Tôi thích thầy..thật sự..rất rất rất thích thầy, thích đến nổi..mỗi khi nhìn thầy cười, mỗi khi nhìn thấy thầy thì tim tôi như muốn nổ tung vậy, tim tôi lại lệch một nhịp..•Taekook•Thầy JeonHOÀN TOÀN TỪ Ý TƯỞNG CỦA MÌNH TẠO RA✔!!!Truyện sẽ có (H) nên cân nhắc trước khi đọc nhé! Mình cảm ơn!!! Đừng quên vote cho người đẹp💀, người đẹp cảm ơnn💋29/5 - 29/8 Hoàn!!!Tacgia: hhann…
Chỉ vì một sai sót nhỏ mà phải nhảy xuống biển để bản thân trôi dạt đến nơi nào đó không biết được thật khiến Hàn Dạ Thần anh tức giận. Nhưng kể ra nhờ vậy mà anh mới gặp được cô - ánh sáng rực rỡ chiếu sáng cuộc đời tăm tối của anh.Mỗi hành động, mỗi cử chỉ, mỗi lời nói của cô đều làm cho anh rung động không thôi. Cảm giác trái tim bắt đầu có những hội chứng lạ khiến anh lo lắng, không biết mình bị sao? Nhưng dần dần lại biết là thích là yêu, là hạnh phúc... Sau khi đã xác định được tâm ý của mình, anh phải ra sức theo đuổi cho đến khi cô bằng lòng gả cho anh. Trói chặt cô bên mình bằng hai chữ "kết hôn" và "cả đời". Nhưng vì vậy mà dọa cô sợ mà chạy trốn khỏi anh khiến anh trở tay không kịp mà để cô trốn mất nhưng Hàn Dạ Thần anh là ai chứ!? Lão đại của Hắc đạo và Boss của Bạch đạo, để vợ yêu chạy trốn thì còn gì là mặt mũi. Hừ...!!!Vậy nên...Vợ à, em không thoát khỏi tay anh đâu--------------------VÌ ĐÂY LÀ TRUYỆN MIK TỰ VT NÊN TRÁNH CÁC TRƯỜNG HỢP COPY DƯỚI MỌI HÌNH THỨC NHÉ!!! CẢM ƠN CÁC BẠN ❤❤…
Tên truyện gốc : Cửu biệt gặp lạiHán Việt: Biệt hậu trọng phùng ( H )Tác giả: A Phì ATình trạng covert: Hoàn thànhCre : VespertineEditor : Mon Bìa edit by @Heralin_Bwi | @ChibairuTeamThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Song khiết , Hào môn thế gia , Ngược luyến , Gương vỡ lại lành , Vườn trường , Đô thị tình d⁵uyên , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp , 1v1•Văn án:Địa điểm Cận Quan Quan gặp lại Hoắc Mộ là tiệm váy cưới, cô tận mắt thấy anh đưa vị hôn thê đi thử váy cưới, lúc ấy tâm can cô như muốn xé nát thành trăm mảnh.Nhớ đến năm khi còn học cao trung, anh bắt cô làm đủ mọi tư thế. Cô chỉ biết ở dưới thân anh trải qua từng đợt cao triều và sung sướng đến phát khóc.Hiện tại.Hoắc Mộ lại theo cô vào phòng thử đồ, cả gan kéo quần lót chữ đinh của cô xuống trong khi vị hôn thê của anh đang đứng bên ngoài, ngón tay anh cắm vào huyệt cô, còn ra sức moi móc, điều đáng nói là anh lại bày ra bộ dáng thỏa mãn nhìn cô phun nước.P/S : Đừng đọc văn án đã vội kết luận đây là truyện ngoại tình, phá đảo tam quan.Truyện này rất thân thiện với độc giả Mọi người phải kiên nhẫn chút.Truyện có set pass, nghĩ kỹ trước khi nhảy hố.WARNING: 🥀Truyện edit chưa được sự cho phép của tác giả nên không được chuyển ver hay copy trong mọi hình thức.🥀Editor vẫn còn non tay, có thể góp ý nhưng vui lòng đừng nói nặng lời.🥀 Edit dựa vào bảng convert nên chỉ đúng khoảng 70%.…
Tên gốc: 卿本包袱 Tác giả: Nhĩ Nghiên Edit: Zinny Thể loại: Cổ đại, hài. Câu chuyện về một đứa con bị bỏ rơi cùng một sát thủ máu lạnh lưu lạc. Thẩm Thế Liên lớn lên tại một vùng vịnh hẻo lánh, cả đời không gặp được mấy nam nhân. Ngày gặp Phượng Thất Thiềm, hắn cầm quỷ kiếm, đứng ở đầu dốc, máu đỏ tươi nhuộm đầy đất vịnh, hờ hững nói một câu "Trốn nhiều năm như vậy, sống cũng đủ rồi." khiến lòng nàng lạnh toát. Kỳ thật nàng muốn nói, "Tiên sinh, ta chỉ đi ngang qua thôi mà."…
"Đã biết tôi và cậu không thể nào đi chung một con đường, càng không xứng để đứng cạnh nhau. Cớ sao cậu vẫn cố chấp như vậy?""Em yêu Soo!" - Một cốt truyện khá cũ, một vài chi tiết quen thuộc thường thấy. Nhưng mà một người viết khác, một dòng văn khác thì nó đã trở thành một câu chuyện khác rồi. :)))))))…
Tác giả: Tiếu DươngThể loại: Nữ chính xuyên không, nam chính trọng sinh. Tuyệt đối sủng.Nữ chính: Trong một lần sét đánh đột ngột mà bỏ mạng, lại đầu thai đến nơi vô tình nhất là bậc Đế Vương. Có một mẫu thân là hoàng hậu đoan trang dịu dàng, có hai vị huynh trưởng yêu thương mình đến cực điểm. Vừa sinh ra đã loại trừ mối họa trong lòng phụ hoàng.Cung đấu, trạch đấu, tất cả ta chưa từng trải qua, nhưng cũng không có gì đáng sợ, chỉ cần ôm chặt đùi phụ hoàng, chắc chắn sẽ thuận lợi ăn thơm uống cay cả đời...Nam chính.Điều hối hận nhất trong đời trước của Bùi Nguyên Tu chính là bảo thủ tuân theo lễ nghi, mãi đến khi thê tử chết trước mặt mới hiểu rõ, một cái nhăn mày, một nụ cười của nàng đã sớm xâm nhập vào cốt tủy của mình, trên linh đường cả một đêm khiến mái tóc bạc đi rất nhiều....Mà nay khi trọng sinh trở lại, đời này hắn muốn dồn hết khả năng để cưng chiều nàng cả đời....Nhưng mà, lúc mọi chuyện lặp lại, dường như toàn bộ đều đã lệch khỏi quỹ đạo của kiếp trước.Hắn còn có thể ôm mỹ nhân về không?Mà mỹ nhân có còn là mỹ nhân trước kia không?…