Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Quý Ông Cuối Cùng - Chương 29 (Hết)

Thẩm Dạ Hi cảm thấy, bản thân có lẽ sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên thời điểm khi bọn họ xông vào, người đàn bà đó bỗng nhiên quay đầu lại, vẻ mặt vô cùng kỳ lạ.

Giống như Khương Hồ miêu tả, bà ta nhỏ gầy, tóc khô vàng, hai gò má lõm vào trong, môi khô ráp.Nhưng miệng người này lại gắt gao ngậm thành một đường, cảnh này khiến đường cong khuôn mặt đều trở nên sắc bén, đôi mắt không hề che giấu vẻ hung tàn, ác độc, vô cùng đáng sợ.

Trong phòng rất mất trật tự, trên mặt đất còn có kíp nổ chưa kịp thu dọn sạch sẽ, bà không nhúc nhích nhưng không hề sợ hãi khi cảnh sát ập đến.

Vẻ mặt Thẩm Dạ Hi rất lạnh, nhóm đồng nghiệp đi cùng cũng cảm thấy sợ hãi không thôi, bộ dáng tùy tiện thường ngày cũng không còn, ánh mắt của anh giống như đang muốn giết chết người phụ nữ này, ngữ điệu chậm rãi nói: "Trịnh Ngọc Khiết, bà hiện tại là kẻ tình nghi có dính líu đến vụ án nổ xe công cộng, làm ảnh hưởng đến sự an toàn của người dân cùng vụ án mưu sát, bà có quyền mời luật sư, còn bây giờ mời theo tôi về phòng thẩm vấn nói chuyện."

Người phụ nữ bình tĩnh đánh giá anh, sau đó bỗng nhiên lộ ra một nụ cười, có châm chọc cũng có khinh thường.

"Cảnh sát?" Thanh âm của bà vừa trầm vừa thô, giống như đàn ông, "Thật là uy phong nha."

Thẩm Dạ Hi nói với Dương Mạn và Tô Quân Tử: "Lục soát."

Hai người theo lệnh làm việc.

Thẩm Dạ Hi trầm giọng nói: "Giơ tay lên."

Trịnh Ngọc Khiết vẫn châm biếm lạnh lùng nhìn anh, cũng không nhúc nhích. Thẩm Dạ Hi từng chữ từng chữ lặp lại một lần nữa: "Tôi nói giơ tay lên!"

Lúc này Trịnh Ngọc Khiết chậm rãi đưa tay từ trong túi áo ra, đồng tử của những người xung quanh nhanh chóng co lại , trong nháy mắt, bốn năm họng súng tối om nhắm ngay vào người phụ nữ gầy yếu này – thứ bà đang cầm trong tay chính là điều khiển từ xa cực nhỏ.

"Bà không nên làm chuyện điên rồ." An Di Ninh từ phía sau chậm rãi tiếp cận, trong lòng cô vẫn có một chút đồng tình với người phụ nữ đã mất đi đứa con mà mình yêu thương, "Để nó xuống, bà có làm gì cũng không nhanh bằng súng của chúng tôi!"

Trịnh Ngọc Khiết chuyển tầm mắt qua nhìn cô, chậm rãi nói: "Cô nổ súng cũng phải cong ngón tay, tôi bấm thuốc nổ cũng phải cong ngón tay. Ai biết được?"

An Di Ninh sửng sốt, cô đột nhiên thấy lúc Trịnh Ngọc Khiết đối mặt với mình, biểu tình trên mặt rất vặn vẹo, giống như đang chịu đựng điều gì đó, lại giống như đang tuyệt vọng mà liều mạng.

Thẩm Dạ Hi cắt lời bà, hừ nhẹ một tiếng: "Vậy bà cứ làm thử xem, là ngón tay bà nhanh hay là tay tôi nhanh. Tôi đếm đến ba, bà không hạ cái thứ đồ chơi kia xuống, tôi liền mặc định bà đang muốn làm nổ bom, sẽ chấp hành theo luật mà bắn chết."

"Một." Anh nói.

