Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 19

"Chúc mừng chúc mừng..."

Mặc dù chỉ là giải diễn viên mới xuất sắc nhất năm, nhưng đây là lần đầu tiên nghệ sĩ của Thịnh Thế được nhận giải, Lục An Kỳ cho rằng đây là một điềm tốt, quyết định mở tiệc ăn mừng lớn một chút. Lễ trao giải kết thúc, sau khi tiếp nhận phỏng vấn, lẽ ra Hạ Tê phải về nhà nhưng cậu lại trực tiếp bị kéo đến vườn hoa bên sau nhà Lục An Kỳ, mời mọi người cùng bọn Khương Giang tới, Hạ Tê vào cửa liền đón nhận lời chào mừng của tất cả mọi người, liên tục nói cám ơn.

Sau màn náo nhiệt lúc ban đầu, từng người một đến chúc mừng Hạ Tê, Hạ Tê thụ sủng nhược kinh, ai đến cũng không cự tuyệt, lập tức uống đến hai má đều đỏ.

"Được rồi, uống ít một chút." Lục An Kỳ nhẹ nhàng đặt ly rượu của Hạ Tê xuống, hạ thấp giọng cười nói, "Nó một hồi sẽ đến đây, đừng để say."

Lục An Kỳ không chỉ mặt gọi tên, nhưng mà ai cũng biết "nó" ở đây là ai, mấy nữ nghệ sĩ thân thiết với Hạ Tê đều ngầm hiểu ý trêu ghẹo cậu, Hạ Tê chỉ có thể làm như không nhìn thấy, cúi đầu cười, chờ lúc ít người mới nhỏ giọng hỏi Lục An Kỳ: "Lục tiên sinh không phải có công việc ạ?"

"Đúng là có việc, bất quá biết ngày hôm nay cậu nhận giải, công ty còn làm tiệc chúc mừng, sẽ tới tham dự một chút." Lục An Kỳ nhìn đồng hồ, dặn dò, "Phỏng chừng sắp đến rồi, đừng uống quá nhiều, nó cũng sẽ không ở lâu đâu, tôi đã cho người chuẩn bị một phòng nhỏ, hai người nói chuyện với nhau chút xíu, chờ nó đi rồi thì các cậu tha hồ chơi hết mình."

Hạ Tê bé ngoan đáp ứng, lúc này không uống rượu nữa, may là mọi người đã chúc mừng xong xuôi, bắt đầu bắt chuyện với nhau, Hạ Tê ngồi ở một góc của quầy bar, vừa lướt bình luận weibo vừa chờ Lục Hiên.

Weibo đã sớm bùng nổ, những người hâm mộ đều chúc mừng cậu, Hạ Tê nhảy xuống ghế tựa, tìm một chỗ đủ ánh sáng viết một bài, phát weibo cảm tạ những người hâm mộ đã luôn bên cậu.

"Hạ Tê..."

Hạ Tê ngẩng đầu, Khương Giang chẳng biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh cậu, Hạ Tê liền cười nói: "Giang ca.", Khương Giang lúc nãy cũng không cùng mọi người chúc mừng cậu, Hạ Tê quyết định vẫn là uống thêm một ly nữa thôi, Khương Giang lúc trước vẫn luôn chăm sóc cậu, nửa năm này mặc dù chẳng biết vì sao mà xa cách, nhưng Hạ Tê trong lòng vẫn hướng về anh ta, rất là kính trọng anh ta.

Khương Giang nhìn Hạ Tê, ánh mắt phức tạp, do dự một chút nói: "Hạ Tê...", xung quanh quá náo loạn, nói chuyện thực sự không tiện, Khương Giang nhìn hai bên một chút, "Theo tôi đi ra ngoài đi, có chút việc vẫn muốn nói với cậu."

Hạ Tê không rõ vì sao, để ly rượu xuống đi theo ra ngoài.

