Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 88

Chương 88: Anh à

Trong chốc lát Han Wangho trở nên ngơ ngác, chứng cớ gì cơ?

Ở một vài thời điểm, Han Wangho cảm thấy mình vẫn khá hiểu rõ Lee Sanghyeok, ví dụ như lúc này, ánh mắt đối phương như đã nắm chắc thắng lợi trong tay, khiến Han Wangho bắt đầu nghi ngờ.

Cậu nói không đồng ý, Lee Sanghyeok không nên có phản ứng như vậy.

"..."

Im lặng một hồi, Han Wangho hỏi: "Chứng cớ gì?"

Lông mày của Lee Sanghyeok hơi hạ xuống, lộ vẻ tinh tế và dịu dàng: "Không có gì."

Hiện giờ không có ý định lấy ra để Han Wangho biết, phải chọn một thời điểm thích hợp.

"..."

Bắt đầu mùa đông ở thành phố Gyeongju, nhiệt độ liều mạng tụt xuống, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng sẽ rất lạnh. Han Wangho có mang theo áo khoác, nhưng lúc lên thi đưa cho Ryu Minseok cầm hộ, trao thưởng xong thì đã không thấy bóng dáng nó đâu.

Còn là cầm theo quần áo của Han Wangho mà biến mất.

Gió lạnh rét mướt.

Jo Geonhee tới đưa áo cho Lee Sanghyeok, áo của anh được nhét ở dưới sân khấu.

Lee Sanghyeok kéo ống tay áo xuống, liếc nhìn Han Wangho một cái rồi nói: "Đưa cho em ấy đi."

Jo Geonhee dừng lại, sau đó giơ áo đến trước mặt Han Wangho: "Cậu cầm lấy này."

Giữa Han Wangho và Lee Sanghyeok, đúng là Han Wangho trông cần áo hơn, cậu đã lạnh đến trắng bệch cả mặt rồi. Lee Sanghyeok không sợ lạnh, cũng không sợ nóng, y như một cỗ máy biết đi.

Áo khoác mùa đông thường to hơn một cỡ, áo màu đen lót bông, Han Wangho mặc vào rõ ràng hơi rộng, nhưng lại hài hòa đẹp mắt đến không ngờ.

Trong phòng học bật điều hòa, Han Wangho về lớp bèn trả áo cho Lee Sanghyeok. Nam sinh mặt không thay đổi nhận lấy, chậm rãi khoác lên người.

Lúc mặc xong rồi, Lee Sanghyeok còn giơ tay lên ngửi phần ống tay áo, nét mặt hơi khựng lại.

Han Wangho nhìn thấy, không nhịn được hỏi: "Sao thế?"

Động tác này chắc chắn thể hiện một ý nghĩa nào đó khó có thể diễn tả thành lời.

Bạn cho người ta mượn quần áo, lúc nhận về lại ngửi thử, chắc chắn là trên quần áo có dính mùi gì đó, hoặc bạn ghét bỏ đối phương.

Lee Sanghyeok nghiêng đầu hỏi Han Wangho: "Em dùng nước hoa à?"

Han Wangho không hiểu ra làm sao: "Đâu có."

"Vậy tại sao..." Tiếng Lee Sanghyeok nhẹ bẫng, khi nói chuyện âm cuối còn kéo rất dài, dường như đang cố ý nhóm lên sự mập mờ giữa hai người, đốt cháy bầu không khí này.

Lee Sanghyeok còn chưa dứt lời, Han Wangho đã hiểu.

Cậu xấu hổ chết đi được, tiếng tim đập khiến người ta choáng váng.

Cậu quá hiểu Lee Sanghyeok, đối phương giỏi nhất là được voi đòi tiên, giống như tối hôm qua, hay như những lần trước đó hai người ở bên nhau. Một khi Han Wangho biểu hiện sự nhượng bộ là Lee Sanghyeok chắc chắn sẽ không chút đắn đo càng thêm quá đáng.

Han Wangho đè lại cơn tức giận.

Mỉm cười.

Cậu thiếu niên có đôi má lúm đồng tiền, tiến đến trước mặt Lee Sanghyeok, đẩy cổ áo ra, để lộ một đoạn cổ trắng nõn tinh tế và chút xương quai xanh như ẩn như hiện, hương chanh thoang thoảng theo đó mà vương vấn.

