Chương 38: Kịch bản
Trở về khoảng thời gian trước một chút, lúc Duy vừa rời khỏi, Hồng Ngân cũng đi đến. Cô xoay xoay bím tóc, phấn khởi hỏi: "Anh mới gặp ai vậy?"
"Thuận theo tự nhiên..."
Cô nghe thấy tiếng anh mình lẩm bẩm, riêng khuôn mặt anh vẫn đang thất thần.
"Anh nói gì vậy?"
Nhựt Minh đáp: "Trên đời này làm gì có cái thuận theo tự nhiên chứ?" Rồi anh nhìn sang cô. "Nếu em đi mua một chai nước rồi vô tình gặp lại người bạn cũ, em có bảo nó là thuận theo tự nhiên không?"
Hồng Ngân nghe lời nói kì lạ, nhưng vẫn tập trung ngẫm nghĩ. "Cái này... giống như là định mệnh hả?"
Anh mỉm cười, hỏi: "Vậy tại sao em lại đi mua chai nước đó?"
"... Em khát?" Cô không chắc chắn lắm.
Anh tiếp tục: "Vậy sao em lại khát?"
"Anh khùng hả?" Cô khó hiểu ra mặt. "Em khát thì em khát thôi? Ăn rồi thì uống?"
Nhựt Minh bật cười thành tiếng. "Đúng vậy. Em ăn gì đó, em khát, em đi mua nước, em gặp lại bạn cũ. Tất cả đều là do những hành động lúc trước của em dẫn đến kết quả cuối cùng, vậy thì sao gọi là định mệnh, hay thuận theo tự nhiên được?"
Rồi anh nhìn trời, bắt đầu ngân nga, xem ra tâm trạng khá thoải mái, mặc dù nãy giờ vẫn nói chuyện đâu đâu.
Hai anh em dắt nhau ra về, bên ngoài trời đã tối đen như mực, gió lạnh nhè nhẹ nhưng cũng tính như là mát mẻ.
"Nếu biết đó là kết quả do mọi hành động mình gây ra trong quá khứ, vậy tại sao vẫn có nhiều người không chịu chấp nhận nó?" Hồng Ngân lên tiếng.
Nhựt Minh khựng người, mắt đã rũ mi. "Ừm. Đều là do mình gây ra, sao cuối cùng vẫn không chịu chấp nhận..."
Cô vỗ vỗ vai anh. "Thôi đừng nghĩ nhiều nữa, về nghe kịch bản của em đi, đảm bảo bao hay kha kha."
Và bây giờ cô phải đăng bài lên hội nhóm trên mạng để hỏi ý kiến mọi người về cốt truyện đỉnh cao của mình, sau khi phải nghe lời chê bai cay đắng của người anh thân thiết.
Ở dưới bài đăng có rất nhiều phản hồi, Hồng Ngân bắt đầu trổ tài, mò tìm hết thảy thông tin cá nhân của người ta, cuối cùng còn bất ngờ tìm được một người học chung trường.
Đêm đó thông báo tin nhắn vang lên liên hồi.
Cùng lúc, ở phía bên kia bầu trời đen kịt, cũng có một hội nhóm đang rơi vào trạng thái căng thẳng.
Văn Duy: Em nghĩ lần này nên làm như thế nào?
Hoàng Anh: Đương nhiên là phải ngăn cản rồi! Em nhất định sẽ không để xảy ra chuyện gì đâu.
Văn Duy: Mà anh em đâu? Sao nó không coi tin anh?
Hoàng Anh khẽ rướn người, dán mắt sang màn hình máy tính của anh mình. Đập vào mắt là những câu chữ chi chít, cô sốc tận óc, gõ chữ liên tục.
Hoàng Anh: Anh ấy đang nhắn tin với gáiii, nhắn nhiều khủng khiếppp."
Một loạt nhãn dán mất kiểm soát chạy nhảy trên màn hình điện thoại, cả hai người đều hồi hộp không thôi. Sự điên cuồng bắt đầu hối thúc cô tiếp tục dòm ngó.
Hoàng Anh: Hai người bạn thân có cùng chung chí hướng nhưng bị hoàn cảnh đưa đẩy, cuối cùng một người thành công, trở thành cảnh sát. Người còn lại thì sa vào con đường tăm tối, sau này lại bị bắt bởi chính người bạn thân ngày xưa của mình. Kịch bản khá mới, nhưng chưa đủ truyền tải, dễ khiến mọi người hiểu lầm và đổ lỗi cho hoàn cảnh. Nên để cho cả hai có điểm xuất phát giống nhau, gặp khó khăn giống nhau...
Cô gõ lại một lèo y hệt, nhưng đến cuối cùng lại không chịu nổi nữa, bỏ cuộc. Nhưng ít nhất họ cũng biết thứ cậu đang bàn bạc, là kịch bản, chứ không phải chuyện yêu đương.
Sau khi trao đổi xong xuôi, cái nặng nề dồn dập ập vào xương sống, khiến Hoàng Nam phải vặn vẹo, ưỡn người, rồi lại nằm dài ra trên bàn.
Cậu không biết tại sao đối phương lại biết được trường học của mình, tên của mình, cũng không biết có phải là người quen hay không nữa. Vì một phần tò mò, Nam đồng ý tham gia kịch bản, giúp đóng một đoạn nhỏ lúc sau này bị bắt bởi người bạn thân cũ mà thôi. Cô bảo đoạn đó tầm khoảng ba mươi giây, chỉ cần diễn đoạn đứng hình do bất ngờ là được.
