Chương 155: Du lịch
16:30 21/6/2024 HN
__________
Đọc lâu có hại cho mắt, các bạn đọc xong 1 chương nhớ cho mắt nghỉ ngơi mấy phút nhé!
________________
Toàn Minh Tinh khai mạc vào ngày 15 tháng 7, từ mùng 1~14 là thời gian bình chọn, cũng là kỳ nghỉ đấu của Liên Minh, các chiến đội lớn đều nghỉ, huấn luyện viên Lâm cũng cho mọi người nghỉ phép hai tuần, để mọi người tự do sắp xếp.
Trì Sóc lén hỏi Diệp Thiếu Dương: "Kỳ nghỉ hai tuần, cậu có kế hoạch gì không?"
Cha mẹ đều không còn, Diệp Thiếu Dương cũng không tính toán về quê ở Tinh Thành, nhưng mà rất muốn đi đây đó một chút.
Trước giờ thành phố hắn đi qua chỉ có Băng Hà, Á An này nọ nơi tổ chức thi đấu Esports, đối với những địa phương khác hoàn toàn không có hiểu biết. Dù sao cách thi đấu quý sau còn xa, nhân dịp này đi du lịch lữ hành, giải sầu cũng không tệ?
Nghĩ đến đây, Diệp Thiếu Dương liền nói: "Tôi muốn đi du lịch, Trì đội có địa phương chơi hay đề cử không?"
"Phương diện du lịch này tôi cũng không quá hiểu biết, để tôi hỏi Khúc Giang một chút, hắn thích nhiếp ảnh, lúc trước cũng thường xuyên đi du lịch một mình." Trì Sóc là trạch nam chỉ biết chơi game, trước nay không đi ra ngoài du lịch, hắn gửi tin cho Khúc Giang hỏi: "thời gian 2 tuần, ra ngoài du lịch, có chỗ nào chơi hay đề cử không?"
Khúc Giang gửi tới cái biểu tượng tò mò: "Trì đội đi một mình, hay là đi hai người?"
Trì Sóc nói: "Hai người."
Khúc Giang trong lòng hiểu rõ, nhanh chóng đánh chữ nói: "Du lịch tự túc, Đại Đường Vòng. Cảnh quan rất đẹp, hai bên đường đều là phong cảnh, hơn nữa bên đó du khách tương đối ít, điểm cảnh cũng không cần xếp hàng, rất thích hợp tình lữ cùng nhau ra ngoài giải sầu." Hắn nghĩ nghĩ, đem hai chữ "tình lữ" xóa bỏ, đổi thành: "Rất thích hợp bạn tốt cùng nhau giải sầu."
Trì Sóc đem đoạn thoại này của Khúc Giang chuyển tiếp cho Diệp Thiếu Dương: "Du lịch tự túc, có hứng thú không?"
Diệp Thiếu Dương nói: "Tự lái? Tôi sẽ không lái xe, chưa thi bằng lái."
Trì Sóc nói: "Tôi cũng định ra ngoài đi dạo, tôi có thể phụ trách lái xe."
Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ, cảm thấy du lịch tự túc quả thật càng tự do hơn, đi theo đoàn mỗi ngày bị hướng dẫn viên du lịch đuổi sau mông thúc giục, còn phải đợi nhau, rất phiền toái. Tự lái thì nhẹ nhàng hơn nhiều, muốn dừng ở đâu thì dừng ở đó.
Diệp Thiếu Dương trả lời: "Chi bằng, mọi người chúng ta cùng đi đi?"
Trì Sóc sửng sốt một chút: "Mọi người?"
Diệp Thiếu Dương: "Ừ, đấu thường quy kết thúc, dù sao cách thời gian thi đấu quý sau còn dài, kỳ nghỉ hai tuần, cứ ở chiến đội quá nhàm chán, chúng ta cùng nhau ra ngoài chơi một chút."
Trì Sóc dở khóc dở cười: "Cậu muốn cho toàn đội Thiên Hoàn ra ngoài du lịch?"
Diệp Thiếu Dương nghi hoặc: "Không thì sao?"
Trì Sóc: "......"
Hắn vốn định cùng Thiếu Dương hai người ra ngoài, kết quả, Diệp Thiếu Dương đại công vô tư, chính là muốn mang các đồng đội cùng nhau đi ra ngoài chơi. Trì Sóc bất đắc dĩ mà sờ sờ cái mũi, đánh chữ: "Được, cậu thích thì, mọi người cùng đi đi."
