# Đu nhà Neo lâu rồi nhưng dạo gần đây bị u mê cậu Nana nên triển fic này. Tính cách Nana trong fic sẽ giống Han Daegang hơn nha ( ai không biết Daegang thì xem The way I hate you của Jaemin nha )#
Bạn có biết cảm giác sắp chết đuối mà vớ được chiếc phao cứu sinh không? Đó có thể nói là tóm tắt đầy đủ nghĩa nhất cho cậu chuyện của cô và cậu.
2 con người vô tình trở thành phao cứu sinh cho nhau dù chưa 1 lần gặp mặt.
" cậu có hối hận khi bỏ tất cả ở VN để sang đây chỉ vì 1 người mà đến tên thật cũng không biết không ?"
" cũng có đấy, đôi lúc tớ không biết mình đã cố gắng vì điều gì."
" vậy từ bỏ đi, quay về nước xin lỗi bố mẹ rồi đi Anh "
Cô chỉ cười nhẹ rồi nói
" hay thế nhỉ? Nhưng trước hết tớ phải tìm được người đó nói lời cảm ơn. Cảm ơn anh ấy đã cho mình lẻ sống "
☆ tui nhấn mạnh đây là fic ra đời từ sự ảo tưởng 100% của con au dở hơi này nên nhiều khi nó không giống tính cách của nhân vật ở ngoài đâu ☆☆☆☆
Tác giả: TanJiuDịch: Amaika, Silvet MonNguồn: yurivn.netNd: Câu chuyện kể về bạn sê mê nhát gái và u kê ngơ của họa sĩ người Trung Của TanJiuP/s: Truyện chưa xin phép mà đã đăng lên thật sự xin lỗi nhóm dịch 🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️…
Cô là người thừa kế chân chính duy nhất của Tô gia_Tô Mạc Hy. Tô gia là một gia tộc lâu đời và có tầm ảnh hưởng lớn đến cả hắc đạo lẫn bạch đạo. Từ nhỏ cô đã được dạy về thủ đoạn thương trường và cách thức giết người. Kiêu hãnh đã ăn sâu vào tiềm thức của cô từ lâu. Cô là một người quyết đoán và đủ tàn nhẫn. Vẻ đẹp lai Trung_Âu mang theo nét quyến rũ chết người dễ dàng bắt lấy mọi ánh nhìn. Từ nhỏ cô đã muốn trở thành một bác sĩ tâm lý và cô đã làm được.Với lại đâu ai cấm xã hội đen không được làm bác sĩ. Khắp thế giới đều biết tiểu thư nhà họ Tô là một người phụ nữ nguy hiểm và là một bác sĩ tâm lý tài ba.Và cô đã được gia gia mình giới thiệu cho một bệnh nhân. Hắn _Lãnh Tư Mặc là gia chủ của Lãnh gia,ông trùm của giới hắc đạo.Tính tình lạnh lùng, cao ngạo. Đem lòng yêu thương(là biết ơn nhưng hiểu lầm ) một người nhưng lại bị người đó hãm hại. Tai nạn xảy ra, hắn hôn mê sâu trong một năm tỉnh dậy liền mắc chứng tự bế.Luôn tâm thần bất định, hoảng loạn không muốn ai đến gần mình. Ông nội hắn nhìn không nổi nữa liền nhắc điện thoại gọi cho người bạn già của mình nhờ giúp đỡ. (sự thật sẽ được tiết lộ trong truyện)P/s Nam 9 tự bế x Nữ 9 không bình thường…
Chuyện tình yêu nho nhỏ giữa nó và hắn ......... :< Tóm tắt : Nó một tiểu thư nhà giàu lạnh lùng , hắn một công tử chưa từng yêu ai Trong 1 lần cá cược , nó trở thành người hầu của hắn , bên cạnh hắn hằng ngày chung một nhà và một giường ...... thử đoán xem chuyện gì sẽ xãy ra ?Từ đêm tụi nó vui vẻ với nhau hắn và nó nãy sinh tình cảm với đối phương liệu có đủ can đảm nói ra không hay là chỉ là do tưởng tượng nhìu quá thôi ? ..... Thể lại : H , hài , ngôn tình…
Song tính Song tính Song tính điều quan trọng phải nhắc lại 3 lần=))Tác phẩm đầu tay mong mọi người chiếu cốTruyện seg nên hãy bỏ não ra rồi đọc nhaa=))…
Tiêu Ái Nguyệt một mực chờ đợi một người, đợi rất lâu Từ Phóng Tình vì nàng giơ tay chém xuống, vung đao trảm tơ tình, hết thảy đều phảng phất bắt đầu lại từ đầu.Tiêu Ái Nguyệt: Từ quản lý, ta năm nay ba mươi tuổi, còn rất trẻ, ngươi có muốn đi cùng ta hay không?Ghi chú: Truyện này hiện tại đang nằm trong top những truyện hot của Tấn Giang. Tích phân hiện tại là 320 triệu. Hiện tại tác giả vẫn đang viết đến chương 250. Những chương Vip mình đã mua, chương khóa thì mình xin tác giả, không cách nào tìm được trên các trang copy. Truyện này mình không dịch vì truyện quá dài nhưng đã sửa lại câu cú, tên nhân vật sao cho dễ hiểu. Miễn cưỡng xem như edit thôi vì vẫn giữ văn phong QT! Mong các bạn ủng hộ!…
Đọc ThầmTác giả: PriestTrạng thái: FullĐộ dài: 185 chương bao gồm cả ngoại truyệnThể loại: Đam mỹ, trinh thám, tình địch trở thành tình nhân, niên thượng.Giới thiệu:Truyện diễn biến theo từng giai đoạn, từ lúc còn nhỏ đến giai đoạn trưởng thành rồi quan hệ xã hội, những nổi đau tổn thương sâu sắc...Chúng ta không ngừng tìm hiểu nguyên nhân cũng như tìm hiểu động cơ xuất phát của những kẻ phạm tội, phải tìm kiếm những niềm vui nỗi buồn sự an lạc và yếu ớt nhất của họ, không những thử đặt mình vào hoàn cảnh của họ mà còn phải cảm thông cho họ, tha thứ cho họ, không phải để cho tội ác một lý do trốn tránh, không phải để bái phục trước sự phức tạp của nhân tính, không phải để xét lại mâu thuẫn xã hội, càng không phải để dị hóa cả chính mình thành quái vật.Chúng ta chỉ đang tìm cho mình, và cho những người vẫn gửi gắm kỳ vọng vào thế giới này - một lời giải thích công bằng mà thôi.…