Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 85

Chương 85: Em còn nhỏ

Từ phòng bếp nhìn ra, Lee Sanghyeok giống như đang bắt nạt Han Wangho, mà thực tế thì cũng không khác lắm.

Dì giúp việc bưng trà sữa ra, cắt ngang hai người, Han Wangho thừa cơ đẩy Lee Sanghyeok ra, khoanh chân ngồi ở trên một cái ghế sô pha đơn, khẽ nói: "Cháu xin ạ."

Hơi nóng từ trà sữa lượn lờ bay lên cao, khiến gương mặt cậu thiếu niên trở nên mông lung.

Lee Sanghyeok không thích đồ ngọt, chỉ nếm thử một ngụm rồi đặt xuống.

Không vội, dù sao cũng chạy không thoát.

Mưa ngoài cửa sổ lớn dần, nhưng căn phòng cách âm rất tốt, Lee Sanghyeok tựa ở trên ghế sô pha, ánh mắt rơi trên bụi chuối tây trong sân bị mưa quật đến ngã trái ngã phải, mỉm cười.

"Mấy đứa cứ ngồi chơi đi nhé, dì đi nấu mì hoành thánh. Đậu nhỏ thích đồ cay đúng không, dì sẽ cho con thêm cay nhé." Giọng điệu của dì giúp việc cực kì thân thiện thân thiết, ánh mắt nhìn Han Wangho dịu dàng còn hơn cả nhìn con của mình.

Han Wangho gật đầu, liên tục nói cám ơn dì.

Lee Sanghyeok giương mắt: "Cháu cũng thêm cay."

Dì giúp việc làm như không nghe thấy: "Dì nấu nhanh lắm, không sợ muộn đâu, trời lạnh phải ăn chút gì đó nóng mới ngon."

"..."

Phòng khách lại chỉ còn hai người bọn họ. Han Wangho vùi người trong ghế sô pha, ghế sô pha đơn nên Lee Sanghyeok cũng không thể chen vào ngồi với cậu. Han Wangho hoàn toàn thả lỏng, một tay ôm gối dựa, tay kia bấm điện thoại, mí mắt cũng không thèm nhấc lên: "Em là khách đấy, đối xử với em cho tốt vào."

Cậu hơi dừng lại: "Đừng có tùy tiện động tay động chân với khách."

Bên cạnh ghế sô pha có chiếc đèn cây cao cỡ nửa người, thân đèn màu đen uốn lượn, bóng đèn treo ở ngay cạnh Han Wangho, cậu quên không cài lại mấy cái cúc bị Lee Sanghyeok tháo ra, xương quai xanh hãm sâu vẫn còn đó, ánh đèn phủ lên tạo thành một cái bóng mờ nhạt.

Ánh mắt Lee Sanghyeok lưu lại trên đó một hồi, rồi chậm rãi dời đi. Anh "ừ" một tiếng gần như không thể nghe thấy được, sau đó tiếp lời Han Wangho: "Là sao?"

Cái gì là tùy tiện động tay động chân.

Làm hoành thánh phải làm vỏ bánh, rồi còn phải băm nhân bánh, mất không ít thời gian, dì giúp việc vì muốn trấn an Han Wangho, giữ cậu lại thêm một lúc nên mới cố ý nói là làm rất nhanh.

Lúc chuông cửa vang lên, dì vẫn còn chưa bật bếp.

"Em mở cho." Han Wangho đặt di động xuống, đi ra mở cửa. Vừa kéo cửa ra, cậu nhìn thấy người đứng ở bên ngoài là một cậu con trai người đầy hơi nước.

Jin Wook.

Song Jungkook đoán chuẩn thật.

Han Wangho không để hắn đi vào, chặn lại ở trước cửa, hơi nhướng mày: "Có việc gì không?"

Jin Wook không trả lời Han Wangho ngay mà là tháo kính xuống, lau sạch nước đọng ở trên đó rồi đeo lên. Tất cả động tác đều không nhanh không chậm nhưng lại khiến người ta sốt ruột vô cùng.

