Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 49

Khi Dư Thần Dật thức dậy, nhìn thoáng qua phòng Cố Châu Lâm, không có ai, chăn gối trên giường cũng gấp gọn gàng, Cố Châu Lâm đã đi rồi.

Hắn ngây người nhìn chằm chằm cái giường trống trơn kia mấy giây, không biết nghĩ tới cái gì, sắc mặt hơi trầm xuống, nhưng rất nhanh hồi thần, bộ dáng như thường xoay người đi rửa mặt.

Cố Châu Lâm không biết đi lúc nào, nhưng y đã chuẩn bị sẵn cháo bí đỏ với bánh khoai tây, còn dùng màng bọc giữ ấm, Dư Thần Dật lấy tay bối rối sờ lên vành bát, vẫn ấm.

Dư Thần Dật yên lặng kéo ghế ngồi xuống, trước khi ăn còn chụp gửi cho Cố Châu Lâm một cái ảnh, như cố ý báo cáo lịch trình cho y: Anh chuẩn bị ăn sáng.

Cố Châu Lâm gửi tin nhắn trả lời rất nhanh: Ừm, nếu nguội rồi ca ca nhớ hâm nóng lại.

Dư Thần Dật cong khóe môi, vui vẻ tắt điện thoại bắt đầu ăn sáng, rửa bát đũa xong mới ra sô pha ngồi, tầm mắt loanh quanh vô định, chậm rãi nhìn lướt qua vách tường cùng với trần nhà phía trên TV, đột nhiên dựng tóc gáy đứng dậy.

Sau khi đứng lên hắn cũng không làm gì, chỉ như ngồi đến phát chán rồi thong dong không có mục đích mà loanh quanh đi dạo trong phòng, lúc ngang qua huyền quan chợt dừng chân.

Dư Thần Dật đứng trước huyền quan hai giây, sau đó chậm rãi duỗi eo, đầu ngẩng theo hai tay vươn lên, ánh mắt quét nhanh qua trần nhà một vòng, duỗi người xong lại đứng thẳng đi về phòng khách, khoảnh khắc quay lưng lại đôi mắt lập tức cong lên, ý cười loang ra cả khuôn mặt.

Hắn ngây người cả ngày ở nhà, buổi tối Cố Châu Lâm video call tới đúng lúc Dư Thần Dật vừa tắm xong đang nằm trên giường, hắn nhận điện thoại, hai giây sau Cố Châu Lâm mặc áo ngủ hiện lên ở đầu kia điện thoại.

"Ca ca?" Cố Châu Lâm thấy rõ khung cảnh sau lưng Dư Thần Dật lập tức kinh ngạc, "Mới mười giờ ca ca đã chuẩn bị đi ngủ rồi sao?"

"Không có, chỉ là muốn lên giường nằm thôi." Dư Thần Dật nói: "Em đang ở khách sạn sao?"

"Ừm, em cũng ở trên giường." Cố Châu Lâm nói xong thì mở camera sau cho Dư Thần Dật nhìn giường phòng mình một chút rồi mở về camera trước, chuyên chú nhìn Dư Thần Dật trong điện thoại, "Cả ngày không gặp ca ca rồi, em nhớ anh."

"Anh cũng nhớ em." Dư Thần Dật vốn ngồi tựa vào đầu giường, kết quả vừa nói chuyện với Cố Châu Lâm lại vừa trôi dần xuống, cuối cùng nằm trong ổ chăn, tóc bị cọ tới cọ lui trên gối mà rối xù, cả người toát ra vẻ trẻ con, ngay cả lúc nói chuyện cũng mang theo ý tứ ỷ lại làm nũng: "Em có thể về sớm chút được không?"

Giọng Dư Thần Dật vì đường truyền mà có hơi khác, nhưng giọng điệu thì không hề bị thay đổi, nguyên vẹn rơi vào tai Cố Châu Lâm.

Cố Châu Lâm nhìn Dư Thần Dật đang tha thiết nhìn mình, sau lưng xẹt qua một tia vui sướng, giọng điệu cẩn thận yêu cầu này của Dư Thần Dật cứ như thiếu y một chút thôi cũng không sống nổi, cứ như con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng, từng phút từng giây đều mong chủ nhân đến làm bạn, trong cuộc đời dài đằng đẵng chỉ có y là ánh sáng để theo đuổi.

Hô hấp của y không không chế nổi mà ngừng lại trong chớp mắt, một ngọn lửa vô danh lại bắt đầu nổi lên, từ thân dưới cháy lan ra toàn thân.

Cơ thể Cố Châu Lâm đột nhiên co rút, suýt nữa không cầm nổi điện thoại, ngón tay ngoài màn hình hưng phấn co giật, cổ y vì nhẫn nhịn mà đỏ lựng, gân xanh nổi lên như có sức sống riêng mà động đậy, yết hầu cũng khẽ chuyển động.

"Ngày mai xong em lập tức về, ca ca đợi em một." Cố Châu Lâm tưởng tượng khung cảnh ngày mai, suýt chút không nhịn nổi tiếng cười sung sướng, khóe miệng y co rút, rồi vô cùng mất tự nhiên nhếch lên, lộ ra nụ cười có phần quái dị, giọng nói khàn khàn: "Hôm nay ca ca làm gì? Kể em nghe được không?"

