Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 3

Lớp tôi có bốn dãy bàn, mỗi dãy gồm năm bàn. Ngày hôm kia, tôi ngồi ở dãy bàn thứ 2 từ cửa vào, ở ngay bàn đầu còn Quỳnh Anh thì ngồi ở dãy bàn thứ ba, ở bàn giữa. Nhưng tại vì hôm thứ bảy ấy có tiết sinh hoạt nên cả tôi và Quỳnh Anh đã bị chuyển chỗ. Nó thì vẫn ngồi ở dãy thứ ba nhưng đã chuyển lên bàn đầu. Còn tôi thì được đặt ngay vào góc lớp (dãy trong cùng, bàn cuối), bị buộc ngồi trên một cái bàn đặc biệt nhất lớp. Cả lớp tôi vừa được tân trang nên phần lớn bàn đều khá mới, màu vàng, thuộc loại bàn liền ghế còn cái bàn của tôi thì cũ kĩ, nâu xì, bàn và bàn, ghế tách rời. Tệ nhất là cái ghế của tôi còn bập bênh cơ nhưng may mắn là người ngồi ở chỗ bập bênh đó không phải là tôi mà là thằng Hoàng. Nó ghét tôi lắm nên ngồi với nó vô cùng khó chịu.

Nhưng tôi cũng chả quan tâm lắm. Tôi đang bận nhìn Quỳnh Anh ở dãy thứ ba, suy nghĩ là mình có nên đến chào hay không. Tất nhiên là tôi muốn đến chào rồi. Đang tò mò muốn chết đây này. Nhưng việc đến đó khó hơn tôi tưởng. Thứ nhất là lý do đến chào của tôi quá kì. Thứ hai là tôi chẳng biết sẽ nói gì khi đến đó. Chẳng lẽ nên nói là bạn nhìn quen hả? Hay nên nói là tôi có cảm xúc đặc biệt khi thấy bạn để con bé nghĩ tôi là đứa đồng tính quái dị? Tôi chẳng bao giờ cảm thấy thoải mái khi chào hỏi người ta.

Có lần, tôi đã lấy hết dũng khí để đến gần chỗ Quỳnh Anh nhưng rồi cái con bạn quý hóa, Ngọc đột nhiên hỏi là tôi đã làm bài tập toán chưa. Trả lời xong thì dũng khí bay mất tiêu, tôi lại lui về chỗ ngồi, mắt ngước lên trời nên chân đã đập một cú đau điếng vào cái bàn.

Thế là, do mình nhát gan quá, tôi quyết định dành phần còn lại của ngày để nghĩ về những gì tôi biết về Quỳnh Anh. Hóa ra, nó học ở lớp 6D cùng trường với tôi; lớp 6D ở cách lớp tôi, 6A tận một tầng. Nó được chuyển sang 7A này do học lực khá tốt để thay thế cho cái thằng Dũng học kém nhất lớp này (lớp tôi là lớp chọn mà). Có lẽ tôi đã thấy nó quanh quẩn trong trường nên thấy mặt nó quen quen. Nhưng tất nhiên điều đó là không thể tại vì thứ nhất, tôi ít khi rời lớp trừ khi phải đi vệ sinh, đem xô cơm canh xuống cầu thang hay lau bảng và khi làm mấy việc đó, tôi toàn cúi đầu nhìn đất, đầu óc cứ để đâu đâu; thứ hai, nếu thấy nó một lần rồi, tại sao tôi lại không có những cảm xúc này. Đầu óc tôi hay để đâu đâu thật nhưng tôi thường nhớ dai những cảm xúc dữ dội kiểu này. Thứ ba thì tôi cực kì kém nhớ mặt nên phải đặc biệt lắm mới mong được tôi vứt vào một xó của não.Mặt mũi Quỳnh Anh nhìn xinh nhưng chả phải là đẹp kiểu siêu sao. Da nó nhìn cũng khá được, ít mụn, mịn màng, mắt thì vô vùng đẹp, có hồn, mi cong nhưng nhìn tổng thể thì không phải là người sẽ để lại ấn tượng đầu tiên sâu sắc nhưng chắc chắn sẽ khiến mình bị cuốn hút lâu dài. Dáng người nó cũng chả ấn tượng, thâm thấp và khá là ung dung.

Sau khi ngủ trưa xong, trước giờ học chiều, tôi chợt thấy Quỳnh Anh mở cặp và lấy ra một quyển truyện dày cồm cộp. Bình thường, nó hay ngồi yên một chỗ, nói vài câu với một số đứa hay bận xem bài học nên tôi khó nghĩ ra cách tiếp cận nhưng đọc truyện thì...Một cách chậm rãi, tôi từ từ bước đến gần Quỳnh Anh, cảm thấy căng thẳng tột cùng. Đứng ngay sau lưng nó, tôi nhận ra ngay trên đầu hai trang sách là "Điểm dối lừa" và "Dan Brown". Trời đã phù hộ cho tôi rồi!

