Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2. Lo lắng

'Tiếng lành đồn xa, tiếng xấu đồn 3 ngày đường' chuyện hôm đó trên phố nhanh chóng truyền tới lỗ tai lão gia Song. Ông hỏi Tian có muốn truy cứu không, Tian bảo không cần, chuyện nhỏ không đáng. Lão gia và mọi người cũng đã định bỏ qua chuyện này cho đến một ngày một sự việc đã xảy ra.

Tian và Yang cùng đi đến một quán ăn kiểu Nhật để bàn chuyện làm ăn. Khi ra về, lúc mang giày vào Tian bỗng 'a' khẽ một tiếng, cậu nhíu mày bám một tay vào người Yang để có thể đứng vững. Yang lo lắng cúi xuống cởi giày Tian ra. Dưới chân Tian lúc này toàn là máu. Không biết ai đã bỏ một mảnh thủy tinh bén nhọn vào giày của cậu, mảnh thủy tinh xuyên qua vớ chân cứa rách một đường trong lòng bàn chân của Tian.

Yang lấy khăn tay trong túi ra bọc mảnh thủy tinh lại rồi cõng Tian lên lưng:

- Em nhất định sẽ tìm ra kẻ làm chuyện này.

Đường đi từ cửa quán ăn đến chỗ đỗ xe mất một quãng xa. Tian ở trên lưng Yang có chút không yên:

- Anh nặng không Yang? Hay là em thả anh xuống đi rồi em dìu anh đi. Từ đây ra xe cũng xa.

Yang cười, lại xốc Tian trên lưng chặt hơn:

- Anh chắc là nặng hơn Ping đó. Anh yên tâm đi, em dư sức cõng anh mà.

Tian nằm trên lưng Yang, hơi mỉm cười:

- Anh nhớ hồi nhỏ quá Yang. Hồi đó thể lực anh yếu em thường cõng anh như vầy nè.

- Em từng hỏi bác Jia, bác Jia nói chuyện thể lực anh kém là do anh từng bị rắn cắn. Độc có thể giải nhưng hậu quả về sau thì vẫn còn.

- Em còn nhớ chuyện này sao Yang?

Yang lại xốc Tian trên lưng:

- Cả cuộc đời này em cũng không thể quên được ngày hôm đó. Ngày hôm đó em xém chút nữa thì mất anh rồi.

Tian xoa đầu Yang:

- Không phải anh vẫn sống đây sao? Chúng ta vẫn ở bên nhau đến bây giờ.

Yang cười:

- Được ở bên anh đến bây giờ. Tốt thật đó!

Về đến nhà Yang gọi điện cho bác sĩ đến khám cho Tian. Bác sĩ nói vết thương của Tian không sao chỉ cần thay thuốc đều đặn tránh đụng nước và uống thuốc đầy đủ là được.

Jiw ở ngoài xưởng nghe tin Tian bị thương liền tất tả trở về. Lúc anh xông cửa vào Tian đang ngồi trên giường cầm chong chóng thổi phù phù. Lúc nhìn Tian vẹn nguyên ngồi trên giường giương đôi mắt trong sáng như mèo con nhìn anh, trái tim đang treo lơ lửng của Jiw mới như biết đập trở lại. Tian nhìn thấy anh chưa kịp lên tiếng đã bị ôm lấy.

- Tian em làm anh lo lắm biết không? Em bị thương chỗ nào để anh xem.

- Em chỉ bị đạp trúng mảnh thủy tinh thôi - Tian nói.

Jiw cúi xuống nhìn băng gạc trên chân Tian, muốn chạm vào nhưng lại không dám vì sợ làm đau cậu.

- Bây giờ em còn đau không Tian? - Jiw đau lòng hỏi.

- Em hết đau lâu rồi.

Chuyện nhanh chóng lan đến tai lão gia Song, bà 3, bà 4 và Ying Ping. Chẳng mấy chốc trước giường Tian có một hàng người gồm có lão gia Song ngồi ghế bên giường cậu, bà 3 đứng kế bên ghế lão gia, Jiw, Mei và Fu, bên còn lại mà bà 4, Yang và Ying Ping.