Hai người bọn họ đi riêng ra ngoài du lịch quả thật không thích hợp. Dù sao còn chưa có xác định quan hệ yêu đương, nhỡ may bị người chụp được, thi đấu quý sau còn chưa bắt đầu, đội trưởng Thiên Hoàn lại mang theo đồng đội Omega ra ngoài du lịch? Thế này căn bản giải thích không rõ được, còn sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh chiến đội Thiên Hoàn.
Chờ về sau kết hôn, có rất nhiều thời gian riêng hưởng tuần trăng mật, ngược lại cũng không vội nhất thời.
Trì Sóc nghĩ đến đây, liền nói: "Hỏi một chút xem mọi người thế nào."
Diệp Thiếu Dương gửi tin trong nhóm【 Thiên Hoàn Một Nhà Thân 】hỏi: "Kỳ nghỉ 2 tuần, vừa lúc ra ngoài thả lỏng một chút. Cả nhà ơi, chúng ta đi du lịch tự túc đi? Muốn đi hay không?"
Khúc Giang: "......"
Từ từ, không phải hai ngươi đi thôi sao?
Trình Tinh nhìn thấy tin nhắn xong lập tức nhảy ra nói: "Dương ca anh muốn đi du lịch tự túc à?"
Diệp Thiếu Dương: "Ừm, mọi người cùng nhau ra ngoài chơi, thế nào? Các anh còn có ai lái được xe không?"
Tần Nhất Chúc nói: "Tôi nè, tôi có bằng lái."
Diệp Thiếu Dương nói: "Vậy là tốt rồi, đến lúc đó, Trì đội với lão Tần thay nhau lái xe. Toàn bộ hành trình cơm nước, nghỉ ngơi tôi đều bao, mời mọi người ra ngoài chơi mấy ngày!"
Hắn lấy được phí ký hợp đồng 500 vạn vẫn luôn không tiêu, cũng rất muốn mời các đồng đội Thiên Hoàn đi ra ngoài chơi một chuyến.
Diệp Thiếu Dương coi những đồng đội này như người nhà, sau khi hắn xuyên qua không có bao nhiêu bạn bè, cha mẹ cũng đều đã mất, các đồng đội Thiên Hoàn, là vướng bận lớn nhất của hắn ở thế giới này.
Khúc Giang rất muốn phỉ nhổ: Các cậu cùng đi, kéo theo nhiều bóng đèn như vậy làm gì?
Nhưng mà, Trình Tinh không rõ chân tướng cho rằng đây là chủ ý của Diệp Thiếu Dương, lập tức hưng phấn mà đáp ứng luôn: "Dương ca mời khách? Thật tốt quá! Mùng mấy xuất phát? Em đây liền đi thu thập hành lý."
Diệp Thiếu Dương nói: "Mọi người bàn nhau một chút về hành trình."
Trì Sóc nói: "Ngày 14 phải đi thành phố nơi tổ chức Toàn Minh Tinh, trước 13 phải trở về. Chúng ta mùng 3 xuất phát, 13 trở về, 10 ngày thời gian có đủ hay không? @ Giang Thủy".
Khúc Giang trả lời: "Vậy là đủ rồi. Chẳng qua, từ Đế Đô lái xe khứ hồi thì quá xa, chúng ta có thể ngồi máy bay, đến đó thuê một chiếc xe."
Trì Sóc dứt khoát mà đánh nhịp quyết định: "Vậy quyết định đi. Mùng 3 bay, ngày mai mọi người chuẩn bị hành lý. Khúc Giang phụ trách mấy việc bên trong, vé máy bay, điểm dừng chân này nọ cậu tương đối hiểu việc, cậu tới đặt đi."
Diệp Thiếu Dương nói: "Vất vả Giang Giang, toàn bộ phí tổn tôi chi [ ôm một cái.jpg]".
Khúc Giang phát hiện Trì đội có vẻ đối với "toàn đội du lịch" không có ý kiến gì, liền trả lời: "Không thành vấn đề, giao cho tôi đi. Tôi tìm một phần ghi chép cho mọi người, lại liệt kê ra một phần danh sách vật phẩm yêu cầu chuẩn bị."