_Bạn đang đọc quyển "Điểm dối lừa" của Dan Brown à?_Tôi hỏi.

Quỳnh Anh quay người lại, ngẩng đầu lên, nét mặt có vẻ dãn ra khi nhìn thấy tôi:

_Cậu biết quyển này à?

_Ừ. Mình từng đọc qua summary rồi. Mình thích Dan Brown lắm._Từ "lắm" có vẻ hơn quá vì thực ra tôi cũng chỉ cảm thấy hứng thú với truyện của ông thôi nhưng phải tạo ấn tượng tốt chứ. Việc nét mặt Quỳnh Anh dãn ra khiến tôi tò mò. Có lẽ là là nó cũng thấy tôi quen quen nhưng cũng ngại không dám ra nói. Vài lần, tôi cũng nhận ra nó quay xuống nhìn ai đó, có khi là nhìn tôi cũng nên. Tôi chủ động hóa ra là hay._Bạn thích ông này à?

Quỳnh Anh gật đầu, nói:

_Ừ.

_Mình đọc mấy quyển như làThiên thần và ác quỷ, Mật mã da Vinci, Biểu tượng thất truyền.Truyện đúng là bất ngờ thật. Mình đang muốn đọc mấy quyển khác nữa. Cậu cho mình mượn được không?

Nó gật đầu ngay tức khắc, chẳng sợ rằng tôi sẽ mượn mà không trả hay làm sách tả tơi:

_Để tớ đọc xong đã rồi cho cậu mượn. Cậu tên là gì vậy?

_Quyên. Trịnh Đỗ Quyên.

Vậy thế là hết câu để nói, nó lại chả định nói thêm gì nên tôi chuyển chủ đề:

_Cậu có vẻ thích trinh thám? Vậy bạn đọc Sherlock Holmes không?

Tôi đoán giỏi thật, nó không những thích trinh thám mà cực kì cực kì mê trinh thám. Nó còn tự hào khoe rằng nó có đủ bộ của Sherlock Holmes và Sydney Sheldon(chả biết cô này là ai) và một đống truyện trinh thám khác mà chỉ trời mới hay đất mới biết. Dù vậy, tôi vẫn kiên nhẫn lắng nghe. Nói chuyện về Sherlock Holmes thì dễ dàng hơn tại vì tôi đã đọc qua quyển ấy. Nhưng cuối cùng thì Quỳnh Anh và tôi cũng nói không hợp nhau lắm do tôi đã đã quên phần lớn những vụ án trong Sherlock Holmes. Nhưng chúng tôi cũng đủ chuyện để nói hết giờ ra chơi này và giờ ra chơi khác. Vào giờ ra chơi cuối cùng, Quỳnh Anh đã trở nên im lặng hơn khi nhận ra rằng vốn hiểu biết tôi về trinh thám quá ít so với nó còn tôi thì cố gắng hỏi nó về những thể loại tôi thích. Tôi thích nói chuyện lắm nhất là khi có hứng nên cố gắng kéo dài cuộc nói chuyện này. Có lẽ lâu rồi tôi chưa thực sự có một cuộc tán truyện thực sự và dài thế này. Và khi ngừng nói chuyện, tôi cảm thấy khó chịu, hơi trống rỗng khi phải ngừng ba hoa về những cái hay, những cái mình thích. Cảm giác những câu từ không còn dào dạt ùa ra khỏi mồm cả tôi và nó và những khoảng lặng đáng sợ thật là thiếu thốn làm sao.

Nhưng chuông đã rung và ngắt tôi khỏi cuộc nói chuyện đó. Và cảm giác ngứa ngáy khi phải giữ những lời nói im lặng thật là khó chịu! Cô giáo sinh học của tôi đã đến muộn tiết đó nên chỉ cần thêm vài con vịt, vài mớ rau là lớp tôi sẽ thành chợ vỡ thực sự. Sau một hồi lớp trưởng khản cổ hét và cô giáo lớp bên cạnh phải vào mắng cho một trận, lớp tôi mới bớt ồn. Dù vậy, những cái đứa nghịch vẫn không thể ngừng nói. Thằng Minh cũng quay đầu lại để nói với thằng Hoàng. Bọn nó nói với nhau say sưa lắm, mồm cứ oang oác oang oác cứ như đây là giờ ra chơi chứ không phải là giờ học. Tôi thì đang phác thảo nguệch ngoạc trên một tờ giấy nháp một hình mà trời còn chẳng rõ thì sao tôi biết được.

Rồi cuộc nói chuyện của bọn nó thay đổi, bọn nó ngừng nói về bóng đá và bắt đầu gán ghép tôi kịch liệt với thằng Dũng. Không những thế, bọn nó còn kể luôn một chuyện incest giữa thằng Dũng với người trong gia đình nó (tôi quá kinh tởm với hành động đó nên sẽ không nói người đó là ai). Rồi thằng Minh bắt đầu nói về việc bọn tôi vào khách sạn... Ừ thì, lúc đó, tôi đang ức chế nên quát bọn nó luôn:

_Bọn mày im cái mồm đi cho tao nhờ.