Hàng mi cậu rung rinh rũ xuống, có vẻ vừa vô tội vừa vô hại.

"Thơm không? Cho phép anh ngửi thêm chút nữa đấy."

Lee Sanghyeok không nhúc nhích, anh duy trì tư thế cũ, tựa lưng vào thành ghế, tay cầm bút, nhưng khi ánh mắt rơi xuống cổ Han Wangho, con ngươi dần trở nên u ám không rõ.

Nhưng từ góc nhìn của Han Wangho, Lee Sanghyeok lại như đang thờ ơ.

Sao lại không cắn câu nhỉ?

Lee Sanghyeok bình thản như không, tư thế cúi người này của Han Wangho giữ một lát là mỏi, cậu nói "ngại quá" rồi muốn rời khỏi.

Tay chống trên mặt bàn, còn chưa kịp rụt về đã bị người ta tóm lấy.

Lee Sanghyeok thích nắn ngón tay Han Wangho.

Mảnh dẻ, trắng nhỏ, có sự dẻo dai của con trai, cũng rất mềm mại.

Thích đến không nỡ buông tay.

Hoàn toàn không để ý đến vành tai sắp đỏ rực của cậu, may mà dạo gần đây cậu không cắt tóc, tóc dài xõa hai bên tai, che bớt đi sắc màu.

Lee Sanghyeok tăng lực bóp ngón tay Han Wangho, anh khẽ nói: "Đậu nhỏ, đừng chọc anh."

"Anh sợ đến lúc đó em không chịu nổi đâu." Lee Sanghyeok còn nói.

Han Wangho nhìn Lee Sanghyeok, yên lặng, đối phương đang nói rất nghiêm túc, anh đang cảnh cáo cậu.

Lee Sanghyeok buông tay Han Wangho ra, Han Wangho hậm hực đáp trả: "Anh dám à."

"Ừm, anh không dám." Ngữ điệu mang theo chút ý cười, rõ ràng là tỏ ra yếu thế, nhưng nghe vào càng thêm đòi mạng.

Áo của Han Wangho đến tận giờ tự học buổi tối mới có người ở lớp bên cạnh thay Ryu Minseok mang trả.

"Ryu Minseok đâu rồi?" Han Wangho hỏi.

"Không biết, cậu ta không có trong lớp, áo này cũng không phải cậu ta đưa cho tôi." Bạn kia trả lời.

"..." Chuyển phát nhanh à? Lại còn có cả trung chuyển nữa?

Kết thúc tiết đầu tiên của giờ tự học buổi tối, Han Wangho gọi điện cho Ryu Minseok, cậu sợ Ryu Minseok xảy ra chuyện gì.

Gọi cuộc thứ nhất không ai nghe máy, cuộc thứ hai cũng vậy, điện thoại luôn trong trạng thái không có người nghe.

Lần thứ ba còn chưa kịp gọi, Han Dae Ji đã gọi đến.

"..."

Hai người ở hai đầu điện thoại cùng im lặng, cuối cùng là Han Wangho phá vỡ trước: "Lão Han ạ."

Han Dae Ji lập tức quái gở nói: "Còn biết lão Han cơ à, tôi tưởng anh chỉ biết đứa nào đó thôi chứ."

Ôi cái mùi dấm này, cách một cái màn hình điện thoại Han Wangho cũng có thể ngửi được.

"Con đói rồi." Han Wangho đổi chủ đề.

"Muốn ăn cái gì, đợi lát nữa tôi mang cho anh." Từ xưa đến giờ Han Dae Ji luôn thương Han Wangho lên tận trời, sự bất mãn và khó chịu này là vì Lee Sanghyeok xuất hiện, chứ ông sao có thể thật sự bất mãn với con trai mình được.

Han Wangho than đói một cái, sự giả vờ giả vịt của Han Dae Ji lập tức tan tành, trở về như cũ.

"Bánh su kem của CQ ạ."

"Lạnh thế này còn ăn kem cái gì?"

"Là bánh su kem mà."

"Bánh su kem thì không phải là kem à?"

"..."