Khương Giang một đường đem Hạ Tê đi ra thật xa, may mắn là cả tầng lầu đều bị Lục An Kỳ bao hết, vẫn có thể tìm được một chỗ yên tĩnh, Khương Giang hít sâu một hơi, nói: "Hạ Tê, xin lỗi."

Hạ Tê sửng sốt.

Khương Giang kể lại chuyện Bách Mộc Xuyên từng muốn hại cậu, chính mình lại không cho cậu biết.

Khương Giang dường như đã giấu rất lâu, sau khi nói xong như trút được gánh nặng: "Tôi cũng không biết tại sao lại muốn nói cho cậu biết chuyện này nữa, tôi biết Lục tổng rất che chở cậu, cậu có thể nói cho hắn biết, tôi không sợ Lục tổng sẽ giáo huấn tôi, tôi... Hạ Tê, tôi thật sự, thật sự rất xin lỗi."

Khương Giang trong mắt đều là xấu hổ: "Tôi lúc đó rất đố kị với cậu... Xin lỗi."

"Em sẽ không nói cho Lục tiên sinh." Hạ Tê lắc đầu, "Anh yên tâm."

Khương Giang nhíu mày, Hạ Tê nở nụ cười: "Anh vốn là không cần nói cho em biết điều này, nhưng mà anh vẫn nói.", Khương Giang có thể là từng có tư tâm, nhưng xét cho cùng thì không phải là người xấu, vẫn luôn vì cắn rứt lương tâm mà trốn trốn tránh tránh cậu, bây giờ còn cố ý đem chuyện lúc đó nói ra.

Hạ Tê thật tâm nói: "Chuyện lần trước đã qua, người định hại em chính là Bách Mộc Xuyên, trong lòng em rõ ràng, hơn nữa... khoảng thời gian này, em đại khái cũng đoán được anh vẫn luôn trốn tránh em vì điều gì."

"Hồi đó em bị đóng băng anh vẫn luôn chăm sóc em, lúc lên lớp cũng mang em theo, dạy em hát, lúc người khác bắt nạt anh giải vây giùm em..." Hạ Tê nở nụ cười, "Em đều nhớ."

Nhớ tới lúc trước những năm ở tại Châu Quang không có tiếng tăm gì, Khương Giang viền mắt liền đỏ.

Khương Giang thở ra một hơi, lau nước nơi khoé mắt, thấp giọng nói: "Cám ơn cậu..."

"Sau khi vừa tới Thịnh Thế tôi vẫn không có bước tiến gì, đồng thời nghệ sĩ người này so với người kia còn giỏi giang hơn, những người mới phối hợp với cấp trên so với tôi được yêu thích hơn, tôi.. tôi lúc đó điên rồi..." Khương Giang thống khổ xoa mặt, "Là tôi bị quỷ mê hoặc... tôi đã sớm biết, cậu cùng Bách Mộc Xuyên bọn họ không giống nhau."

Hạ Tê hít sâu, cậu biết Khương Giang vẫn luôn rất chán ghét chuyện trong giới như vậy, cậu mơ hồ còn nhớ, lúc trước có một vị đạo diễn rất nổi tiếng muốn bao dưỡng Khương Giang, nếu như Khương Giang đáp ứng, vậy thành tựu của anh bây giờ khẳng định không chỉ là như vậy, thế nhưng Khương Giang lúc đó không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt. Nói đến, Khương Giang thật ra là một trong ít người trong giới giải trí chỉ dựa vào năng lực của mình xây dựng sự nghiệp.

"Hạ Hạ..." Sau khi đem lời nói ra, Khương Giang tâm trạng dễ chịu hơn rất nhiều, anh ta nhìn Hạ Tê, đột nhiên cảm thấy cậu với lúc mới quen không có gì khác nhau, không nhịn được nói, "Cậu... là có cái gì khó nói sao? Tôi còn nhớ hồi đó lúc cậu mới vào công ty, cái tên con ông cháu cha kia muốn bao dưỡng cậu, cậu suýt chút nữa bị đánh chết cũng không đáp ứng, cậu không phải người như thế a, cậu tại sao..."

