Chương 96
Chương 96: Chúc mừng
Han Wangho vốn đang nghe bà Han kể chuyện, Lee Sanghyeok vừa nói xong, không chỉ có Han Wangho sửng sốt, ngay cả bà Han cũng kinh ngạc nhìn về phía anh.
Han Wangho là người phản ứng lại đầu tiên, cậu lập tức quay sang nhìn nét mặt của lão Han.
Bây giờ lão Han phải phẫn nộ chửi ầm lên xách chổi ra đuổi Lee Sanghyeok mới phù hợp với thiết lập tính cách chuyên bao che của mình. Han Wangho ngồi đối diện Lee Sanghyeok, thò chân đạp cho đối phương một cái, anh cũng không tránh, cứ thế mà chịu đòn.
Phản ứng của Han Dae Ji lại nằm ngoài dự đoán của Han Wangho. Người đàn ông trung niên giữ nguyên động tác gắp thức ăn, lơ lửng trên không trung nửa ngày, cuối cùng im lặng đặt đũa xuống.
Ông cũng không phát cáu như mọi người tưởng tượng hoặc gàn dở châm chọc Lee Sanghyeok mấy câu, Han Dae Ji giương mắt lên, thản nhiên nói một câu: "Vẫn còn quá sớm, sau này rồi tính."
Han Dae Ji rất khó chịu, cõi lòng hiu quạnh, trống vắng đến mức ông không còn sức để rống Lee Sanghyeok nữa.
Bà Han ho khan hai tiếng, cũng theo đó mà nói sau này rồi tính. Thật ra bà cảm thấy đứa bé Lee Sanghyeok này không tệ, chững chạc hơn Han Wangho rất nhiều, ngoài ra thì bà cũng đã nghe bà ngoại Lee Sanghyeok nói đủ thứ rực rỡ muôn màu rồi, lúc đầu còn tưởng rằng bà ấy lại khoác lác như mình, vì bà Han thường tâng bốc cháu trai của mình với đám chị em trên quảng trường, thật giả lẫn lộn.
Nhưng bà ngoại Lee Sanghyeok không phóng đại, tất cả đều là thật, người thật so với sự miêu tả của bà ấy còn khiến người ta kinh ngạc hơn.
Nhưng bây giờ nói những chuyện này đúng là hơi sớm, vì ngoài Lee Sanghyeok và Han Wangho ra, trong mắt tất cả mọi người, bọn họ vẫn chỉ là những đứa trẻ. Tình yêu của trẻ con ấy hả, cháy được ba phút thôi.
Nhất là kiểu người như Han Wangho và Lee Sanghyeok, những cám dỗ mà bọn họ sẽ còn phải đối mặt không chỉ gấp năm mà có thể còn gấp mười lần người bình thường.
Ngay cả Han Dae Ji và những người khác đều không cho rằng hai đứa có thể gìn giữ mối tình nồng cháy này được dài lâu, cho dù hiện giờ bọn họ đang cùng nhau ăn cơm.
Phụ huynh hai nhà đã đưa lì xì, nhưng cũng chỉ là mấy trò vặt cho lũ trẻ vui vẻ thôi, không ai coi là thật.
Ăn cơm xong, Han Wangho để tài xế đưa Lee Sanghyeok trở về.
Lee Sanghyeok ở ngay trước mặt Han Wangho tháo xuống cái đồng hồ đeo tay cũ, đeo lên chiếc mà Han Dae Ji tặng. Han Wangho nhìn anh tiến hành một loạt động tác xong mới chậm rãi hỏi: "Lee Sanghyeok, vừa rồi anh làm thế là sao?"
"Sao?" Lee Sanghyeok nhấc lên con ngươi, lười biếng hỏi ngược lại.
Han Wangho nhìn Lee Sanghyeok.
Người kia cười một tiếng, trấn an Han Wangho: "Anh biết chú Han sẽ không đồng ý, chỉ là rào đón trước thôi."
"Để tất cả mọi người chuẩn bị tâm lý, bao gồm cả em nữa, Han Wangho."
Lee Sanghyeok không nói đùa, để Han Wangho đứng đó, những suy nghĩ không thể lộ ra ngoài ánh sáng dần dậy lên trong lòng anh, từng chút quấn lên. Nói ra lại có chút đau lòng, anh thật sự không chờ nổi, muốn đưa người đến bên cạnh mình.
Nhưng không phải như lần trước.
Anh muốn Han Wangho được hạnh phúc, vĩnh viễn vui vẻ giống như bây giờ, thế nên anh vẫn có thể chờ thêm nữa.
Han Wangho nhìn mũi giày, đá mấy cục đá, lại giương mắt nhìn Lee Sanghyeok, đẩy anh một cái: "Cút mau."
Muốn thật dữ tợn, nhưng lại không làm được khí thế, Han Wangho có một gương mặt xinh đẹp, nên hung dữ mấy cũng không khiến người ta sợ hãi.
Nhất là hung dữ với Lee Sanghyeok, hiện giờ Lee Sanghyeok chỉ muốn cắn móng vuốt của cậu.
Tài xế nhà Han Wangho tên là Park Joonsu, đêm khuya bị gọi dậy ông cũng không phiền, mở cửa xe, đợi quý công tử nhà họ Lee này lên xe.
"Thật sự không giữ anh lại à?" Lee Sanghyeok bước lên xe, tay cầm quai cặp, nghiêng đầu nhìn Han Wangho, cười đùa nói.
"Bye." Han Wangho xua tay.
Không tim không phổi.
Con ngươi Lee Sanghyeok tối lại, nhìn Han Wangho một hồi, người kia còn chưa kịp phản ứng, anh đã bắt lấy cánh tay Han Wangho kéo cậu đến trước mắt, nặng nề cắn lên khóe miệng cậu một cái: "Em là cái đồ không biết ơn nghĩa."
Cuối cùng phải chiếm thêm chút lợi lộc, Lee Sanghyeok mới hài lòng rời đi.
Han Wangho sờ lên vành tai nóng rực, quay người đã thấy Han Dae Ji khoanh tay đen mặt đứng ở cửa chính, thấy Han Wangho nhìn mình còn nặng nề hừ một tiếng.
Han Wangho: "..."
–
Tới gần đợt thi cuối kì, tình trạng thiếu ngủ của Han Wangho càng thêm nghiêm trọng. Trời lạnh đã khiến cậu cực kì mê ngủ, ngủ cả đêm cũng không đủ, bình thường đều là tới trường ngủ bù. Các giáo viên cũng biết tật xấu này của cậu, lúc đầu còn gọi cậu dậy, về sau thì trực tiếp làm như không thấy, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc học thì Han Wangho có nằm cả xuống sàn ngủ cũng được.
Nhưng bởi vì đã sắp thi cuối kì, rất nhiều người có chuyện mới cuống lên đi ôm đùi vàng, mà Han Wangho và Lee Sanghyeok chính là cái đùi vàng của họ, có điều bọn họ không dám ôm Lee Sanghyeok.
Nên chỉ có thể ha ha Han Wangho.
Cuối kỳ Lee Sanghyeok cũng bận. Lớp mười nghỉ sớm hơn bọn họ nửa tháng, giáo viên không rảnh sẽ gọi lớp mười một đi trông thi hộ, Han Wangho lười đi, Ran Seo In đành phái Lee Sanghyeok, cho nên Lee Sanghyeok thường xuyên không ở lớp.
Mỗi lần Lee Sanghyeok trở lại lớp, nhóc con ngồi cạnh anh đều đang uể oải ngủ gật. Anh không hề bị ai hỏi bài, vì những người kia vừa thấy bóng Lee Sanghyeok cái là lập tức biến mất, nên Lee Sanghyeok không biết nhiều khi Han Wangho ở lớp phải giảng bài cho người ta.
Ryu Minseok mặc cái áo lông dày, như cục bông ghé vào trên bệ cửa sổ, cầm bài tập trong tay, mặt mày ủ dột: "Đậu nhỏ, hay là ông cứ ngủ một giấc đi, trông ông buồn ngủ quá."
"Ông không thức đêm đúng không?"
Han Wangho ngáp một cái, viết công thức ra giấy cho Ryu Minseok, mí mắt cũng không muốn nhấc lên: "Trừ lúc ăn cơm ra còn đâu tôi đều ngủ."
Ryu Minseok: "..."
Tật xấu đến đông là ngủ cả ngày của Han Wangho từ xưa đã có, như thể ngủ đông, sang năm mới sẽ tốt hơn nhiều, như lúc đầu đông này là nghiêm trọng nhất.
