Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 46: Phuwin đến rồi

6 giờ 30 phút tối.

Joong Dunk và Gemini Fourth sau khi về nhà tắm rửa thay đồ sạch sẽ thì ghé vào bệnh viện thăm Pond.

Cửa phòng bệnh được đẩy ra, cả bốn người nhanh chóng lách vào.

Pond vẫn đang làm việc, hắn còn yêu cầu hộ tá đem thêm cho mình một cái bàn nhỏ loại xếp được để tiện cho việc sử dụng máy tính trên giường.

"Ăn uống gì chưa Pond?" - Gemini bước vào đầu tiên.

"P'Pond, em mới đến."

"P'Pond."

Dunk và Fourth lễ phép chào Pond.

"Ừm, lấy ghế lại ngồi đi."

"Tao mới ăn hồi 4 giờ, đồ ăn ở đây nhạt nhẽo quá. Ăn được một nửa thôi, còn phân nửa đằng kia kìa."

Pond chỉ tay vào phần cơm đầy đủ chất dinh dưỡng nhưng lại nhạt nhẽo đến phát ngấy còn thừa lại được đặt trên bàn.

Tầm mắt lơ đễnh dịch về phía cửa một chút, đôi mắt hẹp dài khẽ nhíu lại vì thất vọng.

"Em ấy bận không tới được à?"

Bốn người họ nhìn nhau, ai ai cũng đều hiểu "em ấy" trong câu của Pond là đang muốn nhắm đến ai.

"Phuwin nói cần phải ở nhà để bổ sung bài, chắc khuya nay cậu ấy mới xong được." - Dunk từ tốn đáp.

"Nhưng mà Phuwin có nấu cháo cho anh nè, anh tranh thủ lúc còn nóng mà ăn đi p'Pond."

Fourth cầm hộp giữ nhiệt trong tay, sau đó tìm cái tô nhỏ mà đổ ra cho Pond.

"Anh cảm ơn nhé." - Pond gật nhẹ đầu.

Phuwin không đến được, nhưng có lòng nấu cháo cho mình ăn. Coi như cũng được an ủi đôi chút rồi...

Joong tiến lại gần nhìn cái chân vẫn phải treo lên cao của Pond, hắn không khỏi tò mò mà đưa tay chọt chọt vài cái.

"Chân đi được chưa mày?"

"Chưa được nữa, sáng tao thử lết từ đây đi đến nhà vệ sinh thôi mà còn mất gần hai mươi phút." - Pond cau mày ghét bỏ cái băng màu nâu đang thít chặt cổ chân mình lại. - "Hồi nãy hộ tá vào kiểm tra có bảo là do tao cử động nhiều nên lại có khả năng lệch khớp. Mẹ nó, phiền phức vãi ra."

Joong rùng mình trước độ nghiêm trọng của cái thứ trước mặt mình, hắn mới thôi khều khều cái chân của Pond.

"Mày hạn chế đi lại đi, không thì sau này nó thành bệnh luôn đó."

"Chứ giờ tao muốn đi vệ sinh hay lấy này lấy kia thì sao mà lấy được. Không lẽ cứ năm phút là lại ấn chuông gọi người vào đỡ đi à?"

Fourth cũng nghiêm túc chau mày suy nghĩ, em đặt tay lên cầm mà xoa xoa.

"Hay là p'Pond cần em gọi nhờ Phuwin vào chăm sóc không? Bài của Phuwin bọn em xử lí được, để Phuwin vào chăm sóc anh sẽ tiện hơn nhiều mà, phải không Dunk?"

Fourth khều nhẹ Dunk, hối thúc cậu bạn mau mau hùa theo mình.

"À dạ đúng rồi, để em gọi Phuwin vào với anh nhé?"

Pond nghe tới phải làm phiền Phuwin thì lập tức từ chối, hắn vội vàng xua tay.

"Thôi đừng, để em ấy học đi. Vào đây rồi không học được, mất bài của Phuwin hết."

Gemini trầm ngâm xem xét mức độ quấn băng trên chân Pond thì cũng biết là chân đã có dấu hiệu muốn lệch ra khỏi khớp ban đầu, hắn đành lên tiếng nhắc nhở một câu.

"Chân mày phải hạn chế đi lại đấy nhé Pond. Còn không thì lát tao ra ngoài lấy cặp nạng vào cho mày đi, chứ mày cứ kiểu này thì lâu lành lắm."

