Chương 53
Chương 53: Thôi xong thôi xong! Thôi xong thôi xong thôi xong thôi xong!
Han Wangho thực sự không chịu được loại không khí mập mờ này, cùng với ánh mắt như có như không vẫn luôn rơi trên mặt và cổ mình. Cậu đoạt giấy vệ sinh trong tay Lee Sanghyeok, lau qua quýt cái tay còn lại rồi ném giấy vào trong thùng rác, sau đó bình tĩnh nói: "Đi thôi."
Hai người đi tới cửa, bị hai tên đang ngồi chồm hỗm ở ngoài làm cho giật mình, hành lang cũng không hoàn toàn đen thui, gần đó cách bọn họ khoảng mấy mét có chiếc đèn trần, miễn cưỡng có thể thấy vật, không đến mức quá lờ mờ kiểu giơ tay không thấy được năm ngón.
"Hai người đang làm cái gì vậy?"
Ryu Minseok và Song Jungkook nhanh chóng đứng dậy khỏi mặt đất: "Đi vệ sinh."
Han Wangho ồ một tiếng, cố ý hỏi: "Ở hành lang à?"
Ryu Minseok ngượng ngùng gãi đầu: "Vẫn chưa làm được mức độ ấy."
Han Wangho: "..."
Ryu Minseok và Song Jungkook vừa kề vai sát cánh tiến vào nhà vệ sinh, vừa nói: "Đậu nhỏ, ông về trước đi, không cần chờ bọn này đâu."
Bọn họ không tiện đường.
Đã quá giờ tan học.
Han Wangho cũng không có gì để mang về, bỏ đại hai quyển sách Ngữ Văn với Toán Học vào trong cặp, sau đó đi cùng với Lee Sanghyeok xuống lầu.
Trong hành lang, Han Wangho nghe thấy tiếng Lee Sanghyeok chậm rãi đến bên tai mình: "Đậu nhỏ, em thấy thế nào?"
Han Wangho "Hửm?" một tiếng, không kịp phản ửng.
"Em sẽ từ chối tôi sao?" Lee Sanghyeok đi rất chậm, anh đè thanh âm xuống rất thấp, khi Han Wangho nhìn về phía anh đã thấy Lee Sanghyeok rũ mắt, vẻ mặt có chút mất tinh thần.
Han Wangho chưa từng thấy Lee Sanghyeok như vậy.
Gắt gao nắm chặt trái tim của người khác, đối phương là người như thế nào, anh sẽ dùng biện pháp như thế ấy.
Khi Han Wangho ăn cứng anh sẽ đối cứng, khi Han Wangho mềm lòng với anh anh sẽ càng thêm mềm.
Han Wangho không nói sẽ hay là không, chỉ nói: "Để xem."
Cực kì giống một tên khốn.
Bước chân Lee Sanghyeok hơi ngừng lại, anh ừ một tiếng gần như không thể nghe thấy.
Đúng là Han Wangho hoàn toàn chưa nghĩ ra, cũng đang do dự.
Nguyên thân bị Lee Sanghyeok biến tướng cầm tù, ham muốn khống chế của đối phương ép cho nguyên thân không thở nổi, Han Wangho siết chặt tay, cậu có muốn trực tiếp tránh khỏi toàn bộ cốt truyện không.
Nhưng, thế tức là trực tiếp tránh khỏi Lee Sanghyeok, không ở bên sẽ không có những chuyện về sau đó.
Ý nghĩ này vừa mới hiện lên trong đầu, một nỗi đau không tên chui từ lòng bàn chân lên, xâm nhập vào trong ngũ tạng, siết chặt từng cái dây thần kinh trong cơ thể, dường như muốn lôi ra mọi dây thần kinh mạch máu có trong máu thịt, lập tức tạo thành bản năng phản kháng của từng bộ phận trên cơ thể.
Sắc mặt Han Wangho tái nhợt như một trang giấy, đèn trong hành lang không quá sáng, cho đến khi cậu ra khỏi lầu dạy học thì sắc mặt mới dần khôi phục lại.
Han Wangho đứng ở cổng trường lại không thấy Han Dae Ji, bèn gọi điện cho ông. Han Dae Ji to mồm, nói chuyện lộn xộn: "Ba không tới đón đâu, mẹ con tới đón con đấy, con nhìn xem, có phải mẹ con đang ở trong lòng con không?"