Vài Trang Viết: Mà sao phải bắt tôi tham gia vậy?
Tác giả nghiệp dư: Phải có trai đẹp ở đoạn cuối, người ta mới ở lại xem hết được.
Tác giả nghiệp dư: Mà sao anh lại đồng ý tham gia vậy? Giống như anh họ em nói ghê!
Anh họ? Hoàng Nam ngẫm nghĩ.
Vài Trang Viết: Nói gì?
Tác giả nghiệp dư: Lúc ảnh hỏi ở trường không kiếm được ai sao, em bảo có ngắm được một anh, mà nhìn ảnh khó gần lắm nên chưa dám hỏi. Xong ảnh bảo là "Mấy người nhìn khó gần thật ra dễ nói chuyện lắm", em thấy đúng thật!
Vài Trang Viết: Sao không thử kêu người anh họ đó diễn đi?
...
Năm nay ngoài biểu diễn văn nghệ bình thường ra còn có cả lễ hội trường. Do những năm trước tỉ lệ học sinh đến buổi khai giảng hoặc trốn về trước cao quá, nên năm nay nhận được ý kiến từ lớp chọn, nhà trường quyết định sau khi kết thúc lễ sẽ cho mỗi lớp bày ra một trò chơi đủ thể loại cho mọi người cùng tham gia.
Cả lớp cũng sứt đầu mẻ trán để tranh nhau xem bày trò gì. Cuối cùng quyết định trò vật tay. Mấy đứa con trai trong lớp cứ đòi kêu con gái ra đấu, xong dụ được mấy thằng khác lại thì thế con trai ra chơi chúng một vố!
"Bọn mày ngu quá dụ con trai đến làm gì, kêu Nam ra vật là có cả đám con gái tới, tha hồ mà cua." Hồng Hải la lớn, mấy đứa khác cũng hùa theo la ó um sùm.
Một đứa khác tiếp lời: "Duy Duy, An An, Minh Minh nữa, kêu hết dàn hotboy ra đi."
"Mày nói sai rồi!" Hồng Hải lắc lắc ngón tay: "Nếu gọi là hotboy, thì còn phải có Hải Hải, Lù Lù, Ốc Ốc,..."
Cuộc gọi tên kéo dài đến ba tiếng sau, bởi vì mấy cái thằng Hải nói ra đều là tên gọi ở nhà của nó. Song cả lớp lại ầm ĩ một trận. Hoàng Nam nghĩ "lớp chọn" sẽ là cái gì đó rất khác biệt, nhưng suy cho cùng thì cũng là đám tăng động thông minh hơn một chút mà thôi.
Ra chơi cậu phải đến gặp cô "tác giả nghiệp dư" kia, không hiểu sao mí mắt lại giật liên hồi. Bạn cùng bàn nhắc nhở: "Nam hữu nữ tả, mày giật mắt phải là hên đó!"
Hoàng Nam đưa tay lên sờ mí mắt của mình, trước giờ cậu chỉ nghĩ đến giật là có điềm, chứ chưa bàn đến trái phải. Nhưng cũng không phải mọi chuyện đều phải tin vào tâm linh được, cậu cũng không quan tâm nữa.
Sau khi cậu rời đi, bạn cùng bàn bắt đầu đọc sách, đầu bỗng lăng xăng.
"Là nam hữu nữ tả, hay nam tả nữ hữu? Hay nam tửu nữ hã?"
Cậu đập bàn. "Nhức đầu quá, thôi kệ."
...
Thời tiết ở miền Nam luôn luôn oi bức, cho dù hiện tại chỉ mới điểm chín giờ sáng. Nắng sáng khiến cho con người ta khó chịu, huống chi đến trưa thì lại càng cáu kỉnh.
Sau khi đụng mặt phải đứa mình ghét ở hành lang, Hoàng Anh bức xúc hơn, rồi lại đến việc thấy anh mình đi cùng cô gái lạ mặt nọ. Cô không chịu nổi, lập tức lấy điện thoại ra gọi. Nào ngờ do nắng chói mắt, bấm nhầm vào số của một người khác. Cô cũng không buồn tắt máy, nói luôn: "Em thấy anh Nam đi chung với nhỏ nào á!"
"Nhỏ đó không quan trọng. Em biết chưa? Thằng Minh về rồi." Thấy bên kia không tỏ thái độ rõ rệt, Mỹ Tiên đoán chắc con bé cũng nắm bắt được tình hình rồi. "Không biết anh em là thứ gì mà toàn thu hút ruồi nhặng từ đâu không!"
Khuôn mặt cô không giãn ra dù chỉ một chút, chỉ có nét sầu não hơn. "Chị nói giống như anh em là cứt vậy, thường ruồi nhặng mới bu cái đó thôi."
Mỹ Tiên cười hề hề, xem ra cô em này đang không vui thật rồi. Cô nhỏ giọng, chân thành: "Nhưng mà ruồi nhặng cũng bu đến bàn đồ ăn ngon mà."
Nếu Hoàng Nam là bàn đồ ăn ngon, cô chấp nhận làm ruồi nhặng!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com