"Khương ca." Hạ Tê bất đắc dĩ nở nụ cười, liền nói, "Vậy anh có biết, lúc trước làm sao em trốn được không?"

Khương Giang run lên, anh lúc đó không cùng Hạ Tê quen thân lắm, cũng là sau sự kiện kia mới biết công ty có một người như thế, cũng là bởi vì chuyện này, sau khi Hạ Tê hồi phục tốt trở lại công ty Khương Giang mới luôn đặc biệt chăm sóc cậu.

Hạ Tê nhấp nhấp môi, thấp giọng nói: "Lúc đó là Lục tiên sinh đã cứu em."

Khương Giang không thể tin hỏi lại: "Lục tổng?"

Cái đoạn hồi ức không thể quên mấy năm trước kia lần nữa hiện về, Hạ Tê nhắm mắt lại: "Em lúc đó tại bữa tiệc bị hạ thuốc, cái gì cũng không biết, thời điểm không có ý thức liền bị mang vào trong phòng... Lúc hơi tỉnh táo lại thì người kia đã tới, hắn ta muốn... muốn..."

"Em không đáp ứng, tuy rằng bị hạ thuốc không có khí lực, nhưng em không phối hợp, hắn ta căn bản không ép được em, em đá hắn ta, cho hắn ta mấy đấm, mà đầu đau quá, đánh không lại hắn ta... Hắn ta liền dập tắt thuốc, tìm cái bình rượu đánh em, suýt chút nữa đem sống mũi của em đánh gãy... Cuối cùng bình rượu nát, hắn ta nói nếu không nghe lời thì sẽ phá hủy mặt em, em biết mình là đang làm gì, làm nghề này bất cứ giá nào cũng không thể bị hủy dung, em điên cuồng muốn chạy ra ngoài, vậy mà thật sự chạy được, nhưng vô dụng, phòng sát vách cũng là người của hắn ta, bọn họ đi ra muốn bắt em, em chạy đến hành lang, vừa lúc bị Lục tiên sinh bắt gặp."

Hạ Tê khóe miệng tràn ra một nụ cười hạnh phúc, nhỏ giọng nói: "Nhân viên phục vụ nhìn thấy em đều bị hù bỏ chạy, chỉ có Lục tiên sinh không trốn, em chạy đến bên cạnh hắn, những người kia nhận ra Lục tiên sinh, cũng nhìn em bị đánh đến lợi hại, sợ phiền phức, liền bỏ chạy."

Ngày đó là Lục Hiên đem Hạ Tê đưa đi bệnh viện, vì cậu trả tiền thuốc men, bên cạnh Hạ Tê cho đến khi người đại diện đến mới đi.

Nếu như không có Lục Hiên, Hạ Tê không dám nghĩ ngày đó cậu sẽ ra sao.

Hạ Tê lòng mang cảm kích: "Lục tiên sinh là ân nhân cứu mạng của em."

Khương Giang nửa ngày không phản ứng kịp, yên lặng nói: "Vậy mấy năm nay... Lục tiên sinh nhận ra cậu sao?"

Hạ Tê lắc đầu cười: "Ngài không nhìn thấy bộ dáng em lúc đó, mặt toàn là máu, là người hay quỷ cũng không thấy."

"Cậu... Không nói cho hắn biết?"

Hạ Tê cười bất đắc dĩ: "Anh cũng biết, em... là tự mình đi cầu Lục tiên sinh bao dưỡng, em làm sao có thể cho hắn biết người ngày trước là em được?"

Lúc trước vì tôn nghiêm suýt nữa bị đánh chết, bây giờ chính mình lại tìm đến cửa, làm sao giải thích với Lục tiên sinh đây? Là thừa nhận chính mình hư hỏng, hay là thừa nhận chính mình từ lúc đó đã bắt đầu thích hắn rồi?

Lục Hiên sẽ không tiếp nhận tình yêu từ tình nhân của hắn, chỉ là bao dưỡng, là nhu cầu của hai bên, điều này lúc bắt đầu đã nói rõ.

