Chương 25- Ngủ lại đây đi
Dunk cố gắng nghe ra Phuwin vừa đáp lời mình bằng chất giọng trầm trầm nho nhỏ, mỗi lần Phuwin ốm hay an linh quá sức mới dẫn đến tình trạng như thế này
"Mày lại làm việc quá sức à?"
"Ừm, nay tao hơi mệt"
Phuwin nằm dài trên giường lười biếng cất lên một câu, mắt cậu nhắm hờ không muốn mở ra, lúc nãy khi vừa trở về từ nhà bà Hui, Pond đã phải lấy cho cậu thêm một ly trà nữa.
"Hôm nay mày đi đâu không?"
Dunk vừa hỏi vừa đưa tay bật loa ngoài, cậu chắc chắn Phuwin sẽ không làm điều gì trái với đạo đức, cũng sẽ không đi làm tay sai cho người khác.
"Đến trừ tà cho một gia đình"
"Ở đâu vậy, mày có quen biết không?"
"Không quen biết, hôm nay mới gặp lần đầu tiên"
Chỉ cần đợi có vậy, Dunk đã tắt loa ngoài rồi đáp lời Phuwin một tiếng. Cuộc trò chuyện lại tiếp tục diễn ra, Dunk lần nữa bị Phuwin trách mắng vì đã đi du lịch tròn mười ngày, đối với Phuwin thì như vậy là lâu. Dunk chỉ biết mỉm cười đáp lời qua loa, đại khái là bảo vì giấy phép xin nghỉ kéo dài hơn một tháng. Những người đứng quanh Dunk, bao gồm cả Gemini đều nghe ra sự gượng gạo trong lời nói của cậu. Sau khi Dunk ngắt máy, gương mặt nghiêm nghị trở lại trên người Dunk
"Như vậy đã đủ để các anh ngưng điều tra về bạn tôi chưa?"
Tất cả mọi người không nói gì thêm, không gian dần rơi vào tĩnh lặng cho đến khi Dunk muốn trở về biệt thự của Aydin để ngủ. Dunk đi lên tầng, vừa đặt chân vào phòng của Joong để thu dọn chút đồ đạc thì bắt gặp hắn đang nhăn mày vì đau, có vẻ như vết thương làm hắn chỉ kịp chợp mắt một chút. Dunk bước đến gần Joong, hắn vẫn chưa mặc áo, nửa người trên chỉ quấn mỗi băng gạc ở bả vai.
"Nghỉ ngơi đi, tôi về trước"
Dunk nhìn hắn rồi buông nhẹ một câu nhắc nhở, cậu muốn ra ngoài lại bị giọng nói của hắn làm gián đoạn bước đi
"Đêm rồi, ngủ lại đây đi, ngày mai cùng tôi về cũng được"
Dunk quay lại khó hiểu nhìn hắn, hắn đang lo cho cậu hay là đang có ý đồ gì. Joong nhìn thấy được ánh mắt kia cũng Dunk, hắn bỗng nhiên chột dạ hắng giọng một cái
"Thuộc hạ của tôi cũng cần đi ngủ, cậu đừng đêm khuya bắt người của tôi đưa về nữa"
Cuối cùng Dunk cũng phải ở lại, nhưng cậu lại một lần nữa đem ba đời nhà hắn ra chửi rủa. Ban đầu chẳng phải đám thuộc hạ quái quỷ của hắn đem cậu đến đây hay sao, bây giờ thì nhìn lại đi, hắn cư xử giống như là cậu đòi đến đây không bằng. Dunk ném lại đồ của mình lên bàn, trừng mắt nhìn hắn chán ghét
"Tôi ngủ ở đâu?"
"Ra ngoài đi, Dew sẽ chỉ phòng cho cậu"
Dunk bực mình quay người, lại nghe thấy tiếng động sột soạt phía sau lưng. Hắn vậy mà lại không quan tâm đến vết thương của mình, kéo chăn ngồi dậy muốn làm gì đó
"Nè nè nè, anh định đi đâu, nằm xuống đi, tôi không muốn phải băng bó lại cho anh"
"Tôi khát nước, cậu đi lấy nước cho tôi đi"
Joong nằm xuống thật, nhưng hắn lại sai cậu đi lấy nước cho hắn. Dù không muốn nhưng nghĩ đến việc hắn đang bị thương nên cũng đành đi lấy, một bác sĩ luôn lo lắng cho tình trạng bệnh nhân như Dunk không thể bỏ lơ hắn được. Dunk đem nước cho hắn, trong lúc đợi hắn uống nước thì nhìn xung quanh phòng, ở đây có một chiếc sô pha lớn, đủ để cho cậu nằm, vậy là Dunk quyết định ngủ lại ở đây luôn, một phần là vì nghĩ đến vết thương của hắn có thể chảy máu trở lại bất cứ lúc nào. Joong nhìn thấy cũng không nói gì, hắn chỉ yên lặng nhắm mắt nghỉ ngơi, hai con người cùng chung một phòng, không ai làm phiền đến ai, cũng không ai có ý định nhìn sang đối phương, cứ thế trải qua một đêm...
