Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 21

Chương 21: Nghe nói cậu chung với Lee Sanghyeok

Han Wangho bị đau nên hơi rụt người lại.

Lee Sanghyeok thấy được Han Wangho thật sự rất kháng cự mình, con ngươi hơi trùng xuống. Anh kéo giãn khoảng cách với Han Wangho, thả cổ tay cậu ra, im lặng một lát mới hỏi: "Sang Ji?"

Ngoài Sang Ji ra, trong trường không có mấy người dám động vào Han Wangho, mặc dù cậu là tên nhà giàu mới nổi, nhưng cũng là kẻ có tiền thứ thiệt. Trong ấn tượng của Lee Sanghyeok, mấy lần Han Wangho đánh nhau đều là đánh với Sang Ji.

Nhưng rất hiếm khi Han Wangho bị thương. Ít nhất là không bị thương trên mặt.

Lúc này, những vết thương trên mặt Han Wangho cực kì gai mắt, giống như là hộp màu trắng muốt bị quấy loạn lên với sắc đỏ, khiến lòng người cảm thấy nóng nảy. Nhưng đồng thời lại mang đến một vẻ đẹp lạ thường sau khi bị làm nhục.

Không giống với nét đẹp đơn thuần trong sáng thường ngày.

Nhưng Lee Sanghyeok vẫn cảm thấy cực kì khó coi, bởi vì nó là do tay người khác tạo ra.

"Tự tôi sẽ xử lý." Han Wangho tránh né cái nhìn của Lee Sanghyeok, không có nói phải hay không phải, nhưng như vậy cũng gần như đã thừa nhận là do Sang Ji.

Lee Sanghyeok mỉm cười: "Em muốn xử lý như thế nào?"

Han Wangho tựa trên tường, ngón tay siết chặt quai cặp, nhẹ nhàng nói: "Ăn miếng trả miếng."

Sang Ji tìm người đánh cậu, cậu cũng có thể tìm người đánh Sang Ji. Bây giờ nhà họ Sang còn chưa đạt tới trình độ giậm chân một cái khiến cả tỉnh Gangnam chấn động như ở trong truyện, nhà họ Han cũng không phải chỉ biết ăn cơm, chặn đánh Sang Ji thì nhà họ có thể làm gì cậu?

Đây là lần đầu tiên Han Wangho để lộ móng vuốt trước mặt Lee Sanghyeok, Lee Sanghyeok nghiêng đầu nhìn cậu, khẽ nói: "Được."

Han Wangho không hiểu nhìn Lee Sanghyeok, anh ta được cái gì?

Đứng với Lee Sanghyeok một lúc, ngay cả không khí cũng trở nên mỏng manh. Cậu giơ tay đẩy Lee Sanghyeok ra, buồn bực vứt lại một câu "Tôi về đây" xong phi thẳng xuống lầu, chỉ sợ Lee Sanghyeok lại chặn mình lại.

Ở trên xe taxi, Han Wangho gọi điện cho Ran Seo In nói là mình bị ngã, dạo gần đây Han Wangho rất ngoan nên Ran Seo In cũng không nghĩ nhiều, còn dặn cậu đi về cẩn thận.

Cúp điện thoại, Han Wangho ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ.

Han Wangho cảm thấy chắc chắn đầu mình bị úng nước rồi, thế mà vừa rồi cậu lại có ảo giác Lee Sanghyeok đứng về phía mình.

Biệt thự nhà họ Han trang hoàng đến nguy nga lộng lẫy, chỉ thiếu điều dùng gạch vàng xây tường nữa thôi. Sân trước trồng đầy các loại hoa hồng nhập khẩu, có thợ làm vườn chuyên nghiệp chăm sóc, phía sau còn có hồ nước, trong khuôn viên của biệt thự thậm chí còn nuôi cả ngựa.

Hôm nay mọi người đều ở nhà, Han Wangho vừa đẩy cửa bước vào, vài cặp mắt trong phòng khách đã lập tức nhìn về phía cậu.

Han Dae Ji bật khỏi ghế sô pha: "Đậu nhỏ, sao con lại bị như thế này?"