Vẫn chưa có tin tức gì của Ryu Minseok, Han Wangho cũng không nói chuyện quá lâu với Han Dae Ji, nghỉ giữa giờ chỉ có mười phút thôi. Ryu Minseok không hề về lớp mà người trong lớp nó lại không có ai báo với giáo viên một tiếng à?

Cái tính tình ngông nghênh khiến số người Ryu Minseok và Song Jungkook đắc tội không hề ít hơn Han Wangho, nhất là Ryu Minseok với cái mồm của nó, cực kì gợi đòn.

Đến lúc gần vào tiết Han Wangho ngó ra mới thấy Ryu Minseok đang đi trên hành lang.

Đèn hành lang lờ mờ, Han Wangho ra ngoài mới thấy rõ bộ dáng hiện tại của Ryu Minseok.

Không thể nói là quần áo không chỉnh tề, nhưng chắc chắn là vừa đấm đá với người ta, tuy nhiên, trên mặt nó lại không có một vết bầm, đi đứng cũng bình thường, chỉ có quần áo hơi xộc xệch tí thôi.

Han Wangho còn chưa mở miệng, Ryu Minseok đã lao tới với vẻ mặt thảm thiết.

"Đậu nhỏ, số tôi khổ quá mà, bạn mới với tôi là hư tình giả ý, anh ta căn bản không yêu tôi như ông và chó Kook!"

Han Wangho ở trong lòng yên lặng nói câu thoại tiếp theo của Ryu Minseok: Tên đó không phải là người.

"Tên đó không phải là người!" Ryu Minseok muôn đời không đổi mới gào lên: "Đm cái tay Lee Minhyung đó không phải là người!"

Han Wangho sững sờ, sao tự dưng lại liên quan đến Lee Minhyung.

"Lee Minhyung là bạn mới của ông á?" Quen nhau bao lâu rồi mà giờ mới thành bạn mới là sao?

Ryu Minseok lau mặt một cái: "Phải được tôi công nhận mới là bạn, tôi vừa mới công nhận anh ta xong, anh ta là bạn mới của tôi."

"..." Han Wangho im lặng một hồi: "Vậy ông với bạn mới xảy ra chuyện gì?"

Mà lại quần áo xộc xệch trở về trường thế này?

Han Wangho rất tò mò, à nhầm, là rất lo lắng.

Lee Minhyung sẽ không làm tổn thương Ryu Minseok, bảo là Ryu Minseok làm tổn thương Lee Minhyung thì Han Wangho còn tin.

Từ lời tự thuật cực kì mang tính chủ quan của Ryu Minseok, Han Wangho miễn cưỡng hiểu được mấy ngày nay hai người này đã xảy ra những chuyện gì.

Ryu Minseok chuyên vung tay quá trán, tiêu tiền bậy bạ, vừa đến cuối tháng cái là không khác gì thằng ăn mày. Trước đó là Han Wangho và Song Jungkook tiếp tế cho nó, về sau Lee Minhyung học cùng lớp với nó, nên rất tự nhiên tiếp nhận con yêu quái chỉ biết xài tiền này.

Viên đạn bọc đường không ngừng bắn vào Ryu Minseok, cộng thêm Lee Minhyung cũng thật lòng đối đãi, đẳng cấp của Ryu Minseok sao bằng Lee Minhyung được, thế là dễ dàng chạy theo người ta.

Dựa theo sự phát triển bình thường, giữa hai người sẽ không có mâu thuẫn gì, nhưng hôm nay lại phá hỏng hết.

Ryu Minseok và Choi Wooje ở quầy quà vặt lôi lôi kéo kéo, không phải là lôi lôi kéo kéo kiểu bình thường, mà là hai người này rảnh đến mức thi xem ai chụt to hơn.

Cậu chụt tôi một phát tôi lại chụt cậu một phát, ban ngày ban mặt, coi như xung quanh không có người.

Trong hội trường mọi người thi đọc thơ, hai người này ở bên ngoài chơi đến quên mình.

Lee Minhyung từ hội trường đi ra tìm người thì thấy một màn như thế. Han Wangho có thể tưởng tượng được tâm tình của hắn lúc ấy là gì, Choi Wooje và Ryu Minseok không bị hắn bóp chết ngay tại chỗ, Han Wangho phải khen Lee Minhyung thật tốt tính.

