Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2. Ôm ấp trai tân

Hai người xa lạ bỗng về chung một nhà

Người ra cửa bắc người vào cửa nam

Bình An không có việc phải làm

Tiện tay nấu hộ, cơm chung 1 bàn

Không phàn nàn, nhưng rất để tâm

Sáng nào cũng hỏi, hôm nay ăn gì?

Người ngoài biết chuyện, thấy thật thần kì

"Nhìn hai người đó chắc là bạn thân"


Người này, sớm đi vội, tối về khuya

Xem ra bận rộn, chẳng lo chuyện nhà.

Nhìn qua không phải la cà,

Chơi bời lêu lổng, bỏ nhà ra đi.

Nói ra sợ mất lòng y,

Nên An chỉ lặng cười hì cho qua.


Đêm đó, khi đồng hồ điểm 1 giờ sáng

Cánh cửa phòng chung vẫn nằm im bất động

Ngoài trời, mưa nặng rơi, gió không ngừng thổi

Trời trở lạnh trong tiết trời cuối xuân.

Bất thình lình, chuông điện thoại reo vang

Số máy Quang trên màn hình rung lắc

Số anh ta nhưng giọng cô gái khác

Nghe có vẻ gấp rút, nói không ra hơi

*Hóa ra, anh ta cũng là một kẻ chơi bời

Sáng làm, tối đi chơi, điện thoại rơi vào tay gái lạ*

An nghĩ vậy khi biết cô gái làm ở quán bar

"- Anh này say nên tôi gọi người nhà tới đón

Địa chỉ thì tôi đã gửi ở trong tin nhắn

Xin đến nhanh vì hắn sắp bỏ đi rồi"


An nhanh chân đến địa chỉ khi nãy

Nghĩ bực mình vì đâu phải người nhà anh ta

Mưa gió thế này mà phải ra khỏi nhà

Như đày ải, khổ sai, huống hồ còn là người xa lạ.

An rước anh ta về trong bộ dạng ướt át

Đầu đội trời, chân đạp đất, dầm mưa

Một người say sưa, một người tỉnh táo

Một người khô ráo, một người ướt mưa


Anh này say, hơi thở rất rệu rạo

Giọng khàn khàn, nói vài lời miên man

An chỉ lo anh ta bị cảm gió

Thì toang rồi, đời trai trẻ hiên ngang.

Trong ánh đèn nhập nhằng lúc 2 giờ sáng

Lần đầu tiên, suốt 23 năm dài đằng đẵng

Phải giằng xé, để cởi áo cho trai

Người anh nóng, sợ cảm phong hàn

An vội lấy khăn chan nước ấm

Lau một hồi tấm lưng căng thịt

Bỗng mù mịt, vì chẳng thấy lối ra

An nghe thấy tiếng hà hơi ấm áp

Thổi qua tóc, thấm vào tận tâm can

" - Tôi mệt quá, cho tôi dựa một lát

Những chuyện khác, tỉnh rượu nói chuyện sau"

An ngồi im, để anh dựa một lúc

Say giấc rồi, cậu mới đặt anh ta nằm xuống

Người này thật lạ, nhìn thế nào cũng không ra

Gặp chuyện gì hay có gì muốn nói

Tất cả gom lại thành một dấu chấm hỏi

Vì chuyện gì mà ra nông nỗi này vậy ba?


An vốn dĩ là một chàng trai thẳng

Chuyện tình trường từng có 1 người yêu

Vì nhiều điều mà cả 2 không thể đến

Mỗi người một đường, lặng bước cô liêu

Một năm sau An biết mình song tính

Không ai biết cũng chẳng kể ai nghe

Bạn bè cưới, mẹ cậu cũng nhắc nhẹ

Tìm vài mối, khuyên cưới lẹ đi con

Chuyện cứ thế, qua đi trong im lặng

An lảng tránh, bỏ về ở nhà riêng

Mãi thế này cũng không phải là cách

Bí bách quá, chắc cưới đại cho xong.


Một năm qua, sợi tình cảm yên ắng

Bỗng một ngày, bật dậy nhảy tưng tưng

Chẳng hiểu sao, tự dưng hồi hộp thế

Có lẽ vì, mình đã ế quá lâu?


Sáng hôm sau, như bao buổi sáng khác

Vẫn giặt là, nấu nướng, ngồi ăn chung

Quang nhìn qua chân dung người đối diện

Cậu biểu hiện như chẳng có gì xảy ra

Anh chậm rãi, nhấp một ngụm nước ấm

Ho một tiếng, người vẫn lạnh, tay run

"- Chuyện đêm qua, thật là phiền cậu quá

Không biết là tôi có làm gì không?"


An bất ngờ thấy hông mình đau nhức

Đêm qua ngồi cả tiếng cạnh anh ta

"- Không có gì, nhưng, tôi muốn hỏi là

Sao hôm qua anh lại say đến thế

Chúng ta xưa nay chưa từng kể

Về công việc hay những nỗi băn khoăn"


Quang cười hiền:

"- Chuyện tối qua, thực ra tôi vẫn nhớ

Mình làm gì khi người vẫn đang say"


An ngớ người, tay run, miệng lắp bắp

"- Thấy thế nào, khi ôm ấp trai tân?"

"- Còn tân à? Vậy thì phê đến già

Thật may vì lưu số chú là Nhà

Không có lẽ tôi đã la cà cả đêm

Hôm nay tôi được nghỉ làm

Để tôi phụ cậu dọn nhà được không?"

" - Anh cứ dọn, nhưng không được trả công, anh đi rửa bát, tôi lo lau bàn"

Chuyện sau đó cũng rất nhẹ nhàng, cả hai đều đã sẵn sàng ủn mông

"- Quên không nói, tối nay tôi sẽ mở tiệc tại gia, nếu anh bất tiện thì xa nhà một đêm"

"- Có nhà sao lại phải xa, tôi đây vô hại, sẽ không làm phiền"

"- Bạn tôi chẳng có ai hiền, tôi lo chúng nó lao vào hại anh"

"- Vậy thôi ở nhà cho lành, ra ngoài hiểm ác,...cậu thì ai lo"


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com