95
Lần đầu tiên Phuwin thực sự trải qua kỳ phát tình và nó còn kéo dài đến tận ngày thứ chín mới kết thúc.
Buổi sáng, khi Naravit tỉnh dậy, hắn nhận ra omega đang nằm trong vòng tay mình không còn tỏa ra mùi pheromone quyến rũ như những ngày trước, thứ hương thơm từng khiến alpha như hắn không thể kháng cự.
Ánh mắt hắn lướt qua sau gáy của Phuwin, nơi chi chít những vết cắn, dấu vết của những lần đánh dấu. Vết sâu nhất, rõ ràng nhất, chính là dấu của một mối liên kết trọn đời.
Phuwin... từ nay đã hoàn toàn thuộc về hắn, là omega của riêng hắn.
Bất kể thời gian nào hay ở đâu, đây là sự thật không thể thay đổi.
Phuwin trông có vẻ kiệt sức, ngủ say như chết.
Gương mặt lộ ra ngoài đầy những dấu hôn hiện rõ trên môi và gò má. Chỉ riêng vai và cánh tay lộ bên ngoài chăn đã đầy những vết mờ ám, nói chi đến những gì ẩn dưới lớp chăn ấy.
Lúc này, Naravit mới ý thức được hắn đã cắn quá tàn nhẫn.
Omega không có dấu hiệu muốn tỉnh lại.
Naravit rón rén bước xuống giường, tay cầm lọ thuốc chữa trị, nhẹ nhàng bôi từng chút một lên những vết thương trên người Phuwin. Sau đó hắn xuống lầu để rửa mặt.
Kết quả là vừa nhìn vào gương, chính hắn cũng giật mình, chỉ thấy trên cằm, một dấu răng đang hiện rõ nét, sâu đến mức tím bầm.
Naravit chợt nhớ đến có một lần, do hắn làm quá mạnh, Phuwin không chịu nổi, nước mắt lưng tròng, liền cắn mạnh vào cằm hắn như một cách kháng nghị, chết cũng không buông.
Không hiểu sao nghĩ đến cảnh đó, Naravit bất giác cong môi, tay vuốt cằm, nhìn vào gương mà cười ngớ ngẩn như một tên ngốc.
Phuwin ngủ một giấc đến tận chiều.
Naravit thấy cậu nằm im, mơ màng trợn tròn mắt thì tiến lại gần, đút cho cậu một chút nước và chất dinh dưỡng, sau đó gọi cậu dậy ăn chút gì đó.
Nhưng Phuwin lại nhắm mắt lại, không nhúc nhích. Hiện tại, từ đầu đến chân cậu đều đau đến không chịu được, duy chỉ có trái tim vẫn kiên cường đập.
Naravit ngồi bên mép giường nhìn cậu.
Phuwin dần ngửi thấy mùi hương đặc trưng của mình.
Mùi cỏ sau mưa hòa lẫn với hương vị của rừng cây bốc cháy, hai thái cực nhưng hòa quyện không chút xung đột. Nếu cẩn thận ngửi có thể phát hiện mùi ấy phảng phất hương gỗ ẩm, kèm theo vị đắng khó nhận ra.
Cậu há miệng thở dốc, định nói "Đau lưng, không dậy nổi," nhưng âm thanh phát ra chỉ là vài tiếng ngắn nhỏ, khàn đặc, như thể dây thanh đã bị xé rách.
Naravit lại xuống lầu, pha cho cậu một cốc nước kim ngân hoa: "Đừng nói chuyện, uống chút đi."
Phuwin khó khăn nhấc mí mắt lên, không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn alpha.
Naravit bỗng đặt ly nước xuống, bất ngờ lao tới, hôn cậu.
Có alpha nào có thể chịu nổi khi thấy omega sau kỳ phát tình, lại nhìn mình chăm chú như thế!
Không cần nói chuyện, nhưng hôn thì nhất định phải hôn!
Những chuyện xảy ra ở khu ổ chuột, Phuwin không cảm thấy đáng thương, nhưng lúc này, cậu lại sinh ra cảm giác thương hại đối với chính mình. Muốn đẩy ra cũng không được, muốn nói cũng chẳng nên lời.
May mắn là sau khi hôn xong, cuối cùng alpha cũng chậm rãi hiểu ý, liền bế cậu lên, để cậu ngồi dựa lưng vào gối.
Naravit đưa cốc nước kim ngân hoa cho cậu.
Phuwin nhận lấy, nhưng tay cậu mềm nhũn, suýt chút nữa làm đổ cốc nước lên giường, cũng may Naravit phản ứng nhanh, kịp thời đỡ lại.
Hiện tại, cánh tay cậu đau nhức đến mức không chịu nổi trọng lượng của nửa cốc nước.
Phuwin nhấp từng ngụm nhỏ nước kim ngân hoa, cả người bày ra trạng thái cực kỳ mâu thuẫn, tinh thần uể oải—liên tục tám ngày, không uể oải mới lạ.
Nhưng đồng thời, sắc mặt cậu lại rạng rỡ, đôi môi đỏ mọng như muốn rỉ máu, tựa như được yêu thương hết mực.
Cả ngày hôm ấy, omega không thể rời khỏi giường. Từng khối cơ bắp, từng sợi dây thần kinh trên cơ thể cậu, chỉ cần động nhẹ liền đau buốt.
Đi đâu cũng phải nhờ alpha bế, ngay cả đi vệ sinh cũng vậy.
Phuwin nhắm chặt mắt, cố gắng trốn tránh hiện thực.
Naravit hạ giọng nói: "Xấu hổ cái gì, giường còn..."
Phuwin thà khàn giọng cũng phải mắng: "Im... miệng!"
Ngày thứ mười, lần đầu tiên Phuwin mặc lại quần.
Naravit đang đút cháo cho omega, hắn cẩn thận thổi nguội rồi đưa đến bên miệng Phuwin: "Cổ họng còn đau không?"
Phuwin uể oải gật đầu.
Naravit hôn nhẹ lên đỉnh đầu cậu: "Lát nữa uống thêm chút thuốc phục hồi nhé."
Phuwin hỏi: "Vậy hiện tại anh còn đau không?"
Naravit sửng sốt, lúc này mới nhận ra Phuwin đang hỏi về cơn đau do hội chứng đứt gãy liên kết.
Nhưng hắn hoàn toàn quên mất điều đó! Bởi vì mấy ngày qua, cơ thể hắn không hề có chút cảm giác đau đớn nào.
Hắn ghé sát lại hít một hơi, Phuwin phối hợp giải phóng một chút pheromone.
Naravit duỗi thử ngón tay, quả thật không còn đau.
Là vì hoàn thành dấu ấn vĩnh viễn, nên tiềm thức cảm thấy Phuwin đã hoàn toàn thuộc về mình? Hay vì pheromone của Phuwin đã hòa lẫn vào mùi hương của hắn?
Phuwin nhìn vẻ mặt của Naravit liền hiểu ra, cậu khàn giọng nói: "Đến lúc đó đi kiểm tra lại đi."
Naravit lại hôn nhẹ lên má Phuwin: "Được."
Phuwin uống từng ngụm cháo nhỏ đến hết, sau đó Naravit liền xoa bóp cho omega, làm dịu đi những cơ bắp đang căng cứng.
Tuy nhiên, điều đáng thương nhất
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com