Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Cát Ái



Hà Miêu đói đến mức chịu không nổi .

Trang Thiếu Khâm biết , nhưng trên người chàng chỉ có hai đồng tiền , làm sao lấp no bụng của Hà Miêu ? Chàng đưa tay luồn vào trong ngực , sờ sờ đầu Hà Miêu . Hà Miêu rất hiểu chuyện , cũng không có ồn ào .

Nàng là con mãng xà tinh hơn hai trăm tuổi , mới vừa có thể biến được thành người , còn thiếu hiểu biết nhiều thứ . Có điều với chàng thuật sĩ Trang Thiếu Khâm nghèo rớt mùng tơi như vậy , có thể có yêu vật nguyện ý đi theo mình đã là chuyện lạ , chàng đương nhiên không xoi mói gì được .

Cũng may Hà Miêu tính cách nhu thuận ôn hoà , thời gian nhẫn nhịn chịu đói cũng chưa từng cáu giận gì , Trang Thiếu Khâm ở cùng nàng cũng hoà hợp .

Trời mưa càng lúc càng lớn , Trang Thiếu Khâm một thân ướt đẫm . Xem ra tối nay không rời được thành rồi . Chàng tìm một nhà hầm1 vỡ nát trú lại tạm thời để tránh mưa . Nhà hầm nhỏ hẹp , cũng may địa thế tương đối cao , cũng coi như là khô ráo . Chàng nâng Hà Miêu từ trong lồng ngực a , cẩn thận lau khô nàng , mới cởi đồ vắ nước.

Hà Miêu vẫy vẫy cái đuôi , con rắn nhỏ bốn năm tấc đột nhiên liền biến thành một con mãng xà lớn dài năm trượng như thùng nước to , trên đầu tam xích xà quan uy phong lẫm liệt . Nàng lắc đầu vẫy đuôi tiến về phía trước , động tác linh hoạt , đi lại như du long .

Trang Thiếu Khâm có chút không yên lòng : "Miêu Miêu , đừng có chạy lung tung!"

Hà Miêu lập tức tiến vào trong màn đêm.

Hà Miêu sẽ tự mình kiếm ăn , nhưng Hàm Đan là một thành trì phồn hoa , rất khó kiếm được món ăn thôn quê . Nàng dạo chơi ở trên đường hồi lâu , cuối cùng ánh mắt gian manh chiếu về hướng chuồng gà nhà người ta . Nửa đêm mưa to gió lớn như vậy , chủ nhà đã đi ngủ từ sớm rồi . Nàng biết ăn trộm là không đúng , nhưng mà một tháng tới nay nàng chỉ ăn mấy con chuột , nàng thật sự rất đói .

"Một con ... Ta sẽ ăn một con ..." Do dự nửa ngày , nàng lè lưỡi ra , luồn đầu vào chuồng gà , há miệng đớp lấy một con gà béo mập . Đàn gà sợ tới mức kinh hãi , ngay cả kêu cũng không kêu lên một tiếng .

Sau nửa canh giờ , nàng bơi về chỗ trú . Trang Thiếu Khâm dùng cây khô trong chỗ trú để đốt lửa , dùng cọc trúc đem y phục ẩm ướt hơn ở bên cạnh đống lửa , còn bản thân thì ngồi xếp bằng một bên . Hà Miêu lấy giỏ trúc treo trên cổ xuống , bên trong có nhiều bánh mỳ , đã bị thấm nước mưa . Ướt , nhưng còn có thể ăn .

Nàng giống như lấy nòng đem đổ xuống trước mặt Trang Thiếu Khâm , Trang Thiếu Khâm có chút không được tự nhiên , nhưng cuối cùng vẫn cầm bánh mỳ , chàng sờ sờ đầu của nàng , khen ngợi nàng : "Miêu Miêu ngoan."

Hà Miêu tựa đầu chui vào trong lồng ngực của chàng làm nũng , trên người chàng có vài vết thương , có khi đuổi theo yêu quái . Thế đạo bây giờ gian nan , ngày tháng binh đao loạn lạc , Thích đạo2 còn khó có thể tự bảo vệ mình , huống chi là loại bang môn tà đạo như Trang Thiếu Khâm .

Chàng chưa từng nhận thầy chính thức , chỉ trông vào trí thông minh của mình khắc khổ bắt chước vài bản lĩnh Đạo gia , thêm Hà Miêu giúp đỡ . Loại tán gia như tràng chịu sự coi thường của người khác , những người danh giá chỉ kính ngưỡng đạo phái chính tông , công việc rơi xuống đầu bọn họ phần lớn chỉ là những việc hao sức . Một lần làm pháp sự bắt yêu trừ tà , đạo phái chính tông thu tiền mấy trăm hơn ngàn , tán gia lại chỉ hơn chục đồng , thậm chí đụng phải kẻ keo kiệt , một đồng cũng không còn bị đuổi . Có đôi lúc đụng phải tai hoạ khó giải quyết , ngay cả tiền thuốc cũng không không đủ .

Trang Thiếu Khâm tính toán không được .

Lúc chàng nhàn rỗi cũng coi tướng số cho người ta . Mỗi lần thu năm đồng , vào thời điểm thật sự khó khăn một hai đồng cũng nhận . Nhưng đầu năm thời kì khó khăn , người có lòng dạ thảnh thơi đến coi tướng bói toán cũng không có mấy . Chàng quả thật rất quẫn bách .

Hà Miêu đưa lưỡi liếm qua vết thương trước ngực của chàng , Trang Thiếu Khâm vỗ vỗ đầu nàng : "Miêu Miêu ngủ đi , ngày mai nếu còn không có việc , chúng ta đi ra ngoài thành ở vài ngày."

Ngoài thành có núi , trong núi có thú hoang , Hà Miêu có thể tự mình săn bắt , cũng không phải chịu đói .

Hà Miêu dùng cái đuôi ôm lấy cổ của chàng , ngẩng đầu lên nhìn chàng : "Thiếu Khâm đi đâu , thì Miêu Miêu đi đó !"

Đêm đó sau cơn mưa, lại là gió mát trăng sáng . Hà Miêu uốn mình ở cửa nhà hầm , Trang Thiếu Khâm ngồi xếp bằng ở bên trong . Nàng thường vẫy vẫy cái đuôi , thi thoảng thay chàng đuổi muỗi , có lúc đập lên mặt đất , kích động một vũng nước , hạt nước văng khắp nơi , ánh trăng sáng tụ lại toả ra như ngọc sáng .

Tiếng ếch kêu nổi lên bốn phía , trong nhà hầm vỡ khô nóng , Trang Thiếu Khâm lăn qua lộn lại , không thể đi vào giấc ngủ . Hà Miêu bò tới , đem thân mình to lớn hơi lạnh cố gắng co lại trong lồng ngực của chàng , hài lòng nhìn chàng . Ánh mắt Trang Thiếu Khâm dịu dàng : "Làm sao vậy?"

Hà Miêu dường như cảm nhận được điều gì , nghiêng đầu nhìn hắn : "Chàng muốn nữ nhân à ?"

