Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 71- Cấp cứu

Tiếng còi xe vẫn từng nhịp vang lên, nhấp nháy ánh đèn pha, người đi đường bắt đầu tụ lại đông hơn vì khung cảnh kinh hoàng vừa xảy ra. Hai chiếc ô tô va chạm nhau có dấu hiệu hư hại rất nặng, trời vẫn mưa như trút nước, kèm thêm vài tiếng gầm thét như đang tức giận của ông trời. Nhưng mà bây giờ tiếng mưa sao nghe đau lòng đến thế, bởi vì có một bóng người nhỏ trong xe mặc cho bản thân bị trầy xước vẫn đang cố gọi tên người trong lòng mình.

Dunk nước mắt đã giàn giụa từ bao giờ, trái tim trong lồng ngực nhói lên từng hồi đau đớn cùng sợ hãi đến mức không thể nhớ mình cần làm gì, mãi cho đến khi có tiếng xe cấp cứu đến mở cửa ra đưa hắn đi, Dunk mới vội vã chạy theo sau, bàn tay nhỏ vẫn cố nắm chặt lấy tay hắn nhưng cuối cùng vẫn phải thả ra bởi vì bác sĩ không cho phép. Đôi chân run rẩy liên hồi leo lên xe cấp cứu cùng hắn chạy vào bệnh viện, quãng đường đến đó như quãng đường sinh tử của hắn, bởi vì hắn phải cấp cứu ngay ở trên xe.

" Joong...anh làm ơn đừng bị sao mà..."

Dunk vừa khóc vừa nói, giọng nói run rẩy đến mức cậu nói không rõ được chữ nào, tất cả đều trở nên hỗn loạn và không kiểm soát

" Joong...anh nghe em nói mà phải không...làm ơn trả lời em đi"

Dunk suốt quãng đường cứ cố chấp như vậy, cứ cho rằng hắn vẫn đang nghe cậu nói mà luyên thuyên, nhưng Joong đã không thể nghe cậu nói gì nữa rồi, hắn đang bất tỉnh, máu vẫn chảy ra cho dù bác sĩ đã cố định vết thương lại. Cứ thế một người im lặng một người khóc, không ai còn có thể nói chuyện với nhau.

-------------------------

Dunk cứ thế chạy theo chiếc xe đẩy Joong vào phòng cấp cứu, cậu bị bác sĩ chắn lại, gương mặt đã trở nên hốt hoảng hơn mà nắm lấy tay cầm của cửa phòng. Dunk quỳ thụp xuống sàn, khóc không thành tiếng, chỉ luôn miệng gọi tên Joong. Mãi cho đến khi Pond cùng gia đình Dunk chạy đến lôi cậu dậy ngồi vào ghế, Dunk mặc kệ mọi thứ mà vừa ôm mẹ mình vừa khóc. Bà khuyên mãi Dunk cũng không chịu đi xử lí vết thương trên tay và đầu, cho đến khi Pond gọi bác sĩ đến tận nơi để giúp cậu lau đi vết máu và dán băng gạc. Dunk thì vẫn cứ thế, bản thân nấc lên liên hồi nhìn vào cánh cửa khép chặt kia, không biết trải qua bao lâu trong khoảng thời gian tối tăm tồi tệ ấy.

------------------------

Dunk thức dậy, không biết vì sao bản thân đang nằm trên giường bệnh, có lẽ vì cậu khóc đến mệt nên ngất đi. Nhìn lại bản thân đang truyền nước, cậu nhìn xung quanh, thấy Pond đang ngồi phía xa xa kia làm việc. Pond ngồi trên bàn, nghe thấy tiếng động lập tức quay lại, hắn tiến tới chỗ của cậu

" Dunk, sao rồi, cảm thấy ổn hơn không?"

Dunk nhìn thấy Pond, bắt đầu luống cuống lên, cậu hất chăn ra mà nói với Pond

" Pond, Joong...Joong ở đâu, thế nào rồi?"

Giọng điệu của Dunk trở nên gấp gáp, cậu mặc kệ bản thân mình đang truyền nước, nhanh chóng rút sợi dây ra

" Dunk mày muốn làm gì?"

Pond hét lên sợ hãi khi thấy hành động mất bình tĩnh của cậu

" Tao phải đi gặp anh ấy"

Dunk vừa nói vừa đưa chân đòi bước xuống giường, ánh mắt đã bắt đầu gợn sóng trở lại, cay nhoè đi. Pond thấy vậy thì đẩy Dunk trở lại giường giúp cậu trấn an

" Dunk, bình tĩnh nhé, mày mà như vậy thì làm sao có sức đi gặp Joong. Trước hết mày bình tĩnh cái đã"

Pond khuyên nhủ, cốt để cho Dunk không còn nháo nữa.

