Chương 5
Sau giờ học dài căng thẳng kết thúc, sinh viên ồ ạt tan trường. Chiều tối muộn, chỉ còn một bóng hình vẫn ở lại lặng lẽ cặm cụi tìm kiếm sợi dây chuyền thập giá bạc dưới khoảng sân rộng. Tìm hoài, tìm hoài đến khi mờ đôi mắt, trời nhá nhem tối. Ngoài cát và lá cây khô thì thực sự vô vọng.
" CẬU KIA! TỚI GIỜ ĐÓNG CỬA RỒI! "
Tear bị giật mình bởi tiếng quát thúc giục của người bảo vệ. Nàng vội vã ôm lấy cặp sách, dùng hết sức chạy thật nhanh ra khỏi cổng trường. Nhập học một ngày, nàng nghe phong phanh tin đồn không xác thực. Rằng, ban đêm xuất hiện rất nhiều bóng ma vất vưởng. Một vài sinh viên từng thấy kể lại, vài ngày sau tâm thần không ổn định buộc nghỉ học.
Mải miên man suy nghĩ, gặp hòn đá nhỏ nào trên đường nàng liền thúc mũi giày hất văng về phía trước. Rầu rĩ một hồi, nàng quyết định ngày mai sẽ đến trường thật sớm. Nếu đánh mất kỷ vật đó, nàng không dám đối mặt với người anh nữa.
Bỗng, Tear giẫm phải dây giày bị tuột, liền ngã nhào xuống mặt đường.
" Cậu đang kiếm thứ này à? " - Sợi dây chuyền thập giá bạc lấp lánh, buông thõng trên tay một người đàn ông. Lúc lắc qua lại trước mặt Tear.
Tear thoáng chốc hoảng hốt trước sự xuất hiện đột ngột của Garrick. Song, nàng lại tiếp tục giả vờ điềm nhiên như không có chuyện gì. Bình tĩnh đứng dậy, phủi bụi bẩn trên áo quần, thẳng lưng dõng dạc trả lời.
" Không thưa Ngài. Đồ vật có giá trị này không phải của tôi. "
" Vậy sao? " - Garrick gật đầu nhẹ. Chàng nhanh tay, thế hòn sỏi vào lòng bàn tay, dùng lực quăng xuống hồ sâu cách đó vài bước chân.
" TÕM "
Tear rơi vào bẫy. Nàng thực sự hốt hoảng, vội vã lao ra hướng ném. Toan liều mình nhảy xuống hồ để vớt lên.
Đến nước này, Garrick giữ chặt lấy Tear kéo lại. Lớn tiếng chất vấn.
" ĐỪNG GIẢ VỜ NỮA! TẠI SAO EM LẠI TRỞ THÀNH BỘ DẠNG NÀY? "
Biết không thể che giấu thêm. Tear khẽ quay đầu sang bên, khoé mắt đẫm lệ cùng bao nỗi nhớ nhung, tủi nhục. Nàng suy nghĩ hồi lâu, chỉ dám ngậm ngùi kể lại bắt đầu từ vụ việc đức bà Lani bất ngờ qua đời vì dịch bệnh. Còn bản thân bị vu oan giá hoạ với tội danh hãm hại đức bà. Trải qua bao khó khăn, nàng may mắn thoát khỏi sự truy bắt.
" EM NÓI SAO? MẸ TA...MẤT RỒI? " - Garrick sững sờ trước những lời thuật lại. Chàng không dám tin, bất lực vò đầu bật khóc.
Khoảng thời gian trước đó, như thường lệ. Garrick vẫn nhận được thư hồi âm đều đặn từ người mẹ quá cố nên tiếp tục an tâm phụng sự cha lên ngôi Giáo Hoàng. Duy chỉ có thư gửi cho Tear suốt tám năm qua, chàng không hiểu vì sao tất cả các lá thư bị hoàn trả. Mặc dù cũng nhiều lần đích thân đi tìm hiểu nhưng đều bị người trong cục quản lý ngăn cản hoặc với những lý do vô lý khác.
Người có khả năng làm và có mục đích riêng sâu xa thì chỉ duy nhất một người mà chàng nghĩ ngay tới. Người cha đáng kính - Giáo Hoàng Baldric. Chàng giống như con chim hoàng yến gãy cánh tội nghiệp bị nuôi nhốt trong chiếc lồng vàng lộng lẫy.
" Giờ em sống ở đâu? Điều kiện tốt chứ? "
" Vâng, em vẫn sống rất tốt. Cảm ơn cậu chủ đã lo lắng cho em... "
" Ta sẽ sắp xếp một nơi ở cho em tốt hơn. Thân con gái ở một mình rất nguy hiểm... "
Tear lau nước mắt, khẽ lắc đầu từ chối khéo léo.
