Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

5

căn phòng bây giờ chỉ còn nghe tiếng thút thít của em, cô nói như vậy là thế nào ? Em ngạc nhiên bảo

"chúng ta..còn chẳng quen biết nhau, tại sao tôi phải ở bên cạnh chị"

"tôi quan trọng với chị đến như vậy sao.." - nghe em nói đến đây bỗng lòng cô có chút chua chát, phải rồi em ấy thật sự không nhớ ra mình, chỉ có mình ngốc mới nghĩ rằng em ấy sẽ nhớ mình là ai, và sẽ chấp nhận ở bên mình. Thấy cô im lặng em liền khẽ lây người cô. Cô khẽ đưa mắt nhìn em, ánh mắt vừa dịu dàng vừa có chút chua xót nói.

"phải..rất quan trọng." - giọng cô nói ngày càng nhỏ đi. Em nhíu mày nói

"chị đi làm đi, không cần phải như vậy."

"nhưng còn em..."

"sao ? Sợ tôi bỏ trốn à?"

"..." - cô khẽ thở dài trong lòng

"chị nhìn xem, tôi có đủ sức làm gì với đám vệ sĩ của chị sao." - em tỏa ra bất mãn nói.

"được rồi, em có cần gì thì báo với người giúp việc, chiều tôi về."

"ừ.." - em khẽ ậm ừ một tiếng cho cô yên tâm rồi quay lên phòng. Cô thì đến công ty họp gấp. Em nhìn quay phòng chả có gì để chơi, aiss chết mất chị ta bị điên rồi em không muốn bị chị ta giam cầm như tù nhân đâu. Em muốn rời khỏi đây.

"chậc chậc hay là xin chị ta đi mua sắm nhân cơ hội trốn được không nhỉ."

"nhưng mà không có số của chị ta.." - nói tới đây em liền phi như bay xuống dưới sành nhìn xung quanh rồi hỏi bừa một tên vệ sĩ.

"này anh, có thể cho tôi xin số điện thoại của chị ta không?" - nghe em bảo như thế thì tên vệ sĩ đã ngầm hiểu rằng em đang ám chỉ freen.

"vâng đợi tôi một chút." - nói rồi tên vệ sĩ đi ra ngoài gọi điện cho cô. Đang họp thì cô nghe tiếng chuông điện thoại, cô bắt máy lên, đầu dây bên kia tên vệ sĩ liền nói.

"cô chủ, thiếu phu nhân muốn nói chuyện với cô." - nghe đến đây cô khẽ giơ tay lên nhầm ra ám hiệu rằng dừng cuộc họp lại. Họ hiểu ý lập tức cả phòng họp hiểu thin thít. Tên vệ sĩ đưa máy cho em, em liền bảo

"chị.." - nghe em bảo cô lập tức mỉm cười, đôi chân đứng dậy, bước nhanh về phòng làm việc riêng của mình rồi đáp.

"hửm ? Sao vậy bé con?"

"tôi muốn đi shopping."

"..." - thấy cô im lặng em liền nói

"có được không?"

"nếu chị sợ thì cứ việc cho vệ sĩ theo để giám sát tôi." - chị suy nghĩ một hồi lâu liền đồng ý.

"được, em lấy thẻ của tôi xài đi, mấy cái thẻ tôi để trên tủ kế đầu giường đấy."

"à còn, tôi đã mua cho em vài bộ đồ, không biết em thích không."

"nếu không thích thì em có thể mua thêm, chỉ cần em thích, thì mua gì cũng được." - cô nói với giọng dịu dàng, ánh mắt ánh lên sự ôn nhu cưng sủng chưa từng có.

"cảm ơn chị.." - em khẽ đỏ mặt, tim đập liên hồi, eo ơi cảm giác gì đây lần đầu tiên có người cưng chiều em đến vậy. Em đưa điện thoại lại cho tên vệ sĩ, cô liền thay đổi sắc mặt và giọng điệu nói.

"bảo vệ và giám sát cho kĩ vào, nếu em ấy mà có mệnh hệ gì thì các người không xong đâu!" - cô lạnh nhạt nói, tên vệ sĩ nghe mà toát mồ hôi lạnh, sợ hãi đáp.

"dạ vâng thưa cô chủ, chúng tôi sẽ bảo vệ thật tốt thiếu phu nhân.."

em bước lại lên phòng, mở cái tủ nhỏ kế đầu giường như cô nói. Ôi mẹ ơi thẻ đen mấy chiếc còn thẻ thường tầm mấy chục chiếc, em nhìn đống thẻ mà muốn hoa mắt. Eo ơi sao chị ta lắm tiền thế, đống này có thể bao nuôi em đến hết đời mà vẫn xài chưa hết nữa đấy.

Em chọn bừa một chiếc black card rồi đi đến mở tủ nhìn, một vài bộ của chị ta là đây sao ? Trước mặt em là gần hai mươi bộ đồ có đủ kiểu và hình dáng khác nhau, nào là đồ ngủ, áo hai dây, quần dài, áo len,... Có cả lót và tất nữa, em thầm khen.