Han Wangho: "..."
"Vậy sao ba nói ba đến cổng trường rồi?"
"Đúng rồi, ba đến trong lòng con rồi."
Han Wangho: "..."
Cậu nhìn về phía Lee Sanghyeok: "Anh đi trước đi, tôi đợi mẹ tôi."
Ánh mắt Lee Sanghyeok rơi xuống mặt Han Wangho, khẽ nói: "Tôi đợi cùng em."
Lee Sanghyeok rất có bản lĩnh khiến cho người khác say mê, từng câu nói của anh đều hoàn hảo làm cho người nghe có phản ứng mà anh muốn.
Ánh mắt Han Wangho né tránh Lee Sanghyeok: "Không cần, mẹ tôi đến bây giờ."
Lee Sanghyeok còn muốn nói điều gì đó, điện thoại của anh bỗng kêu lên.
Nhận cuộc gọi.
Bên kia rất ngắn gọn nói gì đó, toàn bộ quá trình trò chuyện không đến một phút, sự dịu dàng trong mắt Lee Sanghyeok chậm rãi biến mất, thay vào đó là sự lạnh nhạt thường ngày.
"Tôi biết rồi."
Anh cúp điện thoại, ánh mắt lướt qua chiếc xe đang đỗ trước cổng trường, nói với Han Wangho: "Vậy tôi đi trước, em nhớ chú ý an toàn."
Han Wangho nhíu mày: "Tôi rất an toàn."
Hai bên đường có những cột đèn thấp lùn chiếu sáng, ngũ quan tinh xảo của cậu bé hiện lên rõ ràng, đáy mắt lấp lánh những tia sáng còn đẹp hơn cả dải ngân hà, vốn là một khuôn mặt rất nổi bật, làm động tác nhíu mày lại càng thêm sống động tươi sáng.
Lee Sanghyeok giơ tay định xoa đầu cậu, bỗng nghĩ đến chuyện gì, lại chậm rãi thu tay về, anh nói: "Giấu em đi là sẽ an toàn."
Han Wangho khẽ giật mình, mặt đỏ bừng và đồng thời, trước mắt cũng hiện lên hình ảnh nguyên thân cuồng loạn ở trong biệt thự nhà họ Lee
Nhìn Lee Sanghyeok lên xe, đuôi xe biến mất ở cổng trường, Han Wangho mới gọi điện cho Yoon Ryeo Yeong: "Ba bảo là mẹ đến rồi?"
"Đến rồi." Bên phía Yoon Ryeo Yeong hơi ồn ào: "Con tự ra quảng trường đi, mẹ đang mua mực viên chiên nổi tiếng trên mạng này."
Han Wangho: "..."
Đêm đầu thu se lạnh, gió quấy cho tán cây ngân hạnh hai ven đường rì rào, những chiếc lá đã lìa cành bị ép phải rời khỏi tán cây, bay trong không trung.
Con đường này có chút vắng lặng, chỉ có một vài cửa hàng ven đường, sáng chói những bóng đèn chân không.
Bên ngoài ngã tư đường có tai nạn nên các chiều xe bị chặn lại, cảnh sát giao thông chưa kịp tới xử lý, dòng xe càng ngày càng dài, lù lù bất động.
Lee Ji Nam nhìn Lee Sanghyeok, gã và Lee Sanghyeok không giống nhau, Lee Sanghyeok trông giống mẹ mình, nhưng sự lạnh lùng và xấu xa bên trong anh lại là di truyền từ gã.
Gã nghĩ tới đứa bé vừa rồi nhìn thấy ở cổng trường kia.
"Nếu tôi nhớ không nhầm, mấy ngày trước cậu bé đó tới nhà chúng ta." Lee Ji Nam hờ hững nói.
Lee Sanghyeok dừng lại một chút, gật đầu.
"Anh thích đứa bé đó?"
Lee Sanghyeok giương mắt nhìn về phía Lee Ji Nam: "Thích."
Anh và Lee Ji Nam chưa từng đối xử chân thành với nhau, cũng không thể sống chung như những cặp cha con bình thường, so với cha con thì bọn họ giống đối tác làm ăn hơn. Lee Sanghyeok không có ý định giấu diếm Lee Ji Nam, cũng giống như việc Lee Ji Nam mang về hết đứa con riêng này đến đứa con riêng khác mà không thèm để tâm đến suy nghĩ của Lee Sanghyeok.
