Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Gương vỡ lại lành, Đô thị tình duyên, Yêu thầm, Yêu đậm sâu, Ngọt sủng, 1v1
Editor: Bliebe
-----
Góc nhìn nam chính: trước cưới sau yêu x Góc nhìn nữ chính: yêu thầm thành thật
1. Trình Du Lễ, chàng trai trẻ đẹp trai nhất Bắc kinh. Tấm lòng rộng mở, dạo chơi nhân gian.
Từ nhỏ bên người oanh yến thành đàn, Trình Du Lễ lại chưa từng cho cô gái nào ánh mắt, nhận được thư đều vứt sang một bên.
Có lần nhận được một bức thư, bên trong chứa chứa một tiêu bản hoa anh thảo tuyệt đẹp.
Anh em ở một bên nhìn thấy, ồn ào lấy đi. Qua tay mấy người, tiêu bản đã bị vò thành một cục.
Mà Trình Du Lễ chỉ dửng dưng cười: "Được rồi, mau cầm về đi, đừng để giáo viên nhìn thấy."
Tần Kiến Nguyệt ở bên ngoài lớp, nhìn món quà cô tự tay làm cả đêm, bị người ta vứt ở trên sàn hành lang.
2.
Trình Du Lễ có một đôi nhìn ai cũng trìu mến, mà nhìn ai cũng thờ ơ. Thường ngày thích dành thời gian trong rạp hát, uể oải dựa vào ghế bành, pha một ấm trà và nghe một bài hát.
Cô gái diễn vai Hoa Đán rất xinh đẹp, đôi mắt như nước mùa thu, trông rụt rè sợ hãi. Trình Du Lễ đi tìm, rõ ràng là lần đầu gặp anh nhưng trong mắt nàng lại có nhiều cảm xúc.
Trình Du Lễ tò mò: "Sao vậy, biết tôi à?"
Tần Kiến Nguyệt không lên tiếng, lắc đầu.
Hai người ở chung xem như hợp nhau, cũng đến tuổi kết hôn, đơn giản ở bên nhau sống qua ngày.
Trình Du Lễ yêu vợ vô bờ bến. Chỉ là đôi mắt dửng dưng ấy vẫn dửng dưng. Không chứa người được.
Cô là một cô gái lạnh lùng, nói cô ăn chơi không đúng, nói cô cần cù siêng năng cũng không đúng. Vẫn như hàng ngày cô đi đến công ty đón anh trai tan tầm, về đến nhà đã gặp một nhà ba người lạ đến hỏi cưới cô. Vì muốn mẹ vui lòng nên cô bắt buộc phải kết hôn với hắn - một tên phong lưu, vẻ ngoài yêu nghiệt mê hoặc chúng sanh. Hắn thông minh, phúc hắc, là một tổng tài ai cũng nể phục. Cho đến khi cưới cô về. Hắn bị tình cảm của cô làm thay đổi. Đến khi hắn nhận ra hắn đã quá yêu cô, cô đã quá tổn thương rồi...…
Tác giả:Ngô Tiếu Tiếu Thể loại:Xuyên Không Phượng Lan Dạ. Mười hai tuổi là Tiểu công chúa mất nước , bởi vì không đựng được nổi nhục đâm đầu vào cột trụ hôn mê, một lần nữa mở mắt, ngông nghênh lạnh lùng, lấp lánh tao nhã bức người. Trên tứ hôn yến Một khúc 《 giang sơn như họa 》, tài năng kinh động bốn phương, trở thành nhân vật chính được nhiều người tranh đoạt nhất tại hôn yến ngày đó, các vị Vương gia hoàng tử rối rít yêu cầu ban hôn, Hạo Vân đế ban thưởng cho thất hoàng tử Tề vương làm phi. Thất hoàng tử Tề vương, rất được thánh thượng yêu thương, là người nghiêng nước nghiêng thành , tính tình lạnh lùng, số mạng cứng rắn, khắc mẫu khắc thê, liên tiếp cưới hai người vợ, đều bị mất mạng trong đêm động phòng, kinh đô người người nghe tiếng đều biến sắc. Ngày đại hôn, không có tân lang, lại cùng con gà trống bái đường, tân vương phi giận dữ độc bất tỉnh tất cả khách mời ở sảnh đường, từ đó được gọi là "độc phi". Tân hôn ngày đầu tiên: Tề vương phủ chính sảnh, nha đầu hoàng thượng ban thưởng, thái độ ngạo mạn nói chuyện cay nghiệt, tân vương phi thưởng cho nàng một viên thuốc, từ đó về sau miệng không thể nói, còn bị bán đến kỹ viện. Tân hôn ngày thứ hai: Quản gia đem gà trống nhốt vào lồng gà, lập tức bị phạt hai mươi đại bản, tân vương phi trước mặt của tất cả hạ nhân trong phủ lời nói nghiêm túc rõ ràng: "Từ nay sau Gia (ý là Tề vương) chính là gà, gà chính là Gia." Từ đó, Tề vương phủ rối loạn, Vương Phủ gia quy điều thứ nhất, ở nơi này, lời của V…