Tình tiết sau đó càng vượt quá dự kiến của Han Wangho, Lee Minhyung đen mặt đứng trước hai người, hai tên kia đúng như hai thằng khùng, vậy mà còn dám mời Lee Minhyung gia nhập.

Trong lúc lôi kéo, Choi Wooje không cẩn thận dẫm lên giày Lee Minhyung.

Lee Minhyung rốt cuộc cũng tìm được lý do, hắn ngước mắt: "Đây là giày mới, tao phải đánh mày."

Choi Wooje: "????"

Sau đó hai người đánh nhau, Ryu Minseok can ngăn mãi mới tách được ra. Lee Minhyung lôi Ryu Minseok đi mất, cả đường không nói câu gì, hai người trèo tường ra ngoài ăn cơm, người trả tiền vẫn là Lee Minhyung.

Ryu Minseok khoa tay múa chân miêu tả: "Tôi thề ông không tin được đâu, ở ngay cổng trường, giữa ban ngày ban mặt nắng chiếu rạng ngời, má nó chứ cái tên Lee Minhyung chết tiệt kia cứ thế xách cổ tôi lên, nói trên mặt tôi có dầu, chùi như chùi sàn. Ông nhìn mặt tôi này, có khi rụng mất một miếng da rồi ấy, tên đó bị điên hả?!"

Han Wangho không nhịn được phải hỏi: "Vậy anh ta có nói gì với ông không?"

Ryu Minseok nghiêm túc suy tư một lát, uống một ngụm coca: "Không."

"..." Han Wangho: "Coca ông tự mua à?"

Ryu Minseok: "Lee Minhyung mua."

Han Wangho: "..."

Trở lại lớp, Lee Sanghyeok nhéo tay cậu, khẽ hỏi sao thế.

Anh hỏi Han Wangho sao thế, chứ không phải là hỏi Han Wangho Ryu Minseok sao thế, xưa nay Lee Sanghyeok không quan tâm đến người nào khác ngoài Han Wangho.

Cho dù anh đã chứng kiến tất cả mọi chuyện.

Han Wangho bò ra bàn một hồi mới ngẩng đầu lên, ảo não nói: "Sao hai người này lại bắt cặp với nhau nhỉ?"

Lee Sanghyeok đang làm bài tập, thờ ơ trả lời cậu: "Anh thấy hợp đấy chứ."

"Vì sao?"

Lee Sanghyeok mỉm cười: "Lee Minhyung rất tốt."

Hắn là người dịu dàng và ấm áp nhất trong đám bạn của Lee Sanghyeok. Mặc dù lúc Lee Sanghyeok đối phó với đám con riêng trong nhà, Lee Minhyung còn đùa là sao không giết luôn đi, nhưng nếu anh thật sự giết bọn chúng, có lẽ Lee Minhyung sẽ là người đầu tiên ngăn anh lại.

Cũng vì hắn lớn lên trong gia đình như vậy.

Gia đình của Lee Minhyung rất hòa thuận hạnh phúc, cha mẹ đằm thắm như thuở mới yêu, mẹ Lee Minhyung đến giờ vẫn như một thiếu nữ mười tám tuổi, thích đi đây đi đó, các anh lớn trong nhà cũng rất chiều Lee Minhyung. Hắn đã gặp phải rất nhiều chuyện không được sạch sẽ cho lắm, bọn họ đều đã gặp, nhưng Lee Minhyung là người duy nhất vẫn luôn đứng dưới ánh mặt trời.

Không giống với Lee Sanghyeok. Lee Sanghyeok sinh ra trong đêm tối, cũng lớn lên ở nơi không có ánh sáng.

Nếu như Han Wangho không xuất hiện, anh sẽ mãi mãi không biết rằng, hóa ra mặt trời lại rực rỡ đến như vậy.

Lee Minhyung giống ba hắn, đều là người rất chiều chuộng người yêu, cho nên hắn chưa từng ép Ryu Minseok làm bất cứ điều gì, dù cho Ryu Minseok cứ vài ngày lại nhảy disco trên giới hạn của hắn.

Hắn đối với Ryu Minseok, gần như luôn là cưng chiều muốn gì được nấy. Trong nhà hắn là như vậy, cha hắn đối xử với mẹ hắn như vậy, anh trai đối xử với chị dâu như vậy, thế nên chính hắn cũng sẽ như vậy.

