Chương 1
Tôi chẳng bao giờ thích về quê nhưng tại vì tổ tiên tôi đã được chôn cất nơi đây và cái tư tưởng của người Việt là phải nhớ về cội nguồi nên mọi năm, tôi đều bị bắt buộc phải về nơi đây. Hồi còn nhỏ, nhiều lần, tôi đã cố gắng tìm được cái hay trong lối sống tĩnh lặng. Thỉnh thoảng, tôi cũng tìm được vài trò thú vị như thả diều và đốt rơm nhưng lại ít khi được chơi tại vì gió không thể lúc nào thổi đủ to và ông bà tôi không cho chơi đốt rơm. Bây giờ, lớn lên chút nữa, tôi lại bắt đầu mê internet và facebook thế nên một ngày chẳng có wifi trở thành cực hình.
Tôi đã cố gắng thuyết phục bố mẹ cả sáng nay để có thể ở lại Hà Nội nhưng cuối cùng vẫn bị bắt phải đi. Đeo tai nghe lên và bật nhạc to vừa đủ, tôi nhắm mắt lại, cố gắng nghe nhạc nhưng dù đã chuyển bài khoảng chục lần, tôi vẫn không thể tập trung được. Ngay cả khi mượn điện thoại mẹ để chơi, tôi vẫn không thể ngừng lo lắng, sợ hãi và bị teo vài giây sau khi bắt đầu chơi.
Tôi đúng là kiểu người buồn mà chả hiểu sao buồn nhưng tôi không thường sợ hãi và lo lắng vô cơ sở. Không hề vì một lý do gì, vào sáng hôm nay, đang đánh răng thì đột nhiên một cảm giác tràn đến, đông cứng tôi lại trong chốc lát. Cái bàn chải đánh răng mới mau rơi xuống ngay vào bồn cầu và cái cốc nước rơi toạch một cái xuống chậu giặt giẻ lau nhà do tay tôi lỏng lẻo và tính hậu đậu chả thua kém ai. Và từ lúc đó đến giờ, tôi không thể dứt được lo lắng vẩn vơ.
Có thể là ai trong nhà tôi gặp nạn thì sao. Người ta bảo rằng làm rơi đồ đạc và đột nhiên linh cảm mấy cái kì lạ thì người thân chết. Nhưng cô, dì, chú, bác tôi bên nội đều đang trên đường về quê, trông chả có việc gì. Bà ngoại tôi có gọi điện tới mẹ tôi để thông báo là bác Hoa vừa đi đâu đó về, mang mấy con cá ngon, bao giờ mẹ nhớ sang lấy. Bà ngoại chả nói thêm gì nên chắc chả có gì xảy ra với mấy họ hàng bên ngoại. Có khi ông bà nội tôi là người gặp nạn. Nhà tôi chả gọi gì bà từ tận hôm kia. Bà nội lại là một người chăm chỉ quá mức, lại còn chả sợ gì cả. Vài năm trước, bà còn bị gẫy chân do bị ngã khi trèo lên một cái ghế để hái bầu, tôi tin là bà chả sợ chết hay bất cứ cái gì đâu. Gần đây, tôi nghe nói có một ai đó bị chết do bị sốc nắng khi làm việc trên cánh đồng do tiếc đống lúa còn sót lại. Bà tôi lại cũng có lần lên đồng chỉ để hái nốt mấy tấm rau cho đỡ hỏng giữa lúc mưa to, gió lạnh.
Tôi đã suy nghĩ nhập tâm và tưởng tượng cao xa đến mức thực sự lo sợ cho bà. Nói gì thì nói, bà nội cũng tốt thật. Hồi trước, bố mẹ tôi đi làm nhiều, bà toàn chăm sóc và nấu ăn cho tôi. Nhưng dù sao khi đến nhà ông bà ở quê, bà tôi thì đang lụi hụi quét nhà và ông thì đang bày một đống những tờ giấy dính ra để bắt ruồi. Nếu tôi lo lắng là do người thân chết thì chắc người chết là họ hàng xa. Ai chết cũng có số. Tôi lại chả quan tâm lắm đến những người mà tôi còn chả nhớ mặt hay tên nên họ chết cũng đáng thương nhưng không đáng lo. Suy nghĩ vẩn vơ thế này thì thật là nực cười. Xem nhiều phim ảnh quá nên tôi bắt đầu hoang tưởng đây. Có lẽ phải bớt đọc và xem mấy thứ đó mất thôi.
