Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 73 : Ra mắt

San San từng bước từng bước gấp gáp đi đến phòng của Vương Tuấn Khải gõ cửa muốn gặp mặt, cô kiềm nén lại vẻ mặt hối hả của mình, giữ nét bình tĩnh nở một nụ cười trên môi khi nhìn thấy Vương Tuấn Khải : "Tuấn Khải. Chúng ta có thể cùng Tiểu Nguyên bàn bạc thêm về chuyến đi ngày mai không?"

Tuấn Khải hơi hạ mắt, không có kiên nhẫn nói : "Không ngờ em có hứng thú như vậy."

"Đương nhiên rồi. Là cùng anh đi cơ mà."

"Nhưng anh lại là cùng Vương Nguyên đi với nhau." - Anh sắp sếp lại mọi thứ rồi rời khỏi phòng làm việc. San San không đứng lại như vậy mà chạy theo sau, không nghĩ đến việc sẽ rước mối nhục vào người.

"Anh thật sự không muốn cùng em đến đó đâu, Vương Nguyên và em đã nói với nhau những gì anh không muốn biết. Nhưng anh không muốn em lại làm chuyện hồ đồ, ảnh hưởng đến Vương Nguyên một lần nào nữa."

"Anh đâu cần như vậy. Em cũng đâu có ý gì khác đâu? Chỉ muốn cùng anh..."

"Anh nào có nói em có ý gì khác, Vương Nguyên thế nào thì cứ theo như vậy. Chắc cũng không cần bàn gì thêm đâu, nên chúng ta tạm biệt ở đây đi." - Anh tiến về hướng ra cổng công ty, San San cứ như vậy mà theo sau mãi, giống như đang chờ đợi thứ gì.

Đến phòng bảo mật anh quay đầu liền thấy Vương Nguyên từ trong bước ra theo như ý định đã định sẵn của San San, cô đạt được mục đích, lập tức rời đi.

Vương Tuấn Khải không để ý cô đã đi hay chưa, chỉ nhanh chóng đến với cậu, nhìn vào phía phòng tài liệu hỏi : "Tiểu Nguyên. Em vào đây làm gì?"

Nhìn theo bóng lưng gấp gáp của San San, cậu hơi nhíu mày : "À. Có người hẹn em nhưng em chẳng thấy ai cả, làm em tìm cả buổi."

Vương Nguyên dùng vai chạm nhẹ anh một chút, cùng nhau sánh vai ra ngoài : "San San tìm anh có việc hửm?"

Anh cố ý hạ mắt im lặng nhìn cậu, với cậu đó lại không phải biểu hiện của sự đáng sợ, ánh mắt cậu không biết kìm lại mà cứ chớp loạn cả lên làm anh từ nghiêm mặt trở nên không nhịn được mà phì cười một tiếng : "Cục cưng. Em ghen à?"

"Có ai ghen mà đáng yêu như em không?"

"Vậy em và dáng vẻ đáng yêu của em có thể cùng anh đi ăn tối không?"

"Hmm có thể, nhưng mà anh có thể làm em vui thì em tình nguyện đi cùng anh vậy."

Vương Tuấn Khải : "..."

Điện thoại Vương Nguyên vang lên đoạn nhạc nghe thật êm tai, anh xoay người bước ra ngoài để cho cậu có không gian riêng nhận máy, Vương Nguyên nhìn màn hình hiện lên dòng chữ mẹ. Nhẹ nhàng nhận máy : "Mẹ. Có chuyện gì a?"

Nhã Kỳ bên kia bắt đầu nói : "Hôm nay mẹ có đón mẹ đỡ đầu của con đến nhà chúng ta để tổ chức tiệc sinh nhật cho bà ấy. Con còn làm thì cứ xin nghỉ đi, mẹ  muốn con gặp lại mẹ đỡ đầu của con. Với lại từ lúc con về chúng ta vẫn chưa tổ chức cho con một buổi tiệc nào đó trong gia đình."

Vương Nguyên nhìn về phía anh, nhỏ giọng : "Con... Có thể mời bạn không?"

"Không vấn đề. Con cứ mời ai mà con thích về nhà chúng ta tham gia đi."

"Con yêu mẹ, moah." - Vương Nguyên thả nụ hôn gió vào điện thoại rồi gác máy, chỉnh lại vẻ mặt buồn bã bước ra sánh vai cùng anh.

Không đợi anh lên tiếng trước, cậu liền nói : "Mẹ muốn em về tham gia buổi tiệc trong gia đình. Đêm nay..."

"À. Không sao, em cứ về dự. Ngày mai anh sẽ đến đón em."

"Không phải. Ý em là anh có tiện không nếu cùng em về nhà?"

Vương Nguyên vốn nghĩ anh sẽ không đồng ý, vì cậu cảm thấy ngoài việc phải bắt buộc ra thì tính tình anh cũng không thích những buổi tiệc nhiều. Nhưng anh lại ngay lập tức trả lời : "Nếu em đã cầu xin anh như vậy. Sao anh lại từ chối."

"Em cầu xin!? Khi nào?"

Vương Tuấn Khải tiến đến nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu, thản nhiên kéo cậu đi : "Anh không xem thường vì em cầu xin anh như vậy đâu, anh biết anh rất đẹp, nên không cần nhìn anh lâu như vậy."

"Từ khi nào anh mặt dày thế?"

Vương Tuấn Khải cúi người xuống hôn lên vầng trán của cậu, vuốt ve lại mái tóc bị gió thổi đến, anh nói : "Nói vậy nhưng nếu trong gia đình thì em cứ về đi. Anh vẫn còn chưa chính thức ra mắt gia đình em, nếu đến đường đột như vậy không tốt lắm."

Vương Tuấn Khải vẫn còn muốn đưa cậu đi, nhưng bước chân của cậu khựng lại, đứng ở phía sau nhăn mày một cách rõ ràng : "Buổi tiệc có cả mẹ đỡ đầu của em nữa, nhân dịp này chúng ta ra mắt đi, em có thể làm được mà."

Vương Nguyên không hi vọng bản thân mình sẽ hoàn hảo hơn một ai, nhưng cuộc sống hiện tại đã đủ bù đắp 13 năm cậu bỏ lỡ hoang phí, cậu muốn cuộc sống này duy trì một cách tốt đẹp, mong muốn ai ai cũng sẽ bình an một đời.

Lần này là cậu chủ động nắm lấy tay anh, kéo anh về về phía chiếc xe gần đó, dù anh nói không chuẩn bị tinh thần kịp cũng sẽ không để anh bỏ chạy.

Cậu biết không phải anh quan ngại chuyện gặp mặt gia đình, mà là quan ngại sự thân thiết của Vương Chí Vỹ và Uông Giai Từ, anh không chắc chắn nhưng cậu lại khẳng định là chỉ cần cậu không thích, ông sẽ nhất định không ép hôn cậu.

Chiếc xe được lái đi băng băng trên đường, xuyên qua dòng chảy thời gian về đến nơi náo nhiệt nhất.











End chương 73

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com