Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 43

  Cả bệnh viện chìm trong yên tĩnh ngoài kia gió đêm trêu đùa mấy chiếc lá khô phát ra âm thanh xào xạc, mọi thứ đã ngủ yên chỉ còn chiếc đồng hồ vẫn nhấc từng chiếc kim một cho đến khi ba chiếc kim cùng điểm đúng 12 giờ.

Đôi mắt ngủ say của Hồ Lê Thanh Tùng nặng nề mở ra mọi thứ chỉ là một màu trắng mờ nhạt hắn đang ở bênh viện sao? Sara đâu rồi, hắn phải tìm Sara. Thanh Tùng gỡ kim truyền dịch trên tay ra loạn choạng bước xuống giường, lúc lăn xuống dốc đầu hắn bị va đập nhẹ đến bây giờ vẫn còn đau. Tiếng hít thở nhẹ nhàng, đều đều truyền vào tai Thanh Tùng đưa mắt nhìn quanh. Đúng thật là hắn cuống cuồng như vậy để làm gì chẳng phải Sâr đang ở cạnh hắn hay sao, chỉ là nằm trên bệnh khác thôi. Nhẹ tay hết sức có thể kéo ghế ngồi cạnh giường Sara, hắn thích nhìn cô ngủ. Vuốt lại mấy sợi tóc lào xòa trên trán cô, mọi chuyện đều qua rồi từ nay sẽ không còn gì có thể ngăn cản hắn ở cạnh cô nữa.

"Ưm..."

Sara bị quấy rầy nhăn mặt trở mình nhưng không tỉnh lại, hắn làm sao có thể quên cô là heo lười lúc trước để gọi được cô dậy hắn không biết phải tốn bao nhiêu công sức nhưng không sao dù cô có lười cũng chỉ mình tôi thấy.

Sáng hôm sau Hồ Thanh Nghĩa, Mĩ Yên, Thu Thủy và Linh Đan cùng tới bệnh viện. Thanh Nghĩa mở cửa định bước vào đã đứng yên như tượng, con trai ông tỉnh từ lúc nào nhưng thế này thì...

Mĩ Yên khó chịu, vào thì không vào cứ đứng ở cửa choáng đường.

"Sao không vào?"

"Tự xem đi."

Thanh Tùng gục đầu ngủ bên mép giường, một tay làm gối còn một tay đan vào năm ngón tay của Sara ngủ ngon lành.

"Ưm..."

Sara chậm rãi mở mắt ra mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi làm cô hơi khó chịu, muốn nôn. Cử động mới biết tay mình bị nắm lấy, anh có giường không ngủ đi qua ngủ gục bên giường của cô làm gì chứ. Người đã bị thương thế kia mà còn không biết lo cho bản thân, theo kinh nghiệm ngủ gục trong lớp của cô thì anh tỉnh dậy sẽ rất đau lưng.

Sara lấy bàn tay vẫn còn tự do lướt qua hàng mi của Thanh Tùng, vẫn như năm đó muốn nhỏ sợi dài nhất.

"A..."

Thanh Tùng choàng tỉnh giấc bắt lấy tay thủi phạm nhưng đã quá trễ.

Sara tươi cười như hoa cầm sợi lông mi bé nhỏ phe phẩy trước mặt Thanh Tùng.

"Lần này thì được rồi."

Thanh Tùng đen mặt, nhân lúc quân địch không để ý ngồi lên giường giữ lấy gáy cô tùy tiện vừa hôn vừa cắn, để xem lần sau em có dám nghịch hay không.

Thanh Tùng buông Sara ra vừa lòng nhìn đôi môi hơi sưng đỏ của cô, cười có chút sở khanh.

"Anh...anh... anh..."

Sara vừa nói vừa thở, rất không cam lòng không lẽ cô cứ bị anh cưỡng hôn mãi sao. Lão thiên sao ngài lại bất công như thế... con ghét ngài.

