**
Mùa Đông, Sài Gòn đang bước vào những ngày cuối cùng đẹp nhất trong năm. Trong tiết trời se se lạnh, những cơn gió lạnh hiếm hoi khó tìm thấy trên đất Sài Gòn nóng bức này.
Trong hơi lạnh mỏng manh, âm thanh cuộc sống trở nên rung động hơn, mùi hương thơm lừng của tách cà phê. Mùa Đông năm nay lạnh, lạnh bất thường trong nhiều năm qua.
- Linh..... tạm biệt, em đi học nhé, khi nào trở về sẽ sang tìm chị.
Thanh âm phát ra từ cô bé trung học, Đỗ Thị Hà, con gái của xưởng gạch ngói nổi tiếng Sài Thành, biết bao căn nhà được lợp bởi gạch ngói nhà nàng sản xuất.
Hôm nay Đỗ Hà khoác lên mình chiếc áo dài trắng, quần lụa đen của những nữ sinh trường Collège Fraternité, toát lên vẻ đẹp thanh tao, ngây ngô của nàng.
- Được, tạm biệt Hà.
Câu nói tạm biệt được cất lên từ phía đối diện, Lương Thuỳ Linh, con gái của thầy giáo nghèo tại chợ người Hoa. Lương Thuỳ Linh ngước mắt nhìn chiếc xe hơi trước mặt mình từ từ lăn bánh ra khỏi khu nhà tập thể.
Đều đặn mỗi ngày Đỗ Hà đều sẽ đi ngang khu nhà cô, nói lời tạm biệt, mặc dù khu nhà cô nghịch đường với trường học của nàng. Nhà nàng cách nhà cô một con phố, khoảng cách con phố không quá xa, nhưng khoảng cách giữa hai giai cấp lại quá lớn. Khu phố nhà Đỗ Hà là khu phố mới, mọc lên những căn nhà lầu theo kiểu Pháp, còn nhà Thuỳ Linh là một con phố dân sinh nhỏ, phức tạp, theo kiến trúc người Hoa.
Năm Thuỳ Linh lên 6 tuổi, gia đình cô từ tận miệt thứ cạnh đền chuyển lên Sài Gòn mưu sinh. Cha cô là một thầy giáo nghèo ở quê, gom góp chút ít của cải mới có thể mua được căn nhà nhỏ ở đây do chủ bán rẻ, vì đã trở về Trung Quốc. Má cô có nghề bán bánh tằm, từ ngày lên đây đã bắt đầu bán, ngót nghét gần chục năm.
Năm Thuỳ Linh được 10 tuổi lần đầu tiên cô gặp Đỗ Hà, cô bé 9 tuổi mặc chiếc đầm chấm bi suông đi lạc vào khu nhà cô, khu người Hoa.
Hôm đấy trời trong, có chút nắng vì đó mà kéo theo khí trời oi bức. Thuỳ Linh ngồi rửa mớ chén dĩa mà má cô vừa bán, đang hì hục rửa, từ đâu có đôi chân bé nhỏ mang đôi hài màu trắng dính chút bùn, có lẻ dính bùn từ những vũng nước ứ đọng của cơn mưa tối hôm qua.
Thuỳ Linh ngước mắt nhìn lên, cô bé tóc dài ngang vai được thắt bím tỉ mỉ đính thêm chiếc nơ đỏ hai bên, tay còn ôm con "búp bê văn hoá" đang thịnh hành những năm gần đây trên thị trường Sài Gòn. Gương mặt bé xinh, đôi mắt long lanh ánh nước, đôi môi đỏ mọng, trông nàng đích thực là tiểu thơ nhà giàu.
Sau vài phút đánh giá, Thuỳ Linh cũng không quan tâm lắm, tiếp tục công việc của mình. Nhưng cảm giác đôi mắt to tròn ấy vẫn cứ dính lên người mình, làm Thuỳ Linh lần nữa phải ngước lên nhìn nàng.