"Thôi không cần đâu, phiền phức quá."

"À mà Gemini, gỡ nó ra giùm tao chút được không? Nó thít chặt nên chân tao đau quá. Sáng giờ tao muốn đi tắm mà còn chưa đi được này."

Chân Pond đã đau đến mức nổi cả gân xanh lên, hắn muốn tự bóp chân cho mình nhưng khổ nỗi lại với không tới.

"Mày không được gỡ băng ra đâu, ráng chịu thôi. Còn chuyện tắm thì chắc không được, lát tao ra ngoài gọi hộ tá nam vào lau người cho mày." - Gemini cẩn thận quan sát chân Pond một lúc rồi cho ra kết luận.

"P'Pond ăn cháo đi này, để em bóp chân cho p'Pond đỡ đau."

Fourth cầm tô cháo của Phuwin nấu cho Pond vừa được em hâm lại đưa cho hắn, sau đó ngồi xuống mép giường rồi thành thục đấm bóp nhẹ nhàng.

"Fot Fot biết đấm bóp nữa hả? Giỏi vậy sao?" - Gemini thấy Fourth nhà mình biết chăm sóc người khác thì rất vui.

Fourth nở nụ cười xinh xắn đáp lại Gemini, em chăm chú dùng lực đạo vừa phải mà bóp chân giúp Pond đỡ tê.

"Em biết chứ anh Gem, hồi xưa ông nội dạy em hoài à."

Dunk thay Fourth dọn dẹp sơ qua mặt bàn, sau đó lại quay sang hỏi Pond.

"P'Pond, anh còn cần đồ gì ở nhà nữa không? Để mai bọn em mang vào cho."

Pond đang nhâm nhi tô cháo thịt bò ngon lành của mình nên không nghe lời Dunk hỏi, hắn cực kì nhớ em rồi. Pond muốn được em đút như ngày hôm qua cơ.

"Pond! Sao em Dunk hỏi mà mày không trả lời?" - Joong nãy giờ đang đứng bên chân giường bấm điện thoại liên tục cũng phải lên tiếng gọi Pond.

Pond giật mình, hắn hoàn hồn nhìn Dunk.

"Hả? Dunk hỏi anh gì cơ?"

"Em hỏi anh có cần đem đồ gì từ nhà vào không, để mai bọn em đem vào cho anh."

"À à, anh không cần gì nữa đâu. Cảm ơn em nhé." - Pond chợt sững lại. - "Ừ nhỉ, nếu mai có ghé thì đem hộ anh dây sạc laptop với, anh quên ở nhà rồi."

Hôm nay Pond dùng laptop đến hết cả pin, hên là hắn nhờ hộ tá mượn được của người dưới văn phòng, không là chắc Pond phải hoãn công việc lại đến ngày mai mất.

"Dạ vậy mai em đem vào cho anh nhé.".

"Mai bọn em lại vào thăm anh nhé p'Pond."

Fourth vỗ vỗ nhẹ lên chân hắn, sau khi nhận được cái gật đầu cảm ơn của Pond thì cũng vội đứng dậy.

"Giữ sức khoẻ nhé, để lát tao kêu người vào lau mình với đem nạng vào cho." - Gemini dặn dò hắn.

"Không cần đâu mà, đợi lát nhờ họ dìu tao vào phòng tắm là được rồi."

Căn bản là Pond cũng không muốn để người khác lau người cho mình, vậy nên cứ đỡ hắn vào trong nhà vệ sinh là được, còn lại để Pond tự lo.

"Vậy cũng được." - Gemini gật đầu.

Joong do mải mê bấm điện thoại nên đã bị bỏ lại, ngay khi Gemini khẽ gọi thì mới chợt hoàn hồn.

"Joong! Có về không mày? Bấm điện thoại gì bấm mãi thế?"

Dunk đi đằng trước nghe tiếng Gemini thì cũng phải ngoái lại nhìn.

"Ờ ờ ra liền, ra liền đây."

"Tao về nhá Pond." - Joong vội cất điện thoại vào túi, vẫy vẫy tay rồi đóng cửa lại.

Căn phòng vừa mới ồn ào náo nhiệt nay lại một lần nữa hiu quạnh không một tiếng động.

Pond cầm lấy điện thoại, thở dài một hơi rồi mở khoá. Bấm vào Line, ấn vào đoạn chat được ghim trên cùng có tên [Baby].