Gương mặt của Thanh Tùng một lần nữa áp sát mặt Sara, cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh đang chiếm lấy từng tế bào trên mặt cô bất giác mặt cũng đỏ theo.

Hai gương mặt chỉ còn cách nhau vài mi li mét.

"Anh làm sao hả?"

Anh bỉ ổi, vô liên sỉ. Anh đánh lén em.

Cô thật sự rất muốn hét lên như thế nhưng cô biết nói ra sẽ có chuyện gì đang đợi cô ở phía trước. Biết làm sao được số trời đã định cô chỉ có thể bị anh bắt nạt.

"Mẹ, chúng ta trở thành người vô hình rồi."

Thanh Tùng nhìn ra cửa, trong phòng có thêm người từ lúc nào.

Sara ngượng chín mặt, cô tỉnh dậy trước nhưng không phát hiện có người đi vào thật mất mặt mà. Cô rất muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

Thanh Tùng khẽ ho vài tiếng quay mặt sang nhìn gương mặt đỏ như cà chua chín của Sara không khỏi buồn cười, em ngượng ngùng cái gì chứ.

"Mọi người đến sao không lên tiếng."

Cả bốn người ngồi xuống ghế ghế trong phòng ánh mắt tập trung hết trên người Sara.

Linh Đan che miệng cười khúc khích, hạnh phúc quá đi mất.

"Tại thấy hai người như vậy nên..."

Nói chưa hết câu lại cười, không ngờ chị dễ bị bắt nạt như vậy.

"Nhìn hai đứa như thế này ai mà nghĩ hai đứa vừa đi dạo ở chỗ Diêm Vương về chứ."

Sau mọi chuyện Mĩ Yên đã không còn phản đối nữa, không chỉ vì Sara là con của Thu Thủy mà còn vì con trai bà đã yêu Sara đến mức si mê tuyệt đối đến cả mạng cũng không cần nữa rồi.

Sara vuốt lại mái tóc hơi rối muốn bước chân xuống giường.

"Con ngồi yên đi, bác sĩ nói con bị động thai phải nghỉ ngơi nhiều."

Động thai...Sâr ngoan ngoãn ngồi trên giường. Hai tay đặt lên bụng, chỉ mới ba tuần thôi cô không muốn mất đứa nhỏ.

"Mẹ và Linh Đan đến Bắc Kinh khi nào?"

"Ngay sau hôm con bị bắt cóc."

Linh Đan mon men lại gần ngồi xuống giường bệnh của Sara.

"Chị, em có chuyện này rất thú vị chị có muốn nghe không?"

Nhìn gương mặt thần thần bí của Linh Đan, Sara có chút tò mò muốn biết.

"Muốn."

"Chị bị bắt cóc nên chưa biết mẹ và ba mẹ anh Thanh Tùng có quen biết từ trước đúng không?"

Có quen biết, cô làn đầu tiên nghe nói chuyện này khẽ liếc mắt sang nhìn Thanh Tùng thấy anh gật đầu mới tin hoàn toàn. Trùng hợp thật.

"Hơn nữa..."

Linh Đan cười thầm, đây mới là chuyện thú vị.

"Hơn nửa sao em nói nhanh đi, úp úp mở mở."

"Chị à, em phát hiện chị ngày càng thiếu kiên nhẫn nha."

Sara đen mặt, đây có phải là muốn đùa với cô.

Nhìn gương mặt đã đen đi trông thấy của Sâr trái tim bé nhỏ của Linh Đan không khỏi nhảy nhót vài cái, phụ nữ có thai rất dễ cáu giận xem ra là thật.

Thu Thủy lắc đầu lại chuyện đó chứ gì. Im lặng uống trà do con rể tương lai rót.

"Đừng nóng em sẽ nói ngay mà."

"Mối tình đầu của cả ba và mẹ là ba mẹ của anh Thanh Tùng."

Sốc toàn tập, không chỉ có Sara cả Thanh Tùng cũng không tài nào tin được. Ba hắn trước đây yêu mẹ của Sara, còn mẹ hắn lại yêu ba của Sara sao. Đây là loại duyên phận gì.