Han Wangho nghĩ ngợi một chút, hình như đúng là vậy. Từ lúc cậu biết Lee Minhyung đến giờ, chưa từng thấy hắn cáu giận với bất kì ai, với Ryu Minseok lại càng chưa từng thấy.

"Được rồi, kệ bọn họ đi vậy." Vốn dĩ Han Wangho cũng không có ý định nhúng tay vào chuyện của hai người họ. Chuyện tình cảm không thể xen vào được.

Lee Sanghyeok cười một tiếng: "Làm xong bài chưa?"

"Đưa cho anh."

Han Wangho đã làm hơn một nửa, còn lại mấy bài, cậu rút từ dưới sách ra một quyển vở bài tập, đưa cho Lee Sanghyeok. Hiện giờ Han Wangho không làm hết toàn bộ bài tập, gần như đều là Lee Sanghyeok hoàn thành cho cậu.

Đại khái là có kinh nghiệm hoặc quen tay rồi nên Lee Sanghyeok đã có thể đúng giờ hoàn thành bài tập của cả hai.

Đám người trong lớp ngay cả bài tập của mình cũng làm không hết khóc thành tiếng, ví dụ như Song Jungkook, hay là hai vị bạn học ngồi sau Han Wangho.

Han Dae Ji thật sự đi mua bánh su kem cho Han Wangho, trước lúc hết giờ tự học khoảng nửa tiếng, ông nhắn tin cho Han Wangho nói là mua được bánh rồi, lập tức đến trường bây giờ, bảo Han Wangho đợi một chút.

Han Wangho nói không cần gấp, bảo ông đi chậm một chút cho an toàn. Cửa hàng bánh su kem kia không ở khu vực này, lái xe đến đó rồi về cũng phải hơn một tiếng, chắc lão Han tan làm là chạy đi ngay, nhưng cuối cũng vẫn muộn giờ đón Han Wangho.

Han Dae Ji nghe Han Wangho nói không cần gấp xong ông lại càng sốt ruột, gào lên ở đầu bên kia điện thoại: "Tôi không gấp mà được à, tôi không gấp anh lại chạy mất với thằng nhãi kia!"

Han Wangho: "..."

Cúp điện thoại, Han Wangho thong thả cất sách vở. Lee Sanghyeok đứng ở cửa phòng học, mặc nguyên một cây màu đen lạnh như băng, anh đứng dưới ngọn đèn chân không, vẻ mặt lạnh nhạt, có chút chói mắt.

Lee Sanghyeok vẫn chưa đi, anh đợi Han Wangho.

Người trong lớp đã về hết, chỉ còn vài bạn học ở lớp khác đi lại trên hành lang, lúc đi ngang qua lớp Han Wangho đều sẽ nhìn vào trong một chút, cuối cùng đi đến cửa lớp thì thấy Lee Sanghyeok, bọn họ đều không hẹn mà cùng sững sờ.

Mỗi lần bọn họ thấy Lee Sanghyeok, đều là trên sân khấu, hoặc là trong đám người, anh như tuyết trên đỉnh núi, khiến hết thảy sự vật xung quanh trở thành phông nền. Nhưng đứng một mình như vậy, lại càng thêm động lòng người.

Hóa ra là có vài người, dù không có gì tôn lên thì bọn họ vẫn sẽ tỏa sáng.

"Anh chờ em." Lee Sanghyeok nói.

Sau đó "cạch" một tiếng tắt bóng điện.

"..."

Han Wangho kéo khóa cặp, chỉ có thể dựa vào hai ngọn đèn trần nhạt nhòa bên ngoài hành lang để nhìn trong khung cảnh mờ tối: "Anh bị dở à?"

"Muốn hôn em, cho nên tắt đèn." Lee Sanghyeok thản nhiên nói.

Han Wangho kinh hoàng, không biết da mặt người này rốt cuộc dày cỡ nào, sao anh ta luôn có thể điềm tĩnh như không mà nói ra mấy lời đó cơ chứ. Trong phòng học trống trải, bốn bề vắng lặng, Han Wangho cảm thấy lời vừa rồi của Lee Sanghyeok như bị phóng đại lên cả ngàn lần.