" Joong đã có bố mẹ đến trông chừng rồi, nào sức khoẻ mày ổn định, tao mới cho mày đến gặp anh ta. Mày phải khoẻ, mới chăm sóc được Joong, phải không, nghe lời tao đi, ở yên ở đây, chiều tao dẫn mày đi gặp Joong"

Dunk nghe Pond khuyên nhủ thì đã bình tĩnh đôi chút, cậu ngồi trở lại giường, nhưng vẫn dùng ánh mắt rưng rưng nhìn hắn. Pond khẽ thở dài, đưa tay xoa nhẹ đầu Dunk mà an ủi

" Yên tâm đi, cậu ấy đã qua cơn nguy kịch rồi"

Pond nhìn đứa bạn thân trước mặt này của mình, quả thực là không thể không lo lắng. Yêu người ta miệng cứng tâm mềm, đến khi gặp nguy hiểm cuối cùng cũng không giữ vững được bức tường rào mà bản thân cố dựng lên nữa. Dunk vẫn là Dunk, vẫn yêu người ta đến sâu đậm. Có lẽ sau sự việc lần này, Dunk sẽ chấp nhận Joong. Cũng tốt, hắn không muốn Dunk bị lận đận chuyện tình cảm nữa, mặc dù hắn chưa hoàn toàn tin tưởng Joong, nhưng nghe Dunk kể Joong đã dùng thân mình chắn cho Dunk, hắn đã dần thả lỏng hơn đôi chút. Dạo gần đây Joong chăm Dunk như thế nào hắn cũng biết, cũng đã từng có gặp gỡ rồi nói chuyện vài câu, nên hắn cũng dần không còn nghi ngờ Joong như trước đây. Đổi lại, hắn cũng được Joong kể về Phuwin rất nhiều, giống như hai kẻ đang theo đuổi tình yêu gặp nhau để làm bạn vậy.

--------------------

Pond sau một khoảng thời gian trấn an Dunk thì rời khỏi phòng đi mua cháo cho Dunk. Hắn vừa rời khỏi thì Phuwin đến thăm Dunk, cậu từ phòng bệnh của Joong mà sang đây. Hôm qua nghe tin Joong và Dunk bị tai nạn, cả hai đều là bạn thân của Phuwin, cậu lúc đó bàng hoàng hơn cả, cầm điện thoại cũng không vững nữa. Lúc đó Phuwin đòi vào bệnh viện gặp hai người, nhưng Fourth không cho cậu đi, bởi vì bệnh của Phuwin ai cũng hiểu sẽ thế nào nếu ra đường vào ban đêm. Vậy là Fourth bắt cậu ở nhà, chỉ có Gemini chạy đến đưa Fourth vào bệnh viện xem tình hình. Phuwin ở nhà nóng như lửa đốt, phải cho đến sáng mai khi đã xin nghỉ việc ở công ty, cậu chạy ngay đến bệnh viện.

Phuwin trước hết ghé sang chỗ Joong, bởi vì nghe nói Joong bị nặng hơn. Hơn nữa, Fourth nói Pond đang ở bên kia cho nên cậu cũng không vội vàng sang đấy.

Trở lại với hiện tại, Phuwin vừa mở cửa bước vào đã thấy Dunk ngồi thừ ra trên giường. Phuwin đối với cảm xúc của Dunk cũng có thể hiểu, mặc dù cảm xúc đối với người mình yêu cận kề cái chết nó khác với cảm xúc người thân cận kề cái chết đôi chút, nhưng Phuwin cũng đã từng trải qua cảm giác nhìn Fourth cấp cứu trong bệnh viện, đấu tranh với mạng sống của mình.

" Dunk, Joong sẽ ổn thôi, anh nên chú ý sức khỏe mình trước, như vậy mới có thể chăm sóc Joong được"

" Nói giống Pond thật đấy"

Dunk nghe Phuwin nói thì nhìn cậu, ánh mắt ánh lên vẻ nghi ngờ, cậu thì thầm nho nhỏ nhưng đủ để Phuwin nghe thấy. Pond và Phuwin có phải là có hẹn trước rồi hay không, sao mà khi đến đây ai cũng dặn cậu như vậy. Phuwin nghe Dunk nhắc đến Pond, bỗng dưng bị khựng lại đôi chút, cậu cũng đâu có nghĩ đến việc mình nói giống hắn, khẽ ngồi xuống cạnh Dunk, Phuwin thở dài

" Đây là lời quan tâm của em thôi, anh đừng nghĩ em giống Pond"

Phuwin cất tiếng nói, ẩn chứa trong giọng nói ấy dường như có chút dỗi nhẹ khiến Dunk bật cười. Dunk quay sang nhìn Phuwin

" Phuwin, dẫn anh đi gặp Joong được chứ?"

Dunk cất tiếng, nhìn vào mắt Phuwin với ánh mắt cầu xin, Phuwin nhìn Dunk có chút chần chừ, bởi vì tình trạng của Joong bây giờ có thể sẽ khiến Dunk suy sụp mất.

" Anh..."

" Đi mà Phuwin, chỉ một chút thôi, anh hứa sẽ không khóc không sao cả"

Dunk lần nữa cầu xin Phuwin, bây giờ đến lượt Phuwin thở dài bất lực, cuối cùng vì mũi lòng mà đồng ý với Dunk.

-----------------------------------------------------------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com