- Em muốn ăn bánh tằm sao? Lại ghế ngồi đi, chị rửa dĩa này xong chị làm cho em.
Đỗ Hà lắc đầu, hai mắt rưng rưng, nàng đã đi lạc trong khu chợ đầy bùn đất, khói than này cũng hơn mấy mươi phút rồi, Đỗ Hà thật sự mỏi chân, nhìn tới nhìn lui cũng chỉ có chị gái xinh đẹp này là đáng tin để nàng nhờ giúp đỡ.
- Chị, em.... Em.... Bị lạc.... Chị có thể dẫn em dề nhà hông? Ba má em sẽ đền ơn cho chị.....
Thuỳ Linh lắc đầu, cô có biết nhà nàng ở đâu đâu mà dắt với chả đền ơn. Rồi tự nhiên cô có quen biết gì nàng đâu, lỡ đem về tới nhà người ta nói cô bắt nàng rồi sao, ai chịu!?
Đỗ Hà ngồi chòm hỏm xuống đối diện với Thuỳ Linh, đưa tay kéo vạt áo bà ba của cô, hai mắt trực trào sắp khóc, giọng nức nở nài nỉ.
- Chị...... chị dẫn em đi..... em hông biết đường ra khu này......hức......
Thuỳ Linh đưa mắt nhìn nàng, tay vẫn chuyên tâm rửa chiếc dĩa cuối cùng trong thao.
- Tui với em có quen biết gì đâu? Mắc gì tui phải dẫn em dề....
Cô thật tình cũng muốn ra tay giúp đỡ nàng, nhưng giờ cô bận xem hàng giúp má cô rồi, hơi đâu mà lo chuyện bao đồng, hơi mà má cô ra không thấy cô ngồi canh chắc cô ăn đòn nhừ tử.
Đỗ Hà thấy Thuỳ Linh đứng dậy, cũng đứng dậy theo, tay đưa lên mặt lau nước mắt, lon ton đi phía sau chị.
- Dị thì giờ làm quen, em tên Đỗ Thị Hà, 9 tuổi, còn chị?
Thuỳ Linh nhìn Đỗ Hà lấy chiếc khăn tay trong túi hướng đến mặt nàng, lau nhẹ, nước mắt nước mũi Đỗ Hà tèm nhem, như con mèo.
- Thuỳ Linh, Lương Thuỳ Linh, 10 tuổi.
Đỗ Hà nhìn thân hình cao ráo, gầy gò trước mặt lại không nghĩ chỉ hơn nàng 1 tuổi, nét chững chạc của cô với số tuổi thật không đồng đều.
- Làm quen rồi, dị chị dẫn em dề nhaaa....
Âm thanh nũng nịu từ Đỗ Hà phát ra làm Thuỳ Linh bất ngờ, vài giây trước vừa khóc, nay lại vui vẻ nũng nịu, đúng là những đứa trẻ được cưng chiều đều dễ khiến người ta mềm lòng.
- Hông được.... Giờ đang bận...
Hai mắt Đỗ Hà vừa vui vẻ, nghe câu nói của Thuỳ Linh liền ngập nước, giống như người nàng làm từ nước vậy, nói khóc liền khóc.
- Sao dạ, nảy chị nói nếu quen thì sẽ dẫn em dề mà...
- Giờ tui đang bận canh hàng cho má tui rồi.
Thuỳ Linh đứng đó suy ngẫm một chút, nhìn ánh mắt thất vọng của Đỗ Hà, liền không nỡ, nói tiếp.
- Hay em ngồi đó ăn, chút nữa má tui ra rồi tui dẫn em dề nhà?
Đỗ Hà nghe theo ngồi xuống ghế, đặt con búp bê nhỏ lên bàn, tay chống cằm nhìn cô, đáp.
- Nhưng...... nhưng bây giờ em hông có tiền.
Thuỳ Linh tay gấp đồ ăn vào dĩa, sau đó bưng ra bàn đặt xuống trước mặt Đỗ Hà, nói.
