Chương 2
Ngồi trên chiếc ghế ở ngoài hiên, tôi vùi mặt vào hai bàn tay, thở từ từ. Mồ hôi toát ra từ khuôn mặt và từ bàn tay hòa vào nhau thật ướt át nhưng tôi chả quan tâm lắm. Chỉ cần nghĩ đến con chim đó cũng khiến tim tôi đập mạch.
Nhiều lần, tôi đã cố gắng ngừng nghĩ đến con chim đó nhưng hình ảnh của con chim chết dưới chân cứ hiện lại trong trí não nên tôi quyết định xem xét tất cả những gì mà tôi nhớ được. Con chim có lông vũ màu đen xì và có một mảng lông nâu đậm dưới cánh. Lông của nó rất trơn do một chất lỏng nào đó màu vàng nhạt của mỡ bò. Cánh thì gần giống dơi nhưng tròn hơn, chân thì to, dài và có bốn ngón, khá lạ tại vì theo như những gì tôi biết, chim thường có ba ngón chân. Móng vuốt quặp lại, chắc cũng khá sắc. Và có vẻ thì con chim khá khỏe và xương nó cũng khá cứng tại vì điện thoại Nokia đã bị con chim đập khá mạnh đến mức hỏng.
Anh Mạnh đã bị thương rất nặng. Con chim đã rạch hai đường dài vào hai bên má anh, một đường kéo dài từ trán đến má, một đường kéo dài từ gò má đến cằm. May mắn thay, vết thương khá nông ở trán nhưng ở má, vết rạch lại rất sâu. Con chim đó có thể đã khiến anh mù. Tôi nghĩ buồn bã. Sao đột nhiên con chim lại tấn công anh?
Cha anh đang trở anh vào bênh viện để xem xét tình hình. Thằng Tuấn cũng bị xước ở bàn tay và đã dùng bằng ơ-rô để dán lại. Nó đang ngồi kia, chơi điện thoại của mẹ nó nhưng không tập trung được như mọi hôm mà khá là bồn chồn. Nó thích anh Mạnh lắm, sao mà không lo được? Tôi ngồi dậy, lấy tai nghe cắm vào cái điện thoại khác của tôi rồi đeo vào, cố gắng tập trung nghe nhạc. Đời lạ thật! Lúc người ta muốn tập trung suy nghĩ một việc nào đó thì nhạc cứ xao lãng ta; còn khi ta muốn tập trung nghe nhạc thì suy nghĩ lại xao lãng ta.
Khi anh Mạnh đã được chở đi, bố tôi đang đưa thằng Tuấn và tôi về nhà, tôi đã nghĩ là sẽ tốt hơn nếu tôi có thể cùng bố nhìn lại con chim. Nhưng khi nghĩ lại thì tôi thấy chả cần thiết tại vì cần gì phải tìm hiểu khi sự thật hiển nhiên đang ở trước mắt?
Con chim chỉ là khởi đầu.
Anh Mạnh chỉ là một trong những nạn nhân đầu tiên thôi.
Có một giọng nói đã vang lên trong đầu tôi vào trong suốt quãng thời gian đó; giọng nói giống của tôi nhưng trưởng thành và bình tĩnh hơn. Đến mức nhiều lần tôi đã nhìn quanh để xem có ai đang nói không, để tìm kiếm một giúp đỡ nhưng có vẻ như là tiếng nói đó chính là của tôi, chứ không phải của ai khác. Dù vậy, lần này, tôi vẫn ngẩng đầu lên, tìm kiếm. Chẳng có ai ngoại trừ những người mà tôi thừa biết là không thể nói câu đó. Mẹ tôi đang nhìn tôi vô cùng lo lắng. Chắc là tôi nhìn thảm hại lắm đây. Mẹ tôi còn nhìn tôi lo lắng hơn thế này nhiều khi tôi mới được bố đưa về nhà.
Lại cúi đầu xuống, tôi ra sức cắn những móng tay vốn đã cụt lủn. Một chuyện gì đang chuẩn bị xảy ra? Nó có vẻ kinh khủng lắm, nhiều người sẽ bị thương thế này thế kia mà tôi còn chả biết nó là gì. Mà nếu nó kinh khủng như vậy, tôi sẽ làm gì đây, tôi còn chả đánh thắng được con chim nếu không có bố và thằng Tuấn.
Vào lúc trời đã khá tối, bố anh Mạnh mới gọi điện báo rằng anh Mạnh đã khá ổn rồi giục gia đình tôi về Hà Nội tại vì ngày mai là thứ hai nên ai cũng có công việc phải làm. Cả nhà tôi cùng trở về nhà ngày hôm đó. Tôi thì đã cảm thấy thoải mái hơn nhưng vẫn sợ hãi nên trong khi ngồi trong chiếc xe ô tô của bác tôi trở về Hà Nội, mẹ tôi đã cố gắng an ủi rằng anh Mạnh sẽ ổn thôi. Tôi biết điều đó. Nhưng tôi không chắc chắn rằng tôi, bố mẹ tôi và nhiều người khác có được ổn không?
Đêm đó, tôi lại mơ một ác mộng. Nhưng trong ác mông đó, gia đình tôi không xuất hiện và cũng chả có sự phản bội.
Tôi đang đứng một mình giữa một đêm mùa thu. Trăng tròn vằng vặc chiếu sáng ngôi làng nhỏ ngay trước mắt tôi. Ngôi làng rất nhỏ, cũng có vẻ khá nghèo. Phần lớn các nhà được làm khá đơn giản bằng đất, tre, gỗ nhưng không được sơn gì hết. Nhiều nhà đã bẩn thỉu lại còn có các vết nứt trên tường nên rất xấu xí.
Tôi bịt mũi mình lên khi gió thổi từ phía ngôi làng sang chỗ tôi, mang the mùi xú uế của nơi đó. Mùi ghê tởm đó ngửi như là mùi thối rữa của hoa quả, xác chết. Dù mùi hương đó rất ghê, tôi vẫn bước tiếp để vào ngôi làng. Bước vào bên trong, mùi hương đó còn trở nên nồng nặc hơn. Tôi bước qua chậm rãi qua vài dãy nhà rồi chỉ dừng lại trước một cánh cửa mở. Tôi đã bước vào ngôi nhà đấy.
Trước mặt tôi là một xác chết đã thối rữa với ruồi đậu đầy trên đó. Một con chim bay xuống từ trên trần nhà, đậu lên xác người đó khiến những con ruồi bay tứ tung. Chỉ khi nó ngẩng đôi mắt tối đen như than lên nhìn, tôi mới biết đó là con chim tấn công anh Mạnh. Nhưng đã quá muộn rồi tại vì từ đằng sau, những con chim khác đang bước lên, nhìn tôi như một con mồi. Một tiếng kêu vang lên từ đằng sau và khi quay lại, tôi thấy nhiều con chim đó đang tiến gần đến tôi. Chúng muốn tấn công tôi.
Thế là, tôi vội vàng chạy ra khỏi làng. Những con chim bay lên, đuổi theo tôi, liên tục tìm cách cào, mổ tay tôi. Khi tôi kiệt sức, không thể chạy nữa thì chúng bao vây tôi, từ từ tiến sát lại. Đôi mắt chúng dành cho tôi là đôi mắt của kẻ săn mồi.
Tôi lấy tay đập một con chim ra khỏi mình khi nó lại gần, hét lên:
_Tránh xa tao ra!
Một con chim to gấp năm lần những con chim khác bay đến trước mặt tôi, nhìn tôi bằng đôi mắt nâu thông minh của người. Đoạn nó mỉm cười tàn nhẫn, giơ cái móng vuốt lên cào mạnh vào chân tôi và cơn đau tràn tới thật là không tưởng.
Lúc đó, tôi đã bật tỉnh dậy khỏi giấc mơ. Bàn tay tôi vội vàng xoa trên chỗ mà con chim đó cào trong giấc mơ. Chân tôi hoàn toàn lành lặn nhưng vết sẹo trong tâm trí tôi lại chả thể phai đi.