" Được rồi, nhưng nếu em gặp khó khăn gì xin hãy nói cho ta biết. "
Trước khi rời đi, chàng đứng gần rồi xoa đầu Tear dịu dàng như thuở còn thơ ấu. Nở nụ cười xót xa, giúp nàng đeo lại sợi dây chuyền thập giá.
" Đừng làm mất nữa nhé? Bảo trọng... "
Ngôi nhà gỗ - một nơi để về. Tuy nhỏ và đơn sơ nhưng mang lại cho Tear cảm giác an toàn hơn bất cứ điều gì. Hồi tưởng lại cuộc gặp gỡ với anh trai, nàng bồi hồi khi thấy người anh giờ đây đã trở thành Hồng Y tài giỏi và đầy thiện lương. Thầm tự hỏi rằng, bản chất con người thật của người anh trai liệu có giống với người cha đã ruồng bỏ mình hay không?
Màn đêm buông xuống, không gian bao trùm bởi bóng tối lạnh lẽo. Bên ngoài, mấy con tu hú đậu trên nóc nhà kêu lên từng đợt cùng với âm thanh râm ran của dế mèn đất. Sôi động trong thế giới sinh vật và cũng thật cô quạnh trong thế giới con người nhỏ bé.
Những dòng suy nghĩ, những hình ảnh về cái chết của người mẹ, cái ngày bị tra tấn, viễn cảnh người cha ruồng rẫy đứa con thơ. Tất cả nối đuôi nhau tạo thành chiếc vòng gai nhọn, đâm sâu vào da đầu khiến nàng chập chờn thức ngủ đau nhói và nhức nhối.
*******
Lâu đài trắng phía Nam nằm ẩn mình giữa khu rừng tuyết tùng và thông bát ngát. Hồng Y - Vincent đang thư thái rảo bước qua vườn hồng với tràng hạt bằng vàng trên tay.
" Thưa cha, nhiệm vụ đã hoàn thành. "
" Ừm, con làm tốt lắm. "
Nét mặt Hồng Y Vincent giãn ra. Chậm rãi chống gậy tiến về ghế đá. Ông ra hiệu cho cậu con trai ngồi bên cạnh, vỗ nhẹ vài cái vào lưng tỏ niềm hài lòng.
" Hừm...Ta muốn xem con khỉ già đó ngồi trên ngôi vị Giáo Hoàng được bao lâu. "
Hồng Y Vincent - đối thủ đáng gờm trong cuộc bầu cử Tân Giáo Hoàng vừa qua. Chỉ thua hai phiếu bầu so với Baldric. Kể từ khi đó, cảm thấy nhục nhã tột cùng nên ông ngấm ngầm nuôi hận và muốn trả thù ngay cả trong lúc cầu nguyện buổi sáng hay quỳ gối trong nhà nguyện. Ông chưa bao giờ dừng ý nghĩ và luôn nung nấu âm mưu tiêu diệt Giáo Hoàng.
Ông biết rõ bản chất Giáo Hoàng Baldric là một kẻ giả tạo, vô đạo đức. Lạm dụng chức quyền vung tiền từ ngân khố Giáo hội vào các buổi yến tiệc xa hoa, lễ hội hoành tráng, sự kiện lớn, thậm chí là gái điếm và nhân tình riêng. Mà lẽ ra phải được dùng để bảo vệ lãnh thổ thuộc giáo triều, điều quân chinh phạt vùng đất mới.
Hồng Y Vincent từng nhiều lần viết thư tố cáo, lên án Tân Giáo Hoàng về tội mại Thánh, tham nhũng, hối lộ, gia đình chính trị, đa dâm. Và thật châm biếm làm sao khi chính ông cũng phạm, nhưng điều đó đâu quan trọng?
Chuyện ban phát bổng lộc từ việc đổi những lá phiếu đã thành thông lệ ngầm. Tân Giáo Hoàng sẽ ban thưởng của cải, đất đai, lâu đài, chức vị cho những người tỏ lòng trung thành vì họ xứng đáng. Và ông cũng được hưởng lợi lộc nhiều vô vàn không kém gì người khác từ cuộc mại thánh vừa rồi. Mặc dù, chẳng ai biết Hồng Y Vincent đã tự bầu cho chính mình. Ông cùng nhiều vị Hồng Y bất phục khác lên kế hoạch triệu tập Đại Hội Đồng. Một khi liên minh được thiếp lập, kế hoạch được bày bố chu đáo, ông sẽ phản công.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com