Người như Lục Hiên, tình nhân yêu hắn không chỉ có một, kết thúc đều là một bản thỏa thuận cùng lệ phí chia tay, Lục Hiên muốn chỉ là tình nhân, không phải người yêu, Hạ Tê đã sớm biết.

Hạ Tê cười có chút chua xót: "Cho nên... em cũng không thấp hèn như bọn họ nói."

Người cậu yêu cách cậu quá xa, cậu chỉ có thể dùng biện pháp hèn hạ nhất để tiếp cận người mình thích. Rất thấp kém, nhưng Hạ Tê lại không hối hận.

Khương Giang viền mắt đỏ lên.

Hạ Tê giả vờ thoải mái, nở nụ cười: "Được rồi, ngày hôm nay nhận giải, uống một chút rượu, không nhịn được nhiều lời, mong anh giữ bí mật cho em ạ."

Khương Giang gật đầu, Hạ Tê le lưỡi với Khương Giang, quay người trở về phòng. Lúc vòng qua chỗ ngoặt hành lang, lại nhìn thấy Lục Hiên không biết đã đứng đó từ bao giờ.

Mặt Hạ Tê trong nháy mắt trắng bệch.

"Lục... Lục tiên sinh?" Hạ Tê âm điệu cũng thay đổi, môi cậu trắng bệch, "Ngài... Đến đây lúc nào ạ?"

Lục Hiên ánh mắt phức tạp: "Thời điểm Khương Giang nói xin lỗi với em."

Hạ Tê trong đầu bùm một tiếng.

Giấy, đến cùng cũng không gói được lửa.

Cùng theo sau Hạ Tê chuẩn bị trở về phòng riêng là Khương Giang, lúc quẹo qua chỗ ngoặt cũng lấy làm kinh hãi, Lục Hiên môi mỏng khẽ mím, hắn nhìn Nghiêm Trác Dịch bên cạnh, liếc mắt một cái, Nghiêm Trác Dịch hiểu ý, dẫn Khương Giang sang một bên khác "nói chuyện".

Ngón tay mảnh khảnh của Hạ Tê nắm chặt, Lục Hiên vẫn luôn là một người cẩn thận như vậy.

"Đi theo tôi."

Lục Hiên sẽ không ở ngay hành lang mà ngu xuẩn nói chuyện như vậy, quay người tự mình đi đến phòng mà Lục An Kỳ đã sắp xếp cho hắn.

Hạ Tê giống như sắp bị phán quyết đến nơi, ngơ ngơ ngác ngác cùng Lục Hiên vào phòng, ngồi trên ghế salong nhỏ đối diện Lục Hiên.

Lục Hiên trước sau trầm mặc, một hồi lâu mới nói: "Cái người năm đó, thì ra là em."

Lục Hiên suy nghĩ bay xa, nửa ngày mới trầm giọng nói: "Ngoài chuyện hồi nãy, còn gì muốn nói với tôi không?"

Hạ Tê hai tay nắm chặt, cố gắng làm cho chính mình bình tĩnh lại, thấp giọng nói: "Còn có...", Hạ Tê hít sâu một hơi, âm thanh run lên, rồi lại vô cùng kiên định: "Còn có... em yêu ngài."

Tuy rằng so với mong muốn của mình sớm hơn nhiều, tuy rằng là ngay trong tình huống tồi tệ như thế này, có thể một giây sau Lục Hiên sẽ dứt khoát tử hình cậu, nhưng Hạ Tê đối với Lục Hiên có rất nhiều điều muốn nói, nhiều đến mức có thể nói cả đời, nhưng bây giờ thời gian không đủ, vậy liền đem điều quan trọng nhất, muốn nói nhất, nói trước đi.

Hạ Tê trong mắt tựa như có hàng ngàn ánh sao, cậu nhìn Lục Hiên, lặp lại: "Em yêu ngài... rất rất yêu."

Hết thảy đều có thể giải thích rõ ràng.