Han Wangho cực kì kiên nhẫn đợi đối phương mở miệng.

Jin Wook nhìn Han Wangho ở trước mắt, há miệng ra, rồi lại nuốt trở vào, lặp đi lặp lại mấy lần, hắn mới nói: "Song Jungkook nói cậu xin nghỉ ốm nên tôi đến thăm."

Han Wangho: "..."

Han Wangho cười đầy bỡn cợt: "Cậu chắc chắn là mình không nói nhầm chứ?"

Jin Wook chậm rãi lắc đầu.

"Tôi tới thăm cậu."

Cổ áo len mặc trong của Han Wangho hơi lệch sang một bên, áo khoác cũng có vài nếp gấp, tóc hơi rối, cả người mang hương vị của sự lười biếng.

Trông không có vẻ gì là đau ốm.

Có lẽ là Han Wangho đứng ở cửa quá lâu, từ chỗ Lee Sanghyeok nhìn ra thì người bên ngoài đã bị Han Wangho che mất. Anh đi qua, đứng ở bên cạnh cậu, thấy rõ dáng vẻ của Jin Wook.

Jin Wook vừa thấy Lee Sanghyeok, nét mặt lập tức trở nên mất tự nhiên, cho dù Lee Sanghyeok không có dáng vẻ lạnh lùng xa cách của lúc trước.

Thật lâu sau, Lee Sanghyeok thản nhiên hỏi: "Đi vào ăn một bữa cơm không?"

Câu nói này như mặt biển tĩnh lặng bỗng dâng lên một con sóng lớn đập vào bờ cát, trong một khoảnh khắc bao trùm lấy tất cả kiến trúc xung quanh.

Ánh mắt Jin Wook phía sau lớp kính thay đổi liên tục, cuối cùng hắn ngập ngừng nói lời từ chối: "Tôi còn phải về lớp học."

Bước chân hắn hỗn loạn rời đi.

Đi ra đến ngoài sân mới nhớ ra phải mở ô, bóng người thon gầy như chỉ có da bọc xương.

Han Wangho ngơ ngác hơn nửa ngày mới chậm chạp nói: "Có phải cậu ta, biết gì đó không?"

Theo tình tiết kiếp trước thì mặc dù chuyện Jin Wook về nước xảy ra ngoài quỹ đạo, nhưng sự sùng bái đến mù quáng của hắn với Lee Sanghyeok thì không phải. Thế nên với sự tồn tại của Han Wangho, đáng lẽ Jin Wook phải cảm thấy cực kì kháng cự và phản cảm.

Thái độ của hắn hiện giờ, cực kì không đúng.

Giống, giống như hắn đã hoàn toàn tiếp nhận sự tồn tại của Han Wangho vậy.

Ánh mắt Lee Sanghyeok rơi trong màn mưa: "Có lẽ vậy."

Lúc hoành thánh được bưng ra ngoài thì sắc trời bên ngoài đã tối đen, phòng ăn sáng đèn, màu của những tấm rèm cửa phối với ánh đèn càng tôn nhau lên.

Han Wangho qua loa thổi thổi mấy cái rồi nhét hoành thánh vào trong miệng: "Em phải ăn nhanh rồi còn về."

Người bị ốm vị giác không thể bằng lúc thường, khẩu vị rất kém, Lee Sanghyeok chỉ ăn mấy miếng cho có, sau khi nghe thấy Han Wangho nói vậy thì chậm rãi đáp: "Mưa to như vậy..."

Han Wangho: "Em có mang ô."

Giọng điệu Lee Sanghyeok hơi mệt mỏi: "Muộn như vậy rồi..."

Han Wangho giương mắt: "Em bảo tài xế tới đón em."

Lee Sanghyeok: "..."

Người kia bất đắc dĩ đặt thìa xuống, khoanh tay để lên mặt bàn, mí mắt hơi cụp xuống, vẻ mặt trở nên mệt mỏi yếu ớt: "Hình như anh lại bắt đầu sốt rồi."

Đổi thời gian, đổi địa điểm rồi thay hình ảnh này vào, chắc chắn Han Wangho sẽ tin.

Cậu đã bị lừa bởi cái trò này không biết bao nhiêu lần rồi.

Không chỉ một lần, cũng không chỉ mười lần.

Han Wangho không buồn phản ứng hắn, cắm cúi ăn mì.

"..."

Dưới ánh đèn, bát canh nóng khiến nhóc con kia ăn ấm cả người, bờ môi đỏ tươi, ngũ quan cũng trở nên rực rỡ sinh động.

Lee Sanghyeok nhìn Han Wangho, ngón tay đặt trên mặt bàn nhẹ nhàng gõ, vẻ mặt hơi ảm đạm, không rõ đang suy nghĩ điều gì.

Có lẽ là ông trời cũng không muốn để Lee Sanghyeok được toại nguyện, ăn xong mì thì trời cũng tạnh mưa, ngay cả mưa bụi cũng không cho người ta.

Lee Sanghyeok nhìn Han Wangho bình bịch chạy lên trên tầng, tay cầm cặp lại bình bịch chạy xuống dưới.

"Em về thật à?" Lee Sanghyeok đứng ở cửa, Han Wangho đang thay giày.

Han Wangho ngồi xổm buộc giây giày, không ngẩng đầu nói: "Em chưa nói với lão Han, để lần sau đi, lần sau em xin phép mọi người rồi tới nhà anh."

Cũng có phải là trẻ con mẫu giáo đâu.

Lần đầu tiên sự miễn cưỡng hiện rõ như vậy giữa hàng lông mày của Lee Sanghyeok, nhưng anh cũng chỉ như vậy trước mặt Han Wangho thôi.

Han Wangho đứng dậy, Lee Sanghyeok đứng chặn trước mặt cậu không chịu nhường đường. Dừng một chút, Han Wangho ngó về hướng phòng bếp, sau đó ngẩng lên, hôn một cái lên mặt Lee Sanghyeok, khi Lee Sanghyeok còn chưa kịp phản ứng cậu đã lùi về sau hai bước. Han Wangho sờ lên vành tai của mình, khẽ nói: "Vậy được chưa?"

Lee Sanghyeok muốn nói chưa được.

Nhưng rõ ràng bé con này đã ngượng chín người rồi. Cậu luôn như vậy ở mọi lúc mọi nơi, trước khi gặp Lee Sanghyeok thì có người nhà họ Han cưng chiều, sau khi gặp Lee Sanghyeok thì được anh nâng niu, cho dù chỉ có một mình Han Wangho, thì bạn bè xung quanh cậu cũng luôn lấy cậu làm trung tâm.

Cho nên cậu mãi mãi rực rỡ rạng ngời.

Ở cửa ra vào, Lee Sanghyeok hơi nghiêng người sang bên cạnh, khẽ thở dài một hơi: "Chừng nào thì em mới lớn đây?"

Trong chốc lát Han Wangho không hiểu được ý của Lee Sanghyeok, sao tự dưng lại nói y như lão Han thế?

"Lên đại học rồi, chúng ta sống chung được không?" Lee Sanghyeok khẽ hỏi ý kiến của bé con trước mặt.

Han Wangho hơi ngây người, sau khi hiểu được ý của Lee Sanghyeok, cậu lập tức trở nên lúng túng, rồi cậu ép mình phải bình tĩnh lại, cứng rắn nói: "Em cảm thấy như vậy quá nhanh."

Lee Sanghyeok rũ mắt nhìn cậu: "Anh lại thấy vậy quá chậm."

Khoảng thời gian này, thật sự quá đằng đẵng.

Dù cho Lee Sanghyeok không muốn nghĩ về chuyện đó thì Han Wangho mới mười sáu, đến đầu năm sau cũng mới mười bảy.

Bọn họ mới lớp 11.

Còn chưa thi đại học.