Sắc mặt của Trang Thiếu Khâm nhất thời nhăn nhó : "Chớ nói nhảm ."

Hà Miêu vẫy vẫy cái đuôi , chỉ thấy sau một trận khói xanh , nàng hoá thành hình người . Nàng đi theo Trang Thiếu Khâm bôn ba nhiều năm , không có tí mỡ nào , dáng người cũng nhỏ gầy , mái tóc dài đen bóng gần như che tới tận đầu gối . Lúc nghiêng đầu trong mắt đều như chứa nước , tóc đen tản ra khắp nơi , dịu dàng vô cùng .

Trang Thiếu Khâm lúc đó tuổi trẻ , căn cơ kém cỏi , càng không có bao nhiêu định lực , mà vốn lại là đúng lúc xao động , nhất thời có chút không khống chế được . Nửa chối từ nửa đến gần cuối cùng làm chuyện hoang đường với nàng .

Hà Miêu không biết vì sao lại lại mơ đến việc này , những việc này đã qua rất lâu rồi . Nàng còn nhớ sau năm đấy , Triệu quốc và Tần quốc lại bùng nổ chiến tranh , quân Tần , quân Tần đánh bại Triệu quân ở Trường Bình3 , tướng lĩnh Tần quốc Bạch Khởi giết bốn mươi vạn người.

Đó là thời hoàng kim của người tu đạo , bốn mươi vạn linh khí của hồn phách là chất dinh dưỡng tuyệt thế vô song dành cho người tu đạo . Người có nhiều kinh nghiệm có pháp khí tối cao , người có bồi nguyên vững chắc , trong thời gian ngắn tu vi đại tiến .

Còn bởi vì oán khí của vong linh quá nặng , yêu quái hoành hành thế gian . Hai nhà Thích đạo bắt đầu phát triển hơn bao giờ hết . Dạng người thông minh tuyệt đỉnh như Trang Thiếu Khâm , tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này .

Chàng bây giờ đã là tông sư một phái , chàng khai sáng Thượng Dương tông , hiệu Huyền Thiên Diệu Di chân pháp Vô Trần Vô Cấu tịnh đề chính ngộ Cửu Ngự Chân Nhân . Những phong hiệu đó là đế vương qua các triều đại ban cho , Hà Miêu vẫn gọi chàng là Thiếu Khâm – nàng không nhớ được nhiều như vậy .

Hà Miêu ở trong ao ngâm nước , nàng đang lột da , ngâm mình ở trong nước sẽ không quá khó chịu . Bên ngoài có tiếng bước chân từ xa dần đến gần , Hà Miêu biết đó là đại đệ tử Trang Hạo Thiên của Trang Thiếu Khâm , hắn cúi người nhấc Hà Miêu từ trong ao lên , Hà Miêu liền biết mình lại có nhiệm vụ .

Nàng quấn ở trên người Trang Hạo Thiên , Trang Hạo Thiên đã có tu vi thông thiên , mấy năm nay từ lâu đã không còn xử lý công việc của Thượng Dương tông nữa. Hà Miêu trước kia có thể giúp chàng bắt yêu đuổi quái , bây giờ lại không có khả năng gì giúp chàng . Những năm đầu Trang Thiếu Khâm cũng mang nàng đi qua vài chỗ , nhưng sau khi Thượng Dương tông thành danh môn chính phái , hơn nữa còn ngày càng lớn mạnh , bên cạnh chưởng giáo luôn có một yêu quái đi theo khó tránh khỏi không ra thể thống gì , thời gian Trang Thiếu Khâm dẫn nàng đi ra ngoài liền dần dần ít đi , cuối cùng có một ngày , chàng nói với Hà Miêu : "Sau này ngươi đi theo Hạo Thiên."

Hà Miêu còn nhớ rõ , ngày đó mặt trời đặc biệt lớn , nàng ngâm mình ở trong ao , ngẩng đầu lên nhìn chàng : "Chàng không quan tâm ta nữa?"

Trang Thiếu Khâm hơi giật mình , sau đó lại làm yên lòng nàng : "Làm sao có thể chứ , Hạo Thiên tu vi không tốt , cần ngươi bảo hộ hơn."

Sau đó , Hà Miêu cũng rất ít khi nhìn thấy chàng .

Nàng được an bài ở hậu sơn của Thượng Dương tông , khi Trang Hạo Thiên muốn nhờ nàng thì liền tới đây mang nàng ra ngoài . Thời gian nàng ngâm mình ở trong ao càng nhiều , sáng sớm dày sương , tối trời đếm sao .

Nhưng kỳ thực Hà Miêu thích ra ngoài cùng Trang Hạo Thiên , hậu sơn này quá vắng vẻ , cả ngày nàng chẳng có việc gì , rất cô đơn . Hơn nữa Trang Hạo Thiên thích mang nàng đi bắt chuột đồng , nàng thích ăn chuột đồng. Rất nhiều rất nhiều năm trước , Trang Thiếu Khâm gặp nàng ở núi Hoa Oanh4 , một tháng liền liên tục ắt chuột đồng cho nàng ăn . Nàng được cho ăn không quan tâm đến trăm năm tu hành của mình , không chút do dự theo chàng xuống núi , từ một phúc địa thanh tĩnh , bước vào ba trượng nhuyễn hồng5.

Trang Hạo Thiên lần này là nhận lời nhờ vả bắt Nghê.

Trong «Sơn Hải Kinh · Quyển ba Bắc Sơn Kinh6» đã viết phía đông Long Hầu Sơn7 , đổ về phía Hoàng Hà , trong có người cá , ăn được khỏi si tật8. Người cá này tức là Nghê . Hà Miêu dẫn Trang Hạo Thiên đông hành , nhìn Long Hầu Sơn mưu gió mịt mù ,liền không khỏi có chút sợ hãi : "Trang Hạo Thiên ... Chúng ta hôm nào lại đến đi, ta , ta có chút sợ hãi ..."

Trang Hạo Thiên không thèm để ý , tự mình vào trước: "Nghê không có lực công kích nào , không sợ . Bắt được nó rồi chúng ta đi bắt chuột đồng."

Hà Miêu đi theo sau hắn chậm rãi đi về phía trước , một lát sau , đỉnh nút đột nhiên tối đen một khoảng , một con vật rất to lớn bỗng giương cánh , há miệng một hấp tha Trang Hạo Thiên , mang theo vô số đất đá . Là Côn Bằng9 !

Hà Miêu sợ đến vỡ mật , hoá thành còn xà lớn , một miệng đoạt lấy Trang Hạo Thiên bỏ chạy lấy mạng . Côn Bằng kia chỉ chơi đùa chốc lát liền hết hứng , bỏ đi không đuổi theo .

Hà Miêu ngậm Trang Hạo Thiên trở về Thượng Dương tông , chỉ cảm thấy miệng đầu máu tươi , cúi đầu vừa nhìn , phát hiện một cánh tay của Trang Hạo Thiên đã bị kéo đứt , người đã hôn mê bất tỉnh.

Sau đó Hà Miêu gặp được Trang Thiếu Khâm , nàng rất vui vẻ , nhưng mà nàng không dám đi tới .

