Chương 10
Ngao Bính không phải chưa từng nghĩ đến việc giãy giụa bỏ chạy, y đã từng nghĩ tới, và cũng đã thật sự cố gắng làm vậy.
Nhưng vừa mới có ý định phản kháng, Na Tra nhập ma đã nhướn mày trừng mắt nhìn y, dáng vẻ vô cùng hung dữ. Giãy giụa thêm mấy lần, hắn thậm chí còn cắn y một phát đau điếng.
Na Tra có lẽ không nỡ dùng hết sức nên mới không cắn nát xương vai Ngao Bính, nhưng vết cắn vẫn rất sâu. Răng nhọn đâm vào da thịt, trong khoảnh khắc khiến Ngao Bính thấy máu chảy.
Ngao Bính bị hắn ghim chặt ở đó, đau đến mức không dám run rẩy. Na Tra vẫn nghiến răng gầm gừ với y, khiến mắt y ướt lệ.
Ngao Bính đau, nhưng trước đây y đã từng trải qua nỗi đau còn hơn thế này rồi, còn gì đau hơn việc gần như bị xé làm đôi?
Sống mũi y cay xè, đôi mắt phản chiếu ánh trăng khép lại, đôi môi run rẩy hé mở, khẽ động đậy hai lần rồi mới hỏi: "Nếu ta vẫn trốn, ngươi có lại dùng Hỗn Thiên Lăng trói ta không?"
Na Tra nhập ma đương nhiên không trả lời, hắn không hiểu. Ngao Bính hỏi xong liền nhắm mắt lại như bỏ cuộc, không giãy giụa nữa.
Thế là Na Tra cũng buông lỏng, đè trên người y rồi lại liếm láp vết thương hắn mới vừa gây ra, liếm sạch máu đang chảy ra vào miệng.
Ngao Bính đột nhiên mở mắt, vội vàng quay đầu nhìn Na Tra đang vùi mặt vào vai mình, đôi mắt ngấn đầy nước.
Hắn vừa gây ra đau đớn, cũng vừa mang đến ấm áp, đối với mọi thứ đều vô tri vô giác, ngoại trừ đòi hỏi của bản thân. Hắn thật ngây thơ. Ngao Bính thật sự bị hắn làm cho phát điên rồi.
Vết thương bị Na Tra liếm nhói lên từng hồi, thủ phạm ngẩng đầu lên. Hắn nhìn vào mắt Ngao Bính, đưa tay lau đi những giọt nước mắt đang không ngừng rơi.
"Ngao Bính..."
Na Tra nhập ma khẽ gọi y một tiếng, tiếng gọi khiến Ngao Bính đột nhiên nhớ lại lần trước. Khi đó, Na Tra vào rừng bắt một con đom đóm rồi đưa cho y xem như khoe báu vật.
"Na Tra, Na Tra, chúng ta không còn là một viên châu nữa rồi... ưm... chúng ta không thể..."
Ngao Bính người trần trụi, hai chân hơi dạng ra, bị Na Tra đè dưới thân, hông chạm hông mà va chạm, khiến toàn thân y nóng ran.
Ngao Bính cũng không hiểu Na Tra làm sao biết làm việc này, nơi chạm vào y của hắn vừa nóng vừa cứng, có lẽ đây là bản năng, cứ theo dục vọng là tự nhiên biết làm thôi?
Ma Hoàn tìm thấy Linh Châu rồi, tự nhiên khát khao muốn được hòa làm một như trước kia.
Ngao Bính đoán sự phản kháng của mình không chỉ khiến Na Tra tức giận, mà có lẽ còn khiến hắn nghĩ rằng mình cũng giống như tất cả sinh linh trong tam giới, đều không cần hắn nữa.
Cho nên tay Ngao Bính vẫn đặt trên lồng ngực rắn chắc của Na Tra nhưng không thật sự đẩy ra, thậm chí mặc kệ hắn xé rách y phục, đè mình xuống dưới thân, ở nơi hoang vu này mặc kệ hắn bắt nạt.