Còn chưa vào đại học.

Vẫn còn ba năm nữa mới đủ tuổi kết hôn.

Quá chậm, quá dài.

"Ừm....Em về đây." Han Wangho cúi đầu, muốn đi qua Lee Sanghyeok, nhưng còn chưa kịp nhấc chân thì cửa đột nhiên mở ra, một con mèo nhảy vào trong, sau đó là giọng nói non nớt của một cô bé.

"Nghịch quá đi mất, ướt hết váy chị rồi."

Tiếp theo đó là giọng nói dịu dàng của một người phụ nữ: "Mau vào trong đi, đừng đạp vào vũng nước nữa."

Han Wangho lùi lại, đứng ở cạnh Lee Sanghyeok.

Seon Ryuk vừa vào cửa đã nhìn thấy Han Wangho, con ngươi sáng lên, nhưng sau khi thấy Lee Sanghyeok thì vẻ mặt hơi rúm lại, lập tức trở nên ngoan ngoãn, chạy tới gọi hai tiếng anh, một tiếng chào Lee Sanghyeok, một tiếng chào Han Wangho.

Đôi mắt cô bé tròn vo, ngửa mặt lên nhìn Lee Sanghyeok: "Anh ơi, anh đã khỏi ốm chưa ạ?"

Lee Sanghyeok không mặn không nhạt ừ một tiếng.

Seon Ryuk hơi xấu hổ: "Ba ba tưởng anh đi học nên mọi người đều đến nhà cô. Hôm nay là sinh nhật mẹ chồng của cô, nếu biết anh trai ở nhà, chắc chắn mọi người sẽ đưa anh theo nữa."

Lee Sanghyeok không nói gì, vẻ mặt hờ hững.

Han Wangho nhìn lên sườn mặt người con trai, hiện giờ sắc mặt Lee Sanghyeok không quá tốt. Bởi vì bị bệnh nên mặt anh hơi tái, tóc lòa xòa trước tán, con ngươi đen nhánh càng lộ vẻ u ám.

Lúc đầu Han Wangho định đợi mấy người kia vào hết rồi mới về, người cuối cùng là Jang Baek Na với chiếc váy len dệt đuôi cá, thướt tha đi vào. Nhưng cho đến lúc cửa bị đóng lại, Han Wangho vẫn không xê dịch một bước.

Trong phòng khách trở nên náo nhiệt, nhưng lại không liên quan gì đến Lee Sanghyeok, ở nơi cửa trước, mùa đông như thừa cơ phá cửa mà vào.

Han Wangho chậm rãi nhắm mắt lại, ống tay áo khoác rơi xuống, che khuất bàn tay của cậu, ngón tay cậu vươn ra từ trong tay áo, nắm lấy ngón út của bàn tay Lee Sanghyeok đang để xuôi bên người. Cậu nhẹ nhàng nói: "Em với anh."

"Em ở lại với anh."

Giọng của cậu thiếu niên rất khẽ, nhưng cũng rất kiên định và quả quyết.

Han Wangho cảm giác được, ngón tay Lee Sanghyeok chậm rãi nắm lấy tay Han Wangho, càng ngày càng chặt, gần như muốn hòa vào máu thịt của cậu.

Hơi đau.

Nhưng Han Wangho không né tránh.

Lúc đi lên lầu, Lee Ji Nam gọi Lee Sanghyeok lại, ánh mắt như có như không liếc Han Wangho mấy lần, sau khi thấy Lee Sanghyeok hơi nhíu mày, gã mới thu hồi ánh mắt.

"Mấy hôm nữa có tiệc rượu cho giới kinh doanh, anh đi với tôi."

"Hình như là do ba của cậu bé kia chủ trì."

Lên lầu, Han Wangho liên tục nhấn mạnh là cậu muốn đến phòng cho khách ngủ, đi vào phòng Lee Sanghyeok chỉ là ngồi tạm trong chốc lát thôi.

Lee Sanghyeok không trực tiếp đáp lại, mà nói qua chuyện khác.

"Em không nói với anh."

Han Wangho sững sờ: "Nói cái gì?"

"Chuyện tiệc rượu."

Han Wangho: "..."

Cậu không biết lão Han sẽ mời nhà họ Lee, cũng không ngờ là Lee Ji Nam sẽ đi, lại càng không nghĩ đến việc Lee Ji Nam sẽ dẫn theo Lee Sanghyeok. Han Wangho hoàn toàn không nghĩ đến những chuyện đó.

Huống hồ, dù Lee Sanghyeok có không đi thì Han Wangho cũng sẽ không nói chuyện mình phải đi dự tiệc rượu cho Lee Sanghyeok.

Bởi vì những người khác là tham dự tiệc rượu, còn cậu là đi "xem mắt".

Nếu để cho Lee Sanghyeok biết, ánh mắt Han Wangho lấp lóe, có khi người kia sẽ cho nổ cả cái hội trường mất.

Han Wangho còn phải tìm thời gian nói với lão Han một tiếng, cái anh con trai gì kia của chú Kwon, không cần phải gặp.

Han Wangho không dám nghĩ đến hình ảnh ba người chạm mặt trong ngày hôm đó.

Càng không dám nghĩ cái tên Lee Sanghyeok này sẽ làm ra chuyện gì.

Nhóc con kia dám thả hồn đi chơi ngay trước mặt mình, Lee Sanghyeok cúi người, lúc sắp xích lại gần, Han Wangho mới hoàn hồn, giật cả mình: "Gì đấy?"

Lee Sanghyeok cười: "Em đang nghĩ gì thế, nghĩ xem nên bịa chuyện thế nào à?"

"..."

Han Wangho ném cặp xuống đất, đánh đòn phủ đầu: "Ờm."

"..."

Thảm rất mềm, trải khắp nửa phòng. Han Wangho rất quen thuộc căn phòng này, bật máy chiếu lên, tựa ở cuối giường, mặc kệ Lee Sanghyeok.

Cậu biết Lee Sanghyeok nhạy cảm đến mức nào, nói càng nhiều, Lee Sanghyeok sẽ càng dễ dàng phát hiện.

Cho nên tốt nhất là không nói nữa.

Chỉ cần có liên quan tới Han Wangho, Lee Sanghyeok luôn có thể dễ dàng và nhanh chóng nhận ra.

Ví dụ như hiện tại.

Han Wangho không biết nên nói dối như thế nào, ít nhất trong mắt Lee Sanghyeok là vậy.

Vẻ mặt giọng điệu đều rất rõ ràng.

Nhưng Han Wangho không muốn nói, Lee Sanghyeok cũng sẽ không nhất định phải tìm hiểu ngay, kiểu gì cũng sẽ biết thôi, đến lúc đó còn có thể tính sổ một chút.

Tia sáng trong mắt Lee Sanghyeok lóe lên mấy lần, vậy thì quá tốt.

Để Han Wangho đi tắm trước rồi Lee Sanghyeok mới tắm. Phòng tắm bị hơi nước bao phủ, mùi sữa tắm còn lưu lại trong không khí, nước nhỏ xuống từ tóc của Lee Sanghyeok, ngón tay anh đặt trên bồn rửa gõ mấy cái.

Hai cái cốc thủy tinh, một cái là của Lee Sanghyeok, một cái là chuẩn bị riêng cho Han Wangho.

Bàn chải đánh răng của Han Wangho là màu xanh da trời. Đầu ngón tay Lee Sanghyeok dừng lại giữa hai cái cốc, sau đó không chút do dự cầm lên cái cốc đựng bàn chải đánh răng màu xanh da trời kia.

"Em muốn rửa tay."

Lee Sanghyeok mở cửa ra, hơi nóng trực tiếp phả vào mặt Han Wangho. Han Wangho lấy tay quạt bớt, mất nửa nhịp mới thấy rõ cái cốc trong tay Lee Sanghyeok.

