Chương 6
Vân An xắn tay áo, ngó qua nhóc con đang nằm dài trên sofa, "Phong ơi, nấu ăn với anh không?"
Hôm nay cậu được nghỉ nhưng không thấy đi đâu chơi, anh sợ thằng bé buồn chán nên rủ cậu làm cùng mình, tiện thể để hai anh em có cơ hội thân thiết hơn.
Vân Phong không nói gì nhưng có vẻ tâm trạng khá tốt, cậu tắt điện thoại, đứng dậy đi vào bếp với anh.
Anh cầm một miếng lên làm mẫu, thao tác thật chậm để hướng dẫn cậu cắt rau củ, "Làm như thế này nhé."
Nhóc con ở bên cạnh chăm chú quan sát, khẽ gật đầu tỏ ý đã hiểu, rồi nhận lấy con dao mà anh đưa cho.
Vân An thấy động tác cậu cứng nhắc, biểu cảm cực kỳ nghiêm túc như thể đang làm nhiệm vụ quan trọng thì cũng buồn cười, nhưng không trêu chọc mà quay lại tiếp tục với những thứ khác.
Lần đầu tiên đụng vào những việc này, Vân Phong không khỏi lóng ngóng. Cậu chưa quen tay nên cố cắt thật đều, vừa làm vừa cảm thán thì ra bình thường Vân An nấu cho mình ăn cũng không hề dễ dàng.
Một lúc sau, anh chỉ vào nồi đang nấu trên bếp, dặn cậu, "Em trông cái này giúp anh, tầm mười lăm phút nữa thì tắt bếp nhé. Anh về phòng một lát."
Vân Phong đáp ứng xong, quay về sofa cầm điện thoại lên, định canh theo thời gian anh dặn để tắt bếp.
Trên góc màn hình hiện lên tin nhắn từ bạn rủ chơi game. Đang lúc ngây người một cách buồn chán, cậu cũng không do dự mà bấm vào luôn.
Vì mải cuốn vào trận game, thời gian trôi qua lúc nào không hay, nhóc con quên mất cả việc Vân An dặn.
Hơi nước trong nồi cứ bốc lên nghi ngút.
Lúc giật mình nhận ra, cậu mới bật dậy, vội vàng chạy vào tắt bếp. Trong lúc cuống quýt, cậu còn định nhấc cả nồi xuống dưới, dù Vân An không dặn.
Nước đang sôi theo động tác gấp gáp của Vân Phong mà sánh ra ngoài, nhưng cũng may không đổ lên tay cậu.
Một màn này bị Vân An vừa bước ra chứng kiến toàn bộ. Ánh mắt anh trầm xuống, chỉ tay vào góc sofa, "Đứng ở đó cho anh."
Vân Phong lúng túng liếc nhìn anh, thấy sắc mặt anh không tốt, chột dạ nghe lời đi qua.
Cậu lặng lẽ đứng yên, đôi chân có chút cứng ngắc dán trên mặt sàn. Được một lúc không thấy anh phản ứng gì, cậu mới nhận ra là mình bị phạt, cảm giác xấu hổ bắt đầu dâng lên.
Vân An dọn đồ trong bếp xong thì vào phòng em trai, nhặt cây thước kẻ rồi ra ngoài.
Tim cậu khẽ lệch đi một nhịp, bởi vì lần trước anh cầm cái này lên không có chuyện gì tốt cả.
Anh tiến đến trước mặt cậu, nghiêm túc nhắc nhở, "Nếu như em muốn bỏ đi làm gì đó, thì phải gọi anh hoặc tắt bếp trước."
Anh không nổi giận, nhưng lại khiến cậu cảm giác áp lực vô hình, "Đồ ăn đang nấu rất nóng nên phải cẩn thận, lỡ như em bị bỏng thì sao?"
Vân Phong cúi đầu không nói gì, tỏ ý rằng đã biết mình sai.
"Đưa tay ra."
Dù đã biết trước điều này, nhóc con vẫn không khỏi giật mình. Cậu ngẩng mặt lên, chạm phải ánh mắt nghiêm khắc của anh.
Lòng cậu khẽ run lên, một phần vì sợ đau, phần khác là vì cảm giác xấu hổ khi bị anh trách mắng.
Do dự một lúc, Vân Phong mới chậm rãi xoè tay trái ra trước mặt mình.
"Chát"
Tiếng thước rơi xuống vang lên rõ mồn một giữa căn phòng yên tĩnh.
"A!"
Vân Phong không nén được tiếng kêu bật ra từ trong cổ họng. Cảm giác đau đớn xa lạ lan ra khắp bàn tay khiến cậu giật người, rút tay về theo bản năng.