Cả hai đều là những người lạnh lùng từ trong xương cốt.
Lee Ji Nam cười hai tiếng: "Rất xinh đẹp, con nhà ai thế?"
Lee Sanghyeok vừa định trả lời, ánh mắt lướt qua ngoài cửa sổ xe, dường như nhìn thấy cái gì, anh nhìn về phía Lee Ji Nam: "Ở đầu đường chờ tôi, tôi đi có chút việc."
Nam sinh nói xong, lập tức mở cửa xe nhảy xuống, trong dòng xe miên man bỗng xuất hiện một nam sinh ở giữa đường cái, hấp dẫn ánh mắt của không ít người.
"..." Lee Ji Nam im lặng rất lâu, nhìn về phía lái xe ở đằng trước: "Nó có còn coi tôi là ba không vậy?"
Rõ ràng là không.
Đương nhiên lái xe không dám mở miệng, ông chỉ phụ trách lái xe, không có ý định tham dự tranh đấu của nhà quyền quý.
Cây ngân hạnh cao lớn lại um tùm, nó vẫn chưa hoàn toàn nghênh đón sắc thu vàng, phần lớn lá cây hẵng còn xanh, trong đêm lại gắn kết với nhau tụ thành những mảng mực.
Bên cạnh lối đi bộ không đủ rộng rãi là bồn hoa, phía sau bồn hoa còn trồng thêm những hàng cây xanh khiến cho đoạn vỉa hè này trở nên u ám vô cùng.
Han Wangho vừa đi vừa chơi điện thoại, không để ý đến xung quanh, lúc va phải người ta thì vội nói xin lỗi, người trước mặt mãi không nói gì nên cậu bèn ngẩng lên, thấy rõ là ai thì giật mình: "Anh chưa về à?"
Lee Sanghyeok ừ một tiếng, nói: "Tắc đường."
Han Wangho thuận theo ánh mắt anh nhìn xuống đường cái, bị chặn rồi, bảo sao.
Lee Sanghyeok đi cùng với Han Wangho một đoạn, đập vào mắt là ánh sáng và bóng tối đang xen lẫn nhau dưới đèn đường, trong bóng tối hư ảo, anh nhìn thấy một vài hình ảnh ngắt quãng.
–
"Dù sao thì lần này nếu không phải là nó chết thì là tôi chết, Lee Sanghyeok, là anh ép tôi." Sang Ji tức đến nổ phổi.
Lee Sanghyeok nhìn thấy mình hai mươi mấy tuổi, so với bây giờ càng thêm bình thản, đôi mắt cũng êm ả như hồ nước đọng.
"Vậy sao? Tùy cậu."
Sang Ji: "Được thôi, là chính anh nói đấy."
Hình ảnh quá vụn vặt, chỉ có khoảng vài giây, sau đó nhảy sang một thời gian khác.
"Tôi không có chuốc thuốc anh, là thư kí của anh giúp Sang Ji hãm hại tôi, anh không tin thì thôi."
"Không phải tôi không tin em, em mau qua đây."
"Lee Sanghyeok, trông anh như thế có gì là tin tôi? Tôi thích anh thật đúng là khổ tám đời, anh không có tim à?"
Đại khái là dáng vẻ hững hờ có lệ của Lee Sanghyeok thật sự khó để cho người trước mắt anh tin rằng anh đứng về phía cậu.
Lee Sanghyeok nhìn thấy người đang bị mình chọc tức đến giơ chân chính là Han Wangho.
Là Han Wangho của hai mươi tuổi.
Là Han Wangho mà hiện giờ một câu nặng lời anh cũng không nỡ nói.
–
"Lee Sanghyeok, Han Wangho gặp tai nạn xe, tôi e là vì chuyện hai ngày nay, ở bệnh viện trung tâm, ông tốt nhất nên đi xem một chút."
–
"Anh muốn mang em đi, em có bằng lòng đi với anh không?"
–
"Tại sao em không thể ngoan ngoãn ở bên cạnh anh nhỉ?"
–
"Lần sau, lần sau anh đưa em đến quảng trường cho bồ câu ăn, được không?"
Hình ảnh biến thành một đám người nhốn nháo đi lại.
–
"Giám đốc Lee, cậu Han bị nhiễm trùng phổi, các cơ quan khác cũng suy kiệt, sợ là, sợ là, xin ngài hãy nén bi thương."
