14
Vương Nhất Bác lên lớp vẫn ngủ, chỉ là sẽ không còn nhân lúc Tiêu Chiến quay người viết bảng mà che mặt bằng quyển sách Tiếng Anh, sau đó lén nhìn trộm anh nữa. Thật ra Tiêu Chiến đều biết hết, chỉ có bản thân Vương Nhất Bác là tự cho rằng bản thân che giấu rất hoàn hảo.
Sáng sớm đến trường, Tiêu Chiến mở cánh cổng ngoài sân ra, thường sẽ có thể thấy được Vương Nhất Bác trượt ván đi học, mặc bộ đồ đồng phục một cách lỏng lẻo, khoác túi đeo chéo, trên mặt vẫn còn dáng vẻ buồn ngủ chưa tỉnh, thỉnh thoảng trong miệng còn ngậm một mẩu bánh mì. Có điều Vương Nhất Bác coi anh như không khí, Tiêu Chiến cũng không hỏi cậu có muốn ngồi xe mình nữa hay không.
Hôm nay trời cũng mưa, sắc trời bỗng nhiên tối sầm, còn "đùng đoàng" bổ xuống vài tia sấm sét. Các giáo viên nữ trong văn phòng nhỏ tiếng kêu lên, thầy Trần - bạn của phụ nữ - cười "ha ha" xung phong đi bật đèn.
Ngọn đèn huỳnh quang im lìm hai giây mới vụt sáng, ánh đèn màu trắng rọi lên quyển vở bài tập mà Tiêu Chiến đang chấm, anh phát hiện cây bút bi đỏ của mình sắp sửa hết mực rồi.
Thầy Trần đắc ý ngồi xuống bàn làm việc, nhìn những hạt mưa rơi "lộp bộp" ngoài cửa sổ, cất giọng cảm thán: "Mưa rào có sấm chớp, mùa hè sắp đến rồi".
Giáo viên đã kết hôn ở bên cạnh - Ms. Shen - gọi điện thoại bảo chồng lái xe đến đón cô, cúp điện thoại rồi liền phụ họa một câu: "Sắp Lập hạ rồi thì phải".
Thầy Trần nghe thấy câu này liền tò mò quay qua hỏi cô: "Hẳn là vậy. Trong trấn có phải sắp tổ chức lễ hội pháo hoa không?".
Nếu như nói giáo viên Tiếng Anh là những người người mang phong cách Tây Âu nhất trong số các giáo viên ở nhất cao của Sư Thành, vậy thì Ms. Shen chính là người thời thượng nhất trong số các giáo viên Tiếng Anh. Chồng của cô là bí thư Đảng ủy Sư Thành, không chỉ mỗi ngày đều tinh tế đổi một bộ quần áo đẹp đẽ, còn một tay nắm gọn tất cả tin tức và lời đồn sốt dẻo trong cả trường học lẫn thị trấn nho nhỏ này.
Ms. Shen gật gật đầu: "Phải. Năm nay có lẽ sẽ vào Lập hạ, hẳn là ngày bảy tháng năm, chính là vào cuối tuần này".
Tuy không phải chuyện gì to tát, Miss Shen vẫn cực kỳ thần bí hơi dùng tay che miệng nói: "Chồng tôi nói với tôi đó, đừng bảo là tôi kể nha".
Sau đó cả văn phòng đều làm như thật gật gật đầu.
Tiêu Chiến bị bọn họ chọc cười, anh chấm xong quyển vở bài tập cuối cùng thì tháo chiếc kính viền bạc xuống, cẩn thận cất vào hộp kính, sau đó đưa tay xoa xoa huyệt Tình Minh, chuẩn bị thu dọn cặp sách về nhà.
"Thầy Tiêu có muốn đi xem lễ hội pháo hoa không?", thầy Trần đưa ra một lời mời nhiệt tình với người anh em mới của mình, "Điểm đặc sắc của Sư Thành chúng tôi đó, đến lúc ấy cả con đường đều là ăn nè, uống nè, vui chơi nè, ở thủ đô khẳng định không có đâu!".
