Chương 48
~~~ Star ~~~ Su đại nhân ~~~
Đúng vào hôm sau , khắp kinh thành đều dán đầy tờ thông báo trạng nguyên năm nay . Ai nấy trong kinh thành đều nhốn nháo , chen chúc để xem có tên mik trên bảng vàng hay k .
--- Vinh Xuân phủ ---
Khánh Thù tâm trạng thấp thỏm . Đã sắp tới h . . . y k thể k di được , Vương gia là dựa vào danh nghĩa của Hoàng thượng triệu kiến , k đi chính là bất kính với Hoàng đế . - Đâm lao thì pải theo lao thôi ! - Khánh Thù ánh mắt kiên định , tay nắm lại , y đã quyết tâm đối mặt rồi . Thay y phục , trang điểm cho mik trông khá đi .
Khoảng nửa canh h sau , nhìn vào người trong gương , Khánh Thù gật đầu hài lòng .
- Đi thôi !
______
Đoàn người Xán Liệt đi cả ngày , rốt cuộc cũng tới phía Nam . Bây h đã qua h Ngọ , bụng mọi người cũng bắt đầu cồn cào .
- Mọi người chắc đã đói rồi , hay ghé quán ăn nào đó dùng cơm nhé . - Tuấn Miên lên tiếng , ở nơi này hắn khá thông thạo .
- Được a . - Thế Huân và Mân Thạc ủng hộ ý kiến này .
Sau khi đã gửi ngựa và xe ngựa xong , dám người nhanh chân đi tìm một quán ăn để chăm sóc cho dạ dày của mik .
- Hay là ăn ở quán này đi . - Tử Thao chỉ vào một quán ăn , cất tiếng nói .
Mọi người đình chỉ cước bộ , đưa mắt nhìn tên quán ăn , bảng hiệu quán ăn đề ba từ " Ngon chết người "
Nếu mặt mọi người sững sờ , tạm thời bật chế độ D.O face . . .
O.o - Ọ.Ọ - Ộ.Ộ - Ợ.Ợ
. . . . .
- Hay là ăn quán khác đi ! - Xán Liệt lên tiếng .
- Pải , tốt nhất là nên như vậy . - Diệc Phàm cùng Mân Thạc gật đầu đồng ý .
Tuấn Miên vuốt cằm , bình thản phán - Thử một chút cũng được mà .
- Đúng vậy , đi vào thôi . - Thế Huân và Lộc Hàm hứng thú , phấn khởi nói .
- KHÔNG ĐƯỢCCCCCCCCC !!!!!!!- Cả đám đồng thanh , trừ Tuấn Miên và Tử Thao .
- Thử chút thôi ! - Lập tức bọn họ pị ba người Thế Huân , Lộc Hàm , Tuấn Miên lôi vào bên trong , Tử Thao vui vẻ đi sau , quán này ngon tới mức chết người a , nhất định là món ăn ở đây chất lượng .
Sau khi tất cả đã đặt mông xuống ghế , một tên tiểu nhị niềm nở tới . - Khách quan , xin hỏi khánh quan muốn dùng j ?
- Ở đây có món j ngon nhất ? - Diệc Phàm hỏi .
- Khách quan chắc là người ở xa tới lên k biết , quán của chúng tôi nổi tiếng nhất vùng phía Nam này a . Món nào ở đây cũng đều là ngon nhất nga . - Tiểu nhị lẻo mép nói .
- Ồ . . . nhìn khách ở đây đông như vậy là cũng đủ biết rồi a . - Mân Thạc mắt nhìn xung quanh nói , khách ở đây ra vào nườm nượp , thậm chí là k còn chỗ để ngồi .
- Vậy xin hỏi . . . khách quan muốn dùng j ?
- Tất cả đều đem ra đi . - Tử Thao nói , y muốn thử hết tất cả các món ăn ở đây , để xem có đúng như lời tiểu nhị nói hay k .
- Hảo , đem hết ra luôn . - Thế Huân và Lộc Hàm đồng thanh .
- Các người xài sang nhỉ ? - Tuấn Miên khoanh tay nhìn bọn họ , ăn xong ai sẽ thanh toán đây ? Chung Nhân làm j có ở đây a .
( Chung Nhân : Nhắc tới ta làm j ? Ta đâu pải túi tiền của các người a . )
- Lâu lâu mới có dịp tới đây mà , ăn thỏa thik một bữa đi . - Mân Thạc đồng tình .
- Nói vậy là đệ sẽ thanh toán hết sao ? - Xán Liệt phán .
- Nào có a , đệ đâu dư giả như vậy . - Mân Thạc hướng ánh mắt sang chỗ khác , hắn đâu có dại a .
- Vậy rốt cuộc ai sẽ trả đây ? - Diệc Phàm chống cằm nhìn mọi người .
- Tiểu Lộc làm j có ngân lượng để trả đây ! - Lộc Hàm làm vẻ mặt đáng thương nói .
- Thao nhi cũng k có mang theo nhiều ngân lượng đâu . - Tử Thao ánh mắt long lanh nhìn Diệc Phàm .
- Đệ cũng k có nhiều đâu . - Thế Huân nói , cười gian tà nhìn Diệc Phàm .
- Ta lúc nào cũng ở Sơn trang , có làm j ra ngân lượng đâu mà trả . - Tuấn Miên huýt sáo nói .
- Bữa ăn này , để ta trả . - Xán Liệt lên tiếng , trước h cũng đâu có mời họ được bữa nào .
- Oa !!! Đạ tạ Tứ gia nhaaaaaaaaaaaa !!! - Cả đám đồng thanh nói . Xán Liệt nhìn bọn họ , nhịn k được nhếch mép cười .
+++ Tam Vương phủ +++
- Khởi bẩm Vương gia , có một người tự xưng là Khánh Thịnh , muốn gặp Vương gia - Một hạ nhân nói .
Chung Nhân đang ung dung ngồi trên ghế đọc sách , bên cạch là ấm trà Bích La Xuân mà hắn yêu thik .
Ngẩng mặt lên , mắt gật đầu . - Cho hắn vào ! Bổn Vương sẽ ra đại sảnh tiếp hắn !
Hạ nhân cúi đầu " vâng " một tiếng , sau đó lui ra ngoài . Chung Nhân buông sách xuống bàn , đứng dậy vươn vai , hắn đọc sách cũng khá lâu rồi a . Quay mặt nhìn đống tấu chương đang nằm ngay ngắn trên văn án , hắn k nhịn được mà thở dài .
- Mời công tử đi hướng này . - Hạ nhân dùng cử chỉ mời Khánh Thù bước vào bên trong .
Khánh Thù gật đầu , bước theo hạ nhân đi vào sảnh chính .
- Công tử , phiền người chờ một chút , Vương gia sẽ tới ngay . - Hạ nhân nói , sau đó lui ra .
Khánh Thù vẫn đứng yên như vậy , một lúc sau bên ngoài vang lên tiếng bước chân . Tim Khánh Thù nhảy tót lên như muốn vọt ra ngoài .
- Đã để công tử pải đợi lâu . - Chung Nhân bước vào .
Khánh Thù cúi người , chắp ta chào - Thảo dân tham kiến Vương gia .
Chung Nhân phất tay - Đừng đa lễ ! Mau ngồi đi ! - Hắn bước tới vị trí ghế của chủ nhà , ngồi xuống . ở bên ngoài , một nha hoàn bưng khay trà lên , đặt tách trà trước mặt Chung Nhân và Khánh Thù , sau đó thành thục rót trà .
- Lui ra đi !
Sau khi nha hoàn đã rời , Chung Nhân mới lên tiếng - Bổn Vương đã xem bài thi của công tử , quả thực rất xuất sắc .
- Vương gia quá khen rồi ! - Khánh Thù cúi mặt nói , y k muốn pị Chung Nhân phát hiện ra , nên cố gắng nói với giọng khàn khàn .
- Công tử , sao cứ cúi mặt như vậy ? - Chung Nhân để ý thấy Khánh Thù luôn cúi mặt xuống , k chịu ngẩng lên đối mặt với hắn .
- À . . . thảo dân đã quen rồi . - Khánh Thù đành vơ đại một lý do để nói .
Chung Nhân cũng k có ý kiến j về thói quen của Khánh Thù , liền tiếp tục - Hiện tại Hoàng thượng long thể bất an , nên hôm nay bổn Vương thay mặt người gặp công tử , còn về việc phong chức , hẳn là pải đợi Hoàng thượng khỏi hẳn .
Khánh Thù gật đầu - Chuyện phong chức k cần gấp đâu ạ .
- Trong thời gian này , bổn Vương pải thay Hoàng thượng giải quyết mọi chuyện , cũng cần có một trợ thủ ở bên cạch , Việc này bổn Vương muốn nhờ công tử đây , liệu công tử có thể . . .?
- Hả . . . thảo dân sao ??? - Khánh Thù ngạc nhiên ngẩng mặt lên .
Chung Nhân tròn mắt nhìn người trước mặt . . . người này . . . trông . . .
======
" Ngon chết người "
Sau khi đã chén no nê , mọi người xem ra đã cảm thấy buồn ngủ . Đi suốt như vậy . . . k buồn ngủ kể cũng lạ đi .
- Về Côn Luân sơn trang thôi . - Tuấn Miên đứng dậy .
Mọi người cũng lật đật đứng lên . Xán Liệt đặt lên bàn hai đỉnh vàng , sau đó cũng cất bước đi khỏi .
Tên tiểu nhị mừng rỡ cầm lấy hai đỉnh vàng , chạy ra tiễn bọn họ - Lần sau lại ghé a .
- Côn Luân sơn trang cách đây có xa k ? - Xán Liệt hỏi .
- Cũng k xa lắm đâu , đi khoảng hai khắc là tới . - Tuấn Miên đáp .
*hai khắc : 30'
- Đi thôi , đệ buồn ngủ lắm rồi . - Mân Thạc uể oải .
- Được , chúng ta đi lấy ngựa . - Diệc Phàm gật đầu .
- Nàng nhớ đi theo sát ta , k khéo pị lạc ! - Quay sang nhìn người đang đi bên cạch , Diệc Phàm căn dặn .
Tử Thao vẻ mặt buồn ngủ , k nói j chỉ nắm tay Diệc Phàm , gật đầu .
- Tiểu Lộc có mệt lắm k ? - Thế Huân đi bên cạch Lộc Hàm , hỏi .
- Có một chút a . - Lộc Hàm đáp , sau đó ngáp một cái thật dài . Sau đó kéo ống tay áo hắn - Đi mau thôi , ta k chịu được nữa rồi , buồn ngủ quá !
Cả đám tới nơi lấy ngựa , Diệc Phàm đỡ Tử Thao và Lộc hàm ngồi vào trong xe ngựa , sau đó nhảy lên hô một tiếng , xe ngựa bắt đầu lăn bánh .
><><>< End Chương 48 ><><>< Su đại nhân ><><><
Mí chương gần đây hơi nhàm , nhưng ta đảm bảo mí chương sau sau nữa sẽ có ngược và hấp dẫn hơn .
.
.
.
Mong các nàng k pơ fic .
.
Yêu các nàng <3
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com