Trước khi cứu chữa Trang Hạo Thiên , Trang Thiếu Khâm chỉ nói một câu với nàng : "Quỳ , quỳ đến khi nó tỉnh lại mới thôi!"

Khi chàng nói những lời này ngay cả ánh mắt cũng lạnh như băng .

Hà Miêu cứ như vậy quỳ gối trên thềm đá ở hậu sơn , toàn Thượng Dương tông đều vì chuyện Đại sư huynh bị thương mà bận rộn , không ai lo lắng cho nàng . Khi đó mặt trời rất lớn , nàng đang lột da , nhưng không có nước.

Nàng không biết quỳ bao lâu , ai cũng không nói cho nàng biết Trang Hạo Thiên đã tỉnh chưa . Thật sự quá mệt mỏi , nàng đang ngủ . Mơ thấy rất lâu rất lâu trước kia , Trang Thiếu Khâm vì bái Jia10 làm thầy , ở ngoài Jia11 quỳ đến không dậy nổi . Nàng cùng hắn ngẩng đầu lên quỳ ngối trước cửa cung , chàng ôn nhu xoa đầu nàng : "Miêu Miêu ngoan , trời nóng , Miêu Miêu đừng quỳ."

Chuyện xưa như gió thổi mây bay , mà nay ở hậu sơn , mặt trời đỏ thắm đẹp như mẫu đơn , không người quan tâm .

Hà Miêu biết thời gian đã qua khoảng hai tháng , nàng đói bụng hai lần , trộm bắt hai con thỏ . Nàng tha thiết mong chờ nhìn về hướng bậc đá dưới chân núi , hai tháng , Trang Hạo Thiên còn chưa tỉnh sao?

Sau đó cuối cùng có một ngày , một đệ tử mới nhập môn lạc đường , đi nhầm vào hậu sơn , hắn nói cho Hà Miêu Đại sư huynh đã tỉnh từ lâu , nhưng mà cánh tay bị phế . Ba tháng trước phải đi Cửu Thượng cung an dưỡng rồi .

Hà Miêu không rõ nàng có phải không cần quỳ nữa hay không , nàng thong thả bò vào trong ao .Da trên người đã lột nhiều lớp rồi , không có nước làm dịu , xù xì không thành dạng gì . Nàng biết mình đã làm sai , nhưng khi toàn thân sũng nước , nàng vẫn cảm thấy rất mất mát , giống như thế giới này đã quên nàng rồi .

Cuộc sống đối với một người nói nhanh cũng không nhanh , nói chậm cũng không chậm , chỉ có một điều , ngay cả một chút hồi ức cũng không để lại . Nhị đệ tử Trang Hạo Vũ của Trang Thiếu Khâm trở thành chủ sự của Thượng Dương tông . Hắn tu vi kém hơn so với Trang Hạo Thiên , còn không thể độc bá một phương . Dưới tình thế cấp bách , Trang Thiếu Khâm dùng rất nhiều dược vật trợ giúp cho hắn .

Hắn thỉnh thoảng cũng đến tìm Hà Miêu , một số rượu thuốc cần vận công tiêu hoả . Hà Miêu cũng sẽ hoá thành hình người giúp hắn , nhưng dược liệu hắn dùng rất nhiều rất lẫn lộn , Hà Miêu có chút sợ hãi hương vị kia , từ đầu đến cuối không chịu thân cận hắn .

Ngày một dài , hắn liền hiện ra chút thái độ dữ tợn : "Ngươi để sư phụ ôm , để Trang Hạo Thiên ôm , vì sao không cho ta ôm ? Ta có chỗ nào không bằng Trang Hạo Thiên ?!"

Hà Miêu là một con xà ngốc đã lâu , càng này càng không tuỳ tiện nói , nhiều lúc nàng chỉ biến thành thân rắn bơi xa xa trong ao .

Mãi đến một ngày , Trang Hạo Vũ ra lệnh cho Hà Miêu đến phòng của hắn giúp hắn vận công thì Hà Miêu mới biết được cái gì khiến mùi vị của hắn đáng sợ như vậy . Trong phòng hắn bày đầy các loại rượu thuốc , những rượu thuốc này cùng một màu đều là lấy xà làm thuốc dẫn . Nàng lui ra phía sau từng bước , đụng phải giá gỗ , xà trong bình rượu lảo đạo mạnh , giống như đang bơi lộn .

Sắc mặt Hà Miêu trắng bệch .

Trang Hạo Vũ thấy thế cười lạnh , hắn ăn vào hai viên kim đan , lại mở ra một lọ rượu thuốc : "Xoa cho ta."

Trong bình rượu thuốc kia , một con rắn mai gấm bị ngâm thành một nhánh khô kiệt . Hà Miêu hơi muốn nôn , Trang Hạo Vũ lại gần bên tai nàng , cười tà: "Nếu ngươi không nghe lời , hôm nào ta để sư phụ đem ngươi ngâm thuốc pha chế rượu . Công hiệu khẳng định lớn hơn so với chúng ."

Hà Miêu lắc đầu , nàng nghĩ sẽ không , Trang Thiếu Khâm sẽ không lấy nàng ngâm rượu .

Nhưng nàng nhanh chóng nhận lấy rượu thuốc – hắn sẽ , hắn đã rất lâu không gọi nàng là Miêu Miêu , hắn rất lâu chưa từng tơi thăm nàng , hắn quên nàng rồi .

Mà nàng là lão xà ngàn năm , nàng ngâm rượu hiểu quả rất tốt .

Nàng chậm rãi xoa xoa rượu rắn cho Trang Hạo Vũ , hai vai run rẩy , giống như một chiếc lá rụng .

Trang Hạo Vũ thường thường triệu Hà Miêu đến phòng , hắn nghe người ta nói xà yêu này và sư phụ của mình có chút không minh bạch , ngày thường thấy nàng và Đại sư huynh Trang Hạo Thiên đi lại với nhau thân mật , liền đoán quan hệ hai người cũng không sạch sẽ.

Xà yêu này bộ dạng đẹp , hắn tự nhiên động tâm không chính đáng . Nhưng Hà Miêu luôn tránh hắn không kịp , làm hắn thầm hận không thôi .

Đêm hôn may , Trang Hạo Vũ uống chút rượu , lại triệu Hà Miêu đến phòng . Thừa dịp nàng xoa rượu thuốc thì nói những lời không đứng đắn , Hà Miêu có vẻ khẩn trương hơn bình thường . Ở trên giá gỗ để một vò rượu mới , con rắn ngâm bên trong vẫn còn sống , nó rên rỉ giãy chết . Khi Hà Miêu không hẹn mà quay đầu đột nhiên thấy ánh mắt nói , ở trong rượu mạnh biến thành thứ màu sắc làm cho người ta sợ hãi .

Chính lúc này , Trang Hạo Vũ đột nhiên cầm tay nàng , nàng hét lên một tiếng , cầm rượu thuốc trong tay dùng sức nện lên đầu Trang Hạo Vũ . Trang Hạo Vũ giận không kiềm được , lập tức liền lấy kiếm gỗ đào trên tường .