Cả văn phòng đều náo nhiệt hẳn lên, ríu ra ríu rít dự định cùng đi chung. Tiêu Chiến trước giờ không phải là người không để lại mặt mũi cho người khác, thế là liền lập tức đồng ý.
Tiêu Chiến bung chiếc dù bị mấy cô giáo nhét cho mình, bước trên hành lang dài đang nhỏ mưa "tí tách" trong khuôn viên trường.
Từng tốp học sinh cười đùa lao vào màn mưa, đội đồng phục và cặp sách lên đầu, còn có ba bốn người chen chung một cái ô, người đứng ngoài gần như ướt sũng, lại vẫn cười giống như gặp được chuyện gì vui lắm.
Dưới tiếng mưa rơi "lộp độp" dồn dập, từng "đóa hoa" dù đầy màu sắc nở rộ trên sân trường. Trong không khí là mùi hương sau cơn mưa mà chỉ nơi thành trấn nhỏ này đặc biệt có, mùi của đất sét, hương của cỏ cây, trộn lẫn với mùi gỉ nhàn nhạt tỏa ra mỗi khi những hạt mưa đập lên lan can sắt trong lớp học. Tất cả những thứ này đều khiến Tiêu Chiến cảm thấy cực kỳ tươi mới, dù sao ở thủ đô, sau khi mỗi cơn mưa qua đi cũng chỉ còn lại mùi khói tỏa ra từ đuôi xe ô tô.
Tiêu Chiến vừa định đi vào màn mưa đã nhìn thấy chỗ cầu thang cách đó không xa, có ba bóng dáng quen thuộc.
Hầu Tử lại là người đầu tiên chú ý đến anh, một bước bật ba bước nhảy chạy đến bên cạnh Tiêu Chiến: "Thầy Tiêu!".
"Mấy em tan học rồi à?". Tiêu Chiến cười, mặt hướng về phía Hầu Tử, em gái đẩy tạ đứng bên cạnh cậu, còn có Vương Nhất Bác đang không chút kiêng dè nhìn anh chằm chằm.
Anh không chút dấu vết né tránh ánh mắt của đối phương, nhìn vào hai tay trống không của Hầu Tử, lại quan tâm hỏi: "Đều không mang dù sao?".
Toàn bộ biểu cảm của Hầu Tử đều viết hết lên mặt, lúc phiền não hai hàng lông mày liền rũ xuống: "Vâng ạ. Bọn em đều không mang, đến cả xe đạp cũng không được lái".
Đợi đến khi Tiêu Chiến thốt ra câu "Có muốn ngồi xe của thầy không" cũng đã không kịp nuốt lại nữa rồi.
Bởi vì ánh mắt Hầu Tử ngay lập tức sáng lên, em gái đẩy tạ cũng vui vẻ cầm lấy cánh tay Vương Nhất Bác lắc lắc, nói: "May mà có đại diện môn Tiếng Anh của chúng ta!".
Tiêu Chiến bị câu nói hài hước này của cô bé chọc cười: "Cho dù không có đại diện lớp thầy cũng sẽ chở các em".
Cánh tay của Vương Nhất Bác bị em gái đẩy tạ túm lấy, khuôn mặt lại vẫn như cũ không để lộ ra chút biểu cảm nào, ánh mắt dán chặt lên người Tiêu Chiến, giống như sợ anh sẽ chạy mất.
Tiêu Chiến ho một tiếng, quay đầu nhìn về phía xa xa: "Đi theo thầy nào".
Em gái đẩy tạ cười đùa la to "Em muốn ngồi bên cạnh thầy Tiêu", nhưng đến khi cô bé chạy đến bên cạnh chiếc xe Honda, lại phát hiện ra Vương Nhất Bác đã đến sớm hơn cô một bước, còn đang nắm lấy tay vịn ghế phụ của xe.
Cô nàng có chút kì quái, nhưng vẫn ra phía sau ngồi với Hầu Tử. Cơ thể gầy gò của Hầu Tử đặt bên cạnh em gái đẩy tạ trông chỉ còn một khối nho nhỏ.
Tiêu Chiến gấp dù lại, cũng ngồi ổn định vào ghế lái, cười híp mắt hỏi bọn họ: "Nhà các em ở đâu?".
