Hunter and Prey
*NOTE TO ĐÙNG: OOC! OOC! OOC! Điều quan trọng phải nhắc lại ba lần! Có cảnh máu me! Bối cảnh hiện đại, nhân thú AU nhưng chỉ để lộ tai và đuôi vì mình thích thế ;>
Và nó dở vải, chỉ nên đọc khi bạn đang đói hàng vcl.
~~~•~~~
Trăng tròn, đêm lạnh.
Naib Subedar hơi khom người lại, kéo mũ trùm đầu xuống thật sâu. Hai tay đút túi áo, sau lưng ướt đẫm mồ hôi. Lầm lũi bước từng bước, Naib Subedar tiến thẳng vào màn đêm, khéo léo lách mình vào con hẻm nhỏ. Càng vào sâu bên trong, tiếng chửi bới lăng mạ hoà cùng tiếng nhạc xập xình càng trở nên rõ ràng. Quanh quẩn đâu đây còn phảng phất mùi máu tươi thơm ngọt, có thể kích thích bất cứ thú ăn thịt nào đi qua. Mà Naib Subedar cũng không phải ngoại lệ. Nước bọt đầy ứ trong khoang miệng, đôi bờ môi mỏng bị răng nanh chà xát đến rướm máu. Cậu nghiêng người sang trái, cố gắng kìm chế bản thân trước cơn thèm ăn khủng khiếp, rẽ sang một con hẻm khác rồi tiếp tục bước đi. Mùi máu mỗi lúc một nồng hơn nhưng lẫn trong đó còn có mùi của "kẻ đứng đầu" khiến cho Naib Subedar cảm thấy tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Dừng chân đứng trước một tiệm bánh với biển hiệu cũ kĩ, cậu hít vào một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh rồi đẩy cửa bước vào.
"Kính chào quý khách".
Đón tiếp cậu là một tên đàn ông cao lớn đội mũ nồi, trên đầu còn phe phẩy đôi tai đầy lông cáo, nở nụ cười giả tạo vô cùng. Naib Subedar không tỏ vẻ hứng thú gì với kiểu chào mời lịch sự ấy, chỉ gật đầu một cái đơn giản rồi bỏ mũ xuống chứng minh thân phận.
"Cáo đỏ".
"Đã rõ. Xin hỏi ngài đây muốn mua gì?"
"Thỏ". Ngập ngừng một lúc, Naib Subedar nói thêm: "Nhiều vào".
Vừa dứt câu, đập ngay vào mắt cậu là một tảng thịt lớn đẫm máu tươi được đựng bằng hộp bánh màu hồng, đem lại cảm giác vừa man rợ lại vừa dễ thương.
"Năm mươi đồng vàng".
Vật giá càng ngày càng leo thang, Naib Subedar thầm chửi rủa, không cam lòng đổ ra một lượng lớn tiền vàng để trao đổi. Nếu không vì người yêu cậu là núi vàng di động thì ắt hẳn cậu sẽ phải cầm cự qua mùa đông này với một mẩu thịt con con và một đống rau củ chết tiệt. Có anh yêu làm đại gia cũng coi là một loại may mắn, Naib Subedar tự an ủi bản thân, đưa tay ra nhận hộp thịt đã được khử mùi kĩ càng từ tay chủ tiệm.
Nhưng Naib Subedar nào có ngờ, đây lại là lần cuối cậu mua được "thịt".
Không lâu sau ngày hôm đó, chính phủ mở ra một đợt càn quét hàng cấm với quy mô cực lớn, làm chợ đen thất thoát một lượng lớn "thịt". Nghe đâu do đơn khiếu nại của thú ăn cỏ về những vụ mất tích dồn vào quá nhiều đã gây sức ép cho phía cầm quyền. Sự kiện này nổ ra lớn tới mức, mọi thành kiến về ranh giới giữa thú ăn thịt và thú ăn cỏ trước đây đã từng mờ nhạt giờ đây lại trở nên rõ nét và đau mắt hơn bao giờ hết. Mâu thuẫn giữa hai loài càng trở nên gay gắt khi những tội ác của thú ăn thịt bị vạch trần. Điều này dẫn tới việc "săn mồi" trở nên khó khăn hơn. Vấn nạn buôn người xẻ "thịt" trái phép cũng gần như bị xoá sổ hoàn toàn.
Tương lai về một xã hội công bằng và bình đẳng lại càng trở nên xa vời. Bởi lẽ quy luật cơ bản của thế giới này vốn chỉ có 2 điều: ăn và bị ăn.
Mà Naib Subedar chưa bao giờ phải lo nghĩ về điều đó. Cậu không phải chính phủ, không phải đau đầu lo nghĩ cách khiến xã hội trở về trạng thái bình ổn giả tạo. Cậu cũng chẳng có hứng thú gì với thú ăn cỏ, tất cả các mối quan hệ từ trước tới nay của cậu đều là với đồng loại, kể cả là với anh người yêu nóng bỏng của cậu.
"Há miệng ra nào".