Hà Miêu biết gây hoạ , nơi này là Thượng Dương tông , tất cả bên trong đều là thuật sĩ , mà nàng là một yêu quái , toàn bộ đồng loại của nàng đều ngâm mình ở bên trong rượu thuốc . Thiên hạ này rộng lớn , chứa được Trường Giang và Hoàng Hà to lớn , thiên hạ này nhỏ , không chứa được một con yêu quái.

Nàng biến thành rắn , cái đuôi quẹt ngang , điên cuồng đập vỡ toàn bộ rượu thuốc , những con xà yêu còn sống cũng đã hấp hối nhưng vẫn liều mạng bỏ chạy ra bên ngoài . Trang Hạo Vũ giận dữ , cầm kiếm bấm tay niệm thần chú , một kiếm đâm thẳng vào nàng bảy tấc. Hà Miêu bị đau , chợt quay đầu lại , một đuôi ba vặn ở cổ họng của hắn .

Hà Miêu bình sinh có hai nguyện vọng lớn , một cái là ăn chuột đồng mỗi ngày , một cái là phải đi xem Côn Luân khâu . Một năm nọ , Trang Thiếu Khâm vì một người tên Lưu Tú luyện chế kim đan , ngày qua ngày canh giữ trước lò , không có thời gian cùng nàng đi bắt chuột đồng nữa . Nhưng chàng rất dịu dàng , chàng vuốt đầu của nàng , thấp giọng nói : "Miêu Miêu ngoan , hôm nay tự mình đi bắt chuột đồng . Thiếu Khâm kiếm nhiều tiền hơn , đến lúc đó mang Miêu Miêu đi Côn Luân."

Vì thế Hà Miêu tự đi bắt chuột đồng , bản lĩnh săn bắt của nàng cao siêu , đáng tiếc không ai khen ngợi nàng , vì thế trò chơi kia từ đó về sau không hề thú vị nữa.

Hiện giờ Trang Thiếu Khâm đã là khách quý được trên dưới Côn Luân đón tiếp long trọng , nhưng hắn chưa từng mang Hà Miêu đến Côn Luân . Đó là một danh môn chính phái , thân phận tôn vinh hiển hách như hắn , mang yêu quái đến đó thật là không thể.

Khi đó tiết trời vào đông , Thượng Dương tông tuyết đọng tới đầu gối .

Trang Hạo Vũ không chết , nhưng xương cốt tổn thương nghiêm trọng , Trang Thiếu Khâm lần đầu tiên đánh nàng . Roi kia Hà Miêu nhận ra , là một trong pháp bảo chàng luyện chế vào thời điểm cuộc chiến Trường Bình . Thời tiết vô cùng lạnh , nàng ở trên tuyết lăn một vòng , máu đọng trong tuyết nở như hoa lửa . Giá lạnh đông cứng tri giác , miệng vết thương cũng không còn đau . Trước mắt là khung cảnh trắng đến ngỡ ngàng , nàng vùi thân ở giữa , không có nơi tới , cũng không có chỗ về.

Ao đã kết băng , nàng đi lại ở trong núi , tìm kiếm rất lâu cuối cùng cũng tìm được một hốc cây . Nàng thu nhỏ thân mình cuộn vào trong hốc cây , vảy bay tán loạn ở quay người .

Buổi chiều , Trang Thiếu Khâm phái người đưa thỏ tới . Nàng quấn lấy con thỏ vài vòng , há miệng thở dốc , chỗ vết kiếm bảy tấc rất sâu , miệng nàng đầy máu , không thể nuốt .

Hà Miêu bị bệnh , uy lực của pháp khí Trang Thiếu Khâm mang bên người , không phải nàng có thể chịu được . Nàng cuộn mình trong hốc cây , vẫn không nhúc nhích , thân thể rời khỏi nước , cổ họng khô ráp đến cứng lại . Miệng hết thương trong miệng mưng mủ , nàng không ăn nổi cái gì , chỉ có thể ngậm một miệng đầy tuyết .

Thời tiết càng ngày càng lạnh , nhiệt độ trong hốc cây quá thấp , thân thể của nàng quá yếu , mùa đông này chỉ có thể ngủ . Nàng thử thật nhiều lần , rốt cục miễn cưỡng nuốt hai con thỏ , ở trong hốc cây cuộn thành một vòng , Cái rét mùa đông thấm vào trong mộng , vừa lạnh vừa dài.

♦♦♦

[1]Khu vực cao nguyên Hoàng Thổ ở Tây Bắc, Trung Quốc, người ta đào những cái hang ở vách núi đá để ở gọi là nhà hầm

[2] – *Chỉ chung Phật giáo cùng Đạo giáo * Chỉ tăng nhân và Đạo sĩ

[3]Trận Trường Bìnhlà trận đánh lớn giữa và thời trong diễn ra từ năm 262 TCN đến năm 260 TCN. Cả hai bên đều thay chủ tướng chỉ huy quân đội và kết quả quân Tần đánh bại quân Triệu, giết hơn 40 vạn quân Triệu.

[4] – Một ngọn núi ở tỉnh Tứ Xuyên , Trung Quốc.

[5] – Nhuyễn hồng là một từ ngữ trong Hán ngữ . Ý giống như hồng trần , là chỉ bụi đất mềm mại , vì bụi đất tung bay mà đặc biệt náo nhiệt , cho nên có ý chỉ thế tục phồn hoa náo nhiệt .

[6] – Sơn Hải Kinh là cổ tịch thời Tiên Tần của Trung Quốc, trong đó chủ yếu mô tả các thần thoại, địa lý, động vật, thực vật, khoáng vật, vu thuật, tông giáo, cổ sử, y dược, tập tục, dân tộc thời kỳ cổ đại. Sơn Hải Kinh nguyên bổn có hình vẽ mô tả hẳn hoi, gọi là "Sơn Hải Đồ Kinh", nhưng bản này đến đời Ngụy Tấn thì thất truyền. Có học giả cho rằng, Sơn Hải Kinh không chỉ đơn thuần là quyển sách ghi lại truyện thần thoại, mà là thứ sách địa lý thời cổ đại, bao quát nhiều loài chim thú khắp núi sông vùng Hoa Hạ lẫn các lãnh thổ hải ngoại. Tác giả và thời gian hoàn thành Sơn Hải Kinh chưa được xác định, trước thì cho rằng do Bá Ích và Đại Vũ làm, nhưng hiện giờ các học giả Trung Quốc cho rằng thời gian để hoàn thành sách này trải qua nhiều kỳ, làm bỡi nhiều tác giả khác nhau, niên đại vào khoảng từ thời Chiến Quốc kéo dài cho đến đầu thời Hán. Sách có thể là do nhiều người ở nước Sở, Sơn Đông, Ba Thục cùng người từ nhiều địa phương khác, đến thời Hán thì được tập hợp lại để làm sách dạy học.

[7] –Long Hầu Sơn là tên núi trong truyền thuyết . Theo "Sơn Hải Kinh" chi "Sơn Kinh" quyển thứ ba "Bắc Sơn Kinh" ghi lại , Long Hầu Sơn cách Sơn Đông hai trăm dặm về phía Bắc , cách thành Sơn Tây hai trăm dặm về phía Nam . Trên núi không có cỏ cây , nhiều vàng ngọc . Là nơi đầu nguồn nước.