Trong mắt Trịnh Ngọc Khiết như có ánh sáng lóe ra, ánh mắt bà không né không tránh mà nhìn thẳng Thẩm Dạ Hi, bộ dáng không sợ chết...

"Hai." Tay Thẩm Dạ Hi cầm súng cực ổn, giọng không hề gấp gáp.

"Không! Đừng nổ súng!" Lúc này ở cửa có một người mạnh mẽ chạy vào, những cảnh sát xung quanh sau khi thấy rõ người chạy đến, tuy có hơi do dự nhưng cũng không ngăn cản cậu. An Di Ninh vừa lúc đối diện cửa, cô cảm thấy hình như mình chưa từng thất Khương Hồ thất thố như thế này – những sợi tóc hỗn độn, mồ hôi làm dính tóc trên trán, trên khuôn mặt tái nhợt mang theo một chút ửng đỏ do sau khi chạy nhanh đến đây.

Trịnh Ngọc Khiết khẽ cười một tiếng, ngón tay di chuyển, như muốn ấn vào cái nút điều khiển. Cho dù Thẩm Dạ Hi bị tiếng kêu của Khương Hồ làm phân tâm nhưng trên tay lại giống như phản xạ có điều kiện, tiếng súng vang lên, thân thể người phụ run rẩy, đồng thời ngón tay cũng cách xa khỏi vị trí nguy hiểm.

Sau đó tất cả những cảm xúc phẫn hận, khiêu khích, trào phúng trên mặt đều không thấy nữa, trên mặt bà nay chỉ còn lại nụ cười giải thoát.

Khương Hồ khi thấy thân thể bà đang dần ngã xuống, nhất thời phát ngốc.

Thẩm Dạ Hi mặt không chút thay đổi mà thu hồi súng, đỡ lấy Khương Hồ, thuận tiện hung hăng mà trừng mắt nhìn An Tiệp – sau đó mới nhìn về phía người phụ nữ đang nằm trên mặt đất, khuôn mặt có chút nghiêm trọng.

Khương Hồ sau khi bùng nổ liền giống như mất đi sức lực, gần như là ngồi phịch ở trong lòng Thẩm Dạ Hi, trên người như không phân ra được là đang bị đau ở chỗ nào, tựa hồ có rất nhiều miệng vết thương nứt ra, vừa nóng vừa đau nhức, cậu nhìn người phụ nữ nằm trên mặt đất, theo bản năng mà nắm lấy ngón tay chính mình.

Trịnh Ngọc Khiết hiện tại xem như bình tĩnh, không ai hiểu rõ, vì sao một người vô cùng hung ác, một tội phạm đặt bom lại có vẻ mặt như vậy, sau đó bà như cũng nhìn thấy Khương Hồ: "Là cậu..."

Ửng đỏ trên mặt Khương Hồ dùng mắt thường cũng nhìn thấy được nó đang dần biến mất. Thanh âm có phần yếu, cậu chậm rãi lắc đầu: "Hắn đưa bà thuốc gây mê hắn lấy ở vườn bách thú, để bà vì hắn mà tạo ra trái bom, sau đó đặt trên xe công cộng, để bà vì hắn lựa chọn con mồi, bà không thể chống lại hắn, đúng không? Thật ra... bà chưa từng giết người, đúng không?"

Thẩm Dạ Hi một tay đặt trên lưng Khương Hồ, một bàn tay nắm lấy vai cậu, người trong lòng rất gầy, ôm trong vòng tay cũng còn khoảng trống. Khi anh nghe được những lời này của Khương Hồ, da đầu như nổ tung, cúi đầu khó tin nhìn người phụ nữ toàn thân nhiễm máu.

– Kẻ giết người này bỗng nhiên mất đi hung ác ban đầu.

Người phụ nữ không có trả lời Khương Hồ, chỉ nhẹ nhàng nở nụ cười.

"Không phải lỗi của bà, bà cũng muốn bảo vệ người trên kia, đúng không?"

"Tôi... không thể cãi lời hắn, chỉ có thể giết hắn... để cho hắn và tôi cùng nhau xuống địa ngục... Khương... đúng không..."