–
"Nửa năm nay cậu Han vẫn luôn từ chối làm trị liệu khôi phục, không cử động trong thời gian dài như vậy dễ dàng xuất hiện triệu chứng nhiễm trùng phổi, cộng thêm ham muốn sống của cậu Han không mạnh, thật ra, cơ thể của cậu Han đã lụi bại từ lâu."
–
Han Wangho thấy Lee Sanghyeok ngẩn người, cậu huých một cái vào vai đối phương: "Anh đang nghĩ gì vậy?"
Lee Sanghyeok lấy lại tinh thần, khóe miệng hiện lên ý cười nhạt vô cùng: "Không có gì."
"Ồ."
Cảnh vật biến hóa, hết tụ rồi lại tan dưới bóng cây ngân hạnh
–
Ngày cuối cùng khi Han Wangho còn tỉnh táo, Lee Sanghyeok thấy mình quỳ gối bên giường bệnh của cậu, khẽ nói: "Đậu nhỏ, nếu cho em thêm một cơ hội, liệu em có lại thích anh nữa không?"
Han Wangho nhìn về phía anh, ánh mắt tan rã, tiếng nói yếu ớt: "Tôi muốn đến quảng trường cho bồ câu ăn."
Hốc mắt Lee Sanghyeok dần đỏ lên: "Được."
"Tôi muốn đi biển....lái mô tô nước." Han Wangho mấp máy không rõ lời.
"Muốn đi cắm trại dã ngoại."
"Muốn quay phim, ca hát."
Bàn tay Lee Sanghyeok đang nắm lấy gần như đã là da bọc xương, cộm cho lòng người đau nhói: "Được, lần sau, lần sau, anh sẽ đưa em đi, không, bây giờ, bây giờ anh sẽ đưa em đi."
"Chúng ta đến quảng trường cho bồ câu ăn trước nhé."
Bên ngoài có Lee Minhyung, Bae Junsik và Yoo Hwanjoong vẫn luôn đứng chờ, cửa phòng đột ngột mở ra khiến bọn họ giật mình, còn chưa kịp tiến lên nói gì, Lee Sanghyeok đã đi sang phòng bên cạnh lấy xe lăn.
Lee Minhyung đi theo anh: "Hyeokie, ông đang làm cái gì thế?"
"Tôi đưa Đậu nhỏ ra ngoài một chuyến."
Đã bao giờ Lee Minhyung thấy bạn thân mình chật vật hoảng loạn như thế, hắn vốn định mắng một câu tự làm tự chịu, lại không đành lòng, hắn giữ Lee Sanghyeok lại: "Hiện giờ cậu ấy không thể ra ngoài, cơ thể Han Wangho sẽ không chịu được."
Lee Sanghyeok đi vào phòng, xe lăn để ở cuối giường, anh nhìn người nằm trên giường, cơ thể trong chăn gần như không còn chút phập phồng, Han Wangho nhắm mắt lại, giống như ngủ mất rồi.
Lee Sanghyeok chậm rãi đi đến bên giường, quỳ một gối xuống, đưa tay vén lên phần tóc mái đã hơi dài trên trán cậu, khi mở miệng có tiếng nghẹn ngào ngắn ngủi, anh mỉm cười: "Em vẫn chưa trả lời anh mà, em sẽ lại thích anh thêm lần nữa chứ?"
"Thôi được rồi, lần tới, em hãy cứ đi về phía trước, đừng quay đầu lại."
"Hay là như vậy đi, anh muốn, Đậu nhỏ của anh trở thành một người thật ưu tú, lần này đổi thành anh theo đuổi em."
–
Con đường này như không có điểm cuối, trước mắt Lee Sanghyeok lướt qua tất cả những hình ảnh vụn vặt ấy, vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh. Anh không nhìn quá khứ, anh chỉ nhìn vào hiện tại.
Bàn tay anh khẽ nắm lại, hàng mi chậm rãi rũ xuống, anh sẽ không để cho mình và Han Wangho đi đến kết cục như vậy.
Anh khi ấy không nhận được đáp án, nhưng hẳn là Han Wangho đã đồng ý, nếu không, hai người bọn họ sẽ không có lần làm lại này.
Thế giới dừng lại trong một cái chớp mắt.