Đột nhiên, một cảm giác không thể tả thành lời lại xuất hiện trong tôi như một tia chớp đánh vào một cái cây. Trái tim tôi đập nhanh, bàn tay bắt đầu vã mồ hôi và mọi giác quan dường như đều được thức tỉnh. Cái gì đó đang xảy ra! Tôi phải ngăn chặn điều đó. Cuống cuồng nhìn xung quanh, tôi cố tìm ra một lối đi hay một hướng dẫn nào đó. Tôi phải ngăn chặn điều đó bằng bất cứ giá nào. Nó không thể xảy ra. Nó không nên xảy ra. Nhiều người sẽ bị hại. Nhiều người sẽ chết thôi. Mọi thứ sẽ sẽ rơi vào hỗn loạn. Trong đầu tôi bắt đầu hiện ra hình ảnh của những xác người nằm trên mặt đất, của những người đang òa khóc, những đám tang buồn bã. Tôi cầm lấy cái vợt đập ruồi, chạy ra khỏi nhà.
Nó không thể xảy ra.
Tôi phải ngừng nó lại.
Nhưng nó xảy ra rồi.
Tôi chựng lại, làm rơi cây gậy và ôm cơ thể lại khi một cảm giác đau đớn hiện ra như có một cú đấm mạnh vào bụng. Nó xảy ra rồi! Nó xảy ra rồi! Cơ thể tôi rã rời, mệt mỏi vô cùng. Tôi có thể sửa chữa mọi việc... nếu tôi biết cách. Nhưng tôi có biết gì đâu.
Run run rẩy rẩy, tôi khom người xuống để nhặt cái vợt đập ruồi rồi chậm chạp bước về nhà.
Mọi người đều đang bận rộn chuẩn bị đi thăm viếng mộ nên chả ai để ý là tôi đã chạy ra khỏi nhà với cái vợt đập ruồi. Đặt cái vợt xuống bàn, tôi ngồi dựa lưng vào ghế rồi quệt bàn tay ẩm ướt vào quần. Dù đã cố gắng hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra vài lần, tôi vẫn không thể tập trung để suy nghĩ. Đầu óc tôi như tê đi bởi một loạt những cảm xúc gào thét không ngừng từ sợ hãi đến buồn thương. Mắt tôi chợt rơm rớm nước mắt rồi dần dần ứ đầy. Nhắm chặt mặt lại, tôi giụi hết chỗ nước mắt đi, cố gắng không khóc. Khóc lóc thế này là quá yếu đuối nhưng chả hiểu sao, sự buồn bã cứ dâng trào trong tôi, khiến cho nước mắt cứ ứa ra mãi. Tôi thật mít ướt biết làm sao! Sao tôi có thể bị xúc động dễ dàng thế này! Cả gia đình tôi đang ở đây; nếu họ không bận bịu thì chắc là ai cũng đã nhận ra là mắt tôi đang long lanh nước mắt và mũi tôi đang sụt sịt. Lấy tay quệt nước mắt lần cuối, tôi hít một hơi dài, cố kiềm chề cảm xúc của mình và bắt đầu nhẩm đi nhẩm lại câu:"Mày không được khóc."