"Mẹ... là thật sao?"

Thu Thủy gật đầu, đã là chuyện ngày xưa rồi, có lẽ hai đứa đang tiếp tục duyên phận mà trước đây bà và Mĩ Yên đã bỏ qua .

Linh Đan quay đầu lại nhìn Thanh Tùng, dây mơ rễ má thế này hai người còn lo nghĩ gì nữa.

"Em có thể gọi anh là anh rễ được không?"

Thanh Tùng gật đầu, thật ra trên phương diện pháp luật hắn đã là chồng hợp pháp của Sara rồi.

"Em giao chị em cho anh, anh không được bắt nạt chị em đâu đó."

"Em không cần lo điều đó, làm gì có ai bắt nạt được chị của em."

Tất nhiên phải ngoại trừ hắn.

Mĩ Yên đặt li trà xuống bàn, dù bà chấp nhận nhưng có rất nhiều chuyện khiến bà thắt mắt.

"Sara, con thấy trong người thế nào rồi."

"Con ổn."

Thật ra cô có chút áp lực tâm lí, dù sao mẹ của Thanh Bùi cũng không thích cô lắm.

"Vậy thì tốt, dì có thể hỏi con một chuyện không?"

"Dạ được, nếu con biết nhất định con sẽ nói đúng sự thật."

Bà đã hỏi Thu Thủy, Linh Đan và cả Kim Anh nhưng câu trả lời của ba người chỉ có một lại còn giống hệt nhau.

"Con và Thanh Tùng yêu nhau bao lâu rồi?"

"Bảy năm."

"Con có biết bảy năm trước Thanh Tùng đang hôn mê không?"

"Con biết."

Thanh Tùng bước nhanh về phía giường Sara ngăn cô lại.

"Để anh nói, không được làm bản thân căng thẳng."

"Có gì mẹ cứ hỏi con."

Dù có là sự thật nhưng nói ra chuyện này không phải dễ, nói ra là một chuyện có ai tin hay không lại là một chuyện khác. Cứ để hắn một lần đứng trước mặt người khác thừa nhận tất cả, che mưa chắn gió cho cô.

Thanh Nghĩa đặt li trà đã lạnh xuống bàn, câu trả lời cảu Sara không giống như đang nói dối nhưng là bảy năm trước thì không thể nào.

"Con chỉ cần nói sự thật là đủ."

Thanh Tùng ngồi xuống giường , bắt đầu câu chuyện.

"Mẹ có nhớ con đã từng nói với mẹ nếu không nhờ Sara thì con bây giờ vẫn chỉ là một cái xác không hồn nằm trên giường bệnh không?"

Mĩ Yên gật đầu, tuy bà không biết câu nói đó có ý gì nhưng bà vẫn nhớ rõ.

"Con..đã từng..là một...hồn ma."

Căn phòng yên lặng đến mức tiếng lá rơi ngoài kia cũng có thể nghe thấy rõ mồn một, thời gian như đang dừng lại bởi câu nói của Thanh Tùng. Thật lâu sau...

"Anh rể đừng đùa quá đáng như vậy chứ, em không phải chị em không thích truyện ma."

"Anh không đùa đó là sự thật."

Ba người còn lại cũng không tin, trên đời này làm gì có chuyện ma quỷ tồn tại.

"Con biết mọi người sẽ không tin nhưng con vẫn phải nói. Khi con gây tai nạn hồn của con đã lìa khỏi xác, thứ mà ba mẹ thấy chỉ là một Hồ Lê Thanh Tùng với thân xác trống rỗng. Linh hồn con trôi dạt tới Việt Nam, con không biết tại sao mình đến được đó càng không biết lí do vì sao mình nói được tiếng Việt mọi việc cứ như đã được sắp đặt từ trước. Một tháng sau con gặp Sara ngoài biển khi đó cô ấy còn chưa tới mười tám tuổi, con không thể về nhà cũng không có nơi nào để ở nên con đi theo nhờ cô ấy giúp đỡ. Con lúc đó giống như cô ấy nói là một tên không nhà không cửa, sống lang thang, vất vưởng, không có tương lai, không biết ngày trở về."