Ngao Bính bị Na Tra cọ xát đến run rẩy không ngừng, tay vụng về vuốt ve ngực hắn, dỗ dành hắn, nửa dỗ dành nửa khuyên bảo hắn: "Chúng ta không thể, ưm, lại như trước kia nữa... Chúng ta là hai người khác nhau rồi! Na Tra... ngươi và ta đều là nam nhân mà..."
Na Tra nào hiểu được, chỉ một mực thúc mạnh vào giữa hai chân Ngao Bính. Cảm giác đó, thật sự còn khiến y xấu hổ gấp trăm lần so với lúc trước Na Tra xoa ngực y.
Ngao Bính không nhịn được co một chân lên, cố gắng trốn tránh Na Tra bằng cách khép chặt cơ thể lại, trong đầu mơ hồ nghĩ mình thậm chí còn không phải là một cô nương, Na Tra cứ nhất định muốn cùng mình hòa làm một... như vậy là không thể mà.
Mà Na Tra dường như cũng cảm thấy chỉ cọ xát như vậy không thoải mái, tay vội vàng luồn xuống dưới xé đai lưng quần mình, thậm chí còn thô bạo hơn cả lúc xé quần Ngao Bính.
Lúc này hạ thân vốn cương cứng từ lâu cũng đã trần trụi, rồi hắn tách hai chân Ngao Bính ra, càng dùng sức ép vào giữa hai chân y.
Ngao Bính sớm đã xấu hổ đến đỏ bừng mặt, đột nhiên lại kinh hãi, đầu tiên là bị Na Tra nhấc chân lên làm cho giật mình, sau đó là bị cái vật thô cứng đang từ dưới đẩy vào kia dọa cho khiếp vía.
Y bị ép lộ thân ở nơi không một tấm mành che này, nếu bị Na Tra đè lên che chắn phía dưới làm loạn thì thôi, nhưng để lộ mông và dạng chân ra thế này thì còn ra thể thống gì nữa!
"Đừng! Na Tra, đừng như vậy...!"
Ngao Bính vừa xấu hổ vừa hoảng loạn, giọng cũng cao lên, nhưng thật ra cảm giác da thịt trần trụi dán vào nhau đã làm đầu ngón tay mềm nhũn cả rồi. Y vặn vẹo thân mình muốn giãy giụa, Na Tra lại không cho, còn đè lên bắp chân y, ép y phải mở rộng hơn nữa về phía hắn.
Na Tra đã tìm được đúng chỗ. Thắt lưng hắn vặn một cái, cái mông trắng nõn liền lắc lư, thịt mông mềm mại như nhão ra, Na Tra lập tức tách hai cánh mông của y ra rồi chen vào khe mông.
Đầu mút nhạy cảm đã căng phồng từ lâu được lớp thịt mềm mại bao bọc lấy, Na Tra đột nhiên bị kích thích, dồn hết sức lực muốn đẩy toàn bộ vật đang căng trướng khó chịu của mình vào khe mông Ngao Bính.
Nơi giao hợp đột nhiên không chỉ nóng rực vì da thịt chạm nhau nữa, mà hạ thân Ngao Bính còn có cảm giác ướt át nhớp nháp không biết từ đâu tới, trong khoảnh khắc khiến hành động khiếm nhã của hai người càng thêm dâm đãng.
Ngao Bính đáng thương bị người ta dùng vật cứng cọ xát giữa hai chân, đã mơ mơ màng màng xấu hổ đến đỏ bừng mặt, còn tưởng đó là việc thân mật nhất rồi. Cho đến khi bị tên nhóc hỗn xược này dùng sức mạnh mẽ đâm thẳng một phát vào huyệt, lúc này mới hiểu ra họ thật sự có thể làm được.
Cơ thể Ngao Bính đột ngột bị xé rách, trong khoảnh khắc ngay cả kêu cũng không ra tiếng, nghẹn lại một hơi rồi mới khẽ rên lên: "Đau quá."
Sao y có thể không đau, lỗ thịt nhỏ bé kia chặt như vậy, còn chưa từng trải qua chuyện này bao giờ, mà Na Tra đã đâm vào gần nửa đoạn rồi.