Dư Thần Dật có vẻ không phát hiện ra vẻ kì quái của Cố Châu Lâm, nghe thấy Cố Châu Lâm nói công việc xong lập tức trở về liền cười đến rạng rỡ, kể cho Cố Châu Lâm nghe hôm nay mình làm gì ở nhà cả ngày.

Hai người hàn huyên một hồi, Cố Châu Lâm đột nhiên nói: "Ca ca, ngày mai em muốn ăn sườn chua ngọt. . . . ."

"Được." Dư Thần Dật dịu dàng cười nói, "Ngày mai anh làm, chiều em về là có thể ăn."

"Vâng." Trong mắt Cố Châu Lâm lóe lên tia sắc bén, trên mặt mang theo nụ cười không rõ hàm ý, hạ giọng nhẹ nhàng nói: "Em rất mong chờ, ca ca."

Chiều ngày hôm sau, Dư Thần Dật nhớ phải nấu sườn chua ngọt cho Cố Châu Lâm, vì thế mở tủ lạnh ra kiểm tra nguyên liệu.

Trong tủ lạnh đầy ắp thức ăn, bởi vì hắn không thường ra ngoài, cho nên lần trước ra siêu thị mua đồ hắn đã mua một đống nguyên liệu.

Dư Thần Dật tìm kiếm trong tủ một lát, trong tủ cái gì cũng có, chỉ thiếu duy nhất sườn.

Hắn đóng cửa tủ, kiểm tra lại gia vị các thứ, phát hiện sốt cà chua vốn còn hơn nửa giờ đã không cánh mà bay, hắn lục tung mấy ngăn kéo trong bếp mà cũng không thấy.

Nguyên liệu làm sườn chua ngọt không nhiều lắm, bây giờ lại thiếu mất hai món quan trọng nhất, giờ đi siêu thị mua cũng không kịp nữa.

Dư Thần Dật thở dài, nhưng vẻ mặt cũng không quá lo lắng.

Thậm chí hắn còn chậm rãi thu dọn lại đồ đạc vừa bị bới tung trong bếp, lúc ra khỏi bếp mới mặt nhăn mày nhó, nhìn thấy điện thoại trên bàn hai mắt lập tức sáng lên, lông mày nhăn chặt vì thiếu nguyên liệu nấu ăn lập tức thả lỏng.

Trước kia Cố Châu Lâm có tải cho Dư Thần Dật một app giao hàng, cũng đăng kí cho hắn rồi, nhưng Dư Thần Dật chưa từng dùng qua, bây giờ mới có cơ hội dùng tới.

Hắn đăng danh sách chi tiết những thứ cần mua lên, tiền ship cũng để cao hơn so với những người khác một chút, cho nên nhanh chóng có người nhận đơn, khoảng bốn mươi phút sau chuông cửa đã bị nhấn vang.

Dư Thần Dật nhìn qua mắt mèo, xác nhận dáng người với quần áo đối phương xong mới mở cửa.

Anh trai shipper đưa túi đồ đựng nguyên liệu to đùng cho Dư Thần Dật, còn có một hộp giấy dẹp cỡ giấy A4.

Dư Thần Dật nhận túi đồ, nhưng không cầm lấy hộp giấy kia, kì quái nhìn thoáng qua, hỏi: "Đây là cái gì?"

"Cái này không phải đơn lẻ khác của quý khách sao? Tôi thấy địa chỉ giống nhau nên nhận luôn." Anh trai shipper nói: "Đây là đơn ở siêu thị dưới lầu của quý khách, trong đơn có ghi ship lên đây."

Dư Thần Dật nhíu mày, đang muốn nói hắn không có đặt, nhưng nhìn vẻ mặt của shipper, lại thấp giọng nói "cảm ơn", rồi nhận lấy cái hộp kỳ lạ đấy.

Hắn tiện tay bỏ hộp giấy ngay trên tủ giày ở huyền quan, đem nguyên liệu nấu ăn vào bếp trước rồi mới đi ra cầm hộp giấy kia.

Vẻ mặt Dư Thần Dật có hơi do dự, nhưng không cầm hộp vào phòng khách, chỉ đứng ở huyền quan chậm chạp mở hộp ra.

Vài phút sau, Cố Châu Lâm thông qua màn hình theo dõi nhìn hộp giấy nặng nề rơi xuống đất, cùng lúc ấy, từ tai nghe của y truyền tới tiếng Dư Thần Dật kêu lên đầy hoảng sợ.

Đến rồi.

Cố Châu Lâm ngồi trên ghế, cả người dướn lên trước, y chăm chú nhìn màn hình, đầu lưỡi đỏ tươi liếm lên khóe môi, chậm rãi phát ra nụ cười điên cuồng.

——

Tác giả có lời muốn nói:

Haiya, tôi muốn trả lời bình luận nhưng lại sợ bị lộ! Đã có quỷ thông minh bắt được trọng điểm rồi!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com