[Pond: Em đã xong chưa? Vào chơi với anh chút được không?]

Pond soạn một dòng tin nhắn.

"Không được, nếu mình nhắn như vậy thì Phuwin có lẽ sẽ ngừng học để vào đây với mình thật mất."

Ngẫm nghĩ một chút, Pond xoá đi rồi lại nhập một tin nhắn khác.

[Pond: Anh nhớ em quá. Chân anh đau đến nổi tê hết luôn rồi này.]

"Như vậy thì mình có yếu đuối quá không nhỉ? Không được, Phuwin sẽ lo lắng."

Pond lại xoá đi dòng tin nhắn đó.

[Pond: Em ngủ chưa? Đừng lo mãi học mà thức khuya nhé.]

"Như vầy chắc là ổn rồi."

"Ủa? Ai lại đi ngủ lúc 7 giờ tối?"

"Pond ơi là Pond, mày điên rồi hả?" - Pond ôm đầu tự mắng mình khờ.

Chán nản lại thở dài một hơi, Pond ném điện thoại sang một bên mà dựa đầu vào tường đếm bóng đèn.

Nhớ Phuwin quá!

Làm sao đây?

Cạch.

Tiếng mở cửa vang lên trong bầu không khí ảm đạm.

"Anh dìu tôi vào nhà vệ sinh là được rồi."

Pond không hề để ý đến người vừa bước vào, đôi mắt vẫn chăm chăm nhìn trần nhà mà nhớ người thương.

"Riết rồi xem em như hộ tá vậy luôn à?"

Pond nghe thấy giọng nói mà mình đang tưởng tượng trong đầu thì chợt bật dậy, đôi mắt hắn lập tức lan ra từng tia vui vẻ - thứ mà cả ngày hôm nay vẫn chưa được thấy.

"Phuwin!"

"Đợi em có lâu không?"

Phuwin đặt balo nặng trịch xuống ghế da, sau đó tiến lại giường mà kéo hắn dựa lên bụng mình, tay khẽ xoa đầu tên gấu nâu này.

Pond dang tay ôm chầm lấy cậu nhóc, tham lam dụi đầu để hít được thật nhiều mùi chanh thơm mát mà hắn nhung nhớ cả ngày.

"Anh tưởng em còn đang bận nên không tới thăm anh được."

Phuwin phì cười.

"Thật ra là em chưa xong đâu vào đâu cả."

Pond lập tức dứt ra khỏi người em, trong mắt hắn là sự xen lẫn giữa xót xa và tò mò.

"Thế sao em lại đến đây? Sao không ở nhà mà hoàn thành bài đi?"

"Em sợ nếu như em không đến thì sẽ có người nhớ em tới mức khóc huhu luôn đấy."

Phuwin véo má hắn mà cười tủm tỉm đầy trêu ghẹo.

"Anh không có khóc đâu nhé!" - Pond liền xụ mặt.

Phuwin cười nhếch mép, em đặt tay lên vai hắn nhẹ nhàng đẩy ra.

"Thế là không nhớ em à? Vậy thôi em về."

Lời hờn giận vu vơ là vậy, thế nhưng khi chui tọt vào tai Pond lại trở thành thứ vũ khí mạnh mẽ nhất, khiến hắn đầu hàng vô điều kiện. Pond cuống cuồng nắm lấy eo em kéo lại, chu môi nhăn mày không cho Phuwin rời đi.

"Nhớ chứ! Anh nhớ em mà, ở lại đây đi, đừng về."

Bụng nhỏ bị gấu lớn dụi dụi vào làm Phuwin nhột đến mức bật cười. Trái tim em như nhũn ra vì sự nũng nịu đáng yêu này, có bao nhiêu mệt mỏi cũng đã bị người trước mặt đánh bay đi hết.

"Đùa thôi, chứ khi nãy gặp mọi người ở dưới sảnh thì em đã báo là nay không về rồi."

Phuwin kéo tay hắn ra, nhẹ nhàng ngồi xuống giường. Em đưa tay ra mà tém góc chăn lại cho Pond, sau đó chỉnh lại cổ áo đã xộc xệch cho hắn.

Pond thấy Phuwin gần trong gang tấc, thấy em còn đang chăm chú chăm sóc cho mình thì lòng dâng lên cỗ cảm động. Hắn thừa cơ hội tốt này mà rướn người lên trước, khẽ hôn một cái lên môi Phuwin.