Anh Mạnh được lên báo vào vài ngày hôm sau do anh là một trong những nạn nhân đầu tiên của con chim được đặt tên là Houne. Gia đình tôi cũng đã được phỏng vấn. Cả châu Á đang rộn lên bởi cái loài chim đó. Gần đây, mỗi khi lên vnexpress là tôi sẽ thấy những tin tức liên quan đến Houne. Càng ngày càng nhiều người bị tấn công bởi loại chim đó và theo những gì tôi đọc được, có vài người đã bị tấn công bởi một đàn chim đó nên đã bỏ mạng. Gia súc bị giết hại và hoa màu bị phá hoại. Dù các nước trên thế giới đang cố gắng săn bắt chúng thế nào, nhiều con vẫn được sinh ra và hoành hành khắp nơi.
Các nhà khoa học công bố rằng khả năng sinh đẻ của loài chim này quá là kinh khủng. Mỗi một con cái có thể đẻ được khoảng mười bốn quả mỗi lượt và để trứng nở thì chỉ tốn trên dưới một tuần. Mà sau mỗi lần sinh đẻ, con cái có thể thụ tinh ngay và sinh đẻ tiếp ngay sau đó. Sau khi trứng nở, một con chim chỉ cần năm ngày để mọc đủ lông cánh và trong một tuần, một con chim đã có thể đi khắp nơi, phá hoại. Một con số quá là kinh khủng!
Tôi đã dành rất nhiều rất nhiều thời gian để xem từng tờ báo, từng trang mạng để biết rõ những đặc điểm của loài chim mà khoa học mới phát hiện, những tác hại mà nó gây ra cho môi trường. Để biết được về loài chim rõ hơn, tôi còn dùng hết khả năng tiếng anh và tra từ điển để đọc những bài báo và Houne trong tiếng anh. Qua những bài báo tiếng, tôi biết thêm được là Houne xuất hiện lần đầu ở Campuchia, trước khi anh Mạnh bị hại ba tới bốn tuần. Việt Nam là nước thứ hai Houne xuất hiện. Tôi cũng biết thêm là ở Trung Quốc, tại tỉnh nào đó, những bộ xương có cấu trúc khá giống Houne được tìm thấy dưới mặt đất được giới khảo có dự đoán là có niên đại trên hai nghìn năm.Ngay giây phút tôi nhìn thấy bức ảnh, tôi đã biết chắc đó là bộ xương của loài chim Houne. Và khoảng một ít sau, người ta cũng đã xác định rằng bộ xương và loài chim đó cùng một loài.
Khoa học đang đưa ra giả thiết là do biến đổi khí hậu nên Houne mới phát triển thế này. Tôi cũng bắt đầu nghĩ thế khi cuộc sống trở lại yên ắng bình thường. Không có gì mấy xảy ra ngoại trừ mấy cuộc cãi vã nảy lửa giữa bạn và bà, vài lần chân bị vấp vào vật nên đau điếng, vài lần bài tập ngập đầu. Tôi hồi phục lại sau cuộc tấn công đó, không còn đau buồn và lo lắng nữa, tiếp tục làm con điên của lớp. Khi mà sự việc đã lắng lại, việc Houne xuất hiện vẫn là vấn đề nhưng không còn mới mẻ nữa, báo chí cũng bắt đầu ít đưa tin về loài chim lạ, những nạn nhân của nó, tôi lại càng mất hứng thú với vấn đề này. Tôi không còn dành nhiều thời gian đọc báo, lắng nghe thời sự nữa. Tôi vẫn còn sợ hãi nhưng có vẻ như là sự sợ hãi của tôi chỉ là hoang tưởng.
Dần dần, tôi cũng gần như quên hẳn những cảm xúc tôi đã có cùng với giấc mơ kinh hoàng hôm đó. Tôi cũng gần như hết quan tâm đến những điều kì lạ đã xảy ra với tôi nếu vào hôm đó, sau ngày khai giảng một vài buổi, Quỳnh Anh không bước vào lớp tôi. Nhưng số phận đã quyết định rằng nó phải chuyển trường để tới học tại trường Thành Công này và học cùng lớp với tôi. Trong những giây phút đầu nhìn thấy mặt nó, tôi đã bất ngờ biết bao và bối rối biết bao tại vì tôi chắc chắn tôi không những biết nó, tôi còn rất thân với nó. Mặc dù cho tới khi cô giới thiệu tên nó, tôi còn chả biết nó tên là Quỳnh Anh và nó học trường quái nào trước khi gặp tôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com