Chị đang dụ em đó à...
"Chị định bế em đi suốt thế này luôn hả?"
Cô liếc mắt sang, nhếch môi cười trêu "Ưm em bé ngoan của chị phải được bế, không được tự đi đâu hết"
"Chị bị gì vậy trời... em tự đi được mò" nàng cười khúc khích, ngả đầu vào vai cô
"Nhưng chị muốn bế vì khi em nằm trong lòng chị cứ như em bé ây rất dễ thương" cô nghiêng đầu hôn nhẹ lên trán nàng, giọng trầm thấp mang chút ấm áp "Đừng rời khỏi chị nữa nhé?"
Nàng không đáp ngay.
Một lát sau mới khẽ gật đầu, bàn tay nhỏ nắm lấy tay cô đặt trên đùi mình, siết nhẹ "Em đâu có muốn rời..."
Cô mím môi không nói gì thêm chỉ siết chặt vòng tay ôm lấy nàng như nâng niu một báu vật
Sân bay
Mọi thủ tục đã được trợ lý thân cận lo sẵn. Cô nắm tay nàng đi thẳng vào khu vực riêng, không phải chen lấn gì cả. Dù ăn mặc đơn giản, nhưng khí chất cô chủ tịch vẫn khiến không ít người ngoái nhìn
Nàng thì cứ đi sát bên cô, nhỏ giọng nói "Chị không cần chuẩn bị nhanh vậy đâu..."
"Chị đã chuẩn bị từ rất lâu rồi, chỉ chờ em đồng ý đi cùng chị thôi" cô quay sang, ánh mắt dịu dàng, nhưng sâu lắng
Nàng cắn nhẹ môi, tim đập thình thịch vì câu nói quá sức dịu dàng ấy
Lên máy bay, cô đặt nàng ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, rồi đắp chăn cho nàng, còn mình thì ngồi cạnh, kéo tay nàng đan vào tay mình
"Ngủ một chút đi, bé con tới nơi chị sẽ gọi"
"Chị..."
"Hửm?"
Nàng nghiêng đầu, tựa nhẹ lên vai cô "Em thấy mình được cưng quá rồi đó"
Cô khẽ bật cười, nghiêng đầu hôn lên tóc nàng "Vậy thì quen dần đi... vì từ giờ chị sẽ cưng em gấp mười lần"
"Chị đang dụ em đó à..."
"Phải chị dụ em đó! Dụ em cả đời này luôn!"
Nàng tựa đầu vào vai cô, mắt lim dim nhưng vẫn chưa chịu ngủ, tay cứ đan lấy tay cô rồi nghịch nghịch mấy ngón tay dài kia
Cô vừa vuốt tóc nàng vừa bật cười nhẹ "Sao rồi em bé của chị đã mệt chưa?"
Nàng vẫn tựa trong lòng cô, giọng lí nhí như mèo con "Không mệt, nhưng mà buồn ngủ..."
Nàng ngẩng lên, mắt long lanh "Mà chị đừng ngủ trước em đó phải ôm em ngủ cơ ~"
"Chị không dám ngủ trước đâu. Em ngủ trước đi, chị ôm mà" Cô cười dịu dàng, tay siết nhẹ eo nàng, đặt căm lên đỉnh đầu nàng như ôm cả thế giới vào lòng
Nàng nghịch ngón tay cô, giọng nhỏ xíu "Chị này..."
"Chị nghe"
"Nếu mai mốt em hư... chị có mắng em không?"
Cô cười khẽ, hôn nhẹ lên trán nàng "Không"
"Em hư thì chị dỗ"
"Em bướng thì chị nịnh"
"Em mít ướt thì chị ôm"
"Em lười thì chị bế"
"Chị chỉ không chịu nổi nếu em rời xa chị thôi"
"Chị nói thế rồi mai mốt chị lại đi làm nhiều, lại bận rộn... bỏ em ngồi chơi một mình như mấy lần trước thì sao?" Nàng phụng phịu, chu môi lên rõ là giận dỗi
Cô cười khổ, tay vuốt nhẹ má nàng "Bé con, chị biết sai rồi. Giờ chị học cách ưu tiên em trước rồi nè"
"Làm gì cũng phải có em bên cạnh. Còn em, phải ở yên trong tầm mắt chị mới chịu"
"Em ở ngoài tầm mắt chị một cái là chị lo đúng không?" Nàng hỏi, ánh mắt tinh nghịch
"Lo tới phát điên luôn" cô đáp thẳng, không chút ngại ngùng "Nên đừng có trốn, đừng lạc, đừng xa chị. Cứ ôm chị thế này thôi, cả đời"
Nàng cười khúc khích, dúi mặt vào ngực cô "Chị ăn gì mà ngọt dữ vậy trời..."