Toàn bộ ý thức và kí ức thuộc về kiếp trước tràn vào trong đầu Lee Sanghyeok. Có tình yêu mãnh liệt, theo nó mà đến, còn có trọn vẹn tính chiếm hữu và ham muốn khống chế làm lòng người mất dây cương.
Đó là những thứ thuộc về Lee Sanghyeok hai mươi mấy tuổi.
So với đêm tối trước mắt càng thêm sâu không thấy đáy, sâu không lường được, khó mà khống chế.
Thấy mình sẽ phải đi cùng Han Wangho đến đầu đường, Lee Sanghyeok dừng bước, khẽ nói: "Tôi bỗng nhớ ra mình đánh rơi gì đó ở trường, tôi quay lại một chuyến, em đi trước đi."
Han Wangho chớp mắt: "Ồ, ok."
Vẫn không tim không phổi như thế, trước kia cũng vậy, buổi sáng nói thích mình, buổi tối đã xuất hiện ở quán bar nhảy nhót với người khác.
"Em hãy cứ đi về phía trước, đừng quay đầu lại." Lee Sanghyeok bỗng nói một câu không đầu không đuôi.
Han Wangho không hiểu, nhưng cậu vẫn ừ một tiếng, nói bái bai.
Nhìn Lee Sanghyeok quay lại, không biết vì sao, Han Wangho cảm thấy ánh mắt vừa rồi Lee Sanghyeok nhìn mình cứ là lạ, lạ đến mức khiến người khác sợ hãi.
–
Sang Ji khập khễnh kéo theo một cây gậy sắt to bằng cổ tay người trưởng thành, vẫn luôn không gần không xa bám theo Han Wangho và Lee Sanghyeok. Gã không ngờ Lee Sanghyeok lại đột nhiên xuất hiện, nhưng cũng không vội, Han Wangho sẽ luôn có lúc lạc đàn.
Buổi sáng bác sĩ nói với gã rằng, rất có thể chân gã sẽ để lại di chứng, nhưng nếu sau này điều trị đúng cách thì tỉ lệ để lại di chứng rất nhỏ.
Sang Ji tự động không để ý đến nửa câu sau của bác sĩ, gã muốn Han Wangho cũng giống mình, gã muốn Han Wangho phải trả giá thật đắt.
Lee Sanghyeok xuất hiện làm rối loạn kế hoạch của gã, đang định đợi lần sau lại tìm cơ hội, Lee Sanghyeok bỗng nói gì đó với Han Wangho, rồi đi mất.
Sang Ji mừng điên lên được.
Gã khập khễnh đi nhưng tốc độ không hề chậm, thực ra gã cũng đang phải chịu cơn đau điếng người, trong trường loan tin gã gãy xương, nhưng thật ra không phải, nhưng so với khi gãy xương, cơn đau này không hề kém cạnh.
Nhưng chỉ cần có thể khiến Han Wangho giống như mình, cái gì gã cũng có thể chịu được, gã đã hoàn toàn vứt ra sau đầu cảnh cáo của Lee Sanghyeok với mình.
Gã như một tên côn đồ điên cuồng đang cực kì hưng phấn.
Nhưng sau lưng đột ngột xuất hiện một người, kéo cổ áo gã lại, trực tiếp lôi gã ra sau bồn hoa.
Lần này thật sự là giơ tay không thấy được năm ngón, chỉ có vài tiếng côn trùng kêu yếu ớt trong bụi cỏ.
Lee Sanghyeok nhớ rõ, chân của Han Wangho là do vụ tai nạn Sang Ji sắp xếp. Anh đã sắp xếp cho người đi theo sau xe Han Wangho bảo vệ cậu, xe của Han Wangho, xe người của Sang Ji, xe người của Lee Sanghyeok, ba chiếc va chạm với nhau.
Anh gọi điện cho Han Wangho muộn hơn Sang Ji mấy giây, điện thoại vẫn luôn nhắc nhở người gọi đang trong cuộc trò chuyện khác, cuối cùng là không bắt máy.
Lee Sanghyeok hai mươi mấy tuổi kết hợp với Lee Sanghyeok mười mấy tuổi, đủ để khiến Sang Ji cảm nhận được sự lạnh lẽo đến run chân.
Vẻ mặt Lee Sanghyeok rất bình tĩnh, bật đèn pin trên điện thoại lên, nhặt lên cây gậy sắt đang nằm ở dưới chân.
