- Tác Giả : Chiêu Nguyện- Edit: ChanhKhongHat aka Chanh- Ngày lên kệ : 15/8/2020- Thể Loại : huyền huyễn, h văn, ngọt sủng, np, biến thành động vật, nữ chủ.- Truyện edit phi lợi nhuận và chưa được sự đồng ý của tác giả phiền không chuyển ver hay mang đi lung tung. Truyện chỉ được đăng duy nhất tại wattpad Tiệm Nhà Chanh, xuất hiện ở nơi khác đều là bọn ăn cắp.…
Tên truyện: 我真的是渣受 Hán Việt: Ngã chân đích thị tra thụ [ khoái xuyên ]Tác giả: Nhĩ Đích Vinh QuangTình trạng: Hoàn thànhMới nhất: 181, thế giới hiện thực ( 5 )Thời gian đổi mới: 06-07-2019Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , Cận đại , Hiện đại , Tương lai , HE , Tình cảm , Khoa học viễn tưởng , Huyền huyễn , Xuyên việt , Ngọt sủng , Hệ thống , Xuyên nhanh , Tinh tế , Lính gác dẫn đường , Giới giải trí , Chủ thụ , Vả mặt , 1v1Editor: catkynhu2213 Khuyến cáo: - Truyện được edit dựa theo convert, đoạn nào quá khó hiểu editor sẽ chém gió, khả năng đúng như nguyên tác chỉ vào khoảng 70%, tất nhiên sẽ cố gắng edit đúng nhất có thể. - Truyện edit phi thương mại, chưa được sự cho phép của tác giả, phiền không re-up. Nguồn convert: wikidich-------O v O-------Trì Chiếu bị trói buộc với hệ thống đóng vai tra thụ, chỉ cần sắm vai thành công, cậu có thể nhận được phần thưởng.Nhưng cuộc sống luôn vô cùng vất vả.Lão nam nhân hào môn bị đối xử tệ bạc: "Tôi biết em yêu tôi, nỗi khổ của em tôi đã điều tra rõ ràng."Thượng tướng tinh tế bị đối xử tệ bạc: "Đừng miễn cưỡng nữa! Tôi vẫn luôn biết, em không phản bội tôi."Ông trùm giới giải trí bị đối xử tệ bạc: "Đừng làm loạn nữa. Em yêu, cùng anh về nhà được không?"Lính gác thâm trầm bị đối xử tệ bạc: "Đến tận bây giờ, em vẫn định nói kia không phải hài tử của ta sao?" Nhiếp Chính Vương bị đối xử tệ bạc: "Giang sơn là của ngươi, nhưng ngươi là của ta."......Trì Chiếu khóc lớn: "Đại ca, tin tôi một chút thôi không được sao. Cho tôi lấy phần thư…
TRUYỆN NÀY KHÔNG PHẢI DO MÌNH EDIT. MÌNH CHỈ REUP LẠI VÌ QUÁ CUỒNG BỘ NÀY. ĐÃ ĐƯỢC EDITOR CHO PHÉP REUP. MONG CÁC BẠN ĐỌC VUI VẺ! <3Tác giả: Lâm Song Thính Phong QuáThể loại: đồng nhân Harry Potter, đam mỹ, DraHarCouple chính: Draco Malfoy x Harry PotterConverter: LucaslachNguồn convert: https://www.wattpad.com/story/45428613-hp-m%E1%BA%A5t-kh%E1%BB%91ng-ch%E1%BA%BF/partsEditor + Beta: Song Song (Lúc trước nick chị này mình không kiếm ra được nữa -> ai kiếm ra được tag cmt giúp mình nha. Cam xa mi ta 🫶🏼)VĂN ÁNHarry Potter, Chúa Cứu Thế xui xẻo vừa cứu vớt thế giới xong, còn chưa kịp hưởng thụ cuộc sống thì đã bị Cục Thời không kéo trở về thời điểm năm mười một tuổi....Được rồi, trở lại lúc đầu cũng không sao, nhưng tại sao cậu lại bị ném vào Slytherin!!Còn cái tên Draco Malfoy kia, làm ơn cách xa tôi một chút, xin hãy duy trì khoảng cách an toàn!!Truyện này DH ~ kiên trì HE ~Dán nhãn nội dung: HP, cường cường.Từ then chốt: Nhân vật chính: Harry Potter, Draco Malfoy Nguồn: https://truyen2u.com/tac-gia/Lilian_Walker…
Tên truyện: Mẫu Hậu, Theo Ta Đi (母后,跟我走)Tác giả: Hoặc Hứa Hữu Nhất ThiênThể loại: Cung đình tranh đấu, NPNTCouple: Sở Trạm x Diệp Tư VũĐộ dài bản raw: 102 chương (Hoàn) + 4 Phiên ngoạiEditor: Trầm Ngôn ( Shoshi5999)Beta: Trầm Ngôn (Soshi5999)Tiến độ edit: Đang lết vì chờ đợi beta có thời gian (*Trích lời beta)Văn án: Lần đầu gặp gỡ,Nàng là Hoàng tử bình thường tử nhỏ đã mất đi mẫu thân, còn nàng tuy sinh ra gia thế hiển hách nhưng lại là Hoàng hậu bị thất sủng.Nàng chỉ tay về phía hoàng cung nói: "Ta muốn hóa thành chim bay ra khỏi nơi này, ngươi sẽ cùng ta đi chứ?"Nàng cười gật đầu: "Được, nếu có một ngày như thế, ta sẽ cùng ngươi rời đi."Mười năm sau,Nàng là thiếu niên nơi sa trường, là Vương gia chiến công hiển hách. Còn nàng vẫn là một thân bạch y, bình thản đạm nhiên ở trong cung.Nàng ngẫng đầu, ưỡn ngực nói: "Không cần biến thành chim ta vẫn có thể thoát khỏi cái lồng này. Ngươi nguyện ý cùng ta đi chứ?"Nàng như cũ nhàn nhạt cười, nhưng không có cho nàng một câu trả lời vừa lòng.Thay đổi bất ngờ,Nàng lĩnh binh bình định, được chọn trở thành Thái tử. Mà nàng, vì gia tộc liên lụy liền bị biếm vào lãnh cung.Trong lãnh cung, nàng đối nàng vương tay nói: "Mẫu hậu, theo ta đi."Vì nàng, chẳng sợ vạn kiếp bất phục!…