Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 11

  Nguyên nói rồi bỏ đi. ' Chị ruột của em'. Những tiếng ấy vang vọng trong tâm trí Nguyên. Kiên không biết. Cả Nguyên chỉ vài giờ trước, Nguyên vẫn nghĩ mình là đứa con nuôi không có máu mủ gì với Kiên cả. Nhưng tất cả đã thay đổi. Mọi thứ thay đổi nhanh quá khiển Nguyên nghẹn thở, khiến Nguyên đau đớn hơn. Nguyên không biết, không biết nên nói với Kiên thế nào. Và Nguyên cũng không biết làm thế nào để đối mặt với sự thật. Nguyên không biết. Nguyên chỉ thấy mệt mỏi, rất mệt mỏi. Nguyên muốn buông xuôi, muốn vứt bỏ tất cả. Nguyên muốn đi thật xa, đi thật xa...

Nguyên ngồi xuống một chiếc ghế ở đầu hành lang. Nguyên cần nghỉ ngơi một chút. Và Nguyên nhận ra người ngồi cùng hàng ghế chính là Cường, anh trai của Tường Vi. Nguyên đã từng gặp Cường vì trước đây, hai đứa còn là bạn thân cho đến ngày Nguyên phát hiện ra Tường Vi là chị của Kiên.

- Tôi không ngờ anh còn đủ tỉnh táo để bình tĩnh như thế - Nguyên lạnh lùng nói. Cường quay lại nhìn Nguyên rồi cười

- Sao anh lại không đủ tỉnh táo cơ chứ ? Chẳng phải em cũng đang rất bình tĩnh sao ?- Cường nhận ra Nguyên

- Sau những gì anh đã gây ra với Tường Vi thì thật là, dù sao anh cũng là anh trai của cô ấy ?

- Anh chưa bao giờ là anh trai của Tường Vi cả. Con bé không liên quan đến anh- Nguyên đứng lên và tiến đến gần Cường

- Tôi nói cho anh biết anh mà làm chuyện gì để ảnh hưởng đến Tường Vi thì đừng trách tôi – Giọng Nguyên đanh lại

- Anh chẳng làm gì cả. Mà so với nỗi đau em đã gây ra cho nó thì chuyện lần này có thấm tháp gì-Cường đứng dậy

- Chẳng làm gì ư ? Anh phủi tay nhanh thật

- Chẳng qua là nhìn người ta làm chuyện ấy không đúng lúc thôi chứ có chuyện gì to tát đâu

  - Anh cũng tò mò quá đấy. Anh giống hệt bố anh. Bố thì làm chuyện đó giữa ban ngày ban mặt còn con lại đi xem những chuyện đó ở trường- Nguyên cười chua chát. Cường tức giận, mặt đỏ bừng lên 


- Em ăn nói cho cẩn thận- Cường đe dọa. Đúng lúc đó, bà ta đi ra

- Mày định làm gì ? Mày hại em mày chưa đủ sao? Mày chỉ là đứa gây rắc rối thôi hãy tránh xa những đứa con của tao ra- Bà ta quát. Nguyên và Cường quay lại. ' tránh xa những đứa con của tao ra'. Nguyên bật cười, một nụ cười chua chát và đau đớn. Nguyên cũng là máu mủ với bà ta nhưng rốt cuộc Nguyên chỉ là cái gai trong mắt bà ta thôi. Bà ta không coi Nguyên là con. Nguyên biết và Nguyên cũng đâu có coi bà ta là mẹ. Nhưng tại sao trong lòng Nguyên vẫn có gì đó nhói lên, vẫn có gì đó tủi thân khi bị hắt hủi bới chính người thân của mình

- Bà chưa bao giờ đủ tư cách làm mẹ tôi. Và tôi cũng chưa bao giờ coi bà là mẹ. Vì vậy đừng lớn tiếng nói rằng tôi là con của bà- Nguyên chưa kịp nói gì thì Cường đã lên tiếng

- Mẹ chỉ muốn bảo vệ con thôi. Mẹ chỉ muốn con tránh xa loại người vô lương tâm này- Bà ta phân trần

- Tôi không phải là con bà. Tôi cũng không cần bà phải bảo vệ. Tôi tự biết ai là người đáng tin – Nói rồi, Cường bỏ đi. Bà ta cũng đi theo. Chỉ còn lại mình Nguyên. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com