-----------------------
Sáng sớm, Dunk vừa thức dậy đã nhìn thấy hắn mặc áo chuẩn bị đi đâu đó. Dù chưa kịp tỉnh ngủ nhưng Dunk đã vội vàng bật dậy cất tiếng
"Này, anh định đi đâu khi chưa kiểm tra vết thương?"
"Vết thương nhỏ thôi, không đến nỗi chết"
"Mạnh miệng"
Dunk ném cho hắn một câu khinh thường, hôm qua cũng nói câu này, hôm nay cũng nói câu này, hắn nghĩ hắn là mình đồng da sắt chắc. Dunk đẩy Joong ngồi xuống lại giường
"Kiểm tra trước rồi hẵng đi"
Dunk quay sang lục lọi một chút thuốc khử trùng, băng gạc để thay, cậu cởi áo hắn ra, nhìn vào vết thương trên bả vai, hôm qua Dunk khâu ở đây cho hắn vài mũi, coi như đã cầm được máu, nhưng nhìn rất khó coi, vết thương này ắt hẳn sẽ để lại sẹo dù nhiều hay ít. Joong im lặng quan sát biểu hiện của Dunk, cậu đang chăm chú thay băng cho hắn, mùi thuốc sát trùng này hắn ngửi cũng đã nhiều, cũng đã quen với nhiều sự đau đớn, cho nên gương mặt hắn vẫn vô cảm không sắc độ gì.
Dunk vừa quấn xong miếng băng gạc, ngoài cửa đã có âm thanh vang lên, Dew gọi hắn bảo sắp đến giờ họp mặt, Joong khó khăn mặc áo lại thêm một lần nữa, sau khi mặc xong, hắn bước ra khỏi cửa rồi ngoảnh lại nhìn Dunk
"Cậu không đi hả?"
"Hả? Đi đâu?"
"Về biệt thự, đi thôi, tôi thuận đường đưa cậu về"
Chất giọng trầm thấp của Joong vang lên, vừa cất giọng xong hắn đã rời khỏi, vẫn là câu nói cho cậu năm phút chuẩn bị, Dunk đã phải chạy nhanh vào nhà tắm rửa mặt cùng vệ sinh cá nhân, trong lòng không quên chửi thầm hắn. Dunk ngồi trên xe, không thèm nhìn lấy hắn lấy một cái, suốt cả quãng đường Dunk chỉ dán mắt nhìn ra cửa sổ, cũng đã lâu rồi cậu không được nhìn phố xá ban ngày như thế này. Ánh mắt Dunk lướt qua bóng dáng của Phuwin đang tản bộ trên đường, cậu muốn gọi tên người bạn thân mình lắm nhưng không thể, chỉ có thể nhìn Phuwin trong ba giây rồi vụt đi mất. Đột nhiên Dunk cảm thấy trống trải một chút trong lòng, nỗi buồn kéo tâm trạng của Dunk chùn xuống vô hạn, cậu lại trở nên trầm mặc, cái sự trầm mặc này khiến Joong ngồi bên cạnh cũng cảm nhận được. Hắn liếc nhìn cậu một chút, chỉ một chút thôi nhưng hắn cũng trầm lặng theo cậu, cứ thế mãi cho đến khi về đến cổng biệt thự.
Dunk bước xuống xe, trước khi xe hắn rời khỏi lại gõ cửa xe hắn vài cái, cậu chỉ cất một câu
"Này, tôi có thể ra ngoài lúc rảnh rỗi được không?"
Câu nói của Dunk khiến Joong ngồi trong xe đưa mắt ra nhìn, ánh mắt đó khiến Dunk dè chừng một chút, cậu không nghĩ câu nói của mình lại khiến hắn tỏ thái độ như vậy.
"Không cho thì thôi, làm gì mà nhìn tôi với ánh mắt như vậy chứ"
Dunk không thèm đôi co với hắn nữa, cậu quay lưng muốn đi vào trong nhà. Sau lưng đột ngột phát ra giọng nói của hắn
"Cậu có thể ra ngoài vào buổi chiều, với một điều kiện, tôi sẽ đi cùng cậu"
Dunk quay người, ánh mắt ngạc nhiên nhìn hắn. Hắn cho cậu ra ngoài là một kì tích, nhưng việc hắn đi theo mình thì có nghĩa gì chứ, chẳng phải cậu vẫn bị hắn kiểm soát hay sao. Dunk bĩu môi, bỏ mặc hắn đi vào trong nhà, dù sao thì chiều đến hắn cũng đưa cậu ra ngoài, mafia nói lời biết giữ lời đi, nếu như hắn thất hứa, Dunk thề sẽ trực tiếp đem ba họ nhà hắn ra chửi ngay trước mặt Joong Archen.
-------------------------------------------------------------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com