Gậy sắt rất dài, tay Lee Sanghyeok cầm lên, mắt lại vẫn luôn nhìn Sang Ji đang ngã ngồi dưới đất.
So với lúc hai mươi mấy tuổi, đúng là chênh lệch rất nhiều.
"Cậu định làm gì?" Sang Ji nuốt một ngụm nước bọt, đến lúc này, cảnh cáo của Lee Sanghyeok dành cho gã trước đây không lâu mới hiện lên trong đầu, gã lập tức hoảng sợ.
Vừa định mở miệng, Lee Sanghyeok đã lên tiếng.
"Hai cái chân, mày nợ em ấy." Lee Sanghyeok khẽ nói.
Chân Han Wangho, ngay từ đầu đã không thể khôi phục lại như cũ, cậu sẽ phải ngồi xe lăn cả đời. Ban đầu, cả đêm cậu sẽ không ngủ được, Lee Sanghyeok luôn cùng cậu vượt qua, nhưng mắt thường cũng thấy được Han Wangho dần trở nên gầy gò, theo đó là một loạt bệnh biến chứng và di chứng do tai nạn xe cộ để lại.
Lee Sanghyeok không phải nhân vật chính diện, vẫn luôn không phải. Không có tâm tư nói nhảm với Sang Ji, anh cầm gậy lên, trực tiếp đập thẳng xuống chân Sang Ji, trong đêm tối, tiếng xương vỡ vụn cực kì rõ ràng.
Xung quanh không có ai, không có nhà dân, không có bất cứ cái gì, Sang Ji có kêu cứu cũng vô dụng. Gã cũng không dám kêu, gã sợ Lee Sanghyeok sẽ làm ra chuyện càng thêm đáng sợ.
Sang Ji co quắp ngã xuống mặt đất, phần từ đùi trở xuống gần như không có cảm giác, không phải là không có cảm giác, mà là đau đến chết lặng. Gã nhìn Lee Sanghyeok, sự ái mộ từ trước tới giờ đã không còn sót lại chút gì.
Người thiếu niên luôn lễ độ trong bộ đồng phục với gương mặt lạnh nhạt, bên trong hoàn toàn không có tốt đẹp như gã tưởng tượng, anh như một con quỷ mới bò lên từ Địa Ngục, sự tàn ác và u ám giữa hàng lông mày khiến cho người ta sợ hãi.
Lee Sanghyeok cảm thấy đủ rồi, ném gậy sắt, chậm rãi kéo ống tay áo được xắn lên xuống, sắc mặt vẫn bình tĩnh, bây giờ anh lại trở về làm thiếu niên lạnh lùng.
Lee Sanghyeok nghĩ.
Anh và Han Wangho, không nên có kết cục như vậy.
–
Đầu đường không bị ùn tắc, trên vỉa hè có người đạp xe, phi rất nhanh, Han Wangho không né kịp, suýt bị đâm phải, người kia còn cực kì nóng nảy gào lên với cậu: "Mày mù à? Mày đi như thế có ngày bị đâm chết đấy!"
Người kia còn dừng cả xe lại.
Han Wangho mặt không cảm xúc đi tới, đá một phát vào xe, nhìn tên kia cả người lẫn xe ngã xuống cái cống bên cạnh, Han Wangho mới nhếch miệng: "Mời đi trước."
Han Wangho lại xốc quai cặp lên đi tiếp, đi đến ngã tư, cậu đứng lại chờ đèn xanh, nhìn cột đèn đỏ cách đó không xa, kết hợp với bóng xe không ngừng xẹt qua trước mặt, kéo thành một bức tranh.
–
"Đậu nhỏ, nếu cho em thêm một cơ hội, liệu em có lại thích anh nữa không?"
Nguyên thân không ổn, hắn nằm ở trên giường bệnh, hắn mới 24 tuổi, còn có rất nhiều nơi chưa đi, kế hoạch đi phượt với Ryu Minseok vẫn chưa thực hiện, lời hứa đi biển lái mô tô nước với Song Jungkook cũng chưa thành, đã mấy năm hắn không gặp bọn họ rồi.
Âm thanh bên tai dần trở nên mơ hồ, hắn chật vật mở miệng, nói muốn đi cho bồ câu ăn.
Lee Sanghyeok hoảng loạn chạy ra khỏi phòng.
Han Wangho nghe thấy nguyên thân nói: "Sanghyeokie, tôi cho anh thêm một cơ hội, chúng ta, làm lại một lần."