Bà Han còn khoa trương hơn, đẩy Han Dae Ji ra, chạy đến trước mặt Han Wangho, ngửa đầu xem xét, còn quay cậu mấy vòng, chửi ầm lên: "Thằng trời đánh nào dám đánh cháu tôi thành ra thế này hả? Han Dae Ji, Han Dae Ji, xe đâu, mau đưa Đậu nhỏ đến bệnh viện, đến bệnh viện xong rồi đến trường học, chuyện này mà không có lời giải thích đàng hoàng cho tôi thì không xong đâu!"

Sao Han Dae Ji có thể không nghe lời mẹ của mình được, vội vàng cầm chìa khóa xe trên bàn trà, liên tục vâng dạ.

Han Wangho vẫn chưa có cơ hội mở miệng, đợi bà Han chạy lên chạy xuống thu thập hàng nóng, cậu mới nói với Han Dae Ji: "Con bị ngã ở trường, không có gì đâu."

"Có cc!" Han Dae Ji chống nạnh, mặc dù xuất thân nông thôn nhưng ông cũng đọc không ít sách, trình độ văn hóa hoàn toàn không thấp, là một người đàn ông thô lỗ có học thức: "Ba mày đánh nhau còn nhiều hơn mày ăn muối! Mày nhìn cái mặt mày đi, rõ ràng là đánh nhau với người ta, còn đánh thua nữa!"

"..." Han Wangho bó tay: "Ba, con tự xử lý được."

Han Dae Ji trợn mắt, Yoon Ryeo Yeong mẹ của Han Wangho bỗng lên tiếng, bà vẫn dựa trên ghế sô pha, ung dung sơn móng tay, thản nhiên nói: "Để Đậu nhỏ tự xử lý đi, lớn như vậy rồi, chẳng lẽ đánh nhau thua còn muốn phụ huynh đi giải quyết cho?"

Bà Han rõ ràng không đồng ý, từ nhỏ Han Wangho đã được cưng chiều, Yoon Ryeo Yeong rất ít khi nhúng tay vào chuyện dạy dỗ Han Wangho, mà cũng không có thời gian nhúng tay, nhưng một khi đã nhúng tay thì đúng là nói một không nói hai.

"Mẹ, Đậu nhỏ đã lớn vậy rồi, có phải trẻ con ba tuổi đâu, tự nó phải biết đánh trả. Mẹ xen vào thì liệu bạn học của nó có cười chết cháu mẹ không?"

Bà Han ngẫm nghĩ một hồi, ầy, đúng là thế thật.

Han Dae Ji trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Có phải là thằng nhóc nhà họ Sang kia không?"

Han Wangho đang định hỏi tại sao ba lại biết, sau đó lại nghĩ ra, Han Dae Ji đoán được chắc chắn là do trước đó nguyên thân đã từng nói chuyện với ông, bèn gật đầu thừa nhận.

Han Dae Ji cười khẩy mấy tiếng: "Cho nó một bài thôi, hôm trước chú hai nhà nó vẫn còn muốn đàm phán hợp đồng với anh họ con, anh họ con sắp đồng ý rồi, để ba gọi cho thằng bé bảo hủy luôn, có trách thì chỉ trách chú hai nhà nó có đứa cháu trai như thế, há há."

Han Wangho: "..."

Nhà họ Han không được coi là nhà quyền quý, nhưng lại làm ăn lớn, qua lại với rất nhiều gia tộc khác, cũng chỉ còn thiếu một bước chân nữa thôi.

Yoon Ryeo Yeong gọi Han Wangho đến trước mặt mình, dì giúp việc lên lầu xả nước nóng vào bồn tắm, bà Han đi nấu canh gừng, cả nhà xoay quanh Han Wangho.

"Có đau không?" Yoon Ryeo Yeong hỏi.

Han Wangho rũ mắt: "Không ạ."

Yoon Ryeo Yeong vỗ tay cậu, nhẹ nhàng nói: "Phải trả lại cho đủ, biết chưa? Có là chó cắn con thì con cũng phải cắn trả. Có nghe không?"

Đến câu cuối, giọng điệu của bà bỗng trở nên nghiêm khắc.

Da đầu Han Wangho tê rần, cậu đáp: "Vâng ạ."