[8] – bệnh liên quan đến thần kinh.

[9] – Là loài cá lớn hay còn là loài chim lớn trong truyền thuyết thời xưa , đồng thời cũng ám chỉ là loài đại bàng do loài cá côn hoá thành trong "Tiêu Dao Du" của Trang Tử.

[10] – Dịch âm – dùng cho tên riêng .

迦/Jia / Già – Tăng lữ phật giáo .

[11] – chùa



Trang Thiếu Khâm tu vi đã có thể ở trên thiên đạo khi đạo môn bấp bênh . Mấy năm nay những trường phái Đạo giáo nổi lên khắp nơi , gần như trở thành chính đạo cùng tranh đấu với gian tà . Không ít tu sĩ nuôi giữ yêu vật đều gặp phải sự bắt giết trắng trợn , tranh chấp làm phản hoặc chạy trốn . Hà Miêu được nuôi dưỡng ở hậu sơn của Thượng Dương tông cũng bị quản vô cùng chặt , sợ việc tông phái mình nuôi yêu quái truyền ra ngoài.

Cuối cùng cũng có một ngày , yêu quái và tu sĩ hoàn toàn đối lập . Vì muốn bảo trụ yêu sủng tu vi đã bất phàm của mình , các tu sĩ định ra quy củ – yêu sủng trung thành giết chết nhiều yêu quái nhất , có thể để lại tiếp tục nuôi dưỡng . Phàm yêu sủng không chịu giết yêu quái hay giết yêu ít nhất đều bắt giết như nhau .

Khi Trang Thiếu Khâm đi tới , Hà Miêu ở trong hốc cây ngủ đông đã bị băng tuyết bao trùm , chàng thở dài , ra lệnh cho đệ tử bào Hà Miêu từ trong hốc cây ra . Hà Miêu lạnh giống như một khối băng .

Chàng mang Hà Miêu trở về phòng , đặt ở bên cạnh lò sưởi , để nàng từ từ tỉnh dậy .

Hà Miêu mở mắt thấy một căn phòng ấm áp ánh lửa , Trang Thiếu Khâm một thân đạo phục màu sáng , ngồi bên cạnh lò sưởi im lặng đọc sách . Nàng đột nhiên nhớ tới một năm nọ , Hao Đà bị Tào Tháo chém đầu , Trang Thiếu Khâm đi theo Kỳ phu nhân tính sổ sách không may làm cháy y thư . Khi đó chàng cũng ngồi như vậy bên cạnh cổ thụ ở núi hoang , vừa trông đã là mấy tháng .

Lúc ấy chàng đã là thân thể địa tiên , tích cốc nhiều năm , không sợ đói rét , không biết đau ốm . Hà Miêu lẳng lặng nằm úp sấp ở bên cạnh chàng , trời dần dần rét lạnh , tuyết rơi , nàng lạnh thành một đống , cuối cùng chỉ có thể ngủ đông . Khi Trang Thiếu Khâm phát hiện cũng đưa nàng đến nhà trọ như vậy , đốt nóng lò sưởi ấm , chàng dùng rượu đế làm ấm người cho nàng , ánh mắt kia cực kỳ đau lòng : "Thực xin lỗi Miêu Miêu , thực xin lỗi ..."

Trang Thiếu Khâm biết nàng đã tỉnh , chàng gác quyển sách trên tay xuống , thần sắc trầm lặng : "Ngày mai đi đến núi Hoa Oanh."

Hà Miêu gật đầu , không hỏi làm gì , nàng rất ngoan , hơn tám trăm năm qua chưa từng hỏi Trang Thiếu Khâm làm gì .

Trang Thiếu Khâm giống như nhớ ra gì đó , than nhẹ một tiếng , hơi nâng tay , muốn sờ sờ đầu của nàng . Hà Miêu đột nhiên co rúm lại một chút , tránh né chàng . Phản ứng quá đột ngột , hai bên đều có phần ngơ ngẩn , nhìn tay chàng dừng lại giữa đường , Hà Miêu ngượng ngùng đưa đầu đi tới gần , đầu xà cọ xát qua lại ở trong lòng bàn tay chàng .

Rất nhẹ nhàng , đụng chạm rất cẩn thận . Từ sau khi một người tên là Tư Mã Viêm bái chàng là quốc sư , bọn họ không còn thân mật như vậy nữa . Thời gian qua lâu , ngay cả đường vân của lòng bàn tay cũng đã xa lạ .

Tuyết đọng ngoài cửa sổ bắt đầu tan , thi thoảng có cành khô bị gió tuyết bẻ gẫy , vang lên mấy tiếng . Trang Thiếu Khâm không hề bận tâm , trong lòng đột nhiên dâng lên một tia rung động , chàng nhẹ giọng gọi nàng : "Miêu Miêu."

Hà Miêu mơ hồ còn nhớ rõ loại ánh mắt ôn hoà chuyển động này , nàng biết tâm tư của Trang Thiếu Khâm . Nàng có chút sợ , nhưng mà nàng không dám cự tuyệt . Huyền Thiên Diệu Di chân pháp Vô Trần Vô Cấu tịnh đề chính ngộ Cửu Ngự Chân Nhân hôm nay đã không phải là Trang Thiếu Khâm cưng chiều nàng , đau lòng vì nàng trước kia rồi . Chàng sẽ đánh nàng , đánh đến chết .

Hơn nữa nàng vẫn còn rất lạnh , vảy trên người rơi xuống còn chưa mọc được , trong phòng rất ấm áp , nàng không muốn đi ra ngoài .

Đêm đó nàng ngủ ở trong phòng Trang Thiếu Khâm , hầu hạ chàng xong lại biến trở về thân rắn , cũng không dám cuộn trong người hắn thật lâu giống như trước đây nữa . Nàng cuộn người yên lặng ngủ ở bên cạnh lò sưởi , lặng nghe nghe gió tuyết .

Núi Hoa Oanh ở đất Thục , chung linh dục tú1 , là chốn bồng lai của người tu tiên.

Hà Miêu đi theo Trang Thiếu Khâm cùng nhau đi , Trang Thiếu Khâm ngự kiếm , nàng đằng vân . Gần đến tiền sơn , Trang Thiếu Khâm đem một cái hộp đưa cho nàng . "Lên núi bái phỏng Hoa Oanh , lễ vật mừng thọ bên trong hộp quý giá , không được tự mình mở ra!"

Hà Miêu biết Hoa Oanh , y là chủ nhân ngọn núi này , thời điểm Hà Miêu mới đắc đạo đã từng bái phỏng y . Hiện giờ nghe thấy lời của Trang Thiếu Khâm , nàng nhận hộp , vui vẻ đi trước.