Han Wangho đeo cặp lên, co cẳng chạy ra từ cửa sau.

"Thôi bye, em không muốn."

Không phải là không muốn, mà là không dám.

Đầu lưỡi của Han Wangho đảo quanh trong miệng, hơi tê tê nhức nhức, đây chính là di chứng sau khi hôn Lee Sanghyeok. Lúc đầu đối phương còn coi là dịu dàng, còn quan tâm đến Han Wangho, đến lúc Han Wangho không thể chống đỡ được nữa thì Lee Sanghyeok thường sẽ tranh thủ mà cướp đi toàn bộ dưỡng khí của cậu.

Mỗi lần hôn đều khiến Han Wangho mất nửa cái mạng, đúng là Han Wangho cũng muốn, nhưng đến mức đó thì Han Wangho lại rất sợ.

Nói Lee Sanghyeok muốn ăn thịt người, Han Wangho cũng sẽ tin.

Cùng nhau đi xuống lầu, sắc mặt Lee Sanghyeok cũng không có gì khác thường, Han Wangho hơi thở ra. Vừa rồi cậu từ chối Lee Sanghyeok quá thẳng thừng nhanh chóng, kiểu yêu cầu hợp lý, không có gì quá đáng như vậy mà bị từ chối, đối phương có chút khó chịu cũng là bình thường.

Đương nhiên không có thì càng tốt.

Tầng hai của lầu dạy học là phòng học của lớp 10, trong hành lang mờ tối, Han Wangho thoáng thấy có bóng dáng hai người lướt qua, cậu nhíu mày, dừng chân lại.

"Có người." Han Wangho nói.

Lee Sanghyeok nhìn sang phía bên đó, trống không, không có cái gì.

"Chắc là quên bài tập?"

Hai người vốn đang nắm tay, Han Wangho lập tức vứt tay Lee Sanghyeok ra, xốc lại quai cặp: "Mau đi xem."

Lee Sanghyeok: "..."

Nói xong Han Wangho thật sự chạy sang bên đó, Lee Sanghyeok có chút bất đắc dĩ đi theo.

Trong trường thỉnh thoảng sẽ có học sinh bị mất đồ, phần lớn là bị mất sách vở, lần cuối cùng điều tra đã phát hiện ra là có mấy tên con trai lớp 12 ăn trộm đống sách đó mang đi bán.

Kiểu công tử nhà giàu như Han Wangho vẫn là số ít, sinh hoạt phí của mọi người hầu hết chỉ khoảng tầm một hai trăm một tuần, thậm chí là mấy chục một tuần. Những cuốn sách kia, vụn vặt lẻ tẻ cộng lại cũng được một khoản tiền lớn.

Có thể nghe thấy tiếng động trong phòng học, Han Wangho ngồi xổm ở dưới ô cửa sổ ngoài hành lang, cậu nhìn thấy trêu đầu mình có bóng người, quay đầu lại, ngẩng lên, là Lee Sanghyeok với vẻ mặt lạnh nhạt đang đứng ở sau lưng cậu.

Đứng ở sau lưng cậu?

Đứng ở sau lưng cậu!

Đứng!

Sao có thể đứng đó chứ!

Han Wangho kéo tay Lee Sanghyeok, kéo người kia ngồi xổm xuống với mình: "Suỵt..."

Lee Sanghyeok: "..."

Anh cảm thấy so với hai học sinh ở trong phòng học, anh với Han Wangho còn giống ăn trộm hơn.

Thần kinh Han Wangho căng như dây đàn, hoàn toàn không nghĩ đến phương diện khác, nhưng Lee Sanghyeok ban nãy đứng đã nhìn thấy rất rõ, hai người trong phòng là một nam một nữ, trông có vẻ là một cặp tình nhân.

Người ta yêu nhau làm gì ở trong phòng học, không cần nghĩ cũng biết, nhưng hiển nhiên là Han Wangho không phát hiện, Lee Sanghyeok cũng không chủ động nói cho cậu biết.

Cẩn thận từng li từng tí, nghiêm túc đứng đắn cộng thêm vẻ mặt tràn đầy chính nghĩa, thật sự quá đáng yêu.