Ở trong nhà này Yoon Ryeo Yeong mới thật sự là người nói một không nói hai, kể cả trong truyện, nếu như không phải do Han Wangho cản trở thì nhà họ Han ở trong tay bà hoàn toàn có thể quyền thế như nhà họ Lee. Nhưng nguyên thân lại hết lần này tới lần khác để nhà họ Han phải thu dọn cục diện rối loạn cho mình, cơ nghiệp bao năm của nhà họ Han cứ thế bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.

Dạy dỗ Han Wangho xong, Yoon Ryeo Yeong lại ngả ra ghế sô pha, tiếp tục thong thả sơn móng tay. Bà có một khí chất dịu dàng, vẻ ngoài cũng hiền thục, hoàn toàn không thấy được chút đặc điểm nào của một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng chính một người phụ nữ như vậy lại khiến cả nhà họ Han chỉ nghe theo lời bà.

Han Wangho tắm nước nóng xong, nằm ở trên giường, tin nhắn KakaoTalk của Song Jungkook và Ryu Minseok đã chiếm lĩnh màn hình.

[Song Jungkook: Đậu nhỏ có đây không có đây không có đây không?]

[Ryu Minseok: Đậu nhỏ, Song Jungkook bảo ông bị người ta đánh? Đứa nào?]

...

Han Wangho kể tóm tắt lại cho hai người kia xong, Song Jungkook và Ryu Minseok gần như trả lời trong tích tắc, nhao nhao muốn đánh gãy chân gãy tay Sang Ji, treo ngược lên xà nhà để chảy máu ba ngày ba đêm, xong rồi ném ra nắng chói cho khô thây luôn.

Han Wangho nhờ Song Jungkook liên hệ với mấy người, Song Jungkook hiểu ý Han Wangho, trả lời ok, Ryu Minseok cũng bắt chước theo trả lời ok.

Ngoài cửa sổ mưa vẫn cứ rào rào, màn mưa lan tràn bao phủ lấy cả thành phố, tạo nên một khung cảnh mông lung gần như là ảo ảnh.

Han Wangho nhìn lên trần nhà, mặt mày trở nên âm u, từ lúc cậu trở thành nguyên thân đến giờ, chưa từng nghĩ tới chuyện trêu chọc bất cứ ai, luôn cố gắng tránh né Lee Sanghyeok và nam chính, nhưng gần như chẳng có chuyện nào được như ý.

Cậu chỉ muốn ngăn ngừa những chuyện có thể sẽ xảy ra, nhưng như vậy không có nghĩa là cậu sợ hãi hay hèn nhát.

Người cậu sợ chỉ có Lee Sanghyeok sâu không lường được, hay là nam chính cao quý của giới kinh doanh trong tương lai, nhưng chắc chắn không phải thằng nhóc Sang Ji mười mấy tuổi trẻ trâu vắt mũi chưa sạch.

Han Wangho không muốn gây phiền toái, nhưng con thỏ nóng lên cũng sẽ cắn người, huống hồ, cậu không phải là thỏ.

Ngày hôm sau, Han Wangho vẫn theo thường lệ đúng giờ đi đến trường.

Han Dae Ji và Yoon Ryeo Yeong đều có việc riêng, trong nhà có hai lái xe thì đều bị trưng dụng cả, Han Wangho đành phải tự đón xe đến trường. Cậu che ô đứng ở đầu đường, con đường nhựa dưới màn mưa trải dài tít tắp không thấy được điểm cuối, một chiếc xe Bentley màu đen xuyên qua màn mưa đỗ trước mặt Han Wangho.

Từ bên ngoài không thấy được trong xe, Han Wangho còn tưởng là người ở cùng khu nhà, lùi lại mấy bước nhường đường.

Cửa xe được mở ra, mưa như một tấm rèm ngọc ngà che khuất tầm nhìn, khiến cho gương mặt của người ngồi trong xe trở nên mờ ảo không rõ, nhưng Han Wangho cảm nhận được, người ngồi trong xe đang nhìn mình.

Han Wangho hơi híp mắt muốn nhìn xem là ai.

Cửa sổ xe của ghế phụ chậm rãi hạ xuống, giọng nam trung niên khàn khàn vang lên: "Có phải là bạn học Han Wangho không ạ? Cậu chủ nhà chúng tôi mời ngài lên xe ạ."