Tiếng Ngao Bính nức nở run rẩy, giọng yếu ớt, thật sự đáng thương vô cùng. Mà Na Tra lại còn muốn tiến vào sâu hơn nữa, tay hắn men theo bắp chân đang run rẩy của y xuống dưới, tách mông y ra rồi lại mạnh mẽ thúc hông vào.
"Ưm–!"
Nơi nhỏ bé non mềm như vậy, không được bôi trơn, cũng không được xoa bóp, cứ thế bị tách ra thô bạo. Lỗ huyệt đã sưng đỏ, Na Tra còn banh cánh mông y sang một bên, đến mức lỗ huyệt đã bị lấp đầy kia lại đáng thương hé ra một chút, hắn lại tiếp tục lắc eo thúc sâu vào.
"Đau quá... Na Tra, thật sự rất đau..."
Ngao Bính đau đớn co rúm người dưới thân Na Tra, không còn để ý đến xấu hổ khó xử gì nữa, sự xấu hổ vì bị đâm vào mông thật sự không địch lại được cơn đau này, dường như cảm giác bị Na Tra xé rách lần trước lại ùa về.
Y ôm chặt cổ Na Tra, run rẩy rồi gần như cầu xin mà khẽ gọi: "Na Tra, Na Tra... ưm, ngươi mau trở về đi..."
Rõ ràng lúc này người đang đè lên y chính là hắn, kẻ đang xâm nhập vào thân thể y cũng là hắn, Ngao Bính muốn gọi cũng chỉ có thể gọi tên hắn. Y nghĩ nếu Na Tra có thể tỉnh lại, nhất định sẽ không bắt nạt mình như vậy, Na Tra không nỡ để y khó chịu như thế này đâu.
Ngao Bính vừa khóc vừa cầu xin, Na Tra nhập ma vẫn không hiểu một chữ nào, không biết y đau, nhưng dường như hiểu được y đang tủi thân.
Na Tra hoàn toàn xâm nhập vào cơ thể y, cuối cùng cũng có được sự thỏa mãn đã mất từ lâu. Hắn vùi mình trong cơ thể Ngao Bính, nâng đỡ y, ghì chặt y, nhưng không hề thô lỗ mà lập tức cử động.
Nghe thấy tiếng nức nở đáng thương của y, Na Tra liền chạm vào y, sờ tóc y, rồi sờ mặt y, mắt y. Giống như trước đây, hắn lau nước mắt cho y, mơ hồ gọi cái tên mà y đã dạy hắn.
"Ngao Bính..."
Đúng như Na Tra nói, hắn vẫn còn chút lương tâm. Ngao Bính thấy tên nhóc hỗn xược này khó khăn lắm mới lộ ra một chút mềm lòng, cũng không còn để ý đến việc mình bị hắn bắt nạt đến khóc lớn rất mất mặt nữa, vội vàng mếu máo cầu xin: "Ngươi mau rút ra đi..."
Na Tra nghe lời thật sự rút ra, vật kia rút ra được nửa đoạn, rồi lại một lần nữa đâm sâu vào, đâm đến nỗi da thịt mềm mại bên trong Ngao Bính co rút dữ dội, càng đáng thương siết chặt lại.
Lúc này Na Tra đã hoàn toàn biết cách, hắn ôm chặt Ngao Bính rồi nhanh chóng ra vào, đâm đến nỗi Ngao Bính rên rỉ còn thảm thiết hơn vừa rồi.
Hắn càng đâm mạnh, bên trong Ngao Bính càng siết chặt lấy hắn, sự thoải mái khi bị Linh Châu quấn lấy khiến nghiệp hỏa quanh thân Ma Hoàn càng thêm mãnh liệt.
Mà Ngao Bính bị Na Tra thô bạo thao, kêu la đến mức thở cũng không nổi, há miệng thở dốc như một con thú nhỏ. Y không chỉ đau đớn vì thân thể bị Na Tra xé rách, mà cuối cùng cũng cảm thấy xấu hổ vì hành vi đồi bại này của họ.
Không phải là sự thân mật khiếm nhã thông thường, mà là đồi bại thật sự. Na Tra đang cưỡng hiếp y.