Một lằn đỏ nhanh chóng hiện lên, nổi bật giữa lòng bàn tay trắng nõn. Trước đây bị anh đánh mông đã cảm thấy khó chịu rồi, lòng bàn tay ít thịt, đánh vào lại càng đau hơn. Vân Phong mím môi, giấu tay mình ra phía sau.
"Phong."
Vân An lên tiếng nhắc nhở.
Người cậu khẽ run lên, nhưng không dám đưa tay ra thêm lần nữa. Cậu vừa sợ đau, vừa sợ phải tận mắt nhìn thấy thước rơi xuống ngay trước mặt mình.
Cảm giác này không dễ chịu chút nào. Cậu bất chấp mặt mũi, nhỏ giọng xuống nước xin Vân An, "Đừng đánh tay được không..."
Anh đã phạt nhóc con này mấy lần rồi, nhưng đây là lần đầu thằng bé mở lời xin anh điều gì đó. Lòng anh ngay lập tức mềm lại, chỉ xuống dưới sofa, "Em nằm xuống đi."
Vân Phong thở ra một hơi nhẹ nhõm, cúi người nằm sấp xuống ghế. Anh trông cậu bị đòn lại tích cực như thế, không khỏi có chút buồn cười. Ngay từ đầu anh cũng không muốn đánh nặng, chỉ định phạt qua một chút để cậu nhớ thôi.
Vân An giơ tay lên, quất một thước xuống.
Vân Phong đã chuẩn bị tinh thần, anh không thấy cậu có phản ứng gì nhiều. Thước trên tay gõ gõ lên mông cậu, "Cởi quần."
Vân Phong đỏ mặt, theo phản xạ đưa tay giữ chặt thắt lưng.
Anh biết không thể trông chờ vào sự tự giác của cậu nên gỡ tay Vân Phong ra, định tự mình kéo giúp cậu.
"Hai đứa làm gì đó?"
Hai anh em quay đầu lại, vừa lúc thấy ba đang bước tới.
Vân Thanh nhìn hai người đang giằng co, con trai út nằm sấp trên ghế, còn con trai cả cầm thước trên tay thì cũng lờ mờ đoán ra được vấn đề, "Có gì từ từ nói thôi con, đừng đánh em."
"Không phạt thì nhóc con này không nhớ đâu ba."
Vân Phong vốn đã xấu hổ, giờ lại càng đỏ bừng mặt. Nhân lúc anh quay sang nói chuyện với ba, cậu nhanh chóng bật dậy, chạy thẳng về phòng của mình.
Tiếng đóng sầm cửa vang lên rõ to, cậu chui vào trong chăn, trùm kín cả người mình lại.
Sau khi giải thích xong, anh bất đắc dĩ nhìn ba, "Ba cứ nghỉ ngơi trước đi, để con nói chuyện với em."
Vân Thanh có chút lo lắng, "Em con còn nhỏ, đừng làm thằng bé sợ."
Vân An mỉm cười, "Ba yên tâm, con biết chừng mực mà. Ba chiều quá thằng bé sẽ quen đó."
Ba biết anh nói không sai, nên cũng để anh đi tìm cậu.
---
Nhìn cục bông bực bội nằm trên giường, Vân An khẽ thở dài, "Vân Phong."
Anh lay cậu một chút, nhưng người dưới chăn không có phản ứng gì, hẳn là đã quyết tâm mặc kệ mọi chuyện bên ngoài.
Vân An trầm giọng, vờ như đang đe doạ, "Anh còn chưa tính xong với em đâu."
Muốn đánh thì cứ đánh đi. Vân Phong hừ một tiếng, tức giận xoay người sang một bên. Cậu đưa lưng về phía anh, tỏ ý không thèm quan tâm.
Trông cậu bướng bỉnh như thế, Vân An chỉ đành hạ giọng, "Ngoan. Ra đây nói chuyện với anh, anh không phạt nữa."
Vừa nói, Vân An vừa nhẹ nhàng kéo chăn ra khỏi người cậu. Nhóc con khẽ co lại, ánh mắt cụp xuống mang theo tâm trạng rối bời.
Rõ ràng ban nãy còn xem như ngoan ngoãn nhận phạt, vậy mà bây giờ đã tủi thân rồi.
"Em không thích ba nhìn thấy em bị phạt hả?"
Hơi thở cậu phập phồng, trong lòng là những mảnh cảm xúc hỗn độn không cách nào sắp xếp lại.
Cậu biết mình làm sai, bị anh phạt cũng không oan. Nhưng khi thấy ba xuất hiện, một cảm giác xấu hổ lẫn khó chịu lập tức trào lên không ngừng.
Ba nhìn thấy cậu như thế, trong lòng có suy nghĩ gì không?
