3.
Thế là, hai anh em chúng tôi cùng ngồi xồm trong góc, mặt đỏ bừng.
Jungkook từ xa gọi tôi: "Kim Taehyung, tìm anh nãy giờ, ngồi đó làm gì thế?"
Tôi long lanh nhìn Junghyun, cậu ấy nghiến răng, vươn tay xoa đầu tôi, rồi thở dài đầy tiếc nuối: "Nếu em là Jungkook, em cũng thích một người như anh."
Jungkook vừa lúc bước tới, nghe thấy tôi nói với cậu ấy: "Tôi cũng rất thích em."
Junghyun sững người, mặt đỏ đến mức sắp bốc cháy: "Anh... anh..."
Jungkook nhìn tôi, biểu cảm trầm ngâm: "..."
Mọi người dần tản đi, ai nấy đều trở về phòng của mình.
"Về đến nơi rồi, tối ngủ sớm đi nhé." Jungkook đưa tôi đến trước cửa phòng, vẫy tay chào. Tôi chợt nhớ đến "tuyệt chiêu" mà Junghyun vừa dạy - chiếm thế thượng phong.
Thừa lúc không ai để ý, tôi kéo mạnh Jungkook vào phòng. "Cạch." Cánh cửa khép lại. Trong phòng không bật đèn, chỉ có chút ánh trăng len qua tấm rèm cửa sổ chưa kéo hết, vương chút ánh sáng mờ ảo.
Tim tôi đập thình thịch.
Lưng Jungkook tựa vào cửa, bị tôi giam trong vòng tay, khẽ hừ một tiếng. Tôi sợ em va phải đâu đó, khí thế vừa dâng lên đã tan biến sạch, lúng túng hỏi: "Em đụng vào đâu à? Có đau không?"
Giọng em ấy có chút mơ hồ: "Hình như cổ va một chút, chắc thổi nhẹ là đỡ."
Tôi: "...Thổi nhẹ không ăn thua đâu."
Rõ ràng người bị ép sát vào cửa là em, vậy mà giờ trông Jungkook còn thoải mái hơn cả tôi. Jungkook còn chủ động phối hợp, hơi nghiêng chân ra ngoài để vừa với chiều cao của tôi, vòng tay ôm lấy eo tôi.
Tôi không thể cử động.
Jungkook nhẹ giọng dỗ dành: "Vừa nãy định nói gì với em? Đừng vội, cứ từ từ nói."
Lúc này mũi tên đã lên dây, không thể không bắn. Tôi nhắm mắt lại, mạnh dạn áp sát, hôn chép một cái lên má em. Jungkook bật cười, giọng nói trầm thấp, hơi thở nóng bỏng phả lên cổ tôi.
"Tae, anh đang làm gì vậy?"
Tôi hai tay ôm lấy mặt em, chẳng chút kỹ thuật mà hôn loạn xạ, lầm bầm: "Anh muốn gạo nấu thành cơm."
Jungkook không nói gì, mắt hơi cụp xuống, tùy ý để tôi làm loạn. Nhưng lòng bàn tay em ấy càng lúc càng nóng rực. Rồi sau đó rất biết phối hợp: "Vậy em đành phải chiều theo anh thôi."
Tôi sững sờ ngẩng đầu, không tin chuyện lại diễn ra suôn sẻ như vậy. Lẩm bẩm: "Cách của Junghyun hiệu quả vậy sao?"
Jungkook bật cười: "Kim Junghyun dạy anh thật à?" Em ấy lầm bầm một câu: "Em cứ tưởng cậu ấy định cướp mất anh cơ."
Cướp gì cơ?
Chưa kịp phản ứng, tôi đã bị anh ôm ngang như bế trẻ con. Tôi ngơ ngác: "Giờ phải làm gì?"
Jungkook đặt tôi lên giường, một tay kéo áo nỉ qua đầu: "Nấu cơm."
Khoan đã, sao đột nhiên lại nhấn nút tua nhanh thế này? Tôi vốn dĩ muốn chủ động tỏ tình cơ mà, sao giờ lại thành khóc thút thít thế này?
Nhịp tim đập loạn xạ, hơi thở nóng rẫy, nhiệt độ từ cơ thể lan ra, thiêu đốt từng tế bào. Tôi vô thức duỗi chân trên ga giường, nhưng lập tức bị kéo trở lại vòng tay của Jungkook
.
Trong phòng chỉ có tiếng thút thít khe khẽ của tôi, cùng giọng dỗ dành dịu dàng của em ấy.