Ryu Minseok nhìn Han Wangho hai mắt dính cả vào nhau, cũng cảm thấy buồn ngủ theo, uể oải nói: "Tối hôm qua tôi phải thức đêm, cái tên Lee Minhyung kia cứ quấn lấy tôi hỏi bài. Đm cái tên đó, một cái phương trình bậc hai cũng không biết giải là sao?"
Ryu Minseok cảm thấy cực kì khó tin với việc này, nó đã hoàn toàn quên mất chỉ mấy tháng trước, chính nó cũng không biết giải phương trình bậc hai.
Nhưng nó lại cực kì hùng hồn khinh bỉ Lee Minhyung.
Cuối cùng Han Wangho cũng nhìn nó một cái, ánh mắt kì quái, giọng điệu cũng là lạ: "Ông với Lee Minhyung làm hòa rồi à?"
Mấy hôm trước, Ryu Minseok bị Lee Minhyung cướp mất bữa sáng nên hai người chiến tranh lạnh cả một tuần. Lee Minhyung không phải người tự dưng nổi giận, là bởi vì Ryu Minseok và Choi Wooje dùng chung một cái ống hút cùng uống một cốc trà sữa, nó còn ăn bánh bao của Choi Wooje. Ryu Minseok quá ngu, ít nhất về phương diện tình cảm nó ngu muốn chết, ngay cả Han Wangho cũng cảm thấy có hơi thương xót cho Lee Minhyung.
Nếu Lee Minhyung vẫn cứ kìm nén không nói, Han Wangho hoài nghi hai người này sẽ dùng dằng đến tận ngày tháng năm nào cũng không biết.
Ryu Minseok thở dài: "Được rồi, lần này tôi phải dỗ tên đó, nhưng khó vãi."
Han Wangho cười một tiếng đầy hứng thú, cậu không tin, nếu như Lee Minhyung nói Ryu Minseok khó dỗ thì nghe còn được, nhưng Ryu Minseok mà có thể chủ động dỗ Lee Minhyung một lần, có khi Ryu Minseok không cần nói hết câu Lee Minhyung đã tự hết dỗi rồi.
"Ông cười cái gì hả, thật mà!"
"Tại sao ông lại muốn dỗ anh ta?" Han Wangho liếc Ryu Minseok một cái, nhàn nhạt hỏi. Ở thời điểm thích hợp, cậu không ngại đẩy Ryu Minseok một cái, nó chậm hiểu đến mức tội nghiệp.
Ryu Minseok nghĩ một hồi, cau mày: "Không thì làm gì, tên đó đang giận mà."
Han Wangho làm xong một bài, thờ ơ hỏi: "Tại sao anh ta lại giận? Là hắn cướp bữa sáng của ông mà đúng không?"
Ryu Minseok vừa nghe đến câu này, chân mày càng nhíu chặt hơn. Ừ nhỉ, là Lee Minhyung cướp đồ ăn sáng của mình mà? Hắn còn giận cái gì? Tại sao mình lại phải dỗ?
"Thôi xong thôi xong, có khi nào nghề phụ của Lee Minhyung là chủ tịch hội bán hàng đa cấp không? Chắc chắn là tôi bị hắn tẩy não rồi, thôi xong rồi." Ryu Minseok lải nhải trong miệng, cầm lấy đống bài Han Wangho đã làm xong chạy mất.
Han Wangho: "..."
Ngoài Han Wangho ra, hai người Ryu Minseok và Song Jungkook đều không quá thuận lợi. Con trai thì tùy tiện, cãi nhau ầm ĩ cùng lắm thì đánh một trận là xong, nhưng con gái lại khác, Song Jungkook không thể đánh nhau với Min Eunha được.
Từ lần mâu thuẫn trước đến giờ, hai người vẫn không nói với nhau một câu, Min Eunha xin Ran Seo In cho đổi chỗ, đổi đến vị trí góc lớp xa Song Jungkook nhất có thể.
Han Wangho nhìn về phía Song Jungkook. Ngũ quan Song Jungkook vốn đã sắc bén, cậu ta mặc áo nhung màu đen, mặt không cảm xúc, trông u ám vô cùng. Còn Min Eunha...