Bà nghẹn ngào, đôi mắt nửa mở, dường như muốn ghi lại hình ảnh Khương Hồ vào đó, sau đó ánh sáng trong đôi mắt đó dần biến mất, cuối cùng trống rỗng, cái gì cũng không còn nữa

Khương Hồ nhớ tới một câu làm cậu vẫn cảm thấy rất bi thương: Người chết như đèn đã tắt.

Số mệnh cũng giống như con dao, có đôi khi biết rõ chống lại nhất định sẽ máu tươi đầm đìa, nhưng vẫn nhịn không được mà lấy thân mình ra chống lại. Khương Hồ đột nhiên cảm thấy tiếng Hoa của mình quả thật thiếu thốn, ngay bây giờ cậu không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả tâm tình của mình, chỉ cảm thấy toàn thân bất lực.

Sau đó Thẩm Dạ Hi thở dài, im lặng không lên tiếng ôm lấy cậu, nửa đỡ nửa ôm dìu cậu ra ngoài.

Ánh mắt Khương Hồ vẫn nhìn chăm chú vào khuôn mặt người đã chết, cậu nghĩ chính cậu cũng không biết phải dùng từ ngữ nào để miêu tả, là hối hận, căm phẫn, giãy giụa, tuyệt vọng, mê mang, thống khổ, hay là... ôn nhu cùng tình yêu?

Dương Mạn từ trong phòng người kia đi tới, trong tay cầm hai túi chứng cớ, bên trong chia ra hai ảnh chụp của hai nhà bị hại, xem chừng đều là ảnh chụp được trộm từ nhà người chết, ảnh chụp cả nhà đang vui vẻ hạnh phúc, trên người mỗi người đều dùng bút đỏ vẽ lên vô số đường nét, giống như là vết máu trên người bọn họ.

Hung thủ kia, từng nét thực hiện quá trình hành hung của mình hết lần này đến lần khác.

Một lát sau, người của tổ phá bom cũng đã kiểm tra hiện trường xong, bọn họ mang theo biểu tình khó tin mà nhìn về điều khiển trong tay Trịnh Ngọc Khiết – bên trong không có pin. Trong phòng cũng không có gì có thể phát nổ.

Thịnh Diêu vẫn đứng ở ngoài quan sát, cậu không nhịn được thấp giọng tự hỏi bản thân: "Vì cái gì?"

Vì cái gì bà ta muốn tìm đến cái chết? Vẻ mặt cuối cùng của bà là có ý gì? Người rốt cuộc có phải do bà giết không? Bà...

Sắc mặt Khương Hồ chậm rãi dịu đi, cậu nhìn Thẩm Dạ Hi liếc mắt một cái: "Đừng lo lắng, anh không giết sai người."

Thẩm Dạ Hi tuy rằng trừ bỏ kinh ngạc ban đầu thì sau đó vẫn luôn im lặng, ai cũng không hiểu được điều lo lắng không yên trong lòng anh, nghe thấy Khương Hồ nói một câu như vậy, ánh mắt Thẩm Dạ Hi chợt lóe lên, anh dừng một chút: "Vậy cậu vì cái gì nói người không phải do bà ta giết?"

Khương Hồ có hơi cố gắng mà ngồi xuống ghế An Tiệp đưa cho: "Ở chung với kẻ giết người rất là đáng sợ, nhưng mà anh có biết điều còn kinh khủng hơn là gì không?"

"Là gì?"

"Đó chính là tội phạm luôn tồn tại ở trong lòng mình, giống như bị nguyền rủa, không bao giờ chết."

Thẩm Dạ Hi giống như hiểu được cái gì, hỏi cậu: "Lúc trước cậu nói kẻ đặt bom cùng hung thủ giết người không phải một người, chẳng lẽ bởi vì ba ta có hai nhân cách?"

An Di Ninh mở to hai mắt: "Trên thế giới này thực sự có đa nhân cách sao? Giống như là một người có hai não sao?"