Trong một khoảnh khắc, tôi thoáng thấy hàng mi dài của Jungkook khẽ nâng lên. Ánh mắt sâu thẳm lóe lên tia sắc bén khiến người ta e ngại.
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng gõ cửa đánh thức. Tôi cố mở mắt, nhưng có người vỗ nhẹ vào lưng tôi, trấn an: "Ngủ thêm chút nữa đi."
Lờ mờ cảm nhận được tiếng quần áo sột soạt, rồi Jungkook đứng dậy mở cửa. Tôi lại chìm vào giấc ngủ. Đến khi tỉnh lại, trời đã sáng tỏ.
Tôi lật người, phát hiện mình đang bị ôm chặt từ phía sau. Jungkook đã mặc quần áo chỉnh tề, nhưng vẫn vòng tay ôm tôi ngủ vùi. Trên cổ em, vết cào hồng nhạt kéo dài xuống tận trong cổ áo. Tôi chột dạ.
Hôm qua... hình như tôi hơi ép buộc? Trái với sự áy náy của tôi, Jungkook hoàn toàn thoải mái, thậm chí còn không ngại ngần khoe ra.
Junghyun nhìn thấy, biểu cảm có chút phức tạp. Cậu ấy gượng gạo thở dài: "Thật vô lý, trong thời gian ngắn mà thất tình hai lần."
Đêm cuối cùng ở khu nghỉ dưỡng, tôi ngâm mình trong suối nước nóng riêng trong phòng, nghiêm túc suy nghĩ về chuyện của Jungkook.
Xét theo trình tự, đáng lẽ tôi nên tỏ tình trước.
Hôm qua bỏ qua bước này, hôm nay bù lại chắc vẫn kịp nhỉ? Tôi đang miên man suy nghĩ thì một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai: "Đang nghĩ gì thế?"
Tôi buột miệng: "Anh đang nghĩ xem nên tỏ tình với Jungkook thế nào."
Sực tỉnh quay đầu, tôi mới thấy Jungkook đã khoác áo choàng tắm, đứng ngay sau lưng. À, hôm trước tôi đã đưa em thẻ phòng dự phòng.
Em ấy chỉ vào mình: "Anh hỏi em á?"
Jungkook "chậc" một tiếng, mặt đỏ lên: "Em gợi ý là cứ nói thẳng."
Tôi ngập ngừng: "Vậy... anh thich-" Chữ "em" còn chưa kịp nói ra, Jungkook đã thản nhiên đáp: "Em đồng ý."
Khoan đã?
Jungkook tháo áo choàng, bước vào bể nước. Mặt nước dâng lên một đoạn lớn. Tôi theo phản xạ lùi ra sau, cảnh giác nhìn em.
Em ấy vươn tay ôm lấy tôi, tôi né trái né phải. Jungkook khẽ liếm răng nanh, cười như có như không: "Em không làm gì đâu. Nếu em động đậy thì là anh không phải người tử tế."
Tôi hơi yên tâm hơn một chút.
Sau đó, tôi lập tức bị bế lên, ấn vào mép bể. Em ấy cười nhạt: "Em vốn dĩ không phải người tử tế."
Nước gợn lăn tăn.
Jungkook nghịch chiếc vòng cổ mà em tặng tôi: "Cái này, em tặng."
Em ấy kéo cái kẹp trên tóc mái của tôi: "Cái này, em kẹp."
Ngón tay em miết nhẹ vành tai tôi, chạm vào gò má, giọng trầm thấp mang theo chút kiêu hãnh: "Anh là của em."
Tôi và Jungkook chính thức ở bên nhau. Mọi người đều vui vẻ.
Tết năm nay, hai gia đình tụ họp lại, vừa nấu ăn vừa trò chuyện.
Lúc vô tình làm bẩn áo, tôi chạy vào phòng Jungkook để tìm quần áo. Mở tủ, ánh mắt tôi quét qua từng lớp quần áo, lục tìm một hồi lâu thì phát hiện một chiếc hộp lớn nằm yên lặng trong góc tủ. Chiếc hộp không có mật mã. Tôi mở nắp ra - lập tức sững người.
Bên trong toàn bộ đều là đồ của tôi, hoặc có liên quan đến tôi.
Chiếc khăn tay tôi tặng Jungkook hồi bé, hộp bút màu tôi mua cho em, tranh màu nước tôi vẽ, những mẫu giấy chứa đầy lời nhắn bí mật của cả hai, thậm chí còn có cả bông cồn tôi lén mua để giúp em xử lý vết thương sau những lần nghịch ngợm.