Người ở bên trong làm rơi sách xuống sàn, Han Wangho kéo tay áo lên: "Có lẽ ngày mai em sẽ nhận được một lá cờ tuyên dương ấy nhỉ."

"Chắc là có thể." Lee Sanghyeok rất tự nhiên phụ họa cậu.

Han Wangho nhíu mày: "Là chắc chắn."

"Ừ, chắc chắn."

Nếu nhà trường không phát cờ tuyên dương cho Han Wangho, Lee Sanghyeok sẽ tìm người làm cho cậu một cái.

Phải chờ người ở bên trong ôm "tang vật" đi ra, bắt quả tang tại chỗ, sau đó chụp ảnh, nhân chứng vật chứng đầy đủ. Nhưng người trong phòng chậm chạp mãi không chịu ra, Han Wangho chờ đến buồn chán, nghịch điện thoại thì sẽ có ánh sáng, cậu bèn dứt khoát ngồi xuống sàn, ngửa đầu ngắm sao trên trời giết thời gian.

Lee Sanghyeok cũng ngồi xuống cùng với cậu.

Han Wangho chầm chậm nói: "Có một khoảng thời gian, em chắc chắn mình đã biến thành một ngôi sao."

Người đã biến mất, vốn dĩ đều sẽ hóa thành những vì sao.

Lee Sanghyeok rũ mắt, ừ một tiếng.

"Vậy em chắc chắn là ngôi sao sáng nhất rồi."

"Hyung, nhìn hộ em đi, nhìn xem ngôi sao nào sáng nhất, có khi nó chính là tiền thân của em đấy."

Lee Sanghyeok nghe thấy Han Wangho gọi mình, hơi ngỡ ngàng: "Em gọi anh là gì cơ?"

"Hyung, Sanghyeokie hyung." Han Wangho hạ giọng.

Không giống với Hyeokie, cũng không giống như anh trai, mà như thể được người toàn tâm toàn ý ỷ lại.

Ánh mắt Lee Sanghyeok hơi tối xuống, nghiêng đầu nhìn sườn mặt Han Wangho: "Trên trời không có."

"Sao lại không có..." Tiếng Han Wangho bỗng dừng lại khi thấy Lee Sanghyeok nhìn mình.

Lee Sanghyeok chậm rãi nghiêng người tới gần Han Wangho, trong giọng nói là những yêu thương nồng cháy với người trước mắt, gần như muốn bao phủ lấy cả người đối phương: "Đang ở bên cạnh anh này." (cha già out trình fanfic)

Ngôi sao kia đang ở bên cạnh anh, nó không ở trên trời, cũng không ở bất cứ nơi đâu, mà ở bên anh, chỉ ở cạnh một mình anh.

Ngón tay Han Wangho chậm rãi cuộn lại thành nắm đấm, cậu hơi há miệng, phát hiện nói không nên lời.

Lee Sanghyeok dụ dỗ: "Lại gọi một tiếng nữa đi."

Bàn tay để xuôi ở bên người không biết từ lúc nào đã đặt ở sau lưng cậu, nhẹ nhàng ấn lên phần xương cánh bướm hơi nhô ra của cậu: "Vừa rồi ấy, gọi lại thêm một tiếng nữa đi."

Han Wangho muốn nói không, nhưng còn chưa mở miệng, từ trong phòng học truyền ra một tiếng kêu ngọt ngào mà mềm mại yêu kiều: "A..."

Han Wangho cứng đờ, vẻ mất tự nhiên trong mắt vì Lee Sanghyeok, chuyển thành sự kinh ngạc.

Lee Sanghyeok thu tay lại, đánh giá phản ứng của Han Wangho.

Han Wangho vội vàng đứng dậy, quỳ một chân xuống đất, nửa mặt lộ ra khỏi bệ cửa sổ, những tiếng kêu tinh tế vỡ nát, nhưng càng lúc càng rõ ràng, hiển nhiên là người ở bên trong nồng nhiệt quá đã hoàn toàn quên mất mình đang ở đâu, hiện giờ Han Wangho nghe rõ rành rành.

Cũng miễn cưỡng có thể thấy được, người ở bên trong, đang làm...