Hôm nay là thọ thần của Hoa Oanh , y tính tình hảo sảng , cũng không kỳ thị yêu tộc , những năm này kết giao rất nhiều bằng hữu . Ngày này hàng năm , luôn có rất nhiều yêu tộc đến chúc thọ . Hà Miêu lớn lên từ nhỏ ở núi Hoa Oanh , yêu tinh vốn thuộc núi Hoa Oanh , liền rất thuận lợi được dẫn tới chỗ ngồi .

Lễ vật mà Trang Thiếu Khâm lệnh cho Hà Miêu đưa đi mừng thọ là một cổ cầm , Hoa Oanh rất thích , còn gảy một khúc trước mọi người . Đâu lường được bữa tiệc chưa quá nửa , Hoa Anh đột nhiên chết bất đắc kỳ tử . Mọi người kinh sợ kiểm tra xác , chỉ biết người y trúng kỳ độc , nhưng không tra được kỳ độc đến từ đâu .

Thời gian qua thanh danh của Hoa Oanh ở Đạo phải rất cao , hiện giờ đột nhiên bị hại , Đạo tông nhận định chính là yêu quái gây nên , ngay lập tức vây chặt núi Hoa Oanh , phát động một trận đồ sát đối với tất cả yêu quái ở đây . Sự tình phát triển là lúc Hà Miêu ngồi ở cuối chiếu , tu sĩ liên tiếp giết sách toàn bộ yêu quái trên núi , chỉ thả mình nàng .

Hà Miêu đứng giữa không trung , dưới chân từng là nhà của nàng , là nơi sinh dưỡng của nàng . Nhưng hôm nay máu tươi nhuộm cát bụi , xương khổ lấp phồn hoa , nàng không có nhà nữa.

Cái đuôi của nàng quét đổ cả đống cổ mộc , vảy vừa mọc lại bị róc đến tan tác: "Ngươi gạt ta , ngươi gạt ta ! Ngươi muốn giết sạch chúng ta!!"

Nàng đau thương gào lên , Trang Thiếu Khâm chỉ đem toả yêu luân cột ở trên đuôi của nàng , thờ ơ nhìn trận giết chóc này , thanh âm của chàng hờ hững đến lãnh khốc : "Là bọn chúng , nàng và ta , mới là chúng ta."

Hà Miêu ở trong núi khóc đến khàn giọng , cổ cầm kia làm từ tên độc , cái chết của Hoa Oanh , chẳng qua chỉ là một cái cớ để Đạo gia giết yêu . Mà nàng , chính nàng đem cổ cầm đưa đến trước mặt Hoa Oanh , bởi vì nàng là yêu đi ta từ núi Hoa Oanh , Hoa Oanh không đề phòng chút nào .

"Trang chưởng giáo , lần này yêu sủng của ngươi lâp công lớ , ngày sau Đạo tông chắc sẽ không làm khó nàng." Cung chủ Cửu Thượng cung chậm rãi đi tới , phe phẩy phất trần trong tay , y cười đến tiên phong đạo cốt. Trang Thiếu Khâm chỉ nhìn Hà Miêu dưới chân , chàng thấy được nỗi thống khổ của nàng , chàng cảm thấy Hà Miêu đối với hắn , đã không còn trung thành .

Từ Chiến Quốc đến Đại Đường , thời gian hơn tám trăm năm , tất cả mọi người đều thay đổi .

"Hạo Thiên có khoẻ không ?" Chàng đều đều hỏi đến đệ tử của mình , không nhìn đến Hà Miêu đang phủ phục trên mặt đất nữa , đúng là thay đổi rồi , năm tháng trường hà vốn là một hồi biến ảo , giang sơn , đế vương còn thay đổi trong nháy mắt , huống chi là chàng và Hà Miêu?

"Chưởng giáo yên tâm , cánh tay của lệnh đồ tuy bị Côn Bằng gây thương tích , nhưng điều dưỡng qua bài thuốc gia truyền của cung ta , đã không còn đáng ngại." Y ghé sát vào Trang Thiếu Khâm , có vẻ rất tự mãn , "Cung ta nghiên cứu chế tạo một loại đan dược mới , lấy bột gỗ Đế Hưu thêm Vong Ưu Thảo bí chế mà thành , tên là Liệu Sầu , ăn có thể quên sầu . Nếu như yêu sủng của chưởng giáo ăn , nàng tất sẽ quên hết chuyện không thoải mái , đối với chưởng giáo phục tùng như lúc ban đầu ."

Trang Thiếu Khâm nhận lấy bình dương chi bạch ngọc y đưa , đổ ra một viên thuốc màu xanh , chàng tách miệng Hà Miêu , cố chấp cho nàng ăn : "Cũng tốt , nếu không vui , chi bằng quên đi."

Hà Miêu tỉnh lại vào sáng sớm một ngày xuân , cây non trong núi đã đâm chồi , chim di trú quay về từ phương nam , ánh mặt xuyên qua ngọn cây , sáng mịn như tơ lụa ngũ sắc.

Hà Miêu rất vui vẻ , nàng ở trong núi đuổi sóc , có lúc gặp được Trang Thiếu Khâm , nàng vẫn dính lấy chàng , sẽ dùng cái đuôi ôm lấy cổ của chàng không cho phép chàng đi . Vì thoát thân , Trang Thiếu Khâm đồng ý với nàng rất nhiều chuyện , như đi bắt chuột đồng , như mua cho nàng quần áo đẹp , như mang nàng nhìn Côn Luân khâu .

Nhưng mà chàng cũng không thực hiện , chàng chỉ cần cho nàng ăn một viên Liệu Sầu , nàng liền quên hết tất cả chờ đợi khiến nàng không vui , cũng quên đi mình đang chờ cái gì .

Trang Thiếu Khâm thường xuyên ra lệnh cho Trang Hạo Vũ dẫn nàng xuống núi giết yêu , mỗi lần nàng đều nghĩ là lần đầu tiên , mỗi lần đều nghĩ là lần cuối cùng .

Nàng luôn luôn rất vui vẻ.

Không lâu sau , Cung chủ Cửu Thượng cung mang yêu sủng của mình đến Thượng Dương tông làm khách . Yêu sủng của y chính là một con Hắc Lang , tu vi cũng không dưới ngàn năm . Hắn dẫn lang yêu ngồi trong nội đường , nụ cười trên mặt như hoa tháng ba : "Trang chưởng lão , yêu sủng của bần đạo Tham Lộc , hiện giờ một ngàn hai trăm sáu mươi mốt tuổi , bần đạo vẫn bất hạnh không thể tìm được thần thú xứng đôi với nó . Nay thấy Hà Miêu ngồi dưới Trang Chưởng giáo thật là xuất sắc , chỉ không biết Chưởng giáo có nguyện ý bán cho bần đạo cái nhân tình này không?"

Trang Thiếu Khâm nhíu mày , như đang đánh giá Lang yêu được gọi là Tham Lộc kia . Cung chủ Cửu Thượng cung là loại giảo hoạt , lập tức liền mở miệng : "Trang huynh , hiện giờ đạo hạnh của ngài đã đạt tới hoá cảnh , ngày đắc đạo phi thăng sắp tới . Có nhiều thứ cho dù là luyến tiếc , chung quy cũng phải bỏ."

Trang Thiếu Khâm nhấc chén trà uống , không nói gì . Cung chủ Cửu Thượng cung nói sắc bén : "Đạo hữu , Tham Lộc tuy là yêu sủng của bổn cung , nhưng bổn cung từ trước đến nay đều coi như chính mình , ngày sau đắc đạo , nói không chừng còn kế thừa Cửu Thượng cung cũng chưa biết trừng . Chúng ta là chí giao , chẳng lẽ đạo hữu còn lo lắng bần đạo đối xử lạnh nhạt với hậu bối sao?"

Câu nào của y cũng đánh trúng chỗ hiểm , Trang Thiếu Khâm sau một hồi suy nghĩ cuối cùng nói : "Ngươi trở về trước , cho ta suy nghĩ hai ngày ."

Ngày hôm sau , Hà Miêu lại được đưa tới phòng của Trang Thiếu Khâm . Phòng của chàng bố trí đơn giản , trong bình hoa trước cửa sổ cắm một bó anh đào rất lớn , mùi hương thanh nhã thoang thoảng . Trang Thiếu Khâm ngồi trước ghế gỗ lim , thần sắc hờ hững : "Ngươi thu dọn một chút , qua hai ngày ... Đến Cửu Thượng cung ."

Hà Miêu ngẩng đầu nhìn chàng , chàng nghiêng mặt đi , tránh được ánh mắt của nàng . Có người dẫn nàng ra ngoài , đã đi ra rất xa , nàng đột nhiên quay đầu lại : "Thiếu Khâm , Miêu Miêu luôn rất ngoan có phải không?"

Trang Thiếu Khâm cúi đầu , hồi lâu mới đáp: "Ừ"

Ánh mắt của nàng nghi hoặc mà bi thương : "Vậy vì sao chàng không quan tâm ta nữa? Là chàng nói ta rất ngoan , ta mới chịu theo chàng xuống núi . Ta luôn rất ngoan , vì sao chàng lại không quan tâm ta nữa?"

Năm ấy ở núi Hoa Oanh , hoa trên núi nở rực rỡ , suối trong như lụa . Trang Thiếu Khâm hai bàn tay trắng khẽ vuốt ve đầu Hà Miêu , giọng nói ôn nhu : "Miêu Miêu rất ngoan , Miêu Miêu cùng Thiếu Khâm xuống núi được không?"

"Dưới chân núi có chuột đồng không?"

"Có , xuống núi , Thiếu Khâm có thể ngày ngày bắt chuột đồng cho Miêu Miêu , chờ kiếm đủ tiền rồi , Thiếu Khâm dẫn Miêu Miêu đi xem Côn Luân khâu . Chỉ cần Miêu Miêu nghe lời , chúng ta vĩnh viễn đều ở cùng nhau."

Trước Tần Hán , Xuân Thu Chiến Quốc. Lời chàng đã nói ta nhớ được , ta vẫn nhớ . Nhưng chàng thì vì sao không quan tâm ta nữa?

Trang Thiếu Khâm đứng ở chỗ cũ , phủ dưới hơn tám trăm năm bụi trần , trái tim đó dần dần đau .

Hai ngày sau , Hà Miêu lấy chồng .

Trang Thiếu Khâm mặc Đạo phục màu xanh , trầm mặc đưa tiễn . Giá y đỏ tươi kia cháy lên một ngọn lửa trong mắt chàng , chàng cảm thấy có lẽ mình cũng cần một viên Liệu Sầu . Thì ra đoạn đường này gắn bó bước đi , chẳng qua chỉ là vì màn tiễn đưa cuối cùng này .

Chàng luôn thanh tỉnh biết thứ mình cần là gì . Thứ chàng muốn chính là Bát Nhã của Niêm Hoa Vi Tiếu , không phải nhân gian luẩn quẩn . Vì thế những con đường rộng mở khiến người ta mất phương hướng này , dù có luyến tiếc , cũng phải bỏ.

Chàng dốc ra một viên Liệu Sầu , cuối cùng lại chậm rãi thả vào trong bình ngọc , nếu đã bỏ , có thể không quên hay không ? Đời đời đánh mất , ta là Bát Nhã , người nào là ta ?

Một tháng sau , kỳ hạn tu hành của Trang Thiếu Khâm đã hết , đại kiếp rơi xuống . Trước khi bế quan chàng mời rất nhiều hảo hửu cùng tụ lại . Trong bữa tiệc Hoa Dương chân nhân trong lúc vô tình nói : "Nghe nói trước đó vài ngày Cửu Thượng cung muốn chế Trường Sinh hoàn , thiếu một miếng mật rắn ngàn năm , hiện giờ đã đủ vị chưa?."

Trang Thiếu Khâm đột nhiên quay đầu lại : "Thiếu vật gì?"

Hoa Dương chân nhân hồn nhiên không phát hiện ra có gì khác thường , lặp lại : "Mật rắn ngàn năm . Hiện giờ yêu vậy đều bị giết không còn nhiều lắm , đi đâu tìm thứ ngàn năm..."

Trang Thiếu Khâm không còn nghe thấy y nói gì nữa , chàng ngự kiếm bay tới Cửu Thượng cung .

Trong mật thất Cửu Thượng cung , một đại mãng xà dài năm trượng bị trói chặt trên tường , dưới đỡ lấy một ống trúc dày cỡ đầu ngón tay , chuyên để lấy dịch mật .

Thành Hàm Đan một năm nọ , hoa thu rơi đầy . Trang Thiếu Khâm thay người trừ tà thì gặp ác thú Đào Ngột2 , người bị thương nặng , không có tiền trị liệu . Chính là con rắn này rút mật đi đổi tiền mua thuốc . Khi đó nàng bịt lấy vết thương , cười như cắt : "Miêu Miêu không đau , Miêu Miêu là yêu nha , rất nhanh sẽ khỏi." Nàng xoa vết thương , tự nói với mình "Rất nhanh sẽ khỏi..."

Lúc này trong mật thất tối tăm , con rắn kia ngẩng đầu , thanh âm thấp như rên rỉ : "Thiếu Khâm , Miêu Miêu đau , đau quá..."

Một giọt nước mắt , từ 282 công lịch chảy thẳng đến giờ , xuyên qua hơn tám trăm năm tháng bụi trần , rơi vào lòng bàn tay của chàng .

Chàng ôm Hà Miêu giết ra Cửu Thượng cung , hận ý trong lòng dâng lên ngập trời , hận người cũng hận mình , hận không thể đem toàn bộ thế gian này san thành bình địa , Hà Miêu trong lòng chàng đang hấp hối .

Vậy sau này Hà Miêu sẽ vô cùng khinh người , cho dù chàng tự mình tiếp cận , nàng cũng sẽ khom người , phun lưỡi bày ra tư thế chuẩn bị tấn công .

Chàng biết tử kiếp của mình tới gần , đó là một đạo Thiên lôi , có thể vượt qua tức thành tiên , không vượt qua thì tan thành tro bụi , nhưng chàng thật sự lo lắng lo lắng cho tình trạng Hà Miêu . Ngày qua ngày vì nàng bắt chuột đồng , vết thương của nàng đau đớn , cũng không thể nào ăn . Ngày ngày chỉ trốn trong hốc cây , ai gọi cũng không đáp .