Sara cầm lấy tay Thanh Tùng, mười ngón siết chặt tự mình tiếp tục câu chuyện.

"Ngoại trừ con không ai thấy, nói chuyện hay chạm vào được linh hồn của Thanh Tùng đối với họ anh ấy không tồn tại. Lúc đó con sống một mình rất buồn chán, Thanh Tùng cũng không gây phiền phức gì cho con nên con để anh ấy ở lại nhà. Khi mẹ cùng Trường Đặng và Linh Đan ra Huế đón tết Thanh Tùng cũng ở trong nhà mình vì con sợ mẹ nói muốn gặp Thanh Tùng nên con mới nói là anh ấy về nhà rồi. Mọi người thấy con đeo tai nghe nói chuyện với Thanh Tùng cũng là giả, anh ấy luôn ở cạnh con một bước cũng không rời. Lúc con sắp thi tốt nghiệp thì Thanh Tùng biến mất, đi mà không nói với con một lời nào, khi đó con thật sự rất sợ Thanh Tùng không thể trở về với thân xác mà biến mất hẳn thì sau này con phải làm thế nào. Hơn nửa năm sau đó khi Thanh Tùng tỉnh dậy cũng là lúc con vừa đặt chân xuống sân bay Bắc Kinh mãi tới năm năm sau chúng con mới gặp lại nhau nên mọi người mới nghĩ con và Thanh Tùng quen nhau mới hai tháng."

Dây tơ hồng của Nguyệt Lão đã quấn chặt lấy hai cuộc đời không hề liên quan đến nhau họp lại thành một. Yêu thương, đợi chờ, đau khổ đan xen nối tiếp nhau nhưng hạnh phúc vẫn mỉm cười với họ.

Nếu không phải vì thói đời bề dâu

Tình yêu thật sự làm sao có thể hiển hiện

Trải qua mưa dập gió vùi mùa xuân âm áp đang ở trước mắt.

Chỉ có như thế những ai đang yêu mới trân trọng những gì đang có.

Những gương mặt chứa đựng kinh hoàng, hoảng sợ và phần lớn là không thể tin nổi nhìn hai người đang ngồi trên cùng một chiếc giường. Thời đại khoa học- kĩ thuật phát triển những thứ đại loại như ma quỷ chỉ có trong thế giới tâm linh không có thật của con người, thật không thể tưởng tượng nổi trước mắt họ có một người đã từng là hồn ma và một người khác lại yêu chính hồn ma đó. Những chuyện như thế này không đơn giản chỉ là kinh dị, tin hay không tin.

"Ba mẹ đã thấy căn phòng trong nhà của con rồi đúng không, nó rất giống phòng ngủ của Sara ở Việt Nam con định sau khi tìm ra Sara sẽ để cô ấy sống ở đó. Có nhiều chuyện con người không thể tưởng tượng được, con không bắt buộc mọi người phải tin những gì con nói ngay bây giờ nhưng đó là sự thật không thể nào thay đổi mà nếu như có con cũng không muốn thay đổi."

Mĩ Yên bần thần đứng dậy lấy túi xách đi ra ngoài sau đó Thanh Nghĩa, Thu Thủy và Linh Đan cũng theo sau. Mấy phút sau Mĩ Yên quay lại không đi vào mà chỉ đứng ở cửa.

"Sara cảm ơn con đã chấp nhận Thanh Tùng. Sau khi khỏe lại hai đứa hãy nhanh chọn ngày kết hôn, để bụng lớn mặt áo cưới không đẹp dù sao cũng chỉ có thể mặt áo cưới có một lần."

Nói xong Mĩ Yên quay lưng bước đi, có tin hay không cũng phải tổ chức lễ cưới.

"Thanh Tùng chúng ta có thể xem là tu thành chính quả rồi phải không?"

