"Hai đường thẳng song song và khác biệt tưởng chừng như đến từng tế bào, ấy vậy mà họ lại gặp nhau và kết nên mối duyên tựa như không thể này."|chỉ là quá chán với việc sai chính tả và lỗi edit của người dịch nên tôi đã reup lại bộ này. vì cầu toàn nên tôi sẽ beta bộ này thường xuyên để không có lỗi khi mọi người đọc.à truyện hơi ngược và là sinh tử văn nhé.chúc ✨…
Tô Ánh Hàm có một vị hôn phu, nhưng thật sự thì cả hai đều không có tình cảm với nhau,Cho đến một ngày, cô vô tình nhìn thấy anh trai của vị hôn phu, tên là Tần Tu.Lúc đó, cô mới hiểu thế nào là tiếng sét ái tình, thế nào là trầm luân không thể cứu vãn.Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy anh, cô hiểu mình chỉ có thể ở bên cạnh anh, không thể nào ở bên bất kì người nào nữa....Không chỉ cảm xúc dâng tràn mãnh liệt, mà cả cơ thể cô đều khao khát anh ấy, đều muốn được quấn quýt cùng anh, được anh đưa vật nam tính kia vào bên trong, mạnh mẽ xâm nhập, hung hăng chiếm đoạt cô.Khao khát không thể kiềm chế được, cô liền muốn câu dẫn anh, làm anh yêu mình.Sau đó cô cuối cùng toại nguyện, mỗi ngày đều được đại điểu của Tần Tu làm đến sướng không chịu được.Cô nào có biết, Tần Tu, lần đầu tiên nhìn thấy cô liền nhất kiến chung tình._____Lời tác giả: Chính là hai người bọn họ lần đầu tiên nhìn thấy nhau liền rơi vào lưới tình đó, sau đó bạch bạch bạch, bạch bạch bạch, càng bạch bạch càng yêu nhau, 1vs1, song xử. Thịt vừa thơm lại vừa ngọt!!Dành cho những bạn nào e ngại vì nữ chính là vị hôn thê của em trai nam chính, không có tam quan bất chính nha, không có ngoại tình nha,vỗ ngực đảm bảo, 100% không gây thất vọng. Nữ chính với em trai nam chính không có yêu nhau nha, em trai nam chính cũng có biết chuyện giữa nam nữ chính nữa nên là cứ yên tâm…
Tác giả: Dục HiểuThể loại: Hiện đại, cao H, sinh tử, sản nhũ, huynh đệ, niên thượng, ngược, 1x1, HE.Độ dài: 113 chương + 4 PNEdit: wonkyu (worry3011.wordpress.com)Beta: _Dreamer_Văn án : Hồ ly tinh, nếu muốn đàn ông đến như thế, vậy để anh trai đến thỏa mãn em.Đang trong quá trình Beta lại nên xưng hô có chút khác nhau.Đôi lúc đọc ko nổi nên quá trình beta lại hơi lâu, m.n thông cảm ༎ຶ‿༎ຶ❌ TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẠI 2 TRANG DUY NHẤT:1. WATTPAD: _Call_me_dreamer_ 2. WORDPRESS: DAYDREAM https://nhaaivay.wordpress.com/…
Lâm Hành Chi đời trước dốc hết sức lực nửa đời người làm việc cho người khác, cuối cùng lại rơi vào cảnh cửa nát nhà tan kết cục chết thảm. Một lần nữa trở lại năm vừa mới trở thành tân khoa Trạng Nguyên, Lâm Hành Chi vẫn không thoát khỏi số phận bị Lệ Vương cướp về phủ ngày trên đường phố. Mọi người đều biết Đại Sở Lệ Vương là một kẻ điên bệnh hoạn, một bước ho ba lần, là một kẻ điên khát máu mà còn đặc biệt thích đem người khác đùa giỡn trong lòng bàn tay. Mọi người đều tiếc cho tân khoa trạng nguyên trẻ tuổi đẹp đẽ sợ là không sống được bao lâu. Nhưng kiếp này, Lâm Hành Chi quyết định không hận thù hay chạy trốn, sẽ cho người đó bất cứ điều gì người đó muốn. Điều mà kẻ bệnh hoạn kia muốn rất đơn giản: "Bản vương muốn ngươi là người duy nhất trong mắt, trong lòng và cả đời!" Cũng như "Nào, đừng thương hại ta, một bông hoa mỏng manh này." Lát sau, Lâm Hành Chi đỡ eo và chửi thầm trong lòng: "Đóa hoa mỏng manh là thằng khốn nào!"Vai chính: Lâm Hành Chi, Sở Chiêu Một câu giới thiệu: Lấy anh, em sẽ là của anh. Quan niệm: Hãy mở rộng tầm mắt, nhận ra chân tâm của mình và tiến về phía trước với hy vọng.…
Một nồi lẩu với nguyên liệu duy nhất là thịt Mều và người được ăn đương nhiên là 6 con người may mắn nhất hệ mặt trời kia.Còn chúng ta ư ? Đứng ngó chứ sao =.="Ăn lẩu ngó vui vẻ !!!P/s : ngưng đọc chùa TT^TT Begin : một ngày đầu tháng 4/2016 End : một ngày đầu tháng 9/2016Highest ranking : #5 in Fanfiction…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…