"Ấy, ai cho PangPond hôn em?" - Phuwin bị hôn thì nhanh chóng giơ móng vuốt ra phòng vệ.

"Anh cảm ơn nhé."

"Cảm ơn? Cảm ơn vì cái gì cơ?" - Phuwin hỏi lại.

"Cảm ơn vì đã nghĩ đến anh." - Pond nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn của đối phương mà không hề che giấu niềm yêu thương của mình.

Phuwin hạnh phúc nở ra một nụ cười mỉm chi. Em áp hai tay lên gương mặt góc cạnh trước mắt, rồi nhẹ nhàng kéo hắn đến để hôn trả lại một cái.

"Vậy thì phải thương em thật nhiều vào." - Phuwin thì thầm vào bên tai đã đỏ lên vì ngại.

"Anh thương em mà." - Pond thật lòng nói với em - người thương đang cách hắn còn chưa đầy hai centimet.

"PangPond."

"Anh nghe."

"PangPond thương ai?"

"PangPond thương em."

"Thương ai." - Phuwin kéo dài từ cuối ra như đang cho Pond thêm thời gian suy nghĩ.

"Thương... Phuwin."

Tuy có chút không hiểu là Phuwin đang mong chờ câu trả lời gì từ mình, thế nhưng Pond vẫn kiên nhẫn đáp lại một đáp án duy nhất - là thương em.

"Thương ai cơ?"

"Thương Phuwin mà."

"Thế PangPond không thương baby hả?"

Phuwin chớp chớp đôi mắt long lanh, khẽ cúi đầu để thuận tiện cho mũi mình được chạm lên chiếc mũi cao cao của hắn.

Pond sững người. Hắn không ngờ rằng sau khi Phuwin tỉnh dậy thì bản thân lại có thể một lần nữa gọi em bằng cái xưng hô đặc biệt kia. Pond như bị đắm chìm vào trong sự ngọt ngào bất tận này của Phuwin, đơ người ra mà không kịp trả lời.

"PangPond. Đừng mất tập trung." - Phuwin khẽ cầm lấy tay hắn đặt lên ngực trái của mình.

"Tim em ở đây."

"Nó vẫn còn đang chờ câu trả lời của anh."

Phuwin lần nữa nhắc lại lời của Pond. Từng câu từng chữ của Pond đã nói, Phuwin đều nhớ rất kĩ. Không có lời nào là yêu cả, nhưng toàn bộ những gì cả hai người trao cho nhau đều được gói gọn trong một chữ - yêu.

"PangPond thương baby." - Giọng hắn trầm trầm, vang lên một cách từ tốn.

Câu trả lời thành công đổi lấy được một nụ cười hài lòng của người đối diện. Phuwin giữ chặt lấy tay Pond vẫn đang đặt trên ngực mình, tay còn lại cũng nhẹ nhàng xen vào bàn tay to lớn của hắn, không cho phép chúng thoát ra.

Phuwin nhổm người dậy, em quỳ một chân lên nệm, sau đó cúi đầu xuống áp môi mình lên đôi môi đầy đặn của hắn. Pond bị ép ngửa đầu, nương theo bản năng nguyên thủy mà đưa tay lên bấu nhẹ lấy eo em. Hắn thở ra một hơi đầy nguy hiểm, thế nhưng lại như đang muốn châm ngòi cho cuộc chơi nhục dục đầy kích thích.

Nhờ vào tư thế nửa nằm nửa ngồi này, Phuwin nhanh chóng giành được thế thượng phong. Em hào phóng giải thoát cho đôi tay run run của Pond, ngón tay tinh tế lại lần mò lên sườn mặt góc cạnh của hắn mà nhẹ nhàng vuốt ve. Phuwin vịn hờ lên vai Pond, em miệt mài chăm sóc cho đôi môi khô khốc lâu ngày chưa được tưới nước của hắn, ép sát cơ thể hắn đến mức tim đập chân run mà vẫn chưa vội rời đi.

Âm thanh môi lưỡi vang lên trong căn phòng im ắng khiến chúng như được phóng đại lên thêm một triệu lần, kích thích, nóng bỏng và lại vỡ tan ra từng chút từng chút một. Tiếng ưm a đầy kìm nén như tạo thành một bản hòa ca dục vọng, chậm rãi dìu bọn họ bước vào vòng xoáy tình yêu vừa triền miên, lại vừa dai dẳng.

