nhịp tim
subin ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, nơi ánh sáng đêm le lói yếu ớt qua lớp mây đen. gió thổi lạnh lẽo, cuốn theo những chiếc lá khô đã rơi vương vãi trên vỉa hè. mọi thứ xung quanh dường như đã tắt ngấm, chỉ còn tiếng gió vù vù như tiếng thì thầm của những ký ức không thể nguôi ngoai. trái tim em đau nhói, từng nhịp đập như những hồi chuông vọng về từ quá khứ.
đó là một buổi sáng mùa thu, khi hyeri bước vào cuộc đời em như một cơn gió mới, nhẹ nhàng và đầy ấm áp. cả hai gặp nhau trong một quán cà phê nhỏ, nơi những giọt mưa rơi rào rào bên ngoài cửa kính. hyeri ngồi đối diện em, nở một nụ cười nhẹ nhàng, đôi mắt nàng sáng lên như những vì sao trên bầu trời đêm. em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp được ai như thế, người con gái mà em cảm thấy một kết nối kì lạ, như thể nàng là một phần trong trái tim em từ lâu.
"subin," hyeri thì thầm, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sự an ủi. "mỗi người đều có những nỗi đau riêng. đừng sợ nó, đừng sợ để nó lấp đầy trái tim mình."
lúc đó, em đã nghĩ rằng tình yêu của chúng ta sẽ là một câu chuyện đẹp đẽ, một thứ tình cảm vĩnh cửu không thể lay chuyển. nhưng không ai có thể ngờ được, tình yêu đó lại không đủ mạnh để vượt qua những bóng tối trong quá khứ, những vết thương mà cả hai mang trong lòng.
năm tháng trôi qua, tình yêu của subin và hyeri dần trở nên sâu đậm hơn, nhưng cũng đầy mệt mỏi. em không biết từ bao giờ trái tim mình lại trở nên yếu đuối đến thế, như thể nó không còn đủ sức để yêu thương một ai đó, không còn đủ sức để vượt qua những nỗi đau đã dày vò em từ lâu. tình yêu của em dành cho hyeri lớn đến mức em đã quên mất mình là ai, quên mất những thứ quan trọng nhất trong cuộc sống này. em chỉ còn biết hyeri, chỉ còn biết nỗi sợ hãi rằng một ngày nào đó, nàng sẽ bỏ em mà đi, giống như những người yêu cũ đã ra đi trước đó.
còn hyeri, nàng là một cô gái mạnh mẽ, nhưng không phải là không có nỗi đau riêng. một lần, trong những buổi chiều mưa, khi cả hai đang ngồi bên nhau, hyeri lặng lẽ kể cho em nghe về một bệnh tim bẩm sinh mà nàng mang trong người. "chị không thể nào biết được ngày mai sẽ như thế nào," nàng nói, giọng đầy sự bất lực. "nhưng chị muốn sống những ngày còn lại thật trọn vẹn, không tiếc nuối." lời nói ấy của nàng như một lời tiên tri, một sự chuẩn bị cho điều mà em không bao giờ muốn đối diện.
subin yêu hyeri với tất cả những gì mình có, nhưng em lại không thể làm gì để giúp nàng vượt qua bệnh tật. em chỉ có thể đứng nhìn nàng mỗi ngày, đếm từng ngày nàng phải chiến đấu với sự đau đớn, với những cơn đau thắt ngực mà không thể nói ra. có những đêm, em thức trắng, nhìn hyeri nằm bên cạnh mình, tay nàng lạnh toát, nhưng nàng vẫn cố mỉm cười, cố gắng để em không lo lắng. em biết, những nụ cười ấy là vỏ bọc, là những gì nàng muốn em thấy để em không sợ hãi.
nhưng rồi, ngày định mệnh đó đã đến. một chiều cuối đông, khi trời đã bắt đầu tối, hyeri đột ngột ngã quỵ ngay trong vòng tay em. trái tim nàng, dù đã quá yếu ớt, vẫn cố gắng chống chọi thêm một chút nữa. em hoảng loạn, vội vã gọi xe cấp cứu, nhưng tiếng còi xe ấy, dù vang lên vội vã, vẫn không thể xóa đi sự thật đau đớn rằng có thể em sẽ mất hyeri mãi mãi.
tiếng xe cấp cứu kéo dài trong đêm tĩnh lặng, như một lời kêu cứu vô vọng. subin nắm chặt tay hyeri, nhưng bàn tay ấy đã lạnh. trái tim em như bị xé nát, từng nhịp đập trở nên nghẹn lại. không còn tiếng gì ngoài tiếng thở hổn hển của hyeri, không còn gì ngoài những giọt nước mắt không thể kìm nén.
"chị đừng đi, hyeri, đừng đi," subin nức nở, nhưng nàng không thể nghe thấy. hyeri khẽ mỉm cười, nụ cười cuối cùng của nàng, và em biết, đó là lời từ biệt.
cuối cùng, hyeri đã rời xa em, nhưng nỗi đau mà em phải chịu đựng mãi mãi không thể nguôi ngoai. em không thể quên được khoảnh khắc đó, khi em nhìn thấy trái tim nàng ngừng đập, và em hiểu rằng, dù yêu thương đến mấy, có những thứ không thể thay đổi, có những nỗi đau không thể chữa lành.
tiếng xe cấp cứu đã vơi đi trong đêm, nhưng tiếng thét trong lòng subin mãi mãi không bao giờ dừng lại. em chỉ còn lại những ký ức đau đớn về hyeri, về tình yêu mà em đã dành cả đời để tìm kiếm, và rồi mất đi quá sớm.
subin không còn mong chờ gì nữa. những bước chân của em không còn vội vã, không còn tìm kiếm hyeri trong thế giới này. em đã mất đi nàng, mất đi tất cả những gì em từng yêu thương. nhưng mỗi khi đêm về, em vẫn nghe thấy tiếng còi xe cấp cứu vang vọng trong lòng, nhắc nhở em về những gì đã mất, và những gì không bao giờ quay lại.
đó là một tình yêu không có kết thúc, một tình yêu vĩnh viễn găm sâu vào trái tim em, như những vết sẹo không thể phai mờ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com