Lee Sanghyeok trở lại, nguyên thân đi rồi, anh quỳ gối trước giường của nguyên thân, Han Wangho tưởng rằng anh ta sẽ nói mình hối hận, anh yêu em gì đó.
Nhưng qua rất lâu sau, Han Wangho mới nghe thấy Lee Sanghyeok nói.
"Thôi được rồi, lần tới, em hãy cứ đi về phía trước, đừng quay đầu lại."
"Hay là như vậy đi, anh muốn, Đậu nhỏ của anh trở thành một người thật ưu tú, lần này đổi thành anh theo đuổi em."
Sau khi Lee Sanghyeok nói xong hai câu này, cảnh tượng vỡ vụn, đảo mắt đã tụ lại thành một khung cảnh khác.
Là viện mồ côi mà cậu lớn lên.
Viện trưởng ôm một đứa bé, vẫn là gương mặt hiền lành năm xưa, bà tươi cười: "Để bác nghĩ tên cho con nhé, trong quần áo của con có kẹp một tờ giấy ghi chữ Han, bác đoán là ba mẹ con chắc chắn sẽ có một người mang họ Han, vậy gọi là Han Wangho nhé, Wangho của hi vọng mới."
Hình ảnh dừng lại ở đó, dòng xe lại hiện về trước mắt, đèn xanh đã sáng lên, nhưng Han Wangho đứng đó mãi không di chuyển.
Vừa rồi Lee Sanghyeok nói với cậu: "Em hãy cứ đi về phía trước, đừng quay đầu lại."
Anh ta, là Lee Sanghyeok kia sao?
Là người nhốt nguyên thân... Bây giờ phải nói, là cái tên Lee Sanghyeok đã nhốt mình lại.
Han Wangho có hơi khó thở, chẳng trách, chẳng trách tất cả sở thích của cậu lại trùng hợp với nguyên thân, cậu không thích sô cô la là vì Lee Sanghyeok ép cậu ăn, lúc học đại học nghe thấy bài hát kia cũng không phải là tình cờ, đó chính là bài hát của cậu.
Chẳng trách ở trước mặt tất cả mọi người cậu luôn thành thạo điêu luyện, nhưng mỗi khi đối mặt với Lee Sanghyeok lại luống cuống tay chân.
Chẳng trách từ nhỏ đến lớn, cậu vẫn luôn là con nhà người ta, là Lee Sanghyeok dùng cõi lòng tràn ngập tình yêu tiễn cậu đi, thúc đẩy cậu trở thành một người ưu tú. Còn chính anh vẫn có một ông ba trăng hoa thích lang chạ, vẫn là người thừa kế của nhà họ Lee với một đống anh chị em cùng cha khác mẹ.
Anh lại dựa vào chấp niệm, để cho cuộc đời vốn đã kết thúc của bọn họ, biến thành sách, làm lại một lần.
Lee Sanghyeok muốn cùng Han Wangho làm lại một lần.
Anh đã hỏi ý kiến của Han Wangho.
Han Wangho đồng ý.
Vậy nên, Han Wangho đã trở lại.
Lần này cũng đúng là Lee Sanghyeok theo đuổi Han Wangho.
Anh nói được làm được.
Han Wangho chậm rãi ngồi xuống, trái tim như bị một bàn tay bóp chặt. Một bà lão đứng cạnh lo lắng vỗ vai cậu: "Bạn nhỏ, cháu có sao không?"
Han Wangho khàn giọng: "Không sao ạ, cháu không sao."
Rất lâu sau đó, nỗi đau khiến người ta không thể hít thở dần biến mất, Han Wangho chậm rãi đứng dậy, đeo cặp sách quay lại.
Câu nói vừa rồi của Lee Sanghyeok, Han Wangho muốn kiểm chứng một chút, chỉ có mình cậu biết, hay đúng là Lee Sanghyeok cũng đã trở lại.
Ngón tay Han Wangho siết lấy quai cặp, đáy lòng cậu lại do dự. Cậu dựa vào bản năng yêu thích Lee Sanghyeok mà đồng ý làm lại, cũng đã thật sự làm lại, cậu có lão Han, có Yoon Ryeo Yeong, có người thân, còn có Ryu Minseok và Song Jungkook.
Cậu không thể lại tùy hứng như vậy được nữa.