Thái độ cung kính khiêm nhường, tràn ngập hương vị của nhà quyền quý này, tay cầm dù của Han Wangho lập tức siết chặt, là Lee Sanghyeok.

Han Wangho còn đang do dự, không hiểu vì sao, người đàn ông trung niên ở ghế phụ đã lặp lại lần nữa, thậm chí cả động cơ xe cũng tắt, Han Wangho không lên xe, bọn họ sẽ không đi.

Han Wangho gập dù, ngồi xuống ghế sau, vừa quay sang đã đối mặt với ánh mắt của Lee Sanghyeok. Anh vẫn luôn nhìn Han Wangho.

Han Wangho nhìn thành ghế phía trước mặt, ánh mắt thản nhiên, nhưng khóe mắt cậu có thể thấy được ngón tay của Lee Sanghyeok đang đặt trên đầu gối, nhịp được nhịp mất mà gõ. Cả người anh lười biếng chán chường tựa vào thành ghế, dáng vẻ như thể chưa tỉnh ngủ, cảm giác xa cách và lạnh lùng đồng thời tản ra từ gương mặt.

Đây mới thật sự là Lee Sanghyeok, sự tồn tại khiến người khác không dám nhìn thẳng. Chứ không phải là lớp ngụy trang thiếu niên học bá lạnh nhạt ở trường.

Yết hầu Han Wangho nghẹn lại, cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng dời lực chú ý.

Cách trường học càng ngày càng gần, bóng dáng học sinh hai bên đường cũng nhiều hơn. Xe chậm rãi dừng lại ở trước cửa trường học, Han Wangho cầm cái dù ướt đẫm, trơ mắt nhìn cửa xe phía Lee Sanghyeok mở ra.

Lee Sanghyeok xuống xe trước, cầm ô, ánh mắt lại nhìn Han Wangho, anh nói với giọng điệu thản nhiên: "Xuống xe."

Han Wangho giả vờ như không nghe thấy, đẩy cửa xe bên phía của mình, nhưng không mở được: "..." Đệt!

Lee Sanghyeok quá nổi bật, học sinh đi ngang qua gần như sẽ nhìn về phía bên này, Han Wangho cực kì hối hận, đáng lẽ lúc ấy cậu không nên bị ma xui quỷ khiến mà trèo lên xe Lee Sanghyeok mới phải. Bây giờ thì đâm lao phải theo lao thôi, cậu ngồi chung xe với Lee Sanghyeok, lại còn là xe của nhà Lee Sanghyeok, Han Wangho đã có thể đoán được chủ đề hot nhất của ngày hôm nay là gì.

Han Wangho bất chấp, người còn chưa xuống tới nơi, cái ô đã thò ra ngoài, Lee Sanghyeok không nói gì, lùi về sau mấy bước.

"Cám ơn." Han Wangho qua loa vứt ra hai chữ, không nhìn Lee Sanghyeok mà cứ thế đi thẳng, mặc dù mặt của cậu bị ô che khuất, nhưng bạn cùng lớp hoàn toàn có thể nhận ra.

Han Wangho không được yêu quý là vì tính cách của hắn, nhưng vẻ ngoài lại đứng đầu lớp, thân hình kia, khí chất kia, nhìn lướt qua cũng có thể nhận ra.

Han Wangho ngồi xuống, So Hyo ngồi đằng sau lập tức vỗ vai cậu, thần thần bí bí hỏi: "Nghe nói cậu và Lee Sanghyeok sống chung à?"

Han Wangho: "..."
________

Đậu nhỏ: Mặc dù tôi có thể đoán được mấy người sẽ suy diễn, nhưng thật không thể ngờ là mấy người có thể suy diễn lệch lạc đến như vậy.

Hết chương 21.

Từ cuối chương trước mình đã đổi xưng hô của Lee Sanghyeok với Han Wangho thành tôi-em, tôi-anh. Lí do là vì Lee Sanghyeok và Han Wangho đã phần nào chính thức lộ mặt với nhau, không giả vờ nữa. Cộng thêm anh Hyeok đang ảo tưởng em Đậu là người của mình =)))))

Với cả thực chất Lee Sanghyeok lớn hơn Han Wangho 1 tuổi (do anh này học trễ 1 năm), nên xưng hô như vậy cũng không có bị gượng ép~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com