Khóe miệng Khương Hồ hơi nhếch lên nhưng ánh mắt vẫn trống rỗng: "Một người không có khả năng có hai não, tôi chỉ là nói có khuynh hướng, nhiều nhân cách là không tồn tại. Bà ta chẳng qua không thể thừa nhận được sự thật, nên tạo ra cho bản thân một hình ảnh giả dối, càng giống với ảo tưởng hơn... nhưng bà luôn hãm trong giả dố và không thoát ra được."

Vẻ mặt của cậu rất mệt mỏi, mơ hồ mà có hơi suy sụp: "Vì vậy bà chỉ có thể luôn sống trong sợ hãi, không ai có thể cứu, không ai có thể kéo bà rời khỏi nơi đó, chỉ có thể đồng quy vu tận."

Bà luôn sống trong nguy hiểm, vì để sinh tồn mà trở nên ích kỷ và lạnh lùng, một bên ác ma trong ý thức vẫn luôn tồn tại, có lẽ đối với bà mà nói, còn sống chính là ác mộng.

Thẩm Dạ Hi đem áo khoác cởi ra mặc vào cho Khương Hồ, thấp giọng nói: "Tôi tra được ở nông thôn ngoại thành có một đứa nhỏ rơi xuống nước, bên cạnh có hai du khách đang câu cá lại thờ ơ, sau đó nghe nói hai người du khách kia ở khách sạn của địa phương chết một cách kỳ lạ, lúc ấy người trong thôn đều nói là báo ứng, vẫn chưa phá án. Về sau tôi bảo Di Ninh tra xét một chút, thời gian ấy Trịnh Ngọc Khiết đang ở nơi đó để thăm cha mẹ mình. Là việc đó kích thích bà ta sao? Từ lúc đó bà bắt đầu không thể kiểm soát thân thể mình sao?"

"Tôi không biết." Khương Hồ trầm mặc một hồi, một lần nữa nhắm mắt lại, giống như nói mớ, "Tôi không biết..."

Bà oán hận thế giới này, nhưng thiện lương cùng phẩm hạnh làm cho bà khó có thể làm ra chuyện thương tổn người khác... thậm chí bọn họ còn tìm không ra người chịu trách nhiệm cho cái chết của con gái bà, oán hận kia vô cùng mạnh mẽ, một lần lại một lần có ý đồ khống chế bà, bà luôn dùng lý trí ngăn cản, bà không ngừng giãy dụa...

Sau đó "Hắn" xuất hiện ở trong ý thức của bà, lúc đầu, ý thức của bà cũng không nhận thấy được nguy hiểm, mà còn dung túng sự xuất hiện của "Hắn", bởi vì đó là bộ dáng mà bà muốn biến thành, có thể tùy ý mà phát tiết phẫn nộ, cảm giác phẫn nộ tuyệt vọng còn được phóng đại mạnh mẽ hơn nữa sau một sự kiện– Đó là chồng trước đã vứt bỏ mẹ con bà.

Một ác ma toàn diện xuất hiện, không ai nhìn thấy, không có lương tâm, tàn nhẫn khát máu, thậm chí "Hắn" còn mưu toan khống chế bà, chỉ đạo ý thức của bà, thao túng bà đi đặt bom thương tổn đứa nhỏ, chém đám người kia đến chết.

Đúng vậy, bà đang chống cự, bà chỉ có thể đem thương vong trên xe giảm xuống, bà còn để cho thi thể đứa nhỏ trong nhà người bị hại có một kiểu chết an tường cùng mỹ lệ, nhưng đồng thời bà cũng thỏa hiệp, bà không thể kiềm nén phẫn nộ trong lòng, phẫn nộ đối với thế nhân lạnh lùng ích kỷ, phẫn nộ đối với chồng trước không có trách nhiệm.

Làm cho bà một lần lại một lần bị "Hắn" khống chế, giao ra quyền điều khiển thân thể mình.

Mãi cho đến khi...

Mãi cho đến khi...

Bà cuối cùng cũng không có cách nào thừa nhận mâu thuẫn trong lòng mình, quyết định dùng phương pháp dứt khoát nhất, đi đấu tranh chống lại 'Ác ma' kia một lần.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com