Lúc Han Wangho quay lại, chân bước đi, nhưng người thì lại đang phiêu đãng nơi đâu, đến lúc Lee Sanghyeok đứng trước mặt cậu vẫn chưa tỉnh táo lại, chuyện này đối với cậu thật sự là có đả kích quá lớn.
Cậu vẫn luôn cho rằng mình đang hoàn thành nhiệm vụ giúp Han Wangho kia tránh khỏi những tình tiết bi thảm, mang theo người nhà và bạn bè của hắn cùng lẩn tránh, ai ngờ náo loạn nửa ngày, cậu lại chính là Han Wangho.
Cho tới bây giờ, Han Wangho cũng không sợ cái gì, điều khiến cậu do dự, chủ yếu là Lee Sanghyeok.
"Sao quay lại thế?" Lee Sanghyeok đứng ở trước mặt cậu, nhìn Han Wangho bị giật mình, đầu tiên là mỉm cười, khi thấy ánh mắt Han Wangho trở nên tránh né, con ngươi Lee Sanghyeok dần trở nên u ám.
"Tôi bị rơi đồ nên định quay lại tìm." Han Wangho tùy tiện nói ra một lí do, quyết định không kiểm chứng, như bây giờ cũng rất tốt, nếu chọc thủng thì không ai biết được sẽ tạo thành hướng đi như thế nào.
Cậu là Han Wangho, là Han Wangho đã từng bị Lee Sanghyeok giam cầm, là Han Wangho ưu tú từ bé, cũng là Han Wangho hiện giờ đang được Lee Sanghyeok bảo vệ.
"Thứ gì?" Ánh mắt Lee Sanghyeok rơi xuống mặt Han Wangho, ung dung hỏi.
"À, tiền."
Lee Sanghyeok thản nhiên nói: "Tôi nhớ trước giờ em không cầm tiền mặt." Có là Han Wangho của trước kia hay là Han Wangho của sau này, bạn nhỏ vẫn luôn ngại phiền, xưa nay không dùng tiền mặt.
Han Wangho chậc một tiếng ở trong lòng, chẳng phải anh nói anh theo đuổi tôi sẽ đối xử tốt với tôi à?
"Được rồi, tôi nhớ nhầm." Han Wangho không khỏi nhíu mày, xoay người rời đi.
Ánh mắt khi Han Wangho nhíu mày không giống với ánh mắt của cậu trong khoảng thời gian này.
Lee Sanghyeok nhìn cậu chạy quanh mình nhiều năm như vậy, còn hiểu cậu hơn cả chính cậu.
Bạn nhỏ lòi đuôi rồi.
Lee Sanghyeok đưa tay kéo quai cặp Han Wangho, ngừng một chút, hỏi cậu: "Em biết rồi?"
Anh đang thử thăm dò.
Xem Han Wangho trả lời như thế nào.
"Không." Han Wangho vô thức phủ nhận, trong khoảnh khắc cậu nói ra khỏi miệng, cậu đã biết, thôi xong.
Thôi xong thôi xong!
Thôi xong thôi xong thôi xong thôi xong!
Phía sau là đêm đen, qua một khoảng lặng dài.
Lee Sanghyeok khẽ cười một tiếng, giọng điệu có sự vui mừng khiến lòng người chua xót, cũng có chấp niệm làm yết hầu lạnh lẽo, chân như nhũn ra, anh nhẹ nhàng nói: "Lâu rồi không gặp, Đậu nhỏ."
_______
Hyeok chó: Bắt được em rồi.
Hết chương 53.
________________________
Bao nhiêu người vỡ đầu rồi?
Hết ngược rồi đó các thím, các chương sau này chủ yếu là hai bạn phát đường + ngược chó thui, mọi người hãy đón xem Hyeok chó cưa vợ về như nào nhé =))))))))))))))))) Cao tay lắm, thánh tán gái cũng còn phải thua =))))))))))))) Ngoài ra thì cũng sẽ có một vài tình tiết nhắc đến chuyện kiếp trước để mọi người hiểu rõ hơn về mối tình của hai bạn~
Còn "nam chính" ấy hả? Hết đất diễn rồi =))))))))))))))))))))))))))))))
_______
Dù không được gánh lên rank nhưng tôi vẫn ra chương mới cho mí bà đọc nè, sẽ cố nhanh end bộ này để còn viết fic mới
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com