Chap 6:
Tân Sơn Nhất Airport
-"Mèo...Mèo ơi. Mẹ đây nè con". Giọng mẹ cô vang lên cùng với nụ cười rạng rỡ, tay vẫy về phía cô
-"Mẹ. Hời ơiiii, cả tuần nay con nhớ mẹ quá nè, mẹ khoẻ không?"
-"Mẹ khoẻ, bữa nay mẹ nhờ bé Trâm chở ra đây đón con nè"
-"Mày đó nhen, đi cả tuần cũng không nói cho tao biết gì hết, hôm trước tao qua rủ mày cafe thì gặp mẹ mới dưới quê lên, hỏi ra mới biết mẹ lên trông nhà cho mày đi công tác. Sợ tao đòi quà Singapore chứ gì. Tao biết mà, mày ghét tao thì nói nha nha nha"
Chưa đợi Tường nói được câu nào, cô bạn thân này đã nói lèo từ "Mùa oải hương năm ấy, đến mùa hoa giấy năm sau".
Tính con Trâm là vậy đó, học chung 12 năm trời, chơi chung từ hồi mới từ trong bụng mẹ chui ra, chắc cũng xem xém 20 năm rồi. Trâm nói nhiều vậy thôi, chứ dễ thương lắm, là bạn thân nhất của Tường, xem như chị em ruột trong nhà, có tâm sự hay muộn phiền gì dù là công việc, tình cảm hay thậm chí là chuyện trên trời dưới đất hai người cũng nói cho nhau nghe. Nhiều lúc giận đó rồi cũng quên đó. Tình bạn là thứ Tường rất trân trọng
-"Mày từ từ coi Trâm, về nhà rồi tính, có sếp tao ở đây mày không thấy hả?"
Thịnh đứng kế bên cô, tất nhiên là anh nghe tất tần tật rồi. Anh chỉ cười:
-"Dạ con chào bác, con là Thịnh, bạn của Tường ạ". Anh lễ phép cúi đầu chào bà
-"Em chào anh Thịnh". Trâm đưa tay bắt lấy tay anh
-"Trời ơi, nhỏ này, sếp chào mẹ tao chứ đã chào mày đâu, cái tật không bỏ hà". Cô cười rồi đánh cái thụp vào vai con bạn thân đang đứng kế bên
-"Hì, ừ anh chào em"
-"Bác chào con. Con là sếp của Tường nhà bác hả, có gì con giúp đỡ em nó, nó mới vào làm còn non yếu lắm"
-"Dạ không đâu, em ấy giỏi lắm bác à, chuyến công tác lần này thành công một phần là nhờ em ấy đấy bác"
❤ ❤ ❤
-"Alo Thịnh hả con, tối nay về nhà ăn cơm nhé, mẹ làm nhiều món con thích lắm, ăn mừng cho thành công đợt công tác lần này"
-"Dạ mẹ, chiều con về, con có mua nhiều quà cho ba mẹ lắm. Chắc chắn mẹ sẽ thích"
Tắt điện thoại, Thịnh lăn đùng ra chiếc giường King size của mình, làm một giấc ngon lành. Có lẽ anh "nhớ" chiếc giường quen thuộc này sau 1 tuần xa cách. À, nói đúng hơn là 5 ngày, vì công việc khá thuận lợi, không trục trặc hay sự cố gì ngoài ý muốn nên về sớm trước dự tính 2 ngày.
Sau giấc ngủ êm đềm. Lái chiếc Audi bon bon về nhà mẹ, vừa lái xe vừa bật radio vừa hát nghêu ngao theo
"Vì em anh như người điên mất trí,
Vì em anh như chẳng còn biết nghĩ suy,
Vì anh đã trót lỡ đắm say em không bận tâm mai sau thế nào,
Dù mai sau kia ghập ghềnh sóng gió,
Dù mai sau kia dòng đời có cuốn xoay,
Dù nhắm mắt anh vẫn nắm tay em như ngày ta bắt đầu
....."
Chả hiểu sao ông Sếp khô khan này hôm nay lại có hứng hát như vậy. Có Chúa mới biết anh đang nghĩ gì trong đầu, ngay cả anh còn chẳng hiểu hôm nay mình bị gì mà
-"Mẹ ơi con về rồi". Chưa vào tới cửa đã nghe tiếng anh í ới ngoài sân
-"Vào nhanh đi con, mẹ con đang nấu ăn trong bếp chờ con về kìa". Ba anh thấy thằng con quý tử về liền chạy ra sân đón
Thịnh là con một trong nhà, là cháu nội đích tôn của gia đình. Anh cũng đã 27 tuổi rồi chứ nhỏ gì nữa, mà mỗi lần gặp ba mẹ là y như rằng đứa con nít 7 tuổi còn đi học cấp 1
-"Mẹ ơi, bên Sing nhiều cửa hiệu thời trang đẹp lắm, nên con lựa cho mẹ vài cái áo, mẹ xem coi thích không?"