"chậc, chị ta chu đáo thật đấy.."

"nhưng mà mình thật nghĩ mãi mà không ra, mình có gì mà quan trọng với chị ta như vậy"

"cơ mà nhìn mặt chị ta quen lắm, cả tên nữa, freen..freen sao?" - em vừa lầm bầm vừa chọn quần áo. Sau đó thì em chọn một chiếc váy khá là xinh xắn vào khoát thêm một chiếc áo khoác mỏng, nhìn vừa tươi tắn nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Em vừa bước xuống đám vệ sĩ đã cung kính cúi đầu chào em.

"mời thiếu phu nhân ra xe." - nghe đến đây em thoáng giật mình.

"thiếu..thiếu phu nhân?" - em nhíu mày khó chịu. Thấy em như vậy tên vệ sĩ liền cúi đầu giải thích.

"thưa, do cô sẽ là vợ của cô chủ nên chúng tôi phải gọi người là thiếu phu nhân" - em nghe đến đầy thì đã bất mãn đôi phần, vợ gì chứ ? Chị ta bị điên à. Nghĩ vậy nhưng em cũng không nói gì, em lười đôi co chuyện này, nên sải bước qua người tên vệ sĩ rồi bước đến chiếc porsche đen, liền có người mở cửa cho em, ở đằng sau có đậu thêm 2 chiếc xe ôtô đen, em nhìn mà thở dài.

"đi mua sắm thôi mà có cần phải như vậy không.." - nói rồi em bước vào xe ngồi ngay ngắn. Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, em bảo muốn mua sắm nên họ đã chở em đến khu trung tâm mua sắm chỉ dành cho giới thượng lưu và tài phiệt, ở đây món rẻ nhất thì cũng phải vài chục đến vài trăm triệu. Em quá quen với khu trung tâm mua sắm này rồi, gia đình em cũng đâu có thiếu tiền, nên việc em thường xuyên mua sắm để yêu thương chăm sóc cho bản thân là chuyện đương nhiên. Em lượn lờ vài vòng, hốt vài bộ đồ, nước hoa channel, vài đôi giày của yves saint laurent. Hay là vài chiếc túi xách của louis vuitton. Vòng tay, dây chuyên ôi thôi, em quay lại nhìn đám vệ sĩ mà cười khúc khích, đám vệ sĩ đang chật vật với đống đồ mà em vừa mua.

Thú vui của em là, quẹt thẻ và mua đồ hiệu, nhưng không phải là thẻ của mình mà là người khác. Em quẹt thẻ của chị mà lòng đầy sung sướng thỏa mãn. Lo mua sắm mà quên mất là nhiệm vụ phải trốn thoát, em đang đi bỗng dưng dừng lại, đám vệ sĩ thấy vậy liền bước nhanh về phía em, em quay đầu lại nhìn họ nói.

"tôi muốn đi vệ sinh một lát." - thấy em nói xong rồi quay đầu đi vào nhà vệ sinh thì có hai tên vệ sĩ liền đi theo, em liền cau mày nói.

"không cần, tôi không trốn đâu mà sợ." - em nhìn họ với ánh mắt sắt bén rồi quay vòng phòng vệ sinh, họ chỉ biết bất lực mà đứng ngoài. Em vừa bước vào đã nhìn xung quanh, chậc lưỡi một cách, môi nhếch lên đầy ma mị. Có phải ông trời cũng đang giúp em bỏ trốn không. Chuyện là cuối dãy hành lang nhà vệ sinh có một lối thoát hiểm, em lập tức phóng như bay ra ngoài, chạy thục mạng. Em đã quyết định sẽ bỏ trốn thì nhất định không được để chị ta bắt lại nếu không kết cục sẽ rất thảm.

Đã 15 phút trôi qua, đám vệ sĩ thấy thiếu phu nhân của họ mãi không chịu ra thì đã kéo nhau vào tìm em. Bước vào họ kiếm tra từng buồng thì chẳng có một ai, nó khẽ toát mồ hôi, chết tiệt nếu thiếu phu nhân của họ trốn thật thì họ chết chắc với cô chủ mất.

Họ liền phát hiện cuối dãy hành lang nhà vệ sinh có lối thoát hiểm. Họ dự cảm không lành liền toang mở cửa tìm kiếm  nhưng kết quả chỉ là con số 0. Họ đành bất lực gọi điện báo cô chủ.

Cô đang loay hoay với công việc bỗng nhiên tiếng chuông, tưởng là em gọi cho mình nên cô vui vẻ bắt máy.

"bé con, em mua sắm có vui không."

"cô chủ, cô chủ..thiếu phu nhân trốn mất rồi.." - nghe đến đây mặt cô tái nhợt lại, ánh mắt sắt bén lộ rõ, tay đập bàn một cái mạnh, giọng lạnh tanh quát.

"đúng là một lũ vô dụng mà."














bo ya bo yaa đang kịch tính có nên viết tiếp hongggg :3

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com