Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 6

Bài kiểm tra đầu vào của trung tâm tiếng anh Cô Huyền Mai khó khủng khiếp. Bài kiểm tra gồm 2 mặt giấy chi chit từ vựng khó và một đống cấu trúc chưa học. Khi làm bài, tôi đã đoán bừa nửa bài thế mà may mắn thật, tôi vẫn vào được lớp 7A1, lớp nâng cao trong 2 lớp dành cho khối 7 ở trung tâm này. Nhưng vào được lớp này không phải ăn may hết đâu, cả mùa hè này với năm học lớp 6 trước, nhờ việc cày một đống truyện tiếng anh, tôi mới có thể có được vốn từ vựng phong phú và khả năng đoán từ để hiểu được bài. Nhiều người còn chẳng hiểu được bài kiểm tra này. Thật phổng mũi biết bao khi biết mình giỏi tiếng anh hơn nhiều người vậy!

Nhưng học ở trung tâm đó khổ thật, phải đi tới Chùa Láng xa tít xa lơ rồi học từ 6h30 tới 9h tối thứ tư. Ai có thể nhịn không ăn tôi tới 9h được chứ?

Thế nên, vào chiều thứ thứ tư, ngay trước buổi học đầu tiên, bố tôi đã mua cho đống bánh mỳ với sữa để ăn cho đỡ đói. Rồi bố đưa tôi đi học.

Trung tâm tiếng anh Cô Huyền Mai ở ngay góc phố, cạnh một cây cao, gốc cây mập chắc. Lác đác xung quanh là vài chiếc xe máy chở mấy đứa tầm tuổi hay còn nhỏ hơn tôi. Khi bố dừng xe lại thì tôi trèo xuống, bước vào nơi học. Nơi này giống phần lớn các trung tâm khác, khá là hẹp nên có nhiều tầng để tăng số lượng phòng học. Do đó, tôi phải leo tới tận tầng 4, qua vài chục bậc thang dốc và hẹp để tới căn phòng học.

Khi tôi tới nơi thì lớp đang điểm danh. Mở hé rồi ngó nhìn vào cô, tôi nhát gừng hỏi:

_Cô là cô Thanh phải không ạ? Con đến học lớp 7A1 ạ.

Những lời trên là chém gió hết, đúng chỉ khoảng 0,0001%. Tôi ước tôi nói được những lời này biết bao nhưng với cái tính cách lúc thì sượng sùng không cần thiết, lúc thì bạo dạn không đúng chỗ của tôi thì cả cuộc nói chuyện quá ư là tồi tệ. Nhưng tôi sẽ không tả lại vì chẳng ai dại gì mà làm phá hỏng hình tượng của mình.

Sau một hồi đưa đẩy và tỏ ra ngủ đần hồi lâu với cô giáo, tôi nghe theo lời cô, bước tới chỗ ở cuối lớp. Ngay giây phút mắt tôi bắt gặp cái bạn gái ngồi cuối lớp, một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi.Tôi sựng chững lại, mắt mở to nhìn chẳm chằm vào bạn đó. Và đôi mắt của bạn đó cũng mở to, dán chặt vào tôi. Có một gì kì lạ về bạn đó...

Cả hai chúng tôi cụp mắt xuống gần như ngay lập tức ngay sau đó. Tôi vội vàng bước về phía nó rồi ngồi vào chỗ trống bên cạnh, bàn tay run run khi lấy sách vở. Mấp máy đôi môi, tôi chựng nói thì nó đã hỏi:

_Bạn tên là gì vậy?

_Đỗ Quyên. Còn cậu tên là gì?

_Hải Yến. Bạn mặc đồng phục trường Thành Công, chắc học trường đó đúng không?

_Ừ. Sao bạn biết?

_Mình có người bạn học trường đó.

_Bạn đó học lớp gì?

_Hình như là bây giờ học 7D.

Vậy là không học cùng lớp rồi nên tôi đổi chủ đề. Đầu óc tôi vẫn rối bùng như mớ bòng bong và một đống cảm xúc kì lạ vẫn tràn đầy nhưng nói chuyện với người hòa đồng cũng khá dễ chịu.

_Bạn học trường gì?_Tôi hỏi.

_Marie Curie.

_Trường đó nghe nói rất tốt đó. Bạn học lớp thường hay chọn vậy?

_Lớp chọn.

_Bạn giỏi thật.

Tôi ngừng nói để chép bài cô viết trên bảng. Buổi học đầu tiên phải tập trung chút ít chứ. Sao có thể lãng quên tất cả để nghĩ về cô gái lạ này? Dù vậy tôi khó có thể tập trung. Bạn ấy đúng là lạ thật.

Hải Yến có thể nói là người đẹp nhất mà tôi gặp ngoài đời. Nó có khuôn mặt đẹp những nét mềm mại, thanh tú, nước da trắng hồng, mịn màng. Chỉ mỗi tội là nó lại cắt tóc ngắn, khiến cho gương mặt tròn lại càng tròn hơn, tạo cảm giác béo mặc dù nó khá gầy.

Mà như thế còn chưa kể tới cảm xúc kì lạ khi tôi nhìn thấy nó. Xao xuyến, xúc động, vui mừng cùng tràn trong tôi khi nhìn thấy nó. Sao lại kì lạ như vậy nhở? Sao mình lại liên tục đâm đầu mất người mình có cảm giác đặc biệt? Có khi là Hải Yến lại tiếp tục sự nghiệp của Quỳnh Anh và có cùng giấc mơ với tôi luôn tiếp theo. Và có khi con chim lạ kì cũng đã tấn công con bé hay mấy người thân con bé. Có thể lắm đấy chứ. Số phận tôi càng nghe càng thấy giống mấy quyển truyện giả tưởng thường đọc. Tin tôi đi, trải qua tệ hơn đọc qua.