Phuwin là một học sinh ngoan, và em lại chẳng hề ngần ngại thực hành toàn bộ những kĩ năng đã được Pond tận tình "dạy dỗ" trong lúc mất trí nhớ lên người hắn. Từng chi tiết nhỏ như phải ôm má hắn như thế nào, kéo gáy hắn về phía trước ra làm sao để có thể cảm nhận được đối phương rõ nhất,... tất tần tật, cậu nhóc chẳng hề bỏ quên qua thứ gì.

Không hổ danh sinh viên xuất sắc của đại học Chulalongkorn mà!

"Đừng... Phuwin.."

Pond khổ sở nghiêng đầu muốn né tránh sự tấn công như vũ bão của em. Những cái động chạm kích tình, quyến rũ và vô cùng khó dứt khiến toàn bộ lông trên người hắn dựng đứng hết cả lên. Cho dù trong lòng đã gào thét đến mức khó kiềm chế, thế nhưng thể trạng sức khỏe đáng báo động của Pond lại là rào cản khiến hắn không dám làm liều.

Ngón tay cái Phuwin chậm rãi đặt lên môi Pond hòng ngăn đi lời từ chối. Em bật cười, dùng phần thịt mềm mà nhẹ nhàng xoa xoa bờ môi dưới đã thấm đẫm nước bọt như đang lấp lánh dưới ánh đèn mờ.

"Gọi em là baby."

Pond hít một hơi lạnh, hắn bấu chặt vào vòng eo mảnh khảnh, ánh mắt rực lửa như muốn xuyên qua cơ thể trước mặt.

Nhận ra người trước mắt đã muốn chạm đến giới hạn chịu đựng, Phuwin lại ngang ngạnh muốn làm càn. Em đưa dài ngón tay chạm vào lòng môi của Pond, hắn liền vô thức mút lấy như cái cách đang ăn một cây kẹo thơm ngọt. Bàn tay còn lại lướt nhẹ trên khắp bả vai, sau đó lại lân la chạm lên bờ ngực đang đập loạn lên như trống bỏi. Chạm vài cái, rồi lại nhéo vài lần. Phuwin đẩy Pond vào con đường dục vọng, ép thần kinh của hắn cũng phải căng hết cả ra, đồng loạt đều đang muốn bãi công mọi hoạt động.

Phuwin nhìn Pond với một ánh mắt ngập trong hơi nước, vừa đỏ, lại vừa tràn trề hi vọng.

"Chỉ một tiếng gọi thôi mà anh cũng keo kiệt với em sao, PangPond?"

Toàn bộ lí trí của hắn đều đã bị nuốt trọn bởi giọng nói ngọt ngào ấy. Pond vòng tay ôm chặt lấy eo em, mạnh mẽ kéo cậu nhóc nằm đè lên ngực mình.

"B-Baby... đừng ép anh như thế chứ?"

Pheromone mùi chanh ngào ngạt nhờ vào cự li gần, mạnh mẽ tấn công thẳng lên đại não khiến Pond chật vật mà níu giữ từng tia lí trí vụn vặt còn sót lại.

Ngước lên, nhìn thẳng vào mắt hắn, Phuwin đồng thời dùng tay chu đáo xoa xoa từng thớ cơ đang căng cứng của Pond mà khẽ cất tiếng hỏi.

"PangPond, có muốn cùng nhau vận động một chút không?"

Phuwin biết Pond làm việc từ sáng đến giờ đã mệt mỏi lắm rồi, lượng công việc dày đặc bị dồn nén trong nhiều ngày khiến hắn mệt bở hơi tai, tất nhiên là thời gian để nghỉ ngơi còn không có chứ đừng nói là giải quyết mấy vấn đề nhạy cảm này.

Cũng trùng hợp là lúc gặp Gemini ở dưới sảnh, Phuwin đã sẵn tiện hỏi han bệnh tình của Pond, em muốn giúp hắn, muốn đồng hành cùng hắn trong suốt thời gian tên to xác phải ở bệnh viện vì sợ hắn sẽ cô đơn. Và thứ giúp ích được trong việc thúc đẩy quá trình tái phân hóa của Pond lại may mắn là chuyện nằm trong tầm tay của em - khiến Pond tiết ra pheromone, càng nhiều càng tốt.