Mặc dù bình thường Han Wangho thích chém gió, cũng hay trêu ghẹo Lee Sanghyeok, nhưng chưa từng có hành vi buông thả như thế, thực chất Han Wangho là một người rất dễ ngại ngùng.

Ở trường làm loại chuyện như vậy, cậu chưa từng nghĩ đến, cũng là lần đầu tiên thấy người khác làm.

Trên mặt cậu viết mấy chữ sáng ngời, má ơi lại còn có loại hành vi như này nữa.

Mặt cậu nóng lên, cũng nhận ra ánh mắt của Lee Sanghyeok không ở trên người trong phòng, mà đang ở trên lưng, trên vai, trên cổ cậu.

Như bị kim đâm, Han Wangho quay sang, hạ giọng: "Đồi phong bại tục!"

Cũng không biết là đang nói ai.

Lee Sanghyeok cười nói: "Xem nữa không?"

"Không xem, đi." Han Wangho cầm cặp sách, khom người đi qua căn phòng này rồi mới đứng dậy, bị gió lạnh thổi tới, nhiệt độ trên mặt mới hạ xuống một chút.

Loại chuyện này, làm như không nhìn thấy là được.

Trong hành lang mờ mờ ảo ảo, Han Wangho đi ở đằng trước, Lee Sanghyeok không nhanh không chậm theo sau lưng cậu, tiếng gót giày gõ trên bậc thang "cộp" một tiếng, rõ ràng rất nhẹ, Han Wangho lại nghe đến rõ ràng rành mạch.

Những tiếng động vừa rồi vẫn còn đang kích thích màng nhĩ cậu.

Còn có hình ảnh.

Mặc dù trong phòng học không bật đèn, nhưng nhìn kĩ thì vẫn có thể thông qua đèn hành lang thấy được một chút, loáng thoáng một tấm lưng trần trụi, chiếc đùi dán trên mặt bàn học sẫm màu.

Han Wangho không có hứng thú nhìn người khác làm, thứ kích thích cậu, là Lee Sanghyeok ở bên cạnh.

Cậu muốn nhanh chóng thoát khỏi bầu không khí này, nên lúc đi ra ngoài không khỏi bước nhanh hơn một chút, chân vẫn còn mềm, suýt chút nữa ngã xuống.

Lee Sanghyeok ở đằng sau, nhanh tay lẹ mắt tóm lấy cánh tay Han Wangho: "Nhìn đường nào, đi chậm thôi."

Han Wangho lại như bị bỏng, vùng ra khỏi tay Lee Sanghyeok, hiện giờ mỗi một hơi thở, mỗi một câu chữ xuất phát từ đối phương, đều đang móc lấy Han Wangho, dẫn dắt cậu nghĩ về chuyện kia.

Bé con đỏ mặt, cổ cũng hồng lên, rất rõ ràng. Chỉ là "bắt kẻ trộm" mà thôi, lại thẹn thùng đến mức này ư?

Lee Sanghyeok rũ mắt nhìn Han Wangho.

Dường như đang tìm kiếm chứng cứ.

Han Wangho ngẩng mặt lên, hỏi Lee Sanghyeok: "Sao bọn họ có thể làm loại chuyện này ở trường chứ, thật quá không có đạo đức."

Chỉ cần Lee Sanghyeok phụ họa cậu, Han Wangho nghĩ mình sẽ cảm thấy khá hơn nhiều.

Trong đôi mắt mịt mờ của Lee Sanghyeok là ý cười thản nhiên, anh biết Han Wangho dễ xấu hổ, nhưng không ngờ cậu ngượng đến mức này, vậy mà lại để ý đến những chuyện đó.

Tâm tư nho nhỏ kia, Lee Sanghyeok dễ dàng nhìn ra được.

Han Wangho cũng không quá che giấu.

Lần này Lee Sanghyeok lại không phụ họa cậu, anh lắc đầu.

"Anh thấy, thú vị đấy chứ."

Tiếng người con trai chậm rãi vang lên trong hành lang, ánh mắt đen kịt u ám, mang theo chút ý tứ sâu xa, và mang theo cả sự cố ý chọc ghẹo Han Wangho.

_____________

Đậu nhỏ: Có trộm!

Hyeok chó: Ừ, có trộm.

Hết chương 88.

Chương trước ngắn chương này dài coi như bù trừ cho nhau he~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com