Trang Thiếu Khâm bất đắc dĩ , lại đút cho nàng ăn Liệu Sầu . Một đêm đầu hạ náng năm , những ngôi sao giống như bảo thạch rải đầy bầu trời , tiếng ve râm ran bốn phía . Hà Miêu từ sau khi uống viên thuốc trong lòng bàn tay chàng , liền đặc biệt im lặng . Trang Thiếu Khâm sờ đầu nàng , đứng dậy định đi , Hà Miêu mấy ngày qua chưa từng thân cận chàng đột nhiên nắm lấy ống tay áo của chàng , Trang Thiếu Khâm quay đầu lại , liền thấy nàng hoá thành hình người , rạng rỡ dưới ánh sao , mi mục như hoạ .

Trang Thiếu Khâm bất giác liền mềm giọng nói : "Miêu Miêu ngoan , hảo hảo ngủ . Ngày mai chúng ta đi bắt chuột đồng . Chờ thương thế của Miêu Miêu tốt lên , ta dẫn Miêu Miêu đi xem Côn Luân khâu ."

Hà Miêu nhẹ nhàng buông tay .

Khi tia nắng ban mai đầu tiên phá mây chiếu xuống , Hà Miêu mở to mắt , thấy núi rừng xanh biếc , vạn hác tranh lưu , mây bay bát ngát .

Trang Thiếu Khâm kéo tay nàng : "Đi thôi Miêu Miêu , chúng ta đi bắt chuột đồng."

Hà Miêu nhìn chàng , lại nhìn đệ tử phía sau chàng , chàng hoà nhã nói : "Đây là nhị đệ tử của ta Trang Hạo Vũ, Miêu Miêu không biết sao?"

Hà Miêu lại chuyển hướng sang bên kia , Trang Thiếu Khâm vuốt đầu của nàng : "Đây là đại đồ đệ của ta Trang Hạo Thiên , các ngươi trước kia thường xuyên chơi cùng nhau ."

Hà Miêu cuối cùng bình tĩnh nhìn chàng : "Vậy còn ngươi , ngươi là ai?"

Nụ cười của Trang Thiếu Khâm ngưng kết ở trong mắt nàng .

Hà Miêu quên rất nhiều chuyện , nàng chỉ nhớ tên mình là Hà Miêu , là một con xà tinh ở núi Hoa Oanh . Nàng không biết mình ở đâu , nàng cũng không thích Thượng Dương tông . Cuối cùng vào một buổi tối trăng mờ gió lớn , nàng thừa dịp Trang Thiếu Khâm bế quan , lén lút bỏ chạy về núi Hoa Oanh .

Núi Hoa Oanh hoàn toàn thay đổi , nàng từ lâu đã không có động phủ . Nhưng nàng vẫn thích nơi này , nàng ở bờ suối tìm được một sơn động , lại mời một con Xuyên sơn giáp4 tới tu sửa .Không mất mấy ngày đã sửa thành một chỗ sạch sẽ , đủ để dung thân .

Phía bắc núi Hoa Oanh có một con rắn tên Tử Tinh , hai con rắn tự nhiên gặp nhau ở bờ suối , hắn liền thường xuyên đến động phủ của Hà Miêu làm khách . Tổn thương của Hà Miêu không tốt hơn , hành động bất tiện , mỗi ngày hắn đều thay nàng bắt chuột , thậm chí còn xin thuốc trị thương khắp nơi để cho nàng trong uống ngoài thoa , kiên nhẫn chu đáo .

Đêm nào tháng sáu , mưa to .

Tiếng sấm ầm ầm từ chân trời một đường đánh xuống , rít gào như muốn huỷ thiên diệt địa . Hà Miêu từ trong động phủ thò đầu ra , trong con mưa to , một người ngã vào trong vũng nước , mưa to ướt đẫm Đạo bào xanh của chàng , vết máu loang lổ đáng sợ .

Hà Miêu ở bên cạnh nhìn chàng một hồi , cuối cùng nhịn không được tha chàng vào trong một sơn động nhỏ bên cạnh .

Thời gian Trang Thiếu Khâm hôn mê rất lâu , chàng cũng không biết vì sao mình lại tới nơi này , chàng vướt qua tiên kiếp , rất nhanh sẽ đứng hang tiên ban . Nhưng mà kiếp lôi kia cơ hồ đã nghiền toàn bộ xương cốt chàng thành bột phấn , ngay cả đầu ngón tay cũng nâng không nổi.

Thời điểm đau đến mức tận cùng thì con rắn kia rung đuôi lắc đầu đi tới từ trong màn mưa , trên cổ nó giắt một giỏ trúc nhỏ , bên trong có nhiều thuốc trị thương . Nó đặt rổ trên mặt đất , dùng đầu đẩy đến bên cạnh chàng .

Mưu gió sơ cuồng , kinh lôi xé rách vết thương cũ , máu tươi chảy đầm đìa . Nguyên lại đi khắp hồng trần này , chàng tìm kiếm hơn tám mươi năm , nơi an ổn nhất không ngờ lại là bên cạnh nàng .

Giang hồ đạo sĩ Trang Thiếu Khâm nghèo rớt mùng tơi khi đó đã là thần tiên thiên cung , chàng vẫn cho rằng tất cả đều thay đổi , kể cả tình yêu và suy nghĩ năm đó . Nhưng bây giờ sau hơn tám trăm năm , chàng mới phát hiện con rắn kia chưa từng thay đổi .

Liệu Sầu lau đi năm tháng bụi trần , nàng luôn dừng lại ở thành Hàm Đan năm 262 công lịch , từ đầu đến cuối mang trong lòng sự ôn nhu .

Đêm hè ngắn , làm gió ngừng , mưu nghỉ , đưa trời sáng lên .

Một thanh âm trong trẻo như bạc : "Miêu Miêu ? Ngươi ở đâu , mau ra đây , chúng ta đi!"

Trong động phủ Hà Miêu hơi tỉnh lại , thanh âm mềm mại giống như mầm hoa : "Nhưng ta còn muốn ngủ tiếp một lát ..."

"Ngươi không phải nói muốn đi Côn Luân sao ?"

"Ta ngủ tiếp rồi đi đi?"

"Đồ lười , lại đây , ta cõng ngươi đi!"

"Hả, đây là cái gì ?"

"Chuột đồng đấy , bắt cho ngươi ăn trên đường ."

"Hi , Tử Tinh , ngươi thật tốt."

"Ừ."

Giữa cơn mưa phùn mùa hạ , chàng đắc đạo phi thăng , nàng tìm được một người , đưa nàng đi Côn Luân.


———–

[1] – đất thiêng sinh hiền tài , ám chỉ môi trường tốt đẹp sẽ sinh ra những con người ưu tú.

[2] – Hình dạng giống như hổ , dài hai thước , mặt người , chân hổ , miệng heo , đuôi dài một trượng tám thước .

[3] – Phong thái cốt khí của người tu tiên.

[4] – Con tê tê

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com