🌛Chương 11: Lực sát thương mạnh
Chương 11: Lực sát thương mạnh.
Kể từ lúc Gemini trò chuyện với bác sĩ về, Fourth đã thấy trạng thái của hắn không ổn. Sau khi Fourth nói ra chuyện cậu không có vị giác thì trạng thái của Gemini càng bất ổn.
Bầu không khí trong căn phòng lắng xuống một nốt trầm, mọi người đang cười nói vui vẻ bỗng chốc lặng thinh, không ai còn tâm trạng để ăn tiếp nữa.
Ngoại trừ Josie không hiểu chuyện, cô bé vẫn đơn thuần thưởng thức đồ ăn, còn đút cho chú gấu của mình ăn cùng.
Trông tình cảnh này, Fourth cảm thấy hối hận khi đột nhiên nói chuyện cậu không có vị giác, đáng lẽ cậu không nên nói thế, cứ nói dối tiếp có khi còn tốt, mọi người đều vui.
Tự nhận thấy lỗi do mình nên Fourth nhỏ giọng nói: "Xin lỗi."
Iris không cười nổi: "Lỗi gì đâu. Cậu làm chuyện gì sai à? Sao lúc nào cũng xin lỗi trước."
Lời này Fourth không cãi, chỉ muốn rút lại chuyện mất vị giác đã nói. Cậu nhìn qua Gemini, nãy giờ hắn vẫn nhìn cậu bằng một ánh mắt hết sức quen thuộc với cậu.
Fourth đã thấy ánh mắt này nhiều lần, bác sĩ và y tá vẫn thường nhìn cậu như thế mỗi lần cậu đòi chết.
Một ánh mắt đầy sự thương hại và tiếc nuối, có lẽ bạn cùng phòng thấy Fourth không có vị giác nên đã mở lòng thương hại với cậu.
Nhưng Fourth không cần sự thương hại ấy, cái cậu cần là những lời chỉ trích về tội lỗi của cậu và một cái chết đền tội.
---
Nửa ngày hôm đó, Fourth và Gemini không nói chuyện với nhau. Không có việc cãi nhau gì ở đây hết, chỉ là sau đó Gemini không chủ động nói chuyện với Fourth nên cậu cũng an an tĩnh tĩnh, ngồi ngắm cửa sổ cả nửa ngày.
Gemini không phải không muốn bắt chuyện, nguyên nhân chủ yếu là hắn không biết phải nói gì nữa thôi.
Trông nửa sườn mặt của bạn cùng phòng, vô cùng ảm đạm, người này rõ ràng đang thở nhưng lại cứ như là cái xác không hồn.
Bác sĩ nói Gemini có thể giúp Fourth, nhưng hắn hoàn toàn không biết giúp như thế nào. Hắn phải nói chuyện gì đây, hắn không thể cười cợt với Fourth sau những chuyện mà cậu đã trải qua.
Hiện tại, lòng Fourth vẫn chưa thể buông xuống chuyện quá khứ, một con người mang trên mình tội lỗi, một nỗi buồn sâu thăm thẳm, có lẽ sẽ vĩnh viễn không thể lấy lại nụ cười.
Nếu bây giờ có người hỏi Gemini rằng: "Fourth đi tìm chết hắn có ngăn lại không?"
Vậy thì câu trả lời là không rõ.
Gemini cũng không biết lúc đó hắn sẽ ngăn cản Fourth hay cứ để mặc cho cậu ấy được giải thoát.
Người ta ngăn cản người đi tự t* đơn giản là họ muốn cứu người. Bởi họ nghĩ đi chết là một chuyện điên rồ và đáng sợ biết bao.
Quả thật họ rất tốt bụng, nhưng cuối cùng, họ chỉ là người ngoài cuộc và không hiểu nỗi đau tận cùng của những người đang muốn tìm tới cái chết.
Một tư tưởng ăn sâu vào tâm thức chúng ta: Được sinh ra và sống ở trên thế giới này đã là một điều rất may mắn của mỗi chúng ta rồi.
Vậy Gemini nên làm gì đây?
Gemini thở dài, một người xa lạ, mới quen được năm ngày, thế mà đã khiến hắn phải trăn trở không biết bao nhiêu lần.
Cứ nghĩ đến nỗi buồn của Fourth là nơi lồng ngực của Gemini lại khó chịu.
Bạn cùng phòng có lực sát thương mạnh thật đấy!
Gác bạn cùng phòng qua một bên, Gemini cần xử lý chuyện của hắn trước đã, hắn mở lá thư Jade gửi.