Lục Hiên kỳ thực đối với chuyện Hạ Tê thích mình cũng không có quá nhiều bất ngờ, hắn suy nghĩ rất lâu cũng không hiểu, vì sao Hạ Tê chưa hề tiếp xúc nhưng lại yêu hắn nhanh vậy.

Hắn tuy rằng về mặt tình cảm luôn lãnh đạm, nhưng không đến mức trì độn đến như vậy, Hạ Tê yêu hắn, hắn có thể cảm giác được, nhưng mà ngay cả chính Lục Hiên cũng bất ngờ, sau khi biết Hạ Tê vượt quá giới hạn, hắn cũng không muốn cùng Hạ Tê tách ra.

Lục Hiên ban đầu cho rằng để Hạ Tê làm tình nhân sẽ khiến hắn bớt lo, Hạ Tê chưa bao giờ yêu cầu cái gì, người cũng ngoan ngoãn, hiểu chuyện, cho dù có ngày hắn muốn thay người khác, cậu chắc chắn cũng sẽ không dây dưa với hắn, nếu như vậy, tiếp tục nữa cũng không có gì xấu, Lục Hiên chỉ là không ngờ tới, cứ thế tiếp tục, vậy mà hơn một năm.

Ngày scandal cùng Hạ Tê bị lộ ra, Lục Hiên theo bản năng cảm thấy đây chính là thời điểm kết thúc, Hạ Tê không phải nữ nghệ sĩ, loại scandal này ảnh hưởng không tốt đến hắn, hắn không thể làm cho mình nhiễm chuyện như vậy được, Lục Hiên vẫn là một người rất lý trí, trong lòng hắn rõ ràng nên giải quyết phiền phức này như thế nào để bảo đảm cho mình an toàn, nhưng mà một giây sau, hắn lại gọi điện thoại cho Hạ Tê, bảo cậu an tâm.

Sự tình không nên là như thế.

Nhưng Lục Hiên vẫn thay Hạ Tê chuẩn bị tốt tất cả, mấy giờ sau, Lục Hiên không liên lạc được với Hạ Tê, Lục Hiên đã lâu không tức giận lúc đó táo bạo như một con sư tử, hắn không chút mặt mũi trực tiếp xông vào hậu trường buổi lễ ra mắt, tùy ý để Nghiêm Trác Dịch mở cửa từng phòng để tìm Hạ Tê.

Lúc đó Lục Hiên đã ý thức được, có vài thứ không đúng.

Lục Hiên dưỡng thành thói quen dùng tiền tài mua một đoạn tình cảm, lại dùng tiền tài kết để thúc một đoạn tình cảm, cha mẹ hắn kết hôn theo một khía cạnh nào đó cũng chính là hôn nhân được sắp đặt, cha của hắn cùng mẹ của Lục An Kỳ cũng là như vậy, Lục Hiên mưa dầm thấm đất, sớm thành thói quen, cho nên hắn không cảm thấy thân phận con riêng của Lục An Kỳ có bao nhiêu xấu hổ, cũng sẽ không vì mẹ mình bất công mà khắt khe với Lục An Kỳ, ở trong mắt hắn, đây đều rất bình thường, từ nhỏ đến lớn thói quen đã ngăn trở cảm xúc của hắn, làm cho hắn về mặt tình cảm trở nên lạnh lùng, làm cho hắn đến lúc đó vẫn không rõ mình bị gì, mãi đến khi nãy.

Chính hắn bất quá là yêu Hạ Tê mà thôi.

Lục Hiên nhìn Hạ Tê, đột nhiên thấp giọng nở nụ cười: "Thật khéo, tôi cũng yêu em."

Hạ Tê đột nhiên ngẩng đầu, những giọt nước từ viền mắt rơi xuống, môi cậu run lên, thất thanh nói: "Ngài..."

Lục Hiên nhìn Hạ Tê, chân thành lặp lại một lần nữa: "Tiểu Tê, tôi cũng yêu em."

——Chính văn hoàn——

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com