- Tui cho em ăn, coi như mời em lần đâu gặp nhau.
Đỗ Hà hí hửng cười tươi, nói lời cảm ơn đến cô, cầm đũa ăn từng miếng nhỏ, hương vị bánh tằm cùng nước cốt dừa làm hai mắt nàng sáng rực, ngon không tả nổi.
Thuỳ Linh ngồi cạnh nhìn, cũng biết Đỗ Hà đói, có lẻ đã lạc trong đây lâu, mồ hôi làm dính những sợi tóc con trên trán, Thuỳ Linh cầm cây quạt tay quạt về phía nàng.
- Nhà em ở đâu mà em kêu tui dẫn dìa?
Đỗ Hà miệng nhai, ngước lên nhìn cô, nuốt một cái rồi mới trả lời.
- Chị dẫn em ra khỏi khu này, nhà em to to màu vàng.
Thuỳ Linh ánh mắt đăm chiêu nhìn Đỗ Hà, 9 tuổi rồi mà nhà ở đâu còn không biết, sao giàu mà khờ câm vậy trời.
- Em nói dị ai biết được mà dẫn em.
Đỗ Hà nghe được Thuỳ Linh nói vậy, lòng liền sợ cô sẽ không dẫn mình về, nói.
- Em biết, em biết mà, chị dẫn em ra khỏi khu này thôi, khu này ngoằng ngèo quá, em không biết đường.
Thuỳ Linh mặc kệ gật gật đầu, nếu tới đầu đường mà nàng vẫn không biết, cô sẽ bỏ mặc nàng ở đó mà đi về.
- Sao em đi lạc?
- Hông biết, bà vú nói dẫn em vào đây chơi, đi được nữa đường bà vú bỏ em đi đâu mất tiu rồi, em tìm mãi hông thấy. Thấy chị đẹp quá nên em vào nhờ chị nè.
Thuỳ Linh nghe được mà miệng cười tươi, tính ra con bé này cũng dễ thương đó chứ, khéo ăn khéo nói.
Đến khi Đỗ Hà nhâm nhi, rề rà ăn xong dĩa bánh thì má của Thuỳ Linh cũng ra tới nơi, tay bồng theo An Phúc vừa tròn 1 tuổi, em trai của cô.
- Má, con bé này bị lạc đường, con dẫn em ấy ra đầu chợ rồi con quay dô liền nghen má.
Thuỳ Linh tay chỉ về phía Đỗ Hà, Đỗ Hà nhìn bà Hương mà khoanh tay khom người chào. Bà Hương nhìn Đỗ Hà liền biết con nhà giàu, lại ngoan ngoãn lễ phép, liền đồng ý với Thuỳ Linh.
- Ừ, đi đi, ẩm theo An Phúc nè cho má bán, về sớm nghen con.
Thuỳ Linh đưa tay về phía An Phúc, đón em trai từ tay má mình, hôn lên má em cái chốc, cưng nựng. Tay còn lại đưa về hướng Đỗ Hà, nắm lấy tay nàng dẫn về hướng đầu chợ.
- Đi nè Hà.
Đường từ hàng bánh tầm má cô ra đến đầu khu phố cũng không quá xa, một lúc là tới, lúc đi thì nghe thanh âm luyên thuyên của Đỗ Hà.
- Chị Linh, mai em lại ghé quán chị chơi nha..... em thích chị nhất luôn.
- Nhưng mà lỡ em quên đường thì sao đây.... Hay chị Linh sang nhà em được hông?
Lúc sau Đỗ Hà ngẫm nghĩ lại nói.
- Nhưng mà chị mắc canh hàng cho má chị rồi, sao mà sang nhà em được.
Khuôn mặt Đỗ Hà buồn hiu, nàng ngẫm nghĩ sẽ dẫn Thuỳ Linh vào nhà mình, bắt chị vẽ một bản đồ chỉ đường đến nhà chị.
