Chap 4: Thuận tự nhiên ( Sửa )
Nghe câu hỏi từ Imp, Kim Hyukkyu bất giác im lặng môi mím lại chưa vội trả lời. Thấy em không trả lời Imp thở dài đành nói tiếp :
- Tại sao em vẫn cố chấp, vấn vương như vậy thế. Trước đây là chuyện đặt nhũ danh cho thằng nhỏ em cũng liên quan đến người ấy của em. Đó là chuyện nhỏ anh không muốn nói nhưng em ơi tuyển thủ chuyên nghiệp là chuyện về lâu về dài mà Hyukkyu . Em cũng đâu thể giấu mối quan hệ của đứa nhỏ. Làm gì có chuyện gì mãi là bí ẩn giấu kín đâu em ơi. Thằng nhỏ có thể ở bên này ở lpl cũng có thể phát triển tốt mà Hyukkyu . Anh có thể chăm sóc thằng nhỏ kể cả bây giờ hay tương lai đều bên cạnh được mà, chẳng nhẽ anh chưa chăm sóc hai người đủ tốt à . Cả hai ba con cứ ở đây thì có sao đâu Hyukkyu , anh chăm sóc cả hai ba con. Lpl cũng đâu có kém cạnh gì Lck đâu. Sao em cứ luôn muốn ôm lấy những khổ cực khiến bản thân đau khổ vậy. Em không nhớ những gì mình chịu đựng khi 2 năm đầu tiên em đến với Trung Quốc à. Cái đồ lạc đà ngốc này cứ khiến bản thân mình chịu khổ vậy ... ?
Imp nói một tràng dài không ngừng nghỉ nghĩ lại những năm tháng đầu tiên Hyukkyu chịu khổ một mình nơi đất khách quê người. Chống chịu cái cơ thể gầy gò yếu ớt mang một sinh linh nhỏ trong người.
Cái con người sợ trái tim mình chưa đủ kiên cường hay sao mà cứ phải thử thách bản thân như vậy. Imp nói đến mức bật khóc, Kim Hyukkyu bên này cũng chả khá khẩm hơn là bao nghe từng câu từng chữ mà người anh thân thiết của mình nói ra nơi khoé mắt cay cay, em ngồi xuống sofa nhắm mắt ngửa đầu lên thành ghế tay vẫn không buông điện thoại xuống .
Cả hai rơi vào một khoảng không yên lặng. Kim Hyukkyu lên tiếng trước :
- Seungbin à ! Em xin lỗi !
- Em xin lỗi thì có ý nghĩa gì chứ . Em phải giải thích với anh chứ, em phải chia sẻ những gánh nặng, áp lực em chịu với anh chứ. Sao cứ im lặng hoài thế !!
Gu Seungbin gần như muốn hét vào điện thoại để khiến người em này của mình bừng tỉnh đi cho rồi. Kim Hyukkyu thở dài, nhẹ giọng từ tốn giải thích :
- Anh à , em không có cố chấp cũng không phải là anh không chăm sóc tốt cho hai ba con em. Mọi người bên đó chăm sóc cho hai ba con em đặc biệt tốt. Nhưng anh à 15 năm rồi không thể cứ giấu giếm mãi được, em cũng không muốn đứa nhỏ đi học cứ bị lời ra tiếng vào hay những lời bắt nạt mãi được. Đưa nó đến chỗ người ấy em tin là con đường tuyển thủ sau này của nó sẽ bớt gian truân hơn, sẽ không giống em. Đứa nhỏ cần một bước đệm tốt cho con đường tương lai sau này. Đúng Lpl không kém cạnh gì Lck cả nhưng trong người thằng bé là dòng máu Hàn quốc đang chảy. Nơi nó bắt đầu nên là nơi nó sinh ra còn chuyện sau này thằng bé lớn rồi đi đâu sẽ tự thằng bé quyết định. Anh cũng thấy mà thằng bé vui vẻ như thế nào khi nói chuyện với anh về việc đó ...
- Sao em không nói thẳng về việc đó đi giấu giếm 15 năm rồi, biết đâu sẽ thuận lợi hơn cho con đường tuyển thủ của thằng bé !!
- Để mọi chuyện tự nhiên đi, em cũng không muốn thằng bé nhận sự ưu tiên gì cả để thực lực của thằng bé tự khiến thằng bé đến đỉnh vinh quang sẽ tốt hơn.
- Anh cũng hết nói nổi em rồi!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com