Thanh Tùng cười ôm lấy Sara. Hắn mua một còn được tặng một, phải về nhà sửa sang lại một căn phòng cho tiểu bảo bối thôi.

"Em nói xem con chúng ta là trai hay gái?"

"Anh muốn nó là trai hay gái?"

"Anh và mẹ đều muốn nó là con gái nhưng đâu phải anh muốn là được."

Cô lại muốn nó là con trai. Con trai thường rất nghe lời mẹ lúc đó cô sẽ có thêm đồng minh để giúp cô bắt nạt anh.

"Em chọn ngày kết hôn đi, anh không muốn sau này em nhìn ảnh cưới mà tiếc nuối."

Sara nhẩm tính, có tia sáng kì dị lóe lên trong đầu.

"Cuối tháng sau được không anh?"

Cuối tháng sau là... Thanh Tùng dở khóc dỡ cười.

"31-10, lễ Hallowen. Em có thể chọn ngày đặc biệt hơn một chút không?"

"Không thể, ngày đó không phải rất tuyệt sao. Lễ cưới của chúng ta sẽ là lễ cưới đặc biệt nhất trong lịch sử."

Đúng là đặc biệt, chỉ có cô mói lấy ngày lễ ma quỷ làm ngày cưới. Ừm...ma quỷ, hình như hắn đang tự mắng chính bản thân mình.

"Em không hối hận?"

"Không."

Sara nói như chém đinh chặt sắt.

"Vậy thì anh sẽ nói Daney thiết kế riêng cho em một bộ váy cưới của quỷ biến em thành cô dâu ma."

"Ma thì ma, dù gì cô dâu ma cũng sẽ bước vào lễ đường với chú rễ ma."

Cô thì sắp kết hôn còn Thùy Trâm thì vì cô mà bỏ qua hạnh phúc của mình, cô không biết phải nói gì ngoài câu xin lỗi khó khăn lắm Thùy Trâm mới có thể sống một cuộc sống bình thường.

"Chị đừng nhìn em bằng gương mặt tràn ngập tội lỗi đó, đâu phải là lỗi của chị. Em không thể sống mà giấu Đức Thành mãi được, nói ra rồi thật nhẹ nhõm."

"Vậy em có vui không, em đúng là ngốc nếu có thể cho thời gian quay trở lại chị nghĩ Vũ Đức đam cũng không muốn biết được sự thật tàn khốc này."

Điều đáng nói là thời gian không thể quay ngược trở lại, sự thật không nên biết cũng đã biết rồi.

"Đếm em còn không biết làm thế nào để tha thứ cho quá khứ của mình thì Đức Thành làm sao có thể tha thứ. Từ đầu đã định là không thể nhưng em vẫn cố chấp yêu Đức Thành, kết quả này là do em tự chuốt lấy, Đức Thành có hận em thì cũng xứng đáng thôi em còn có thể trách ai."

"Thùy Trâm...không ai có thể lựa chọn chỗ để sinh ra."

Sinh ra trong gia đinh hắc đạo không cho phép bản thân nhu nhược, chỉ bộc lộ một chút yếu mềm sẽ bị dè bĩu, khinh khi. Cuộc sống đã định sẵn là phải dẫm đạp lên mạng sống của người khác, người giết ta, ta giết ngươi là luật bất thành văn không ai có thể thay đổi. Muốn sống như một con người chỉ có cách ép bản thân trở nên tàn nhẫn, sắt đá dù có phải uống máu tanh cũng phải chấp nhận.

"Có lẽ em không đến dự lễ cưới của chị được, em sẽ ra nước ngoài một thời gian chờ khi tâm trạng ổn định em sẽ về."

"Khi nào em đi."

"Ngày mai."

"Em cứ đi đi, nghỉ ngơi một thời gian, chơi thật vui rồi hãy về."

Cũng tốt, hãy cho bản thân một khoảng lặng để suy nghĩ lại biết đâu sẽ tìm được ánh mặt trời mới.  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com