Có một cuốn album nhỏ bên trong, chứa đầy ảnh chụp chung của tôi và Jungkook. Khi còn nhỏ, chúng tôi cùng diễn kịch - tôi vì thua trò tù xì nên đóng công chúa, em đóng chú lùn, cả hai ngồi xổm trên sân khấu, tay nắm chặt tay.
Ngày sinh nhật hồi tiểu học, em đội mũ sinh nhật, nhìn tôi đầy chăm chú. Lớn hơn chút, Jungkook cắt tóc ngắn, đứng trước bia đá cổng trường cấp ba, chụp ảnh cùng tôi, trông cực ngầu.
Đến khi đậu vào học viện cảnh sát, tôi đến thăm em -hôm đó là ngày diễn tập trực thăng, em ấy đứng trên bậc thang máy bay, dáng vẻ đầy mạnh mẽ, giữa đám đông nhìn về phía tôi.
Còn có những tấm thiệp em viết cho tôi. Nét chữ non nớt ngày xưa viết: "Hy vọng Kim Taehyung mãi mãi khỏe mạnh."
Sau này, nét chữ trưởng thành hơn lại ghi: "Hy vọng có thể mãi mãi ở bên Taehyung."
Bên trong chiếc hộp là những món đồ vụn vặt, nhưng từng thứ đều gắn với kỷ niệm của hai chúng tôi.
"Không tìm thấy quần áo sao..."
Giọng nói quen thuộc vang lên từ cửa phòng.
Tôi đang cầm trên tay tấm thiệp đã hơi ố vàng, khóe mắt cay cay.
Tôi hỏi em: "Từ khi nào vậy? Tại sao không nói sớm hơn?"
Jungkook chậm rãi bước tới, ngồi xuống tấm thảm cạnh tôi. Cổ họng em khẽ trượt lên xuống: "Từ cấp ba... em đã nhận ra rồi."
"Chỉ là khi đó, anh luôn xem em là em trai, nên em chẳng dám nói gì cả. Lúc nhỏ, ngày nào em cũng nghĩ, giá như em là em trai ruột của anh thì tốt biết mấy. Như vậy không cần phải tìm đủ mọi lý do để sang nhà anh chơi, mà có thể lúc nào cũng ở bên anh."
"Nhưng dần dần... em lại càng thấy may mắn vì chúng ta không phải anh em. Chỉ là, em không dám nói. Em nên ở bên anh với tư cách gì đây? Nếu lỡ nói ra lời vượt qua ranh giới, liệu em có mất luôn cả tư cách được ở cạnh anh không?"
"Ban đầu, em nghĩ chỉ cần anh thích em một chút thôi là đủ rồi, làm em trai cũng chẳng sao. Nhưng sau này em nhận ra, em không thể buông bỏ... Em chỉ thích mỗi anh, thích suốt hơn mười năm trời; Em muốn anh cũng thích em, chỉ cần có em bên cạnh anh là đủ."
Gương mặt Jungkook đầy kiềm chế và nhẫn nhịn, xen lẫn chút bối rối và cẩn trọng: "Anh có thấy em kỳ quái không? Có thấy... em không bình thường không?"
Tôi lắc đầu.
Bình thường hay không đâu quan trọng. Tình cảm chân thành, không thể che giấu, đã bị chính chủ nhân của nó lột trần, đặt vào tay tôi. Tôi chỉ muốn trân trọng nó thật tốt.
Jungkook thở phào nhẹ nhõm thấy rõ. Em ấy vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, tựa trán lên vai tôi. Tôi cảm thấy vai áo mình hơi ẩm ướt.
"Khóc rồi à?" Tôi định quay đầu nhìn Jungkook.
Em bướng bỉnh không cho tôi xem, vùi mặt vào cổ tôi, hiếm khi im lặng như thế. Gia đình ở dưới nhà gọi với lên, bảo rằng sủi cảo đã chín rồi.
Tôi khẽ kéo tay Jungkook, đan chặt mười ngón tay vào nhau: "Chúng ta đã cùng nhau trải qua cái Tết thứ hai mươi rồi."
Jungkook rầu rĩ đáp: "Ừm."
Tôi nghiêng đầu nhìn em, lần này em ấy không né tránh nữa, mà thẳng thắn nhìn vào mắt tôi. Chúng tôi trao nhau một nụ hôn thật dài.
Từ nay về sau, xin hãy chỉ bảo nhiều hơn nhé.
- Kết thúc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com