Trình Tinh chưa từng cùng đồng đội đi du lịch, hưng phấn mà lên mạng tra tư liệu.
Đại Đường Vòng là tuyến đường phong cảnh thật nổi danh ở tây bộ Hoa Quốc, con đường này dài mấy ngàn km, ven đường có thảo nguyên, có sa mạc, có núi tuyết, phong cảnh hợp lòng người, rất thích hợp du lịch tự túc thả lỏng tâm tình.
Nhưng ở đó thời tiết hay thay đổi, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, cần phải chuẩn bị tốt chống nắng, còn phải mang chút quần áo giữ ấm.
Khúc Giang rất nhanh đã liệt kê xong danh sách vật phẩm, để mọi người chuẩn bị đồ vật. Đồng thời đi đặt vé máy bay khứ hồi, quy hoạch tốt hành trình, ngoài ra đem khách sạn ven đường toàn bộ liệt kê ra, gửi ở trong nhóm trưng cầu ý kiến mọi người.
Diệp Thiếu Dương phát hiện, Khúc Giang đúng là người vô cùng cẩn thận, đáng tin cậy, tay lữ hành gia thiện nghệ, hoặc là nhiếp ảnh gia theo đội. Về phần lão Tần, tra xét một đống ghi chép mỹ thực, điểm hắn chú ý đầu tiên quả nhiên là "ăn".
Trong nhóm Thiên Hoàn thảo luận thật náo nhiệt, lão Tần kiến nghị nói: "Chúng ta đến trạm ngày đầu tiên, cũng không thể lập tức xuất phát, thế thì đi ăn thịt dê nướng đi? Tôi thèm dê nướng nguyên con thật lâu."
Khúc Giang nói: "Thuê xe đi, có thể đặt trước trên mạng, đến lúc đó trực tiếp lấy xe ở sân bay. Năm người chúng ta chi bằng thuê một chiếc việt dã? Trì đội có loại xe nào tốt không?"
Trì Sóc đã gửi ảnh một chiếc xe qua: "Có loại xe này hay không?"
Khúc Giang: "Có, để tôi liên hệ."
Diệp Thiếu Dương phụ trách bỏ tiền, Trình Tinh phụ trách mua sắm vật dụng hàng ngày, công việc bên trong quản gia Khúc Giang hỗ trợ sửa sang lại cho tốt ghi chép lịch trình, lão Tần tra xét toàn bộ lịch trình hàng quán đồ ăn ngon muốn đi, Trì Sóc làm tài xế cho mọi người.
Năm người Thiên Hoàn trong sinh hoạt phối hợp vẫn như cũ vô cùng ăn ý.
Một ngày sau, tập thể 5 người bay đến trấn Tây Lâm, Khúc Giang gọi điện liên hệ nhân viên công tác lữ hành thuê xe, bọn họ ở sân bay lái xe ra, Trì Sóc liền lái theo hướng dẫn đến khách sạn địa phương.
Khúc Giang chọn khách sạn chẳng những tiện ích và thực tế, hoàn cảnh cũng rất tốt, suy xét đến Dương Dương là Omega cần phải ở một mình, Khúc Giang liền đặt 5 phòng, giống ngày thường khi thi đấu.
Mọi người check in xong xuôi, cùng lão Tần đi tìm cửa hàng ăn ngon, gọi một con dê nướng nguyên con.
Trình Tinh ăn đến nước miếng chảy ròng, một bên ăn một bên nói: "Ăn ngon ăn ngon! Đây là thịt dê ngon nhất em từng ăn qua!" Diệp Thiếu Dương cũng khen: "Lão Tần, APP mỹ thực kia của anh quả nhiên thực đáng tin cậy á."
Tần Nhất Chúc cười nói: "Tôi đã làm xong toàn bộ ghi chép ăn uống trong hành trình, chuyến này trở về, tôi có thể béo lên mười cân hay không?".
Diệp Thiếu Dương nói: "Top thì phải béo một chút, mới càng có cảm giác an toàn."
Tần Nhất Chúc cẩn thận tưởng tượng, lập tức thoải mái ăn: "Có lý, chơi Tank, trên người cũng phải nhiều thịt chút!"
Trì Sóc nhìn Diệp Thiếu Dương ăn uống thỏa thích, dáng dấp tươi cười đầy mặt, tâm tình cũng bất tri bất giác tốt theo.