-"Uiiii con trai mẹ mà mẹ còn không hiểu sao? Cái này chắc chắn không phải con lựa rồi, con đừng có mà xạo với mẹ nhé". Mẹ anh trêu làm anh mắc cỡ không nói nên lời
-"Dạ, thì...thì...đồng nghiệp con lựa giúp đấy. Mà mẹ thích là được rồi, ai lựa đâu quan trọng chứ mẹ"
-"Ừ, cũng phải. Mà nè, là đồng nghiệp nữ đúng không? Chứ mẹ thấy chả có thằng đồng nghiệp nam nào mà biết lựa áo cho phụ nữ cả, nhìn 2 cha con nhà này là biết rồi". Bà chọc anh, còn tranh thủ đá xéo ông chồng đang ngồi đối diện lật qua lật lại cái đồng hồ Louis Vuitton mới toanh
-"Bà này kì ghê, đồng nghiệp nữ thì bà nên mừng đi, ngồi đó mà châm chọc nó miết, để nó còn có vợ chứ sắp ế chỏng mông rồi đó"
-"Ba mẹ này, con đã ế đâu, chỉ tại con còn lo sự nghiệp, chưa muốn có gia đình sớm"
-"Nói mẹ nghe, con có thích ai chưa, chứ mẹ thấy con ham công tiếc việc quá rồi"
-"Mẹẹẹ....". Anh làm nũng với mẹ, đột nhiên lại mắc cỡ với mẹ vì câu hỏi đơn giản này
-"Sao nào, nói mẹ nghe"
-"À thì....thích thì cũng có thích đó, nhưng biết người ta có thích mình hay không. Đến một lúc nào đó con cũng sẽ có động thái để người ta biết là mình thích người ta. Vậy thôi hehe"
-"Thì cậu cũng nên tìm bạn gái đi là vừa, chứ mỗi lần chúng tôi tìm giúp thì cậu lại kêu là không thích sắp đặt". Mẹ anh dường như lâu ngày không được chọc ghẹo anh, nên hôm nay bung luôn một thể
-"Dạ rồi. Con biết rồi mà, khi nào có bạn gái con sẽ dắt về ra mắt ba mẹ. Ba mẹ yên tâm. Mà nói thì nói vậy thôi chứ còn lâu lắm ạ". Anh cũng không quên trêu lại mẹ mình rồi cười ha hả như được mùa
Lâu lắm rồi anh mới có được bữa cơm vui vẻ cười cười nói nói bên gia đình như vậy. Gần 2 năm dọn ra sống tự lập, mỗi giờ cơm chỉ vài món đơn giản do anh tự làm như trứng chiên, rồi tới trứng luộc, mì gói nấu với trứng....lâu lâu rảnh rỗi mới tạc qua nhà mẹ ăn cơm. Nhiều khi đi làm về ghé quán ăn tạm, thức ăn nhanh là người bạn chí cốt của anh
❤ ❤ ❤
-"Dậy ăn cơm nè Mèo, tối rồi con gái". Mẹ cô lay cô
Từ khi vừa đặt chân vào tới cửa nhà cô đã ngủ tới bây giờ là 4 tiếng rồi. Cuộn tròn trong cái mền dầy, chẳng khác nào dáng ngủ của một con Mèo lười biếng
-"Dạ con dậy liền nè mẹ. Oáppppp....". Tung chăn bước xuống giường mà vẫn còn ngáp ngắn ngáp dài, mắt con nhắm con mở
Thức ăn toàn là những món cô thích. Lâu rồi mới được thưởng thức lại món ăn do chính tay mẹ nấu, cô rất vui và ăn nhiều hơn mọi khi. Cô cũng học nấu những món đơn giản từ mẹ mình, nhưng khổ nổi tài nấu ăn với chuyện viết code luôn là 2 phạm trù trái ngược nhau. Có thể nói là tạm được, chứ mà ngon như của mẹ cô thì chắc 10 năm sau có thể
-"Nói mẹ nghe, chuyến công tác lần này tốt chứ, sang đó có ăn uống đều không?"
-"Dạ tốt lắm mẹ, sếp cũng dắt con đi ăn những món đặc sản Sing, với mấy lần đi ăn cùng đối tác nữa. À con lo ngủ mà quên mất, con có mua quà cho mẹ với mấy em nè, để con đi lấy mẹ chờ con chút". Nói rồi cô chạy vào phòng, xách ra túi lớn túi bé lỉnh kỉnh đủ loại
-"Cảm ơn con gái, mà nè mẹ hỏi...". Mẹ cô hơi ngập ngừng
-"Dạ sao mẹ? Mẹ không thích quà này à?"
-"Không, không phải vậy, chỉ là mẹ muốn hỏi về cậu Thịnh. Lúc ở Sân bay mẹ thấy cậu ta nhìn con với ánh mắt lạ lắm, không bình thường chút nào cả"
-"Lạ? Lạ làm sao vậy mẹ? Con thấy bình thường mà"
-"À à...không sao cả, tại mẹ thấy cậu ấy có vẻ quan tâm con lắm, nói về con lúc nào cũng cười cười. Không giống một ông Sếp với một cô nhân viên cấp dưới"
-"Mẹ ơi là mẹ, mẹ nghĩ nhiều quá rồi đó. Với mẹ biết sao không? Trùng hợp là anh ấy cũng ở tầng trên đây nè, cũng gặp thường nên nói chuyện cởi mở là đương nhiên. Anh ấy có hàng tá cô theo sau. Không có chuyện như mẹ nghĩ đâu. Con cũng không quan tâm, giờ con chỉ muốn làm việc thôi mẹ"
-"Ừ vậy chắc mẹ nghĩ nhiều rồi. Ăn đi con để đồ ăn nguội mất ngon"
Cả đêm hôm ấy, cô được nằm trong vòng tay mẹ, ngủ ngon lành tới sáng. Vẫn như ngày bé, mỗi lần ngủ là phải ôm mẹ, dụi đầu vào bụng mẹ mới ngủ được. Nhưng sáng nay mẹ cô cũng phải về quê chăm đứa em út đi học, lên đây ở cũng 5 ngày, cả mớ công việc nhà bị bỏ bê. Đêm mai cô lại phải ngủ một mình giữa chiếc giường rộng lớn này nữa rồi. Biết là lâu lâu mẹ lên chơi rồi cũng phải về. Nhưng tự nhiên lại buồn man mác, chả hiểu vì sao.
Cô cảm thấy cô đơn
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com