Em gái đẩy tạ và Hầu Tử tranh nhau nói địa chỉ nhà mình, chỉ có Vương Nhất Bác vẫn im lặng không lên tiếng, ôm lấy ván trượt ngồi trên ghế phụ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hầu Tử phát giác ra sự kỳ lạ của cậu đầu tiên: "Vương Nhất Bác, sao mày không nói chuyện?".
Vương Nhất Bác nhàn nhạt liếc nhẹ một cái về phía sau: "Anh ấy biết nhà tao ở đâu".
Vương Nhất Bác gọi Tiêu Chiến là "anh ấy", mà không phải giống như đám học sinh bọn họ, gọi anh là "thầy Tiêu".
Thế là bầu không khí trong xe được bọn họ hâm nóng trước đó phút chốc trở nên yên tĩnh, lộ ra sự quái dị không tự nhiên.
Hầu Tử bị cái xưng hô "anh ấy" của Vương Nhất Bác dọa đến mức có chút hoang mang, kéo kéo tay áo của em gái đẩy tạ cầu cứu.
Em gái đẩy tạ bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt ôn hòa của Tiêu Chiến phản chiếu trong kính chiếu hậu, lại không biết vì sao cảm giác giống như có chút căng thẳng. Anh ngẩn người một lúc mới phản ứng lại: "Ừm. Thầy có biết, đại diện Tiếng Anh ở đối diện nhà thầy".
Em gái đẩy tạ ngay lập tức vỗ tay, lớn giọng nói: "Ngưỡng mộ quá đi, em cũng muốn ở đối diện nhà thầy Tiêu".
Hầu Tử châm biếm bảo "nằm mơ", lại bị ăn một đấm.
Tiêu Chiến cuối cùng lại bị bọn họ chọc cười, bắt đầu làm gương hỏi về vấn đề học tập, bầu không khí lúc này mới dịu đi một chút.
Hầu Tử thần kinh thô, ở bên đó liên mồm nói chuyện với Tiêu Chiến, chỉ có em gái đẩy tạ sững sờ nhìn chằm chằm bạn cùng bàn của mình. Khuôn mặt Vương Nhất Bác vẫn cứng ngắc như cũ, so với dáng vẻ cà lơ phất phơ thường ngày như hai người hoàn toàn khác nhau.
Lúc này Hầu Tử cũng đã cùng Tiêu Chiến nói đến lễ hội pháo hoa vào Lập hạ, Hầu Tử quả thật giống như đại sứ tuyên truyền du lịch của Sư Thành, thuộc làu làu phổ cập cho Tiêu Chiến truyền thống lịch sử cũng như các hạng mục tổ chức trong lễ hội, sau cùng sáp mặt lại gần hỏi: "Thầy Tiêu có muốn đi cùng bọn em không?".
Tiêu Chiến xoay vô lăng qua bên phải: "Hả? Đi xem lễ hội?".
Hầu Tử gật đầu cực kỳ nhiệt tình: "Đi đi thầy Tiêu, cực vui luôn đó".
Tiêu Chiến không đáp lời, nhất thời trong xe chỉ còn lại tiếng nhạc âm hưởng nhẹ nhàng vang vọng, cùng với âm thanh mưa rơi "lộp độp" đập lên kính chắn gió.
Em gái đẩy tạ chú ý thấy, Vương Nhất Bác từ nãy đến giờ vẫn giả vờ nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này yên ắng quay đầu lại.
Sau đó tay của cậu, bất ngờ đưa về phía ghế lái, đặt lên cánh tay đang để trên vô lăng của Tiêu Chiến.
Em gái đẩy tạ có cảm giác, động tác này của Vương Nhất Bác giống như thể một nghi thức thần kỳ gì đó.
Bởi vì chỉ hai giây sau khi cậu làm ra động tác này, Tiêu Chiến liền khựng lại, sau đó đáp lại lời Hầu Tử: "Được thôi, đến lúc đó còn có thầy Trần và mấy thầy cô khác nữa, cùng đi đi".
🍍🍓
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com