Đi một lúc cũng đến đầu đường, Đỗ Hà nhìn liền nhớ con phố nhà mình, căn nhà kiểu Pháp ngói đỏ cao tầng hiện lên trước mắt. Đỗ Hà kéo tay chị, chỉ về hướng nhà mình nói.
- Chị Linh, nhà em kìa. Chị dẫn em sang đó nhaaaa.....
Thuỳ Linh bồng An Phúc đi một đoạn dài mệt rã người, thấy được nhà Đỗ Hà liền vui mừng vì sắp được về, ai dè em ấy lại mè nheo đòi dẫn đến tận nhà.
- Em nói chỉ cần đến đầu khu chợ mà.
Đỗ Hà níu tay Thuỳ Linh, giọng đầy uỷ khuất, năn nỉ chị.
- Đi mà chị, dẫn em đi, nha chị.....
Thuỳ Linh hết cách đành gật đầu đi theo nàng, đến cổng nhà Đỗ Hà, nàng cũng không buông tha mà kéo cô vào tận phòng khách. Chứng kiến một màn giận dữ từ ba má nàng làm Thuỳ Linh sợ khiếp vía. Thì ra do vú nuôi mới của Đỗ Hà trong phút lơ đãng đi mua đồ ăn mà để lạc mất nàng, giờ thì thành vú nuôi cũ vì bà vừa bị đuổi cách đây mấy phút.
Đỗ Hà kêu Thuỳ Linh ngồi yên trên ghế, chạy vội lên phòng lấy giấy viết. Bên dưới phòng khách cô được ba má Đỗ Hà rót nước, ríu rít nói lời cảm ơn, ông bà muốn đền ơn cho cô một số tiền. Thuỳ Linh chỉ cười từ chối, nói lời tạm biệt, rồi bồng lấy An Phúc chuẩn bị rời đi, thì Đỗ Hà xuống tới.
- Chị Linh, phan hả đi, đợi em xuống đã.....
Bà Hoa nhìn hướng phát ra âm thanh trên lầu của con gái, nhìn con gái vội vã chạy xuống, liền nói.
- Từ, từ thôi con, té bây giờ.
Đỗ Hà chạy tới Thuỳ Linh đưa giấy viết cho chị. Thuỳ Linh nhìn Đỗ Hà có chút ngu ngơ, đưa giấy viết cho cô làm gì!?
- Chị vẽ lại đường đến nhà chị đi, ngày mai em đến tìm chị chơi.
Thuỳ Linh bật cười vì sự ngu ngơ này của Đỗ Hà, đưa tay vẽ vài đường trên giấy, đưa lại cho Đỗ Hà.
- Dị nha, chị về....
Đỗ Hà đi đến trước mặt Thuỳ Linh, chặn bước cô lại, nàng hỏi.
- Sao chị hông hun em như hun An Phúc?
Thuỳ Linh ngớ người lần hai, em trai cô thì cô hun, mắc gì phải hun người mới quen vậy!?
Đỗ Hà thấy chị im lặng liền nói.
- Thôi chị hông hun em cũng được, em hun chị.
Đỗ Hà nhón chân hun cái chốc lên má Thuỳ Linh, ba má nàng ở phía sau cũng chôn chân tại chỗ, sau con gái ông bà hôm nay lạ vậy!? Thường ngày đỏng đảnh, chẳng ai đụng được cơ mà?
- Tạm biệt, Linhlinh....
Thuỳ Linh đi ra đến cổng mới có thể hoàn hồn lại được, đâu ra cô bé đáng yêu vậy nhỉ!?
Kể từ hôm định mệnh ấy, Đỗ Hà đều đều đến hàng nhà cô ăn sáng, đôi lúc ăn trưa. Đều đặn mỗi ngày đều sẽ gặp cô vào mỗi sáng trước khi đến trường, mối quan hệ cả hai từ đó cũng trở nên thân thiết.
————————————————
Viết Lương Linh giàu nhiều rồi, nay viết Đỗ Hà giàu :> mọi người ủng hộ tui nhaa... 💕
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com