"Ăn em" cô ghé sát, thì thầm bên tai nàng
"Freen!" Nàng đỏ mặt đánh vai cô một cái
"Dẻo miệng vậy em cho chị nghiện luôn, khỏi cai" nàng hôn nhẹ lên cằm cô một cái
Cô cúi xuống hôn lên môi nàng một cái thật dịu dàng "Em mà còn đáng yêu kiểu này, chị không nhịn được đâu đó"
"Vậy chị đừng nhịn" nàng ngẩng mặt lên, nháy mắt trêu "Nếu mai lỡ em ngủ quên thì chị hôn gọi em dậy nha"
"Không cần đợi em ngủ, chị hôn ngay bây giờ luôn" cô nói rồi... giữ nhẹ cằm nàng, cúi đầu hôn thật chậm, thật sâu
Ngoài cửa số máy bay, hoàng hôn buông nhẹ.
Trong lòng cô, người con gái bé nhỏ ấy đã khẽ lim dim, tay vẫn nắm lấy tay cô, môi còn vương một nụ cười hạnh phúc
Sáng hôm sau, máy bay vừa hạ cánh, cô đã nhẹ nhàng gọi nàng dậy bằng một nụ hôn lên trán
"Bé con, dậy thôi tới nơi rồi"
Nàng dụi mắt, giọng còn ngái ngủ "Hưm... mình tới đâu vậy chị?"
"Bãi biển... Cái nơi mà em hay nhõng nhẽo đòi đi chung với chị đó" cô vừa cười vừa siết chặt tay nàng, dắt nàng đi xuống máy bay
Chiếc xe riêng đã đợi sẵn, chạy men theo con đường ven biển phủ đầy nắng sớm. Gió biển mang theo mùi mặn mát, luồn qua mái tóc nàng khiến nàng cứ mải ngắm cảnh đến mức quên cả thở
Nàng mở cửa kính xe, giang hai tay hứng gió, quay sang cô đầy phấn khích
"Chị ơi! Em thấy biển rồi... Đẹp quá chị xem kìa" nàng chỉ tay về hướng bãi biển
Cô liếc nhìn nàng, mắt ánh lên vẻ dịu dàn "Em còn đẹp hơn biển"
"Chị lại thả thính nữa rồi đó nha..." nàng đỏ mặt, khẽ cười, nhưng giọng đầy thích thú
"Chị chỉ nói sự thật" cô nhún vai, nắm lấy tay nàng, hôn nhẹ mu bàn tay
Xe dừng lại trước một khu resort cao cấp sát biển. Cô không để nàng xuống xe một mình mà vòng qua bế nàng lên, khiến nàng hét khẽ một tiếng
"Ê ê! Em đi được mà..."
LKhông thích ah chị muốn bế em" cô đáp tỉnh rụi
"Người ta nhìn kìa chị!" Nàng lập tức giấu mặt vào vai cô, hai má đỏ bừng
"Cứ để họ nhìn. Ai bảo em xinh quá làm gì" cô đáp tỉnh bơ, nhếch môi cười một cách đầy kiêu ngạo
Nhân viên sảnh đứng nghiêm chỉnh đón khách, dù không ai biết cô là ai, nhưng phong thái và khí chất khiến người ta không thể không nghiêm túc.
Một người lễ phép cúi đầu
"Chào cô Chankimha, phòng đã được chuẩn bị sẵn như yêu cầu ạ!" Quản lý khách sạn đứng bên cạnh lễ tân lên tiếng
Cô gật đầu nhẹ, tay vẫn không rời khỏi eo nàng "Ừm dẫn đường"
Trong lúc đi theo nhân viên lên phòng, nàng thì thầm bên tai cô, giọng vẫn còn thẹn thùng
"Chị làm người ta hiểu lầm em là công chúa yếu ớt luôn rồi đó..."
"Thì đúng rồi mà" cô nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng "Chị có bao giờ để công chúa của chị phải mệt đâu"
Nàng bật cười, rồi nhéo nhẹ vào hông cô "Chị chiều em vậy, lỡ em hư rồi sao?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com