Tôi đã bắt được mình ngừng khóc nhưng không thể bắt được mình ngừng buồn. Thực ra thì nỗi buồn tôi đã ngừng dâng trào và biến chuyển thành thứ hại não, khó chịu hơn là u sầu. Tôi đã lãng phí mười lăm phút cuộc đời mình ngồi trên ghế, nghe nhạc và chửi rủa bọn ca sĩ là sao toàn hát bài như nhạc đám tang. Lúc đó, dường như có một đám mây mù đang che phủ trong não tôi. Lấp loáng sau đám mây đó là những hình ảnh mờ mờ nhạt nhạt mà chỉ thoáng thấy chúng cũng khiến tôi chìm trong một nỗi buồn không nêu tên. Nhưng rồi những đám mây đó cũng tan đi cùng với những hình ảnh thấp thoáng và nỗi buồn không tên. Tôi không còn thấy sầu muộn như thế nữa và các ý nghĩ đã không còn rối loại như trước nữa nhưng tôi không thể chắc rằng trí não tôi tỉnh táo hơn vừa rồi.
Tôi đã suy nghĩ trên suốt quãng đường đi thăm mộ. Chuyện gì đã xảy ra? Và tại sao lại thế? Sao đột nhiên tôi lại thấy mệt mỏi như thế? Nghĩ lại, dường như mọi thứ chỉ là một ảo ảnh và những cảm xúc mạnh mẽ lúc đó bây giờ đã trở nên mờ nhạt biết bao. Mọi việc là ảo hay thật? Nếu nó là giả thì chắc tôi phải ngừng xem phim giả tưởng và đọc truyện về pháp thuật. Nhưng nếu nó là thật thì sao?
Khi đã về nhà ông bà, trước khi ngủ trưa, tôi đã quyết định sau một hồi đắn đo không chắc chắn. Nếu cái chuyện đó là thật thì chắc một cái gì đó đã xảy ra và tôi có trách nhiệm phải sửa chữa nó. Chuyện gì phải xảy ra thì sẽ phải xảy ra. Tôi cứ đành chờ tương lai đến thôi. Nếu việc đó là cái gì hay ho thì tôi lại được trải nghiệm kinh nghiệm nghìn năm có một cũng nên. Nghĩ xong, tôi ngả lưng xuống và ngủ say như chết.
Tôi dạy vào lúc 3 rưỡi chiều để chuẩn bị về nhà. Ngay vào lúc 4 giờ thì thằng em họ tôi, Quốc Tuấn hớt hải chạy vào nhà, mồ hôi đầy trên trán, gọi tôi:
_Chị Quyên!
_Cái gì?
_Gió to lắm đấy. Anh Mạnh đang chơi thả diều ngoài kia kìa. Mình ra chơi đi.
Nói rồi, nó chạy luôn vào nhà rồi vội vàng hỏi ông:
_Cái diều ông để đâu ạ?
_Ở trên nóc tủ ở góc trái nhà ý.
Nó vội vàng trèo lên ghế để lấy cái diều rồi sau khi hứa chỉ thả diều khoảng vài phút thôi, chúng tôi chạy ra đồng.
Những cành lá đang chuyển động theo gió, tiếng rì rào nghe thật. Những cánh đồng(trồng gì tôi chả quan tâm) bát ngát bao la bao vây hai bên một con đường mòn nhỏ, mọc đầy cỏ dại và hoa cứt lợn. Anh Mạnh đang đứng ở con đường đó, nhìn chả khác trước bao nhiêu, vẫn cái vẻ giản dị, đơn giản, vẫn làn da ngắm đen của người phải ra ngoài nắng nhiều, vẫn khuôn mặt tròn với đôi mắt sôi nổi, vui vẻ. Tôi giơ tay dứt một bông hoa cứt lợn, ném vào người anh rồi cười hề hề:
_Em chào anh.
Anh Mạnh nhìn tôi và thằng Tuấn rồi lấy mấy bông hoa dính lên áo, ném lại chỗ tôi. Tất nhiên là vì tôi có chuẩn bị nên ảnh ném trật lất.
Tôi ngước lên, nheo nheo mắt nhìn lên bầu trời trong khi thằng Tuấn đang cố gắng cho cái diều bay lên. Cái diều của anh Mạnh nhìn là lạ, không màu sắc sặc sỡ như mấy cái ngoài hàng mà màu trắng, nhìn trông giống mấy tờ báo. Anh Mạnh nói luôn:
_Diều anh tự làm đó.
_Anh tự làm thật à?
_Ừ. Mấy đứa là dân thành phố nên không hiểu cách làm mấy cái này.