Hắn cuối cùng cũng hiểu vì sao Diệp Thiếu Dương làm như vậy.
Thi đấu thường quy kết thúc, thi đấu quý sau còn chưa bắt đầu, Thiếu Dương kéo các đồng đội ra ngoài du lịch giải sầu, kỳ thật cũng là muốn cho mọi người dỡ xuống áp lực, vui vẻ mà chơi mấy ngày, sau đó dùng trạng thái thả lỏng mà đi thi đấu quý sau.
Trước nay Trì Sóc không nghĩ tới mang mọi người đi ra ngoài du lịch. Theo hắn nghĩ, thành tích muốn tốt thì phải ngày qua ngày huấn luyện ra. Nhưng có đôi khi, tinh thần các đội viên quá mức căng thẳng, cũng không phải là chuyện tốt.
Chính mình làm đội trưởng vẫn là quá nghiêm khắc.
Tuy rằng có uy tín, lại thiếu tình cảm.
Thiếu Dương sẽ càng dễ lay động nhân tâm, nếu để Thiếu Dương mang đội, hắn nhất định sẽ là một đội trưởng thật ưu tú?
Trì Sóc nhìn về phía Diệp Thiếu Dương, luôn cảm thấy Thiếu Dương giống như người đã từng làm đội trưởng, mà không giống một người mới.
Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu, đối diện ánh mắt của Trì Sóc, thuận tay gắp cho Trì Sóc một khối thịt nướng, cười nói: "Ăn nhiều một chút. Ra ngoài chơi cũng đừng nghĩ đến thi đấu gì nữa, chỉ lo ăn uống chơi bời, trở về rồi huấn luyện cũng vẫn kịp."
Trì Sóc ừ một tiếng, nhận thịt nướng Diệp Thiếu Dương đưa. Cắn xuống một miếng, chất thịt tươi mới, thơm mà không tanh, phối với nước chấm đặc chế, thật là một loại hưởng thụ đối với đầu lưỡi.
5 người ăn uống no đủ, thỏa thích, về khách sạn ngủ một đêm, sáng tinh mơ hôm sau liền xuất phát đi núi tuyết trước.
Trì Sóc lái xe, Diệp Thiếu Dương ngồi ở vị trí phó lái, ba người khác ngồi ở hàng ghế sau.
Diệp Thiếu Dương cố ý download một ít nhạc, dùng di động kết nối âm thanh trong xe.
Xe rất nhanh đã ra khỏi nội thành, dọc theo đường đi, nghe ca khúc hoành tráng, nhìn thảo nguyên mênh mông vô bờ ngoài cửa sổ, hết thảy phiền não nơi đáy lòng đều tan thành mây khói.
Cảnh quan tự nhiên mỹ lệ, quả thật dễ làm người thả lỏng tâm tình.
Khúc Giang mở máy quay phim quay chụp một đường, dự định lúc sau trở về cắt nối biên tập một phần video cho mọi người làm kỷ niệm.
Mấy ngày hành trình, thời gian sắp xếp thật tự do. Mỗi ngày mọi người đều ngủ đến tự nhiên tỉnh, muốn đi là đi, muốn dừng là dừng. Bọn họ đi thảo nguyên, ngắm núi tuyết, còn đi sa mạc lái xe máy trên cát, chơi đến quá high, gần như đã quên chính mình là một tuyển thủ Esports.
__________
Đọc lâu có hại cho mắt, các bạn đọc xong 1 chương nhớ cho mắt nghỉ ngơi mấy phút nhé!
________________
Bọn họ cũng cùng lắm là trên dưới 20 tuổi.
Mỗi ngày chết dí ở căn cứ đối mặt với máy tính từ sáng đến tối chơi game, thời gian dài quả thật sẽ tâm sinh mỏi mệt.
Thả lỏng một chút như vậy, đối với trạng thái tâm lí của các đội viên có điểm lợi rất lớn.
Hành trình 10 ngày trôi qua thật nhanh, đảo mắt đã phải quay về.
Bọn họ lại lần nữa đi ngang qua mảnh thảo nguyên buổi tối ngày đầu tiên cắm trại kia, năm người cùng nằm trên bãi cỏ, nhìn trên đầu ánh sao đầy trời, Diệp Thiếu Dương đột nhiên nói: "Kỳ thật, có thể vào lúc tuổi trẻ, gặp được vài người bạn cùng chung chí hướng, cùng nhau phấn đấu, cảm giác này thật tốt, các anh thấy sao?"
Lão Tần sửng sốt một chút, cười gượng vò đầu: "Tôi không biết nói chuyện, nhưng tôi rất vui vì quen biết các cậu."
Khúc Giang mỉm cười nói: "Tôi cũng vậy. Những gì trải qua mấy năm nay, tôi cho đến già cũng sẽ không quên."
Trình Tinh kích động mà nói: "Em cũng thế! Có thể gia nhập Thiên Hoàn, em thật là đặc biệt may mắn!"
Khóe miệng Diệp Thiếu Dương hiện lên nụ cười nhẹ nhàng tự tại: "Về sau có thời gian, lại cùng đi chơi đi. Mọi người cho dù về sau không còn thi đấu, cũng sẽ là bạn bè cả đời."
Trì Sóc: "......"
Khúc Giang: "............"
Trình Tinh cũng ý thức được không đúng.
Cả đời là bạn bè? Á?
Kế hoạch thoát FA của sư phụ làm sao bây giờ! Anh cùng sư phụ cũng muốn làm bạn bè cả đời sao?
Trì Sóc bình tĩnh mà nói sang chuyện khác: "Mùa giải này kết thúc, tôi mời khách, lại cùng các cậu đi du lịch."
Khúc Giang cơ trí mà phụ họa: "Được ha! Lần này chơi thật sự đã ghiền, cảm ơn nhà giàu Dương Dương làm chủ xị, lần sau đến phiên Trì đội, chúng ta đương nhiên sẽ không khách khí."
Lão Tần cũng nói: "Vậy nói trước nhé, sau khi S10 kết thúc lại tìm một chỗ nghỉ phép?"
Trì Sóc nói: "Ừm, giờ đi ngủ thôi. Ngày mai sẽ phải quay về, bay chuyến chiều, nghỉ ngơi sớm một chút."
Từng người về lều mình ngủ.
Khúc Giang gửi Diệp Thiếu Dương dòng tin nhắn: "Dương Dương, cậu không có người mình thích sao? Hay là, cậu thích kiểu Alpha nào?"
Diệp Thiếu Dương trả lời: "Tôi không nghĩ tới điều đó, giờ vẫn là thi đấu quan trọng nhất."
Khúc Giang: "......"
Diệp Thiếu Dương: "Làm sao vậy?"
Khúc Giang nén cười trả lời: "Không có gì, tôi tò mò nên hỏi một chút."
Xem ra, mình đã đoán đúng, Diệp Thiếu Dương căn bản không ý thức được quan hệ giữa hắn với Trì Sóc có vấn đề, Trì đội muốn thoát FA gánh nặng đường xa, còn cần các đồng đội giúp chút mới được.
Khúc Giang nhanh chóng đem Tần Nhất Chúc, Trình Tinh kéo vào nhóm nhỏ, gửi tin nhắn: "Trì đội nói, sau khi kết thúc mùa giải này lại mời chúng ta đi du lịch, mọi người thức thời một chút, đừng lại đi làm bóng đèn."
Lão Tần nháy mắt đã hiểu, lập tức trả lời: "Tôi vừa rồi chính là ứng phó ngoài miệng, tránh cho Trì đội xấu hổ. Đến lúc đó, tôi sẽ nói ông nội của tôi đại thọ 80 tuổi, tôi phải về nhà, không đi."
Trình Tinh nói: "Em sẽ nói, ba mẹ em muốn mang em xuất ngoại?"
Khúc Giang: "Ừm. Để hai người bọn họ tự mình đi chơi đi, Trì đội lại không nắm chắc cơ hội, tôi cũng sốt ruột thay hắn."
Lão Tần gửi tới một loạt biểu tượng cười ngây ngô: "Lần này Trì đội đột nhiên hô mọi người cùng nhau ra ngoài chơi, tôi cũng thấy rất lạ, còn tưởng rằng hắn muốn cùng Dương Dương di du lịch riêng lẻ?"
Khúc Giang nói: "Bọn họ còn chưa có xác định quan hệ, Omega với Alpha cùng nhau đi ra ngoài du lịch, rất khó giải thích được, đối với thanh danh hai người bọn họ cũng có tổn hại. Kéo theo chúng ta, sẽ hợp tình hợp lý á."