Về mặt y khoa thì Phuwin chẳng mấy am hiểu, chứ còn về việc đơn giản này thì chắc chắn em làm được. Cũng giống như bây giờ thôi, chỉ mới vài câu nói cùng với mấy cái chạm thật khẽ mà cũng đã đổi được một căn phòng nồng nặc pheromone rượu nho của hắn rồi đấy.

Trong tất cả phương diện, sự quyến rũ và nhan sắc của Phuwin chắc chắn sẽ là thứ khiến Pond không tài nào có thể cưỡng lại được.

Lồng ngực Pond phập phồng rối loạn, đôi mắt đỏ ngầu đầy chiếm hữu bao trọn lấy thân thể đang đỏ bừng bừng của Phuwin.

Vì ngại?

Hay vì nóng?

Hắn cũng chẳng thèm để tâm nữa rồi, vì cái cơ thể nuột nà này chắc chắn cũng sẽ có ngày Pond được nuốt trọn lấy nó bằng mọi giá, hắn thề, dù một tấc da thịt cũng không được bỏ sót.

Pond mong là vậy...

"Anh bây giờ phải nằm trên giường đã là khổ sở lắm rồi, baby còn trêu anh thế này là muốn lấy mạng anh sao?"

Pond cũng không khá khẩm hơn Phuwin là bao, ngọn lửa trong người đã được đốt lên thì làm sao mà dễ dàng dập tắt được. Nhưng ngặt nỗi đây lại là phòng bệnh, và giờ này vẫn là giờ các y tá làm việc nên Pond thật lòng là có chút lo lắng.

"PangPond không muốn thật à?" - Phuwin liếm nhẹ môi, đôi mắt khẽ nheo lại mà hỏi hắn lần nữa.

Pond cắn răng, hắn nghiêng đầu sang hướng khác để tránh né cái ánh mắt nóng bỏng như muốn đốt cháy mình.

Phuwin thật vọng trề môi, em bất ngờ trườn người về phía trước, lấy bờ ngực hắn làm nệm êm mà thả mình nằm lên trên. Mái đầu nhỏ chui tọt vào hõm cổ mẫn cảm, Phuwin liếm nhẹ yết hầu Pond một cái, rồi lại nũng nịu gọi tên hắn.

"PangPond ơi..."

Da đầu hắn căng ra như muốn tê dại, bàn tay thô ráp được điểm tô thêm vài nốt chai sần cũng do động tác của em mà vô tình trượt xuống đôi bồng đào mềm mại.

"Phuwin..." - Pond kìm nén mà rít lên một hơi, hắn cố gắng dịch người thật sát vào tường để lẩn trốn sự tấn công của Phuwin.

"Chậc, em không phải là Phuwin, em là baby." - Phuwin thì thầm vào tai hắn. - "Là baby của PangPond... chỉ riêng PangPond thôi đó."

"Baby... thật sự không được đâu." - Pond thở dốc đầy nặng nhọc.

Thân dưới của hắn đã căng trướng đến phát đau, bây giờ lại còn bị Phuwin quyến rũ khiến Pond tưởng chừng như mình sắp lạc lối.

Phuwin vịn nhẹ lấy cằm Pond, ép hắn nhìn thẳng vào mắt mình.

"Nếu baby nói được thì sao? PangPond có muốn không?"

"Không được..."

"PangPond muốn baby giúp hay không? Hửm?"

Giọng nói đầy dụ hoặc của Phuwin rót thẳng vào tai Pond khiến hắn ngửa đầu chịu thua. Yết hầu điên cuồng lên xuống biểu lộ cảm xúc hỗn loạn của hắn. Dục vọng của Pond như một chú hắc mã khó thuần, và chẳng hiểu là may mắn hay xui xẻo, Phuwin lại là người bắt được dây cương.

Lưỡng lự thêm một chút, cuối cùng Pond cũng phải giương cờ trắng.

"Giúp anh đi."

Đặt được kết quả mong muốn ban đầu, Phuwin liền nhún vai, ngoan ngoãn tụt xuống khỏi cơ thể của hắn. Em lịch thiệp dang tay ra, cất tiếng đầy hân hoan.

"Phải chi anh chịu mở miệng sớm hơn một chút thì đã không phải chịu khổ đến mức này rồi, nhỉ?"