Nội dung bên trong thư đại khái nói về tình trạng của ông nội sau khi biết Gemini bị điên. Ông cụ đến công ty làm loạn, trở bệnh nặng khiến cho mấy lão cáo già cực kì vui vẻ.
Sau cùng chốt hạ lại là ông nội diễn rất tốt!
Thư kí viết: Lò nào giống đấy!
Gemini gật gù, đúng quá kìa!
Tiếp theo, thư ký dặn Gemini chuẩn bị diễn điên để quay video gửi cho kẻ thù, ngày giờ đã định sẵn, bấm máy là sếp phải diễn được luôn.
Cuối cùng là dòng chữ: Thân ái và chào tạm biệt sếp!
Gemini: "..."
Tấm tắc khen ngợi, hắn có một người thư kí thật tận tụy!
Xong xuôi, Gemini cất thư vào trong ngăn tủ, hiện tại hắn không có tâm trạng để nói chuyện, ngồi tại chỗ ngây ngốc nhìn bạn cùng phòng đang ngắm cửa sổ.
Hắn nên làm gì đây?
Fourth ngắm cửa sổ nhưng vẫn biết bạn cùng phòng đang nhìn cậu. Mấy hôm trước còn chạy ra trêu, bỗng dưng hôm nay chỉ nhìn không trêu, có hơi lạ.
Cậu khó hiểu nổi mạch não của người điên cùng phòng, thình lình quay lại hỏi: "Cậu nhìn tôi làm gì vậy? Có chuyện gì muốn nói hả?"
"À!" Gemini giật mình vì nhìn lén bị phát hiện, lần này bạn cùng phòng hỏi hắn tận hai câu liền. Ghi nhận kì tích!
Sau một lúc gãi gãi mũi xấu hổ, cuối cùng hắn cũng đủ can đảm để hỏi: "Do không có vị giác nên cậu không muốn ăn sao?"
"Một phần thôi." Khi ăn mà chả cảm nhận được gì sẽ khiến người ta không có hứng thú để ăn uống nữa.
Tuy nhiên trường hợp của Fourth khác, cậu thẳng thắn: "Chủ yếu là tôi muốn nhịn đói đến chết."
Gemini: "..."
Chấm hết! Cuộc nói chuyện đến đây là kết thúc.
Bạn cùng phòng của Gemini thật thà một cách đáng yêu!
---
Thứ Bảy và Chủ Nhật là ngày người nhà đến thăm bệnh nhân. Thường là vào ngày Chủ Nhật sẽ đông người đến thăm hơn.
Hôm nay là Chủ Nhật, y tá đến gọi Fourth ra ngoài, bà nội đến thăm cậu.
Tuần nào bà nội cũng đến thăm cậu, Fourth ngoan ngoãn gọi một tiếng "Bà nội", rồi ngồi xuống đối diện bà.
"Ừ." Bà nội vui mừng đáp lại.
Vừa thấy Fourth là lại xúc động muốn khóc, bà vòng qua ngồi cạnh Fourth, nắn nắn cổ tay cậu: "Fourth à, con lại không chịu ăn hả? Sao lại gầy như vậy?"
Nhìn bà nội khóc vì mình, Fourth cũng đau lòng. Cậu lau nước mắt trên gò má đã nhăn nheo của bà, nghẹn lòng nói: "Con xin lỗi."
Bà nội vừa khóc vừa lắc đầu, ân hận ôm lấy cháu trai: "Không. Bà xin lỗi, bà xin lỗi con mới đúng."
Fourth không hiểu vì sao cậu làm ra chuyện như vậy mà bà nội vẫn tha thứ cho cậu, vẫn muốn cậu sống.
Giọng Fourth run rẩy: "Vì sao? Vì sao bà lại muốn người như con sống?"
Bà nội xoa xoa gò má Fourth, cháu trai của bà tiều tụy đến xơ xác, bà nhìn mà đau lòng: "Fourth, bố con đã cứu con ra. Nghĩa là nó muốn con sống. Tại sao con lại cứ muốn chết chứ?"
"Nhưng tất cả đều tại con." Fourth khổ sở nói ra lời hối hận muộn màng, khóc không thành tiếng, nước mắt nghẹn ngào: "Con không đáng được sống."
Bà nội bất lực, đau lòng ôm lấy Fourth, vuốt lại tóc cho cậu, dịu dàng dặn: "Fourth, con phải ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ. Sắp tới ngày giỗ của bố mẹ con rồi. Đến hôm đó bà sẽ đón con về."
---
Để đảm bảo việc Gemini giả điên thành công, Jade sẽ không tới thăm Gemini thường xuyên, thay vào đó bọn họ sẽ nói chuyện thông qua thư từ.
Hôm nay, người nhà Josie tới thăm, cô bé vui mừng đến mức xoay vòng vòng tại chỗ năm vòng mới đi ra.