"Jack, em không phải trẻ con". Naib Subedar cáu kỉnh đáp lại, miễn cưỡng há miệng nhận lấy miếng "thịt" chín tái được chế biến thơm ngon.
"Anh chỉ muốn chăm sóc em thật chu đáo thôi". Jack mỉm cười đáp lại. Gã dùng nĩa cắm lấy một phần thịt tươi còn sống bỏ vào miệng, chăm chú vào việc thưởng thức bữa tối.
Naib Subedar lặng lẽ nuốt nước bọt, chớp chớp mắt vài cái. Tuy cậu biết rằng một số thú ăn thịt vẫn còn giữ thói quen ăn thịt sống nhưng mỗi khi nhìn thấy cảnh tượng này, Naib Subedar vẫn không tránh khỏi cảm thấy căng thẳng. Có lẽ do hình tượng của Jack quá đỗi hoàn mỹ, vừa cấm dục lại vừa nóng bỏng, vừa khiến cho Naib Subedar muốn bảo vệ lại vừa khiến cậu phải nảy sinh ham muốn dơ bẩn. Hành động ăn tươi nuốt sống con mồi một cách lịch sự của Jack cũng hệt như những lần gã đè cậu ra làm tới sung sướng trong khi trên người còn khoác bộ vest sang trọng, sự kết hợp hoàn hảo giữa "người" và "thú".
Nhưng vẫn có một điều Naib Subedar luôn cảm thấy trăn trở. Cậu chưa từng thấy Jack để lộ phần "thú", kể cả khi cả hai cuồng nhiệt trên giường. Jack là cáo tuyết cũng là do bạn bè phán đoán chưa thật ra gã chưa bao giờ mở lời nói về giống loài của mình. Naib Subedar chỉ biết rằng, Jack với cậu vô cùng hoà hợp, cứ như thể cả hai sinh ra đã là của nhau. Vậy nên ý tưởng về việc hai người là đồng loại của nhau cũng không phải là không có căn cứ. Naib Subedar chỉ chắc chắn được một điều, Jack không phải thú ăn cỏ. Và điều tồi tệ nhất có thể xảy ra là người yêu của cậu với "kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn" trong cái xã hội hỗn loạn này là một. Nếu không phải vì Jack vô cùng kén ăn, thực đơn chỉ có thỏ và cá, thì Naib Subedar e rằng điều tệ nhất đó có thể trở thành sự thật trong sớm mai.
Mà điều tệ hơn thế đã thật sự xảy ra.
Vẫn là một đêm trăng tròn, gió lạnh.
Ngoài ý muốn, công việc giao hàng của Naib Subedar gặp sự cố. Người nhận hàng bất ngờ biến mất, không có cách nào liên lạc được. Vì đây là đơn hàng cuối nên sau khi báo cáo với cấp trên, Naib Subedar hoàn toàn có thể trở về nhà sớm hơn nửa tiếng so với thường này. Chỉ là nửa tiếng, cậu tặc lưỡi chán nản, còn chưa đủ để làm một giấc.
Nhưng nửa tiếng đấy lại vừa đủ để vén tấm màn sự thật về người bạn trai đáng yêu của cậu.
Jack vẫn ngồi đó, trước mặt là một bàn đồ ăn tươi sống. Gã chậm rãi dùng con dao bằng bạc đắt tiền cắt tảng "thịt" lớn trên đĩa thành từng miếng nhỏ. Từ khoảng cách này Naib Subedar còn có thể thấy rõ được từng thớ cơ trên miếng thịt co thắt lại, tạo thành một màn "nhảy nhót" vô cùng ghê rợn. Jack dường như không để ý tới cậu, hoặc đúng hơn gã đang bận thưởng thức "con mồi" mới săn được. Trên đầu gã còn là đôi tai dài, trắng muốt và thẳng đứng.
Thỏ trắng, Jack là thỏ trắng. Và người yêu cậu đã ăn thịt đồng loại suốt bao năm qua.
"Cục cưng".
"Em có muốn ăn thử món mới không?"
Tim Naib Subedar nhảy lên một cái.
"Đừng lo, em sẽ sớm thích mê nó thôi".
Đó là câu nói cuối cùng mà cậu nghe được trước khi bị cưỡng ép thô bạo nhét miếng thịt tươi vào miệng.
Naib Subedar cố gắng giãy giụa, đôi tay bị siết tới mức trắng bệch. Naib Subedar muốn nhả nó ra nhưng bàn tay bịt chặt miệng cậu lại không cho phép điều đó.
"Chúng ta mới là đồng loại của nhau, Naib Subedar".
Trong phút chốc, Naib Subedar cảm nhận được vị thơm ngon khác lạ bùng nổ trong khoang miệng. Hai mắt cậu trợn tròn, nước mắt trào ra khỏi khoé mi. Naib Subedar khẽ run lên, dùng sức nuốt chửng miếng thịt.
Jack không cho cậu ăn thịt thỏ.
Chiếc mũ nồi quen thuộc được đặt ngay ngắn trên tủ kính, bên cạnh còn là vô số những chiếc mũ khác.
"Tôi là tội nghiệt mà em phải gánh chịu".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com