Cô ấy gầy đi rất nhiều.
Đúng lúc này Lee Sanghyeok trở lại, trong tay anh còn xách theo túi nhựa của siêu thị. Vừa hay chặn lại ánh mắt nhìn về phía Min Eunha của Han Wangho, Han Wangho nhìn lên thì thấy trên vai Lee Sanghyeok có đốm màu trắng, mắt sáng rực lên.
"Tuyết rơi?"
Lee Sanghyeok gật đầu, đặt túi nhựa xuống trước mặt Han Wangho.
Anh giám thị lớp 10A1 xong thì trở về, cực kì không tiện đường đến siêu thị mua một túi đồ ăn vặt. Nói là đồ ăn vặt, nhưng Han Wangho biết, Lee Sanghyeok chắc chắn lại ngồi xổm trước kệ hàng tỉ mỉ nghiên cứu nguyên liệu in trên bao bì, xem cái gì ít chất phụ gia thì mua, sau đó mới là xét hương vị.
Ánh mắt Lee Sanghyeok rơi ngoài cửa sổ, trong không khí bao phủ một lớp sương mù, những bông tuyết li ti màu trắng xen kẽ không ngừng rơi xuống, tạo thành một màn tuyết không ngừng chuyển động.
"Tuyết nhỏ thôi."
Không biết Han Wangho có nghe thấy không, cậu bò ra bàn, hỏi Lee Sanghyeok: "Tết này anh ở nhà à?"
"Ừm." Sau khi ngồi xuống, Lee Sanghyeok rất thuận tay cầm bài tập trên bàn của Han Wangho: "Em thì sao?"
"Về quê bà nội, nhà bên đó chưa phá, vẫn còn rất nhiều họ hàng, nhưng mà ở nông thôn." Han Wangho nói.
Bà Han cũng có gia nghiệp. Vùng ngoại thành chỗ ở của nhà họ Han ngày xưa bị quy hoạch thành khu thương mại mới, nhà mẹ đẻ của bà Han ở ngay gần nhà họ Han, nhưng người ta không phá đến đó nên rất nhiều họ hàng vẫn còn ở lại. Cả nhà họ Han sẽ về đó ăn tết, nhưng Han Wangho ngày xưa ghét nhất là về quê, nông thôn chẳng có cái gì, nhàm chán muốn chết.
Lee Sanghyeok cũng biết chuyện này: "Em cũng nên về."
Han Wangho lười biếng gật đầu.
Lee Sanghyeok suy tính một hồi: "Vậy sinh nhật em tính thế nào?"
"Lúc đó là rằm tháng giêng, chắc chắn là về lại đây rồi, ba mẹ em còn phải đi làm mà." Nghỉ Tết chỉ được khoảng một tuần, chưa đến rằm là phải đi làm lại. Mặc dù lão Han là chủ công ty, nhưng chẳng lẽ trong lúc nhân viên đi làm, ông chủ lại vẫn ở quê nổ pháo đốt đèn, như thế là không được.
Han Wangho nói xong, nửa ngày cũng không thấy người kia đáp lại, cảm thấy sai sai, mới nhấc mí mắt lên, nghi ngờ hỏi: "Anh nhìn em làm gì?"
Dứt lời bèn nhẹ nhàng gõ lên bàn Lee Sanghyeok: "Làm bài tập đi, tí nữa phải nộp rồi."
Không nói những cái khác, chỉ riêng việc sai bảo Lee Sanghyeok thôi, bây giờ Han Wangho làm cực kì quen tay.
Lee Sanghyeok cũng như không có giới hạn.
Tay cầm bút của Lee Sanghyeok xích lại gần Han Wangho, vỏ bút máy lạnh buốt chạm lên cằm Han Wangho. Ngón tay Lee Sanghyeok hơi dùng sức, cằm Han Wangho bị nâng lên.
"Chúc mừng Đậu nhỏ của chúng ta, chẳng mấy chốc sẽ trưởng thành." Trong mắt Lee Sanghyeok là tình yêu lẫn khát vọng trĩu nặng có thể đập vụn cả một con người, ngữ điệu trong veo mà nhẹ nhàng, rất dễ mê hoặc lòng người.
________________
Nói một tiếng chúc mừng sớm một năm với Hyeok chó.
Hyeok chó: ?????
Hết chương 96.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com