng hốt. đầu lưỡi Ấm áp khẽ vẽ theo vết sẹo nơi nào đó, Thiên Hương thấp giọng nỉ non: "Ngươi không phải nói ta là vợ của ngươi? Hoặc là... Ngươi dường như muốn làm nương tử của ta?"
"Ta biết ngươi tối nay bi thương, ta biết ngươi tối nay muốn lấy được sự an ủi hữu hiệu nhất. Nhưng là..." Phùng Tố Trinh khiến cho thân mình mỏi mệt dựa vào trong lòng Thiên Hương. "Ta sợ là không thể làm hết phận sự ...."
Lặn lội đường xa đã tiêu hao tất cả tinh lực thân thể, chuyện phát sinh đến nay là để nàng đạt được Thiên Hương an tâm ở bên người, sau đó đụng tới chuyện giường chiếu cũng là không nằm trong kế hoạch. Chỉ cần nghỉ ngơi một khắc, chợp mắt một chút là tốt rồi, vấn đề khác nàng đợi tỉnh lại sau đó lại nghĩ biện pháp giải quyết, cũng không sao.
"... Ta còn phải gả cho Phan đại nhân, làm thế nào mới tốt?" Khẩu khí Thiên Hương ngập ngừng, giống như tiểu muội muội vừa mới làm vỡ bình hoa cha mẹ yêu mến nhất, vừa khóc vừa vội vàng quýnh lên chạy đi tìm tỷ tỷ cứu mạng.
"Đừng lo, giao cho ta. Ta vẫn luôn là của ngươi [ hữu dụng ] a..." Phùng Tố Trinh nửa ngủ nửa tỉnh nói: "Huống hồ, nếu tình huống tệ hơn, ta cũng có thể một gậy đem ngươi đánh ngất bắt đi, rồi đưa lên núi làm áp trại phu nhân."
"Không được a, ta đã là vợ người ta đây." Thiên Hương cười khẽ, khiến cho nữ tử trong lòng có thể càng thoải mái mà gối lên trong lòng chính mình. "Nhất nữ không thị nhị phu, (một nữ nhân không hầu hạ hai chồng) cho nên để cho nhị phu đến hầu hạ bản công chúa ta đi."
"... Cũng tốt. Cùng nhau chia sẻ cam giá của công chúa, cũng tốt."
Phùng Tố Trinh lâm vào mộng đẹp. mộng này chính là chỗ nàng từng nghĩ đến bản thân sẽ vĩnh viễn ở lại, nhưng là vì Thiên Hương hạnh phúc, nhất định phải đem nàng đuổi khỏi cảnh trong mơ. Tiếp đó, cô độc một mình ở lại nơi này, bện nên kết cục hoàn mĩ từ lúc ban đầu liền không tồn tại. Nhưng là, giờ này khắc này, ở trong lòng Thiên Hương, nàng mới biết được mặc dù là ly khai mộng, nhưng vì hai người vẫn lựa chọn ở cùng một chỗ, khiến nó ở trong thế giới thật cũng có thể vô biên vô hạn kéo dài mãi mãi.
Nam tử , Phùng Thiệu Dân cùng công chúa là mộng.
Nữ tử , Phùng Tố Trinh cùng Thiên Hương là thật.
Đây là......
Suy nghĩ cùng cảm tưởng, hết thảy ưu phiền, đều ở khi Phùng Tố Trinh thiếp đi liền rời xa. Chỉ có người ấm áp ôm cổ nàng, bất luận thanh tỉnh hay trong mộng đều làm bạn cùng nàng. Bất luận thanh tỉnh hay trong mộng, duyên phận được vận mệnh thắt thành, đã từ từ kéo dài tới tương lai.
Đây là,sau khi ngụy trang thành nam tử, trải qua ngàn vạn mưa gió, lại lấy nữ tử thân phận đoạt được đến , hạnh phúc chính xác nhất không hề có sai lầm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com