Thỉnh thoảng vào mấy lúc cô không giảng hay giờ ra chơi, chúng tôi cố nói chuyện với nhau. Khó có thể trả lời hết được các câu hỏi được đặt ra nhưng tôi có thể hiểu được người ngồi bên cạnh chút ít để thỏa mản chút tò mò (thực ra thì việc đó chẳng bao giờ thỏa mãn được cái gì, tôi chỉ cảm thấy tò mò hơn thôi). Hải Yến khá là dễ gần, nói chuyện liên tục về mấy vấn đề về tiếng anh rồi đời sống. Có lần nó còn cố gắng huyên thuyên tiếp khi cô đang giảng làm tôi còn phải gắt lên bảo nó im đi. Sau một hồi nói chuyện, tôi đã được biết luôn cả chốn ở của nó là ở Royal City. Ngay cả đứa ngu về bất động sản và địa lý như tôi còn biết rằng nhà ở Royal City đắt khủng khiếp.

_Nhà mình vừa đến chuyển tới Royal City vào tháng trước._Nó nói.

_Mình cũng biết một cô cũng sống ở Royal City. Nhà cô ấy ở ngăn đối diện cổng vào.

_Nhà tớ cũng thế.

_Sống ở Royal City như thế nào? Nghe nói là chủ nhật hay ồn ào lắm.

_Ở chủ nhật ở đấy hay làm lễ hội thật. Nhưng chỉ cần dùng kính cách âm là xong. Chủ nhật trước người ta làm cosplay của mấy anime nổi tiếng của Nhật._Nó liệt kê mấy cái tên lạ hoăng hoắc của vài nhân vật được cosplay.

_Cậu thích anime à?

_Mình chỉ đọc light novel thôi. Truyện Nhật hay lắm. Bao giờ cậu đọc thử đi._Rồi sau đó, nó bắt đầu giới thiệu vài bộ truyện nó thích.

Nghe nó kể qua qua nội dung và các gợi ý, tôi thầm thán phục và cả một chút ghen tỵ khả năng nói chuyện của nó. Sao có người lại kể lại và giới thiệu truyện cuốn hút như vậy? Khi tôi kể lại truyện mình đọc, câu chuyện của tôi nghe như là một đống rời rạc, bùi nhùi của các tình tiết, các câu vấp váp liên tục và chán ngán không thể tả. Còn khi bạn tôi kể lại chuyện dài mà nó thích thì ôi thôi, nhiều truyện cực kì hay nhưng chỉ nghe thôi tôi đã chẳng muốn đọc. Do đó, tôi đã bỏ lỡ bao nhiêu bộ phim hay. Thế nhưng, Hải Yến kể chuyện dài trôi chảy, mạch lạc và hấp dẫn. Nó không kể hết mà chỉ kể vừa đủ, biết dừng lại giữa các câu để tạo sự tò mò và tôi hoàn toàn bị lôi cuốn. Nó khá là giống bố tôi ở khoản này, rất biết cách quyến rũ người nghe.

Nhưng dù cuộc nói chuyện có như thế nào, mỗi khi tôi sắp sửa quên được các lo lắng thường trực trong lòng thì ánh mắt Hải Yến lại tập trung quan sát tôi trong chốc lát, mày hơi nhíu lại. Thỉnh thoảng, tôi có thể một cảm xúc khác lạ thoáng qua trong ánh mắt ấy trong khi nó nói chuyện. Tôi chẳng giỏi ngôn ngữ cơ thể lắm nhưng có khi nó cũng có cảm nhận giống tôi. Nếu như thế thì hai chúng tôi giống nhau quá: đều đang nói chuyện để chuẩn bị cho một giây phút để tìm hiểu những cái kì lạ tại vì cả hai đều thiếu sự thẳng thắn hay sự thô lỗ cần có để nói luôn ra vấn đề. Và tình huống ở giữa lớp học khiến chúng tôi khó có thể nói thẳng toẹt ra. Nói điều kì lạ thế thì chắc bọn tôi thành bọn hoang tưởng của lớp mất.


Tuần sau, vào ngày tiếp tới, tôi và Hải Yến cũng chẳng tiến triển được mấy, ngoại trừ có một lần nó bảo là thấy tôi quen quen và khá là đặc biệt. Rồi cuộc nói chuyện lại trở lại vấn đề về light novel và thêm cả truyện lãng mạn Châu Âu.


Tuần sau nữa, lại chẳng có gì mấy. Tôi có tiết lộ về việc thấy nó lạ lùng rồi lại nói mấy cái chuyện thân quen.

Thực ra thì lý do bọn tôi chẳng nói được gì không phải là vì khó nó mà tại vì chẳng có thời gian nào để nói. Chúng tôi chỉ có thể nói vào giờ ra chơi hoặc thỉnh thoảng giữa giờ. Cái lần mà khi Hải Yến nói tôi thấy quen quen, cô còn nhắc chúng tôi không được nói chuyện. Nếu cứ như thế thì ai có thể nói được cái gì cơ chứ?

Tức chết đi được!

A/N: Đây là chương dành cho giới thiệu nhân vật cuối cùng của mình. Các nhân vật còn lại sẽ được giới thiệu theo hoàn cảnh. Viết chương giới thiệu nhân vật này bắt đầu thấy nhàm quá rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: