2
-----------
Tiệc tàn, mọi người cũng bắt đầu ngà ngà say. Họ quyết định chơi một trò chơi để tìm ra hai người "may mắn nhất" để rửa bát. Felix là người thua ván đầu tiên, cậu cũng chẳng lạ gì khi cái chỉ số may mắn của của cậu chưa bao giờ là cao cả. Tiếp theo, không ngoài dự đoán, Hyunjin là người thua ván thứ hai và cả nhóm đã tìm ra được hai người sẽ rửa bát cho buổi tối hôm nay.
Felix tức đến đỏ cả mặt, cậu không tin vào kết quả này, chắc chắn có sắp đặt hay gì đó, chẳng lẽ ông trời nghe được lời khẩn cầu trong lòng cậu rồi thực hiện trái lại hay sao? Cho dù là gì đi chăng nữa, cậu vẫn không muốn người rửa bát cùng mình lại là Hyunjin.
Không kịp phản kháng, mọi người đã bắt đầu bê đống chén bát vào trong. Felix bất lực thở dài, cậu đứng dậy, tay bưng chồng đĩa cao ngút đi vào nhà bếp.
Mọi người ai về phòng nấy mà ngon giấc cả rồi chỉ còn cậu và Hyunjin đứng ở bồn rửa bát. Không khí ngột ngạt vô cùng, chỉ nghe tiếng nước chảy, tiếng chén đĩa va vào nhau giòn tan. Felix định sẽ duy trì trạng thái này đến khi rửa xong rồi về phòng, mặt cứ như vậy không chút biểu cảm.
"Em...có người mới chưa?"
Hyunjin không chịu nổi nữa mà mở lời trước, mặc dù đối phương vẫn trầm mặt, không hề có ý định trả lời, anh vẫn cố gắng hỏi tiếp.
"Tôi biết em hận tôi nhưng mà không phải chúng ta nên nói chuyện rõ ràng hay sao, giữa chúng ta có quá nhiều hiểu lầm..."
Felix dừng lại động tác, cậu đưa đôi mắt lạnh ngắt nhìn về phía Hyunjin, không chút e dè nhìn sâu vào đôi mắt đang không ngừng dao động của anh.
"Tôi nghĩ mình đã giải quyết xong hết rồi chứ, ngay cái lúc anh nói chia tay ấy, lúc đó mọi chuyện đã kết thúc rồi Hyunjin à."
Tiếng ly thủy tinh bể nát, tiếng đồ đạc rơi xuống sàn nhà kèm theo tiếng cãi vã, một tổ hợp âm thanh mà mỗi khi nhớ đến đầu Felix như muốn nổ tung, cậu thật sự không muốn nhớ nhưng người trước mặt đã khơi gợi lại tất cả. Khoé mắt cậu hơi cay, Felix vội cúi mặt xuống để Hyunjin không thể thấy được vẻ mặt của cậu lúc này.
"Felix, nghe tôi nói có được không? Đã hai năm rồi không ngày nào tôi yên giấc cả, tôi hối hận rồi, tôi thật sự nhớ em."
Trong câu chuyện này chẳng ai là đúng hoàn toàn, cũng chẳng ai là sai hoàn toàn cả, chỉ là cái tôi của mỗi người quá lớn, lớn đến mức không ai muốn mình thua cuộc trong một trận cãi vã, nếu lúc đó cả hai bình tĩnh một chút, lắng nghe nhau thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Hyunjin đã luôn dày vò mình như thế, sự bốc đồng đã khiến anh phải trả giá bằng một tình yêu mà anh luôn cho là vĩnh cửu, Felix là tất cả thanh xuân của anh, là tuổi đôi mươi tươi đẹp nhất mà đến giờ vẫn chưa ai có thể thay thế được.
"Tôi đã quên anh rồi đừng làm phiền tôi, sau chuyến đi này chúng ta cũng đừng gặp lại nhau nữa."
"Không Felix, em chưa quên tôi, ánh mắt em không nói dối, nó luôn hướng về tôi."
Bao năm vẫn vậy, Hyunjin luôn nhìn thấu được Felix dù là ở bất kỳ hoàn cảnh nào. Cậu yêu, hận rất rõ ràng, cái ánh mắt mỗi khi chạm nhau, Hyunjin có thể chắc chắn anh không nhìn nhằm, một chút nuối tiếc vô hình vẫn luôn đọng lại nơi đáy mắt của Felix.
--------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com