Mặc dù đều là cốc thủy tinh, nhưng của Lee Sanghyeok là hình vuông, của Han Wangho là dạng tròn.

Sau phút kinh ngạc ngắn ngủi, Han Wangho chỉ vào cái cốc: "Cốc của em."

Lee Sanghyeok không để ý tới cậu, nhổ bọt kem đánh răng trong miệng ra, rửa sạch cái cốc, đặt lại chỗ cũ: "Anh đâu có dùng bàn chải đánh răng của em."

Han Wangho: "????"

Chuyện này thì liên quan gì đến việc có dùng bàn chải đánh răng của cậu hay không?

"Tránh ra." Han Wangho cạn lời với hành vi vô lại của Lee Sanghyeok, đẩy anh ra, mở vòi nước bắt đầu rửa tay.

Đèn trong phòng tắm là đèn sưởi, nhiệt độ cao hơn bên ngoài mở điều hòa.

Han Wangho mặc quần áo của Lee Sanghyeok, cậu lại không cao bằng Lee Sanghyeok, cũng gầy hơn anh, áo thun dài tay mặc lên người lớn hơn hẳn một cỡ.

Ống tay áo hơi dài, lập tức ướt nhẹp.

Lee Sanghyeok trực tiếp ôm lấy cậu từ phía sau, chậm rãi giúp cậu xắn ống tay áo lên, vẻ mặt rất dịu dàng.

Han Wangho cứng đờ.

Lưng cậu đang dựa vào lồng ngực của Lee Sanghyeok, phía trước là bồn rửa tay, có muốn tránh cũng không có chỗ tránh.

Lần này, không có chỗ nào để trốn.

Lee Sanghyeok giúp Han Wangho khóa vòi nước lại, anh xoay người cậu về phía mình.

Nhìn thấy cổ áo của bé con hơn lệch, còn giúp cậu chỉnh lại một chút, nhưng khi đầu ngón tay anh lướt qua xương quai xanh, lại nhẹ nhàng vuốt một cái. Han Wangho không khỏi rụt người về phía sau, bị Lee Sanghyeok đè lại.

Tay Lee Sanghyeok đi từ cổ tay Han Wangho xuống, nắm lấy ngón tay cậu, kéo lên đặt trên trán mình: "Không sốt."

Han Wangho rụt tay về, Lee Sanghyeok cũng không kéo lại.

Ánh mắt Lee Sanghyeok tĩnh mịch mà u ám, cổ họng cậu khô khốc, không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt. Đang định mở miệng nói gì đó, eo cậu bị người ta nắm lấy, nhấc lên một cái, không kịp giãy dụa đã bị đặt lên trên bồn rửa.

Ẩm ướt.

Trên gương, trên mặt bồn đều là nước.

Han Wangho vừa thẹn vừa sốt ruột, muốn nhảy xuống, lại bị Lee Sanghyeok đẩy về sau một cái, lưng dựa vào gương.

Trong lúc hoảng loạn, Han Wangho chỉ biết nhắc nhở Lee Sanghyeok, cậu kêu lên: "Em còn nhỏ."

Dưới chân không có chỗ để chống, Lee Sanghyeok lại đứng giữa hai chân cậu, hiện giờ Han Wangho không khác nào cá trên thớt.

Lee Sanghyeok nhẹ nhàng "ừ" một tiếng.

"Anh biết." Lee Sanghyeok nói: "Anh đợi em lớn."

Con ngươi của chàng trai rất dịu dàng và sạch sẽ, Han Wangho nhìn anh, ma xui quỷ khiến lại tin tưởng.

Một giây sau khi Han Wangho thả lỏng, cằm cậu bị người nâng lên, đập vào mắt là ánh đèn trên đầu, tiếp đó là bóng đen trùm xuống, hô hấp bị cướp đoạt.

_________________

Đậu bé con: Em còn nhỏ.

Hyeok chó: Thật ra, anh cũng không ngại.

Đậu nhỏ: ???????

Hết chương 85.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com