_Lần trước, anh dùng diều mua ngoài hàng mà.
_Được tặng nên dùng thôi. Cái diều trước bị hỏng cái đuôi nên phải làm cái khác.
Rồi diều của chúng tôi cũng bay lên, vàng, đỏ, xanh, tím nên nhìn nổi bật hơn hẳn trên nền trời xanh nhưng lại ở thấp hơn diều anh Mạnh do to quá, gió không đỡ được lên cao(cái này thì tôi chả rõ nhưng giải thích thế có vẻ là hợp lý nên cứ nói thôi). Ngắm trời chán quá, tôi thuyết phục thằng em tôi cho tôi cầm dây diều. Nó cũng có vẻ chán rồi nên đưa cái dây cho tôi nghịch mà chạy sang bên kia hỏi anh Mạnh về cách làm diều. Đột nhiên, cái diều tôi rơi xuống ngay cánh đồng gần đấy.
_Chị làm kiểu gì mà cái diều rơi thế? Gió tốt thế này mà._Thằng Tuấn trách móc tôi dù nó cũng làm rơi diều hàng chục lần.
Cả hai chúng tôi chạy lại gần cái diều thì nhận ra có một vết rách lớn giữa thân diều.
_Chắc là mấy cái cây cỏ cọ vào nên cái diều rơi xuống._Tôi nhận xét, thở dài chán nản thì đột nhiên, cái diều của anh Mạnh rơi xuống ngay đằng kia. Đứng từ đây, tôi cũng có thể nhìn rõ vết toác lớn trên diều.
_Nhìn kìa._Anh Mạnh thét._Nhìn lên trời đi.
Ngước mắt lên, tôi thấy một con chim gì đó đang bay vòng vèo trên trời, thân màu đen xì xì. Và trước khi chúng tôi kịp phản ứng gì thì con chim lao thẳng xuống đất, tấn công anh Mạnh.
Anh Mạnh hét, cố gắng chạy thoát và đẩy con chim kì lạ kia đi nhưng nó nhanh như cắt cắm mấy cái móng vào mặt anh và không chịu bỏ ra. Tôi bật hét, cơ thể tê liệt trước cuộc tấn công bất ngờ trong khi anh Mạnh cố gắng kéo con chim ra. Thằng Tuấn vội vã cầm chặt vào bộ lông của con chim để kéo nó ra nhưng tay liên tục bị tuột ra. Nhận ra rằng đứng yên chả giúp được gì, tôi giơ tay ra, kéo lấy cánh nó nhưng tay cứ tuột ra do lông của con chim quá cứ có cái chất lỏng trơn trơn.
_Quyên!_Một tiếng gọi to đầy lo lắng vang lên. Tôi quay đầu lại thì thấy bố tôi đang chạy nhanh về đây.
Ngay khi tới nơi, bố lao vào, cố kéo con chim ra. Trong cơn hoảng loạn, tôi thò tay vào túi quần, lấy cái điện thoại Nokia của mình ra và đập thật mạnh vào cánh con chim. Nó hét lên một tiếng rồi bị bố tôi lôi mạnh ra, rơi sấp xuống đất. Chả cần suy nghĩ, tôi đập chân thật mạnh vào đầu nó và ngay sau đó, thằng Tuấn đá mạnh vào thân. Con chim ré lên, nghiêng người sang một bên rồi lật ngửa. Ngước mắt lên, tôi thấy anh Mạnh đang ôm mặt mình, rên rỉ còn bố tôi đang cõng anh lên và đưa về nhà. Khi nhận ra máu đang rỉ từ bàn tay anh và những tiếng rên cố gắng kìm lại đầy đau đớn, tôi mới có thể nhận ra chuyện gì đã xảy ra. Anh Mạnh đã bị tấn công một cách dã man bởi một con thú vật."...một con thú vật không thuộc về thế giới này", một giọng nói vang lên trong đầu tôi và tôi đã suýt gục xuống vì sợ hãi.
Chú ý: Truyện này cũng được đăng trên forumatngu12chomsao.com
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com