"Em muốn... đưa anh đi đâu?" - Pond thoáng ngừng khi thấy tư thế sẵn sàng dìu mình đi của Phuwin, hắn không khỏi nhíu mày nghi hoặc.

Phuwin không nói gì cả, đôi mắt chỉ liếc nhẹ sang căn phòng vệ sinh vẫn còn đang đóng cửa im lìm kia mà mở một nụ cười không rõ tâm tư gì.

Pond nhanh chóng bắt được sóng não của Phuwin, hắn không khỏi bất lực bật cười. Làm hắn còn tưởng em muốn chơi trò chơi mạo hiểm nữa chứ!

Đúng là không nên khinh thường IQ của đứa nhỏ này, nếu không thì người thiệt thòi cũng chỉ có một mình hắn mà thôi.

Pond nhích người dậy, dựa vào người Phuwin để mượn lực của em, từng chút từng chút nhích chân vào nhà vệ sinh.

Chốt cửa lại, Phuwin dìu Pond ngồi lên bồn rửa tay cẩm thạch của bệnh viện. Cảm giác lạnh toát len lỏi qua lớp vải mỏng, chạm đến làn da mẫn cảm của hắn làm Pond không mấy thoải mái. Hắn nghiêng đầu, ánh mắt mất kiên nhẫn như thể đang hối thúc Phuwin nhanh hơn một chút.

Em đã nhìn ra sự nóng nảy của hắn từ lâu, nhưng mà sự an toàn vẫn là trên hết. Phuwin lấy ra một cái ghế nhỏ - loại chuyên dùng cho em bé được bệnh viện trang bị sẵn. - để kê cao chân Pond lên, tránh bị đụng trúng trong lúc đang cao trào.

Pond tặc lưỡi một cái, hắn vội vàng ném chuyện chân cẳng sang một bên mà gấp gáp túm tay Phuwin ngồi dậy. Bàn tay to lớn quen thuộc bắt lấy phần gáy mềm mại, dùng lực vừa phải rồi kéo em đến trước mặt mình. Pond mạnh bạo cắn lên môi em, ngấu nghiến hôn lấy.

"PangPond, đừng gấp như vậy chứ." - Phuwin bật cười, em chống tay lên ngực hắn, vội vàng kéo giãn khoảng cách giữa hai người ra.

"Gấp!"

Một lần nữa, Pond lại dìu Phuwin vào bản hòa ca tình yêu bằng ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy trong cõi lòng hai kẻ si tình. Hai thân hình dính chặt vào nhau chẳng còn một kẽ hở, Phuwin vịn lấy đùi hắn, nhịp nhàng hôn tới. Pond ngửa đầu, thuận lợi mời gọi lưỡi em rê dài một đường từ dưới ngực lên tới yết hầu đang nhảy nhót loạn xạ.

Âm thanh sống động vang lên trong phòng vệ sinh khiến ai nghe thấy cũng phải đỏ mặt tía tai. Từng tiếng gầm trầm thấp, những âm vực thở dốc nặng nề, tiếng ma sát gấp rút giữa da thịt với nhau mãnh liệt lan ra, rồi tan vào không khí nóng bỏng. Từng tiếng gọi tên nhau trong cơn mê loạn, tiếng kêu thoả mãn, tiếng thở phào khi được giải toả. Toàn bộ đều tạo nên một bức tranh thủy mặc được vẽ nên bởi bản năng nguyên thủy nhất của nhân loại, không thể thoái thác.

Nhưng chắc rằng cả đời về sau, Pond cũng sẽ chẳng bao giờ biết được việc cửa phòng mình đã bị Phuwin tiện tay chốt lại ngay từ khi em mới vào rồi.

Em, đã có ý định sẵn trong đầu, chỉ cần vào và thực hiện kế hoạch thôi.

-----------------------------------------------------------

Còn 4 chap nữa là bắt đầu hết phần beta của I KNOW, sắp tới sẽ là một cốt truyện hoàn toàn mới, gần 20 chap cũ sẽ bị lượt bỏ hết.

Mong là các bạn vẫn sẽ yêu thương Ay như đã từng, và vứt não đi vì mấy cái chi tiết phi lí trong I KNOW nhé ạ.

Nhẹ nhàng góp ý cho toi với nha mấy cổ, toi cũng cần được phát triển lắm ạaa 🫣🫣

Tạm biệt, hẹn gặp lạiiii.

Ngủ ngonnn 💕💕

19/07/2025 - 23:36

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com