Như có gì đó cứ nghẹn lại trong ngực. Cảm giác vừa tức giận, vừa nho nhỏ mong chờ, vừa thất vọng cứ đan xen, khiến cậu vô cùng bức bối.
Trông chờ gì ở một người như thế?
Vân Phong tự nhủ, cố gắng gạt đi những suy nghĩ lộn xộn trong lòng.
Cậu níu lấy góc chăn không nói gì, Vân An đưa tay xoa tóc em trai, "Có sao đâu, ba là ba của em mà."
Thấy Vân Phong vẫn nhăn mặt, anh cũng đành thôi, "Ra ăn nào."
Cậu không muốn ngồi ăn với ba, nhưng chưa (dám) lấy cớ từ chối thì đã bị anh kéo ra ngoài.
Ba đã giúp anh dọn đồ ăn, Vân An kéo cậu ngồi xuống ghế đối diện. Nhóc con cứng đờ người, khó xử không dám nhìn thẳng, nắm tay đặt trên đùi siết chặt lại.
"Ăn đi con."
Ba gắp thức ăn cho anh, Vân An mỉm cười đưa bát nhận lấy. Đến lượt Vân Phong, cậu toan từ chối thì đã bị ánh mắt của anh làm cho chùn bước mà im lặng.
Anh hỏi thăm ba những việc gần đây, hai người trò chuyện qua lại, Vân An cũng thường thường gắp thêm cho cậu.
Vân Phong ngồi bên cạnh im lặng ăn, miễn cưỡng xem như là trẻ con ngoan ngoãn nghe người lớn nói chuyện. Có Vân An ở giữa, không khí giữa cậu và ba cũng bớt căng thẳng hơn rất nhiều.
---
"Qua đây."
Vân Phong lùi ra một chút, nhìn anh đầy cảnh giác.
Không phải là bây giờ đổi ý, muốn đánh cậu tiếp đó chứ?
Vân An chỉ buồn cười kéo cậu lại gần, lấy thuốc nhẹ nhàng bôi lên vết đỏ còn hằn trên tay cậu. Trên mông ăn một thước, tuy chỉ nhàn nhạt nhưng anh cũng thoa luôn để nhanh khỏi.
Xong xuôi, Vân An mới ôm Vân Phong vào lòng, bàn tay quen thuộc chậm rãi vuốt dọc lưng cậu, "Nay anh khiến em không thoải mái à? Đừng giận anh được không?"
Hiển nhiên chuyện Vân An nói đến là việc bắt cậu ở cùng với ba.
Thằng bé còn đang cân nhắc xem nên bỏ qua hay giận dỗi thì Vân An lại nói tiếp, "Ba không cho anh đánh em, anh mà dám làm gì lại bị ba mắng mất thôi."
Vân Phong nhếch môi, nói cũng hơi quá rồi đó.
"Sao lại không thích ở cùng với ba?"
Cậu lắc đầu, "Không giống như anh thấy đâu."
Vân An thở dài, kéo kéo má cậu, "Cười lên coi, còn nhỏ mà cứ suốt ngày nhăn nhó."
Vân Phong nhíu mày, nhưng cũng tuỳ ý anh nghịch mặt mình, rồi xoa rối tung cả tóc cậu.
Không biết ai mới lớn hơn ai.
---
Nói chuyện với Vân Phong xong, Vân An trở về tìm ba, "Con dỗ xong thằng bé rồi."
Thấy ba đang ngồi bên giường trầm tư suy nghĩ, anh mỉm cười chui vào lòng ông, "Ba."
"Ngoan." Vân Thanh vòng tay ôm lấy người anh, "Đừng cố gắng quá sức."
"Con ổn mà."
Vân An so với Vân Phong càng cao lớn hơn, dụi đầu trong lòng ba vừa đáng yêu vừa buồn cười. Vân Thanh lại rất thích con dính mình như thế này, mỗi lần ở cạnh đều ôm anh thật nhiều, như muốn bù đắp lại khoảng thời gian xa cách bao năm qua.
Anh leo lên giường nằm, không chút ngại ngùng nào, thoải mái mà gối đầu trên đùi ba. Vân Thanh nhìn con trai chịu khổ bên ngoài bao nhiêu năm, tìm được về đã là dáng vẻ thành thục ổn trọng, lại dịu ngoan mà thích thân cận với mình. Ông không khỏi đau lòng, bàn tay nhẹ nhàng xoa đầu Vân An.
Anh ngước lên nhìn ba, trong mắt đã mang theo tia ửng đỏ, lại vui vẻ mỉm cười, "Ba ơi..."
Vân Thanh nghe con trai gọi mà lòng mềm nhũn, cánh tay bất giác lại càng ôm chặt hơn một chút, "Ba đây."
Đời này cuối cùng ba cũng gặp lại con rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com