[BHTT][Xuyên Không] Vui Sướng Mất Trí NhớTác Giả: Vạn Ngôn Không Đáng Một Khối TiềnThể loại: BHTT, Xuyên không, Cổ đại, võ lâm tranh đấu, 1x1, HEP/s: MỊ ĐÃ CÓ FULL H BỘ NÀY :3--------- Đêm Khuya mị đã bị bộ này mê hoặc, tác giả đại bài nên văn phong lôi cuốn, nội dung tình tiết hấp dẫn qua từng chương. Truyện kể về vị mỹ nữ kia vì nhan sắc quá hoàn mỹ sắc sảo y hệt như hình tượng đại Boss ác độc nữ xứng, cho nên phận làm diễn viên nàng chỉ có thể đóng duy nhất 1 kiểu vai ác, cho đến một ngày nọ, nàng đột nhiên xuyên không, chân chính trở thành... thiên hạ đệ nhất ác nhân trong truyền thuyết.... Từ đây nàng bắt đầu chuỗi ngày tự tẩy trắng chính mình :v :v --- Văn án: Uông tiểu thư không cẩn thận xuyên qua thành thiên hạ đệ nhất ác nhân, Vì cứu mạng mình, nàng nghĩ ra nhất cẩu huyết cứu mạng phương pháp -- giả vờ mất trí nhớ. Uông tiểu thư: Ngươi hảo, ta mất trí nhớ, xin hỏi tỷ tỷ ngươi là? Nữ nhân thần bí: Ta là mẫu thân của ngươi. Uông tiểu thư: Mẫu thân hảo ~ Lại là trời trong gió nhẹ ngày nào đó, Uông tiểu thư: Mẫu thân, ngươi làm gì hôn ta? Nữ nhân thần bí: Kỳ thật, ta là ngươi nương tử. Uông tiểu thư: Nương tử hảo ~ Nữ nhân thần bí: Ngươi liền không thể hoài nghi ta một lần! Uông tiểu thư cười nói ra: Không được nga, nương tử, ta mất trí nhớ. Nữ nhân thần bí cười lạnh thành tiếng, theo giang hồ bạch tiểu sinh đưa tin, đêm đó hai người liền đánh lên tám trăm hiệp. Nội dung nhãn mác: Cường cường giang hồ ân oán xuyên qua thời không tiên hiệp tu chân(???) Nhân vật chính: Uô…
Một vị tổng tài nổi tiếng tàn khốc trên thương trường, nay lại yêu từ cái nhìn đầu tiên với con gái của một đối tác làm ăn. Chuyện này ai tin đây? Vân Nghê cũng không tin, đến khi mà bị hắn cả thân người cường tráng đè lên mình, lăn lăn lộn lộn trên giường thì cô mới bắt đầu nhận thức rõ sự độc chiếm của hắn. Từng ngày từng ngày ở bên nhau cô càng cảm nhận được sự ân cần dịu dàng của hắn, dường như không hề chán cô, mà ngày càng nâng niu chiều chuộng, chỉ hận không thể đem cả thế giới này tặng cô....------------------- Tác giả: Tình Văn (Chỉ viết trên Wattpad) Thể loại: Ngọt, sủng, sắc, tổng tài, hắc bang, HE. Người nào không coi được H thì làm ơn cút ra chỗ khác, ăn nói hàm hồ với tui là không yên đâu đấy =))…
Em nói, em và anh là hai thế giới...Em nói, anh là mặt trời còn em là mặt trăng...Em nói, giữa hai ta luôn tồn tại một khoảng cách...Em nói, gió thổi càng lớn, khoảng cách của hai ta càng xa...Em nói, em không đủ can đảm để tìm anh...Vậy vợ à, cứ đứng đó đợi anh...Anh sẽ chạy ngược lại chiều gió tìm kiếm em...Đừng đi nữa, đừng khiến anh mệt mỏi...Đừng gượng bước, đừng khiến anh tuyệt vọng...Đừng cố cười, đừng bắt anh gục ngã...Đừng rơi lệ, đừng làm tim anh đau...Sau tất cả, anh yêu em vợ ạ...Hạnh phúc có ngắn ngủi, anh vẫn cố kiếm tìm...Tử thần mang em đi, anh vẫn sẽ giật lại...Dù em cố chạy trốn, anh tuyệt không buông tay...Vì em là tất cả, là ánh sáng cuộc đời...Em là cả thế giới, giấc mơ anh tìm về...Vợ, xin đừng rời xa anh...…