Lão Tần: "Có lý!"
Trình Tinh vò đầu nói: "Em cũng chưa nghĩ tới chuyện đó, Khúc ca anh hình như thực am hiểu?"
Khúc Giang gửi tới một loạt mặt cười: "Tôi ngày thường hay xem tiểu thuyết. Ai như các cậu, trong đầu chỉ có thi đấu."
Lão Tần cùng Tiểu Tinh: "............"
Diệp Thiếu Dương trong đầu chỉ có thi đấu, đang ở trong lều nhắm mắt lại hồi tưởng tâm trạng.
Lần này thời gian du lịch thật ngắn, nhưng mọi người chơi đặc biệt vui vẻ, hắn tin tưởng, huấn luyện cùng thi đấu tiếp theo, các đội viên Thiên Hoàn sẽ bỏ hết thảy áp lực tâm lý, đánh ra trình độ so với đấu thường quy càng tốt hơn.
Làm việc kết hợp nghỉ ngơi là điều rất cần thiết, trong khi thi đấu quá căng thẳng, ra ngoài chơi một chuyến, kỳ thật so với mỗi ngày làm ổ ở chiến đội huấn luyện càng hiệu quả hơn.
Thi đấu quý sau tháng 9 mới khai mạc, còn một tháng rưỡi thời gian, trở về rồi lại chăm chỉ huấn luyện cũng kịp.
Diệp Thiếu Dương mở di động ra xem, bình chọn Toàn Minh Tinh sắp kết thúc.
Trước mắt xếp hạng, số phiếu hắn cùng Trì Sóc vững chắc ở 3 hạng đầu, Toàn Minh Tinh chỉ chọn 15 tuyển thủ có nhân khí cao nhất, Diệp Thiếu Dương nhanh chóng kéo xuống, phát hiện, số phiếu Khúc Giang vừa lúc giao động quanh vị trí 15/16.
Lão Tần với Tiểu Tinh nhân khí xếp ở trên 20, hẳn là không tham gia. Nhưng Khúc Giang đã từng làm tuyển thủ Mid của Thiên Hoàn, vẫn luôn có lượng fans cố định, Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút, gửi tin riêng cho Trì Sóc: "Muốn giúp Khúc Giang kéo kéo phiếu hay không? Ngày mai bình chọn sẽ hết hạn, tôi thấy số phiếu của hắn còn kém một chút là có thể vào 15 người trước."
Trì Sóc trả lời: "Được, gửi Weibo đi."
Diệp Thiếu Dương đã gửi tin Weibo: "Tôi ở trong bình chọn Toàn Minh Tinh, đem phiếu bầu cho, Thiên Hoàn Giang Thủy. Mọi người mau tới cùng tôi bình chọn đi nào."
Đây là bình chọn tự động trên Weibo, trong khoảng thời gian này Diệp Thiếu Dương ra ngoài du lịch, 10 ngày tích cóp 50 phiếu, toàn bộ bầu cho Khúc Giang. Ngay sau đó, Trì Sóc cũng bầu.
Các fans Thiên Hoàn nháy mắt đã hiểu, sôi nổi kêu gọi trong nhóm: "Mọi người mau bầu Khúc ca! Trì đội cùng Dương Dương đã vào chắc rồi, không cần thiết tranh xếp hạng, số phiếu còn lại đều cho Giang Giang, Thiên Hoàn liền có thể có 3 người vào Toàn Minh Tinh!" "Đúng vậy, Toàn Minh Tinh lần này Bắc Mục vào ba người, Thiên Hoàn chúng ta không thể thua!"
Dưới kêu gọi của các fans Thiên Hoàn, số phiếu Khúc Giang tăng vọt lên, đến ngày 14 bình chọn hết hạn, hắn lấy thành tích xếp hạng 12, tiến vào thi đấu Toàn Minh Tinh S10.
Khúc Giang: "......"
Cảm ơn hai vị giúp tôi kéo phiếu!
Tương lai hai người kết hôn, tôi sẽ quay chụp một đoạn video kỷ niệm xuất sắc tuyệt luân cho các cậu làm quà đáp lễ?
__________
Đọc lâu có hại cho mắt, các bạn đọc xong 1 chương nhớ cho mắt nghỉ ngơi mấy phút nhé!
________________
PS: 3700 từ
Khúc Giang: ha ha
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com