- Còn đau nhiều không con? - Lão gia Song cầm tay Tian hỏi.

Tian mỉm cười đáp:

- Con hết đau rồi cha.

Lão gia Song nhìn Yang, hỏi tiếp:

- Bác sĩ nói thế nào?

- Dạ bác sĩ nói vết thương không nghiêm trọng chỉ cần thay thuốc tránh nước và uống thuốc là không đáng ngại - Yang đáp.

Lão gia Song gật đầu:

- Vậy thì ta yên tâm rồi.

- Cậu 2 có biết ai làm không? - Bà 3 lên tiếng hỏi.

Tian lắc đầu:

- Dạ con không biết nữa.

- Dạo này cậu có gây thù chuốc oán gì với ai không? - Bà 3 hỏi tiếp.

Tian phải cẩn trọng suy nghĩ một hồi. Lúc này Ying Ping mới lên tiếng:

- Con nhớ ra rồi. Cái người hôm bữa con và anh Tian gặp ở trên phố. Người đó có vẻ biết nhiều chuyện của nhà ta.

Bà 3 lập tức vỗ tay cái 'bốp':

- Phải rồi. Ta cũng có nghe nói về chuyện này. Không chừng là do thằng đó làm cũng nên.

- Chuyện này, ta sẽ cho người điều tra kỹ càng - Lão gia Song lên tiếng - Bây giờ thì con nghỉ ngơi cho tốt. Chuyện trong nhà cứ giao lại cho A Yang và A Jiw lo.

Tian gật đầu:

- Con biết rồi cha.

- Vậy để tôi đi nấu canh bổ máu cho cậu 2 nha - Lúc này bà 4 mới hết đau lòng lên tiếng.

Tian cười dịu dàng:

- Con cảm ơn mẹ 4 nha.

Mei và Fu cũng đi đến nắm tay bà 4.

- Bọn con cũng muốn nấu canh bổ máu cho anh Tian - Mei nói.

Bà 4 cười dang tay ôm hai đứa nhỏ vào lòng:

- Được. Vậy chúng ta cùng đi.

Mọi người đi hết còn lại Jiw và Tian ở trong phòng, Jiw bước đến ngồi kế bên Tian cho cậu thuận thế ngã đầu lên vai mình.

- Em thấy hạnh phúc lắm Jiw à. Bởi vì em có tất cả mọi người yêu thương. Em của ngày trước chưa bao giờ nghĩ em sẽ có được ngày hôm nay, em được sống thật với con người của mình, em được mọi người chấp nhận và đối xử với em như một con người bình thường.

Khóe mắt Tian đo đỏ lên, một giọt nước mắt hạnh phúc trào cậu lấy tay lau đi mất. Jiw vỗ về lưng Tian như hống một đứa trẻ, trong lòng còn nhiều bộn bề, với anh Tian và 2 đứa em chính là cả thế giới. Thế giới của anh nhỏ bé lắm, vì Tian mà trở nên rộng lớn hơn. Anh lo lắng, từ trước tới giờ chưa từng ngừng lo lắng và bất an. Từ lúc Tian một đi không trở về, từ lúc Tian bị lão gia Ma bắt đi đã khiến Jiw bị ám ảnh, anh sợ, anh sợ mất Tian, nỗi sợ đến từ sâu thẳm trong lòng. Sự bất an này ngày một rõ ràng hơn, nó đến từ những giấc mơ khiến anh phải thức giấc giữa đêm và phải ôm Tian vào lòng mới có thể yên giấc.

Ngày hôm nay Tian bị thương, còn là bị người ta hại bị thương. Jiw sợ rằng đây sẽ là một cái ngồi nổ khiến những bất an trong lòng anh trào ra, khiến anh không kiểm soát được bản thân mình nữa.

- Tian, em đừng có chuyện gì nữa nhé! Anh sẽ phát điên đó Tian.

Jiw hôn tóc Tian, khẽ thì thầm.

===============================

Nay về trễ tính quỵt khum đăng :))))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com