Từ trước đến nay, Iris không có ai tới thăm nên giờ trong phòng 304 chỉ còn Gemini và Iris bốn mắt nhìn nhau.
Sau vụ động phòng, Gemini sinh ra cảnh giác với Iris, nói chung là bị sang chấn tâm lý.
Trước khi Josie chơi trò gia đình còn hỏi, chứ Iris thì bất cứ khi nào, bất cứ nơi đâu cũng có thể nhập diễn được, đã thế còn không báo trước cho Gemini một tiếng.
Ở trong phòng không nói gì cũng chán, Iris sấn tới ôm tay Gemini, nũng nĩu gọi: "Ông xã, hay chúng ta chơi trò gì đó thú vị đi."
Gemini khó thở quá: "..."
Lại tới rồi đấy!
Tuyệt tình hất cái móng chó của Iris ra khỏi người mình, Gemini trợn mắt đe dọa: "Muốn tôi nôn vào người cậu không?"
"Cái đồ đáng ghét này!" Iris đánh yêu Gemini một cái, phụng phịu: "Mới cưới nhau không lâu anh đã chán ghét em rồi. Lát nữa em sẽ mách bố mẹ."
"Tùy." Gemini chả thèm quan tâm.
"Hầy, chả vui!" Iris tự chơi một mình cũng chán, kiếm chuyện để nói: "Người nhà cậu không đến thăm cậu à?"
"Không đến." Gemini lịch sự hỏi lại câu y chang: "Thế người nhà cậu không đến thăm cậu à?"
Iris thấy rõ Gemini chỉ hỏi lấy lệ, nhưng vẫn nghiêm túc đáp: "Từ lúc vứt tôi vào đây thì họ chưa từng tới. Bố tôi nói tôi là nỗi ô nhục của dòng họ. Ông ấy sẽ nhốt tôi ở đây cả đời."
Nghe vậy, Gemini hơi nhíu mày, hóa ra hoàn cảnh của Iris cũng là một dạng đáng thương khác. Có điều Iris có vẻ đã quen, y thậm chí còn chả tỏ ra buồn bã.
Iris thấy Gemini im lặng, lại cười cợt nhập diễn: "Sao đây? Ông xã đang buồn vì câu chuyện của em hở?"
Gemini tụt cả hứng: "Tính an ủi cậu vài câu mà cậu nói vậy thì thôi."
Iris có chút kinh ngạc, bởi vì bạn cùng phòng của Fourth ngoài Fourth ra thì chả để ý đến một ai.
Tuy là đang chơi với nhau đấy, nhưng Gemini rõ ràng không hoàn toàn quan tâm đến Josie và Iris.
Iris đột nhiên bật cười, đẩy mạnh Gemini một cái, ôm má nói: "Ông xã này! Anh khiến em cảm động ghê!"
Gemini nhịn ói: "..."
Tại sao hắn lại ngồi đây và muốn an ủi người điên này vậy?
"Được rồi, được rồi." Iris thấy Gemini không vui thì xả vai: "An ủi thế nào cũng được. Đừng tỏ ra thương hại tôi là được."
Gemini tính nói "ai mà thèm", nhưng hắn sợ chọc tức Iris thì y sẽ lại muốn khỏa thân dọa hắn, vậy nên chuyển sang chế độ an ủi: "Đúng là niềm đam mê của cậu rất kì quái. Nhưng mà mỗi người có một đam mê mà đúng không?"
Iris gật đầu như gà mổ thóc: "Đúng đúng!"
"Vậy nên cậu có thể tới sống ở châu Âu. Ở đó có bãi tắm khỏa thân, nếu cậu sống ở đấy thì còn gì hợp lý bằng." Gemini vỗ tay cái đốp, chốt lại: "Niềm đam mê của cậu sẽ tỏa sáng chói lọi ở vùng đất châu Âu!"
Iris: "..."
Đột nhiên y lại muốn khỏa thân rồi đấy!
-__-.
Én: Không liên quan lắm, nhưng cho hỏi có bạn nào xem "Europe Trip (2004)" chưa? Đây là một bộ phim hài Âu - Mỹ, trong phim có cảnh bãi tắm khỏa thân và diễn viên họ thật sự khỏa thân luôn mọi người ạ. Wow, tôi xem xong mà tôi sốc!
Sốc vậy thôi chứ vẫn thấy phim khá hay, giúp người xem hiểu biết hơn về văn hóa châu Âu. Nhỡ đọc phải bộ truyện nào buồn quá thì đề cử các bạn nên xem thử bộ này, cười sảng! Chữa lành tuyệt đối!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com