Ngay trên núi cao này, bên bờ hồ này, dưới ánh trăng này. Họ là Ma Hoàn và Linh Châu bị phân tách, đồng thời cũng là hai thiếu niên mang hình dáng con người...
Ngao Bính chỉ hận không thể cùng hắn rơi vào hỗn mang, vứt bỏ luân thường đạo lý, vứt bỏ tự trọng của nhân tộc như Na Tra, để không phải biết rõ được hai người họ lúc này vô liêm sỉ đến mức nào.
Đáng tiếc Ngao Bính là Linh Châu thanh khiết sáng ngời, vĩnh viễn không thể rơi vào cảnh hỗn mang. Lúc này y tỉnh táo vô cùng, không chỉ cảm nhận rõ ràng sự đau đớn của thân thể, sự xấu hổ, mà ngay cả cảm giác kỳ lạ đang dần trào dâng nơi giao hợp cũng rõ ràng.
Không biết từ lúc nào cảm giác ướt át giữa hai chân lại lan đến bên trong, vừa đau đớn, vừa có cảm giác tê dại ướt át. Cũng không biết những chất lỏng đó là từ thứ hung hãn của Na Tra, hay là do chính y tiết ra nữa.
Nghĩ đến Na Tra, Ngao Bính càng thêm xấu hổ. Na Tra không biết gì cả, đợi đến khi mặt trời lên, hắn căn bản sẽ không nghĩ đến việc đêm qua hai người họ hoan ái thân mật...
Có lẽ là do xấu hổ, cũng có lẽ là sự giao hòa của Ma Hoàn và Linh Châu tạo ra rung động, cảm giác kỳ lạ mà Ngao Bính chưa từng nếm trải kia lại càng đáng sợ hơn. Chỗ bị người ta làm tổn thương kia, đau vẫn đau, nhưng ngứa lại không phải là ngứa nữa, mà là tê dại chua xót căng trướng, kéo theo cả hạ thân y cũng nóng lên.
Ngao Bính bị cái cảm giác này dày vò đến khó chịu, ngửa đầu lên cao, chịu đựng thêm vài nhịp thật sự không nổi nữa, liền dùng sức đẩy Na Tra ra.
Cho dù y thực sự muốn dùng sức thì hiện tại cũng không còn đủ nữa. Mà Na Tra nhập ma bị y đẩy ra, lại không hề tức giận, còn thuận theo y mà nhường nhịn. Có lẽ người này đã là của hắn rồi, hắn đã thỏa mãn, Ngao Bính thích đẩy, hắn liền để y đẩy nhẹ mình.
Na Tra ngồi thẳng dậy, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Ngao Bính, nhìn mắt y, rồi lại nhìn xuống thân thể y.
Ánh mắt đó quá lộ liễu khiến Ngao Bính khó mà phớt lờ. Y xấu hổ tột độ, sợ Na Tra nhìn, nhưng mắt lại không nhịn được mà nhìn theo xuống dưới, xem hắn đang nhìn cái gì.
Ngao Bính thấy thân thể mình không mảnh vải che, hai chân dạng rộng ra, còn cái thứ giữa hai chân mình, lại đang cương được một nửa...
Mà trong mắt Na Tra vốn lại là vết thương vừa lành trên eo y. Nơi đó vốn là một màu hồng nhạt, bị Ngao Bính giãy giụa vặn vẹo, lại bị hắn nắm chặt đâm vào, đương nhiên sẽ sưng đỏ lên.
Ngao Bính không cảm thấy đau, Na Tra lại không hiểu, hắn nâng mông y lên rồi cúi người xuống, há miệng ngậm lấy chỗ đang đỏ lên trên eo y mà mút mát, giống hệt như mấy lần trước.
Ngao Bính nào ngờ Na Tra lại làm như vậy, bị xúc cảm nóng ấm quen thuộc chạm vào, thân thể y run lên dữ dội, chỉ kịp khẽ kêu lên một tiếng "không được...", liền bị kích thích đến mức bụng căng phồng mà xuất ra.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com