_Im đi. Đừng sủa nữa.

_Tao ít nhất còn sủa như chó nhé. Mày còn dưới cả chó._Tôi cãi lại, xả tất cả những nỗi tức giận mà tôi có với nó ra ngoài.

Bạn biết không? Trong suốt quãng đời của mình, tôi chưa từng làm gì thực sự tồi tệ với cái thằng trời đánh đó. Tôi còn chẳng ghét nó. Thế mà nó chưa bao giờ đối xử với tôi tốt tí nào, cứ tỏ như là mình cao sang hơn tôi. Mỗi lần, tôi nói vài câu nhận xét, nó lại bảo tôi im đi. Nhiều lúc, tôi cũng chẳng phải chỉ trích nó đâu mà chỉ đang đùa vài câu.

Cô giáo đã vào lớp vài phút sau đó, khi tiết học chỉ còn có 20 phút, xin lỗi rồi bắt đầu giảng bài. Lúc bắt đầu chép lời cô nói thì tôi nhận ra rằng bút hết mực. Phải chờ tới tận khi cô đọc xong, tôi mới mượn bút được. Chẳng hiểu sao, mặc dù biết rõ kết quả, tôi hỏi thẳng Hoàng cho mượn vở. Thằng ấy tất nhiên đã không cho. Nó đã giật lại quyển vở ngay khi tôi vừa chạm vào.

Và những vấn đề đã hiển lộ rõ ngay trước mắt tôi. Nó ghét tôi không chỉ vì bản thân tôi mà tại vì định kiến của nó. Cái định kiến mà chính tôi đã vô tình và cố tình xây dựng với nó và toàn bộ thành viên trong cái lớp học này từ lớp sáu. Tôi chẳng phải là con ngu, tôi thừa biết nó ghét tôi tại vì cả cái lớp này nghĩ tôi là con lập dị.

Bạn biết không? Tôi luôn biết là tôi khác người và chưa một lần nào trong đời tôi không cảm thấy tự hào rằng mình khác với mọi người; nhiều lúc, tôi có cảm giác mình còn thực sự cố trở nên khác biệt. Nhưng cái thực ra thù sự khác biệt của tôi một phần chỉ là lập dị, kì lạ, điên rồ, quái dị..., mọi người cũng nghĩ thế và tôi đã chấp nhận những danh hiệu đó bằng cách cười phá lên. Biệt danh chẳng bao giờ ảnh hưởng tôi và thực ra thì tôi sống trong một thế giới của riêng mình nên cũng chẳng hiểu rõ suy nghĩ của những người xung quanh mình. Nên khi thấy cảnh này và cuối cùng đã hiểu một cách sâu sắc sự thật, tôi cảm thấy buồn, có lẽ là một chút đau lòng.

Dù vậy, mặc dù thừa hiểu những hành động của tôi quá lạ lùng: đi đi lại lại trong lớp, nghe nhạc một mình, tự kỉ suốt ngày, hắt xì hơi rất to (tôi có cái mũi rất nhạy cảm)..., tôi vẫn không thể chấp nhận được hành động của Hoàng.

Tại vì nó chưa bao giờ cố gắng đối xử tốt với tôi trong khi tôi đã cố gắng rất nhiều. Tôi và nó đã ngồi với nhau suốt hồi lớp 6. Nó hay viết chậm nên tôi đã thường xuyên cho nó mượn vở để chép kịp. Nó hay quên sách nên tôi thường xuyên cho nó mượn nhờ sách. Nhưng những lúc tôi cần giúp đỡ, nó lại chẳng giúp tôi. Nó lại chẳng bao giờ giúp tôi. Tôi cố làm việc tốt còn nó chưa một lần ngừng hành động bất lịch sự. Đòi hỏi thằng Hoàng lịch sự một chút có phải là quá cao, nhất là khi nó được thể hiện bởi một người quái dị như tôi không?

Rồi tôi nghĩ về ước mong được tiếp tục cuộc nói chuyện với Quỳnh Anh lâu lâu, cả những nỗi đau buồn khi thằng Hoàng từ chối tôi và cả những giờ ra chơi chỉ biết nghe nhạc.

Mọi thứ đều có vẻ sai lầm quá. Những giờ ra chơi nghe nhạc có vẻ vui vẻ lúc đó nhưng khi nghĩ lại thì thật lặng lẽ, lãng xẹt làm sao. Nghe nhạc chẳng bao giờ có thể lấp đầy những khoảng trống trong tôi. Suy nghĩ luâng bâng về đủ loại truyện tôi ghét và thích cũng chẳng có thể xóa đi sự thiếu thốn. Và lần đầu tiên trong đời, tôi mới thực sự hiểu được rằng tôi đã cô đơn và lạc lõng trong cõi đời này như thế.

Khi đi mượn